Phụ nữ Việt Nam sướng hay khổ?

Mình chả dám nói phụ nữ Việt Nam sướng hay khổ, tuy nhiên cái gì cũng có mặt tốt mặt xấu của nó. Chỉ có điều mình thấy phụ nữ ở nước ngoài phần nào được tôn trọng hơn ở Việt Nam.

1. Chuyện trinh tiết

Đại đa số đàn ông VN coi trọng chuyện này. Người phụ nữ khi chưa có chồng mà đã quan hệ thì dễ bị nhìn nhận sai lệch, đánh giá. Phụ nữ giữ được mình thì người chồng tôn trọng nhưng đây cũng là may rủi vì đôi khi gặp phải ông chồng có vấn đề về sinh lý, không kinh nghiệm trong quan hệ tình dục…

Đàn ông nước ngoài không coi trọng chuyện trinh tiết. Họ thích người phụ nữ hiểu biết và có ít nhiều kinh ngiệm trong chuyện ấy. Tình dục trước hôn nhân là bình thường, và chuyện tình dục hòa hợp khá quan trọng trong mối quan hệ hai bên. Người phụ nữ tự do chọn bạn đời vậy nên ít khi vớ phải ông chồng súng ống có vấn đề trước hôn nhân và họ ít khi bị đánh giá nếu đã từng chung sống với ban trai trước khi cưới.

2. Chia sẻ việc nhà

Ở Việt Nam – đại đa số người vợ làm nhiều việc trong nhà, lo đối nội đối ngoại hơn chồng.
Ở nước ngoài – người chồng ít nhiều quan tâm giúp đỡ vợ nhiều hơn, bình đẳng hơn.

3. Bạo lực gia đình

Ở VN, gia đình thì khuyên bảo, thói đời luôn có câu “phải thế nào thì nó mới đánh” rồi “không có lửa làm sao có khói”. Ra chính quyền thì “chuyện trong nhà quý vị chúng tôi không can thiệp”. Không thấy bóng dáng của hội phụ nữ can thiệp hay một đoàn thể từ thiện nào đấy giúp đỡ. Vì thế tình trạng bạn lực trong gia đình vẫn tiếp diễn và người phụ nữ ít được chính quyền bênh vực và giúp đỡ.
Ở nước ngoài, chồng đánh vợ gây thương tích chỉ cần báo cảnh sát là họ tới làm việc liền. Anh chồng có thể sẽ bị ra tòa vì tội cố ý gây thương tích, phải nộp phạt, bồi thường và thậm chí ngồi tù. Chị vợ nếu không có chỗ ở thì sẽ vào trung tâm hội phụ nữ ở tạm, có thể mang con theo. Trong những trường hợp này chứng cứ sẽ được đưa ra tòa xét xử. Người mẹ được bộ an sinh xã hội cung cấp tiền nuôi con nếu ko đi làm. Và người chồng có bổn phận phải trợ cấp tiền nuôi con (số tiền này được trích thẳng ra từ lương của chồng khi cơ quan trả lương chồng – chứ ko có chuyện người vợ đi đòi tiền trợ cấp)

4. Nuôi dạy con

Ở VN thì có nguyên một “lực lượng” giúp đỡ khi sinh đẻ. Ông bà nội ngoại, cô dì chú bác và người làm. Người phụ nữ được chăm sóc theo kiểu kiêng cữ, ăn uống tẩm bổ. Tất nhiên cũng có một số vẫn phải tư thân làm hết mọi việc nhưng thườnng phụ nữ khi sinh ở VN hay được giúp đỡ về nhiều mặt. Đây là mặt tốt tuy nhiên mặt xấu là mình không thể tự do nuôi con theo ý mình, ko thể tránh được những kiêng cữ hủ lậu mà đôi khi các bà các mẹ vẫn bắt giữ. Đôi khi người chồng vì có được hậu thuẫn từ gia đình nên ít trách nhiệm với vợ con, vô lo vô nghĩ.

Ở NN, sinh con và nuôi con là chuyện của hai vợ chồng. Ông bà không can thiêp. Sẽ vất vả vì không có người làm, ông bà hai bên có thể giúp đỡ một vài ngày hoặc trông con hộ vài buổi nhưng không có nghĩa là có thể ỷ lại được. Vất vả nhưng người chồng vì thế mà đảm đang hơn, gần gũi vợ con nhiều hơn.

Ở VN, con cái lớn lên vẫn ở chung cùng cha mẹ, lấy vợ sinh con đôi khi cũng vẫn ở chung cùng gia đình nên không tránh khỏi những mối quan hệ phức tạp.

Ở NN, con cái lớn lên đi làm là dọn ra ngoài sống cho tự do, đồng thời thích nghi với lối sống tự lập. Bố mẹ ít can thiệp vào cuộc sống của con đồng thời ít phải lo lắng cho con như các bậc cha mẹ ở VN. Từ công việc, nhà ở hay quan hệ XH là tự con cái, ít có chuyện bố mẹ xin xỏ cho con công việc, mua nhà cho con hay cho con tiền mua nhà…

5. Li dị

Ở VN – thường khi li dị thì người phụ nữ ra đi tay trắng thêm đứa con phải nuôi. Nhà cửa ít khi được chia bôi vì lý do là nhà của ông bà nội. Trợ cấp nuôi con thì tùy người chồng có tử tế hay không. Tài sản cũng tùy theo sự chia chác đôi bên, đôi khi phần lợi nghiêng về người đàn ông.

Ở NN – Trừ phi có ký hợp đồng trước hôn nhân, khi li dị tài sản của cả hai kiếm được kể từ ngày cưới đến lúc ly thân sẽ được chia 50/50 bất kể thu nhập chênh lệch như thế nào. Và nếu người vợ được quyền nuôi con thì cứ mỗi một đứa con người vợ sẽ được thêm 10% số tài sản. Và người chồng phải chịu tiền trợ cấp nuôi con cho đến khi con 18 tuổi.

Trên đây là những gì mình nhận thấy và chia sẻ. Các mẹ có thể kết luận làm phụ nữ VN sướng hay phụ nữ ở NN sướng. Duy nhất mình nhận thấy là văn hóa VN mình khá khe khắt với thân phận người phụ nữ. Người phụ nữ bị đánh giá nhiều hơn đàn ông. Mình hy vọng VN mươi năm nữa sẽ văn minh hơn và người phụ nữ được tôn trọng và đối xử tốt hơn bây giờ.

Hãy bắt đầu thay đổi từ chính chúng ta

Chúng ta làm sao trông chờ được mẹ chồng biết nghĩ nếu ngay bản thân chúng ta – sau này sẽ là những bà mẹ chồng tương lai – cũng thờ ơ và bảo với con dâu rằng “ thời thế, thế thời , nó phải thế con ạ ”? Làm sao trông chờ đàn ông thay đổi tư duy nếu phụ nữ không có chính kiến của mình?

Đấu tranh hay thỏa hiệp cũng đều có giá của nó

Nói đến luật pháp, luật pháp đâu phải thứ chuẩn mực ngoại lai mà nhà chức trách áp đặt cố định lên toàn xã hôi, luật pháp sinh ra từ sự thỏa thuận của các thành viên trong xã hội với nhau về nguyên tắc ứng xử. Chẳng phải ai khác, chính người dân là những người buộc người chức trách phải đề ra các nguyên tắc ứng xử phù hợp với ý chí của người dân. Vì thế, quan điểm của em cứ phải là đấu tranh.

Có đấu tranh – có đổ máu – nhưng không phải đổ máu là kết quả cuối cùng – và càng không phải đổ máu có nghĩ là chết chóc, chết hẳn. Ví dụ nhé, quan điểm của người vợ có chồng ngoại tình,:

Đấu tranh để giành lại hạnh phúc , giúp chồng hiểu ra và hướng thiện > < khác với mặc kệ giả điếc để ru ngủ cảm xúc bản thân – chồng không tệ với mình là được, còn ra xã hội là kẻ lừa tình hàng trăm cô gái ngây thơ chưa chồng cũng không sao. 

Đấu tranh để có hạnh phúc, không phải là hạnh phúc bên người đàn ông này sẽ là hạnh phúc bên người đàn ông khác > < khác với, kìm nén, đợi thời , hy vọng mình sẽ sinh con trai chứ không phải là con gái, để hy vọng con gái sẽ không khổ như mình.

Lâu rồi, em có nhớ 1 chị khá nổi tiếng có viết, đại ý rằng nếu xếp theo thứ tự tình yêu thì với chị ấy: người đàn ông là quan trọng nhất cuộc đời, sau đó là con chị ấy, cuối cùng mới là bố mẹ – chị ấy không viết cụ thể thế, mà viết theo kiểu phần tình cảm thì chồng chiếm phần lớn nhất, rồi đến con, rồi đến bố mẹ đẻ . Quả tình là em vô cùng sửng sốt ngạc nhiên. Sau đó em có hỏi một vài người phụ nữ xung quanh em như mẹ , như bà, như cô giúp việc, bạn bè, cô, dì, bác …thì cũng có khá nhiều câu trả lời giống chị kia. Em chợt hiểu ra rằng, có nhiều người phụ nữ họ coi cái chữ CHỒNG to lắm, to đến mức trên cả con cái và cha mẹ – trên hết ruột thịt. Bảo sao họ không dám làm cách mạng, không dám bỏ chồng, họ sợ đổ máu (bỏ chồng). Thay vì thế họ dạy con rằng: bố bồ bịch phải chấp nhận, họ kêu với bố mẹ đẻ rằng phải chấp nhập người con rể như thế.

Trong khi một số khác dám bỏ (dám đổ máu) thu lại, họ được dạy con những điều đúng đắn, họ không làm cha mẹ đau lòng (đau ít hơn việc nhìn con gái hầu hạ 1 kẻ không yêu thương con mình thật lòng). Bố mẹ em cũng bảo với ếch rằng: dù anh ta chỉ có lá trầu , quả cau xin cưới em, bố mẹ em cũng đồng ý. Nhưng một khi không thực lòng thương yêu em, bố mẹ em sẽ đến đón phắt em về ngay. Thế mới biết bố mẹ mình đau lòng thế nào khi chứng kiến con mình sống với một người mà họ không thực lòng yêu con mình.

Số kia, họ ngần ngại chồng, ngần ngại bố mẹ chồng, ngần ngại em chồng. Xin lỗi: các cụ có câu:cha mẹ như chân tay, vợ chồng như quần áo – ( không hẳn đúng , ý các cụ là vợ chồng có thể thay thế chứ không phải vợ chồng rẻ như cái áo, cái quần ) nhưng nếu từ cái ví von chồng như quần áo, thì với em, bố mẹ chồng chỉ là cái cúc áo. Nếu đẹp em trân trọng, yêu quý , nếu tệ, vẫn có thể thay thế.

Sai thì sửa, có gì mà sợ

Cuộc đời, tuổi trẻ ai cũng có thể nông nổi và sai lầm. Em cũng là người đã từng mắc sai lầm, nhưng được chọn lại , em vẫn chọn sửa sai !

– Chuyện 1 là: nhà nọ có 2 anh em, bà mẹ mua 1 giỏ táo đỏ về , ở giữ có 1 quả táo đẹp, đỏ mọng nhất. Người anh bảo : con sẽ ăn quả táo ở giữa. bà mẹ mắng cậu lớn: con không được thế, phải để phần những gì ngon nhất cho người khác. Cậu em nghe thế nói luôn: con không ăn quả táo to đẹp nhất ấy đâu, con phần bố mẹ. Thế là bà mẹ xoa đầu cậu em và khen ngoan, rồi thưởng cậu em quả táo đẹp nhất, đỏ nhất ấy.
Và từ lúc đó, cậu anh học được tính nói dối. Sau này cậu anh trở thành một tện chuyên đi lừa đảo.
– Chuyện 2: cũng giỏ táo đỏ đó, một bà mẹ khác bảo với 2 con: hai con mỗi người dọn một khoảng vườn trước nhà. Ai làm tốt, mẹ sẽ thưởng cho quả táo đỏ đẹp nhất này. Và hai anh em cùng thi đua nhau cắt cỏ.
Lớn lên, hai con của bà mẹ đó đều trở thành những người lãnh đạo.

Bàn tay đưa nôi là bàn tay thúc đẩy và tạo nên thế giới, người mẹ là người ảnh hưởng đến tầm tư duy và suy nghĩ của con cái mạnh mẽ va to lớn nhất cuộc đời, câu chuyện này mãi mãi , dù đã trưởng thành em vẫn tin vào những gì nó truyền tải . Vì thế, nếu có phải làm cách mạng, có phải làm lại từ đầu vì hạnh phúc của mình, vì những điều dạy con đúng đắn, ta vẫn phải chọn giữa đổ máu hay không đổ máu!

 

Lotus2014
Bản thân tớ là một phụ nữ Việt Nam hạnh phúc, tuy tớ ko có nhiều money nhưng quả thực hạnh phúc đối với tớ đơn giản lắm, chỉ cần nhìn thấy nắng vàng rực rỡ đan xen với làn gió lạnh se se và sương mù giăng mờ vào buổi sáng là tớ đã thấy thổn thức vì hạnh phúc do khung cảnh thiên nhiên thật hữu tình…

Tớ thực sự là một người có nhiều khiếm khuyết, tớ rất lười làm việc nhà, tớ hay ỷ nại vào anh xã, lôi thôi, ngại làm những công việc nặng..ví dụ từ khi lấy chồng gần 10 năm nay tớ ko biết mua xăng là gì, hay hồi có em bé tớ nghỉ vài năm nuôi con …anh xã phải cover every thing in our life … vậy mà chưa bao giờ anh xã phàn nàn một câu gì cả… nếu đem những cái này ra mà nói cho mấy nàng châu Âu tớ đảm bảo là tớ sướng hơn họ rất nhiều…vì tớ cũng biết bạn anh xã tớ có nàng Tiến sỹ có nàng giáo sư của Châu Âu nhưng trong cuộc sống họ cũng vẫn lau nhà rửa bát bình thường, không có chuyện nuôi người giúp việc tràn lan như ở VN đâu.

Nhưng ngược lại thì Tây họ sướng như thế này: Chế độ phúc lợi của họ cực kỳ ok..đẻ con ra có khi còn được chính phủ thưởng thêm tiền..nuôi con hết phổ thông trung học không tốn một xu một chinh.không có nhiều áp lực khi nuôi con và dạy con..môi trường sư phạm của họ tốt hơn VN nhiều…

Trong CS vợ chồng, người đàn ông phương Tây họ san sẻ các công việc nhà với vợ thậm chí họ làm nhiều hơn phụ nữ nhiều. Ở Châu Âu người ta phân chia đối tượng ưu tiên rõ ràng: Trẻ em là số 1, phụ nữ số 2, chó mèo lợn gà ..túm lại là động vật sếp thứ 3, còn đàn ông không có trong bảng ưu tiên của toàn XH, hiii. Vậy nên làm phụ nữ ở Châu Âu đương nhiên là hơn châu Á và hơn Vn ở những điều như thế này.

Túm lại, trên phương diện chung thì phụ nữ Châu Âu sướng hơn phụ nữ Việt Nam, tuy nhiên có những trường hợp cá biệt thì phụ nữ VN lại cực kỳ sướng vì họ lấy được những ông chồng văn minh như Châu Âu mà vẫn bảo tồn được “giá trị riêng” của VN, vì vậy các mẹ này sướng kinh khủng luôn (trong đó có trường hợp của tớ và metraucontrau , hiii)

(Đã đọc 50 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận