PhuongPhuong: Chồng chát xxx, đi cave nhiều lần vì vợ kém chuyện ấy

  • PhuongPhuong_09

Em cám ơn các chị đã chia sẻ với em. Em cám ơn các chị nhiều nhiều lắm. Những lời nói của các chị với em lúc này như chiếc phao cứu sinh.
Lúc này đây đọc những dòng chữ của các chị viết em chỉ biết khóc. Mặc dù ngồi ở cq nhưng không thể kìm nén được nữa. Nỗi đau em đã nín nhịn bấy lâu vì không dám chia sẻ cùng ai. Giờ được khóc thế này ít ra cũng cảm thấy lòng nhẹ nhàng hơn.
Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời em gặp phải cú sốc lớn thế này. Em thực sự sốc và khó khăn cho em là không thể chia sẻ với bạn bè (vì đều là bạn của 2 đứa), không thể chia sẻ với người thân nên không ai có thể cho em được một lời khuyên hữu ích. Từ khi phát hiện sự thật của chồng, trong đầu em chỉ có 2 từ li dỵ. Nó thôi thúc em và khiến em chỉ muốn đạp đổ tất cả. Từ lúc ngủ dậy cho tới lúc em có thể ngủ được những hình ản bẩn thỉu kia bám riết em, khiến lòng em chỉ có chữ hận.
Nhưng vào đến nhà mình, sau 1 ngày đọc em đã bắt đầu ngộ ra được một số điều trước đây em chưa từng nghĩ đến. Em trấn tĩnh hơn và đã có thể viết được ra nỗi đau của mình, mặc dù để EQ và làm được như các chị nói chắc cần nhiều thời gian hơn nữa.
Có lẽ chiều nay em sẽ ngồi ngẫm lại tất cả những gì các chị viết và hy vọng sẽ bình tĩnh và sáng suốt hơn.

  • kenzy

Nghe mẹ nó nói mà mình thấy lo quá. 2 tuần nữa chồng mình cũng du học 2 năm. Mỗi năm có thể về 1 tháng hoặc không. Nếu tâm lý đàn ông như bạn nói thì chắc sớm muộn mình sẽ rơi vào tình trạng như bạn Phương Phương mất.
Chồng mình nhu cầu cũng cao, mình thì bình thường. Nhưng chồng mình khả năng chịu đựng chắc là khá, vì từ lúc mình có em bé đến lúc con mình được 1 tuổi, số lần vợ chồng gặp gỡ tính chỉ trên 10 đầu ngón tay. Chồng mình mê game online, nên buổi tối thường chơi muộn rồi đi ngủ, cũng ít tụ tập bạn bè. Mình sinh em bé xong cũng có vấn đề sau sinh nên người yếu, lại chăm con, rồi mẹ chồng, nàng dâu…nên chẳng mấy khi có ham muốn về chuyện đó. Sau khi bé 1 năm thì bình thường trở lại, đáp ứng chồng thường xuyên hơn, có nhu cầu hơn…
Cũng phải nói them là chồng mình thuộc dạng vô tâm, vô tư. Sau sinh mình có biến chứng nằm viện 1 tháng, cấp cứu suýt die mà chàng vẫn có thể đánh 1 giấc ngon lành ở ghế bệnh viện ( mặc dù không phải chăm mình ngày nào khi mình ở viện đâu đấy). Hay như bây giờ, sắp đi rồi ngày nào vẫn cứ chơi điện tử như thường, chẳng thấy quấn quýt vợ con hơn chút nào cả, cũng không chơi được với con ( vì cái kiểu ì ì, lúc nào chơi với con cũng chỉ mong con ngồi chơi ngoan để bố còn xem vô tuyến hoặc nằm kềnh thôi).
Vậy theo mẹ nó thì mình cần làm gì, chuẩn bị tư tưởng gì để không phải rơi vào tình trạng như bạn Phương Phương.
P/s: Em chào cả nhà ah. Em cũng tàu ngầm nhà mình từ tầng 1 đến giờ. Gặp đúng vấn đề băn khoăn của em nên cho phép em trồi lên tham khảo ý kiến của mọi người ah

  • PhuongPhuong_09

Chị ơi đọc bài của chị em biết em sai lắm lắm rồi
Thời gian đầu mới cưới nhau cả 2 đứa đều loay hoay mà không biết làm thế nào. Chồng đụng vào là người em bắt đầu co rúm và đau. Dù chồng cũng đã cố gắng rất nhiều nhưng em không cải thiện được. Vì xấu hổ nên em cũng không dám nói với ai. Có 1 lần em đi khám thì bác sĩ bảo cái này chủ yếu do tâm lý, nếu cố gắng 1 thời gian không được thì mới cần đến bác sĩ can thiệp.
Nhưng em đã không thể vượt qua được nỗi sợ hãi để nhờ đến bác sĩ, còn chồng thì thấy vợ đau lại thôi. Cứ như vậy hết tháng này qua tháng khác. Đã có lúc chồng em stress và bị ảnh hưởng tới sinh lý nhiều lắm. BMC giục giã chuyện con cái chồng em cũng không nói gì, rồi mẹ chồng em nghi chồng em yếu bắt đi cắt thuốc uống, chồng em cũng uống. Tuyệt nhiên không bao giờ nói lỗi do em. Em thấy thế cũng thầm cảm ơn chồng lắm, và cũng tin với tình yêu dành cho mình như thế thì không bao giờ chồng phản bội. Tới lúc vợ chồng em làm được chuyện đó em cảm thấy chồng em hạnh phúc tới mức nào. Lúc nào cũng chỉ muốn ôm em. Em đã quá chủ quan, nghĩ như vậy đối với chồng là đủ. Đôi khi chồng đòi hỏi thế này thế kia thì em phản đối không chịu hợp tác. Lúc nào em cũng bảo em không thích, em thấy ghê tởm vì em nghĩ chồng học đòi theo phim ảnh nên đua đòi bệnh hoạn.
Lúc này đây khi viết ra được những dòng này em cũng đang cố EQ nghĩ về những cái tốt của chồng để có thể tha thứ và làm lại một lần nữa. Nói thì dễ nhưng không biết em có thực hiện được không

  • MeoXinh0x

@Kenzy: Đàn ông khác phụ nữ ở chỗ họ không thể hiện tình cảm vồ vập kiểu đàn bà như chị mô tả, nhưng khi xa vợ xa con đảm bảo họ nhớ chẳng kém gì mình   Đến nuôi con chó con mèo trong nhà lâu lâu còn phát sinh tình cảm, xa nó còn thấy nhớ nữa là phải xa vợ xa con. Với lại đang yên đang lành vận chuyện nhà người khác vào nhà mình làm gì để thêm lo lắng??? Dành thời gian ý mà tạo thêm những tình huống gắn kết tinh cảm gia đình, khiến cho bố nó đi càng xa càng nhớ, đi càng lâu càng thấm như là những thói quen khi ở nhà với vợ, những buổi tâm sự nhẹ nhàng, những tối gia đình hạnh phúc, những đêm lãng mạn. Nói chung là đừng lo bò trắng răng vì nó có trắng ở trời tây thì mình cũng chẳng biết, mà biết cũng chẳng thay đổi được gì, thôi cứ tận hưởng đi.

  • yamanote

Kenzy ơi, 3 anh ở trạng thái bức xúc không có nghĩa là họ sẽ cave nọ kia đâu không ạ. Bức xúc thì bx nhưng từ khoảng cách đến việc làm xa lắm, nhưng đừng bh nghĩ chồng xa mình mà chồng không bức xúc và chịu được nhá, sai lầm cơ bản đấy. Nói chung 5-6 tháng nên gặp nhau 1 lần, chồng không về được thì mình sang. Chat webcam thường xuyên và tìm hiểu tâmtư chồng, có muốn thế nọ kia thì cũng đừng có ngượng! Cố gắng tìm hiểu bạn bè sinh hoạt của chồng khéo léo chặn đứng nguy cơ. Nói chung tăng cường sự qtâm yêu thương vv và tin tưởng ở chồng thôi. Nếu có phòng 100 thật thì đừng cố mà mở như bạn PP sẽ không thể quên được, và hiểu là có phòng 100 có thể là chuyện khos tranh…

You may also like...

1 Response

Viết bình luận