Phụ nữ và 3 chữ hi sinh – cam chịu – an phận

MTCT

Nói chung là ai cũng nên có niềm vui riêng, đam mê và mối quan tâm riêng, đỡ chọc vào việc người khác. Bố chị thì đi dạy, làm quản lý ( ông mở trường cấp 3), rồi cũng đủ các loại hội, chủ nhiệm hay phó chủ nhiệm đến mấy câu lạc bộ thể thao: bơi lội, bóng bàn, cầu lông, hội chữ thập đỏ, hội giáo chức, hội gì gì nữa, nhiều lắm, đi từ vươn thở đến tiếng thơ. Bố chị vẫn thi bơi, hè vừa rồi thi bơi toàn quốc người cao tuổi ở Mỹ đình, huy chương bạc ếch và tự do 50met đấy, khỏe,,, như mình:cool:

Mẹ chị cũng làm hùng hục, sáng nào cũng đi bơi chục vòng, còn hoc khiêu vũ, đi dạy, chợ búa cơm nước quét dọn, chó mèo, cây cối, lại khách suốt ngày nữa… tất tần tật. Mà nhà ông bà rộng có … 1300m2 thôi, toàn cây cảnh, hoa và cỏ nhật, cau vua…. chỉ quét sân cũng chết. Bà bảo hôm nào là ngày dọn vườn thì bà làm liên tục từ 7h sáng đến 12h trưa, nấu cơm ăn cơm xong lại làm tiếp đến chiều mới xong. Ông bà dạo này còn thêm tiết mục trồng rau sạch, suốt ngày lúi húi,,, nghe mà sợ chả dám về thăm, nhỡ nàng hay chàng nhờ tưới rau thì chết:

Chị cũng có em trai chưa vợ , mình cứ luôn miệng dặn bà là sau này nếu nó gửi tiền lương, cấm bà cầm ( giờ thì toàn thấy nó xin bà), cầm hộ mãi quen tay, đến lúc nó có vợ, con dâu nó cầm bà lại khó chịu; bà cũng ko được tị nạnh nó chăm vợ nó hơn chăm bà vì đấy là do bà kém, ko sai nó làm việc được, con vợ nó tài hơn, nó chỉ đạo được. Bà bảo tao ko điên, ghen với đứa khác, tao có chồng tao, nó có chồng nó, ai có chồng người nấy, dở hơi mà ghen nhau… Thế nên trong mấy chị em nhà chị chưa từng thấy ai than thở lo lắng cho chuyện của ai, việc ai người nấy tự quyết tự lo, cần hỗ trợ thì đánh tiếng, đề nghị mọi người trợ giúp, ko thì mọi người đương nhiên hiểu mọi thứ đều ok.

Mẹ chị cũng từng ca cẩm về bố, đến mức chị tức quá, bảo mẹ bỏ bố đi, chồng xấu thế, chán thế thì bỏ đi, tiếc làm gì, mà mẹ cũng đừng nói vì chúng con, chúng con ko có nhu cầu, toàn 40 cả rồi. Bố già rồi, mẹ ca cẩm thế chứ ca cẩm nữa cũng chỉ có thế, chả mơ thay đổi được, lúc trẻ còn sức, còn lực mà chả ăn thua nữa là bây giờ. Mẹ chỉ có 2 lựa chọn, vui vẻ chấp nhận hoặc giải tán. Giải tán thì lên ở với con, chơi với cháu… Bà bảo thế thì ai chăm ông ấy… À, còn yêu còn thương à, còn quan tâm thì ở nhà với ông… Tao chỉ có ở với ông ấy vì cái nghĩa,,,, ờ, con ko cần biết, mẹ chọn đi, ko nói nhiều, ca cẩm mãi mấy chục năm mà ko quyết được gì à… Con mà như bố con bỏ mẹ từ lâu rồi, sao mẹ cứ lèo nhèo mã, nghe mêt hết cả người, cứ như tra tấn…

Nghe thì ác nhưng mẹ mình thực là kinh khủng ở khoản phàn nàn, đến mức thành danh hiệu ” ko ai như chồng em”, tất cả họ hàng đều biết và sợ, ai gặp bà, câu đầu tiên cũng trêu: nào, thế có ai như anh nhà em ko???

Từ lúc mình sinh ra và biết nghe, biết hiểu, mình đã nghe mẹ phàn nàn bố rồi… lúc nào cũng day dứt mệt mỏi, đòi hỏi, ko hài lòng, ko thoải mái… nên mình cực sợ nghe phàn nàn,ca cẩm , chê bai.

Thế nên chồng mình sướng thật, chưa bao giờ nghe vợ ca cẩm phàn nàn cái gì mà ngược lại, chồng thỉnh thoảng còn cằn nhằn chứ vợ thì tuyệt nhiên ko, chỉ cười tươi như hoa thôi…
Hồi trước mình bảo, bố ạ, con thấy bố như “cục” phàn nàn của mẹ, mẹ lúc nào cũng bực dọc, thôi thì bố lên ở với con, cho mẹ ở 1 mình, chả phải hầu ai, cho sướng thân. Cứ phải cho bà 1 mình mới biết, nhẹ nhàng mãi nhàm, hết tác dụng…

Được cái sau vụ con gái yêu tổng kết kiểu đấy, bà chán vì ko có đồng minh, tuần trước lỏn lẻn khoe mẹ đi tập khiêu vũ, khoe mẹ tham gia hội du lịch… tốt, rất tốt

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận