Phụ nữ và 2 chữ hi sinh

Tớ có thể hi sinh sức khỏe, thậm chí 1 phần cơ thể hay cả tính mạng cho chồng nếu thấy cần thiết, nhưng tớ cũng sẵn sàng rời bỏ chồng ngay nếu anh ấy làm tổn thương lòng tự trọng của tớ, xúc phạm hay coi thường tớ, phản bội lòng tin của tớ dù tớ còn rất yêu.

081208

Hi sinh hay không hi sinh đã nói nhiều ở tầng dưới rồi, mẹ trâu cả bác tũn nữa và nhiều mẹ khác nữa bàn bạc nhiều rồi. Nên mình thấy đẻ con, nuôi con là thiên chức của phụ nữ rồi, có kêu ca thì cũng vậy. Hơn nữa, loài người thì đàn ông đàn bà ở chung, con cái biết bố biết mẹ, còn đối với loài vật các con cái nó sinh con thì cũng chỉ mình nó biết con nó thôi. MÌnh nói thế này để các mẹ hiểu rõ hơn nuôi con, chăm sóc con là bản năng của giống cái còn cái giống đực nó chỉ biết đi chinh chiến chinh phục thôi.

 

Nhà mình nhiều khi nổi cơn nhác lên, mình lướt web cả ngày hoặc đi liên hoan với khoa không nấu nướng, cả nhà đi ăn ngoài lão chỗng cũng vẫn vui vẻ chứ mà kiểu trời nắng nôi thế này tôi đi chợ rồi nấu nướng mệt cả người thế nọ thế kia có mà lão ấy đổ hết vào thùng rác rồi ăn mỳ tôm mà thấy còn ngon hơn. Nói về hi sinh, mình hi sinh suất tiến sĩ nước ngoài rồi hi sinh cả tiến sĩ trong nước nhưng đổi lại mình được gần chồng gần con, có thời gian chăm sóc con cái khỏe mạnh chứ cứ ra rả suốt ngày vì bố con ông mà sự nghiệp tôi chẳng ra gì thì lấy đâu ra được một gia đình hạnh phúc. Hơn nữa ở đời, được cái này phải mất cái kia, bàn tay cũng có hai mặt nữa là.

Nhà ai cũng qua một thời cơm áo gạo tiền, con dại chứ chẳng ai tài giỏi gì mà một phút lên tiên nên các mẹ hãy cố gắng sống vui vẻ, lạc quan nhìn đời bằng con mắt màu hồng, vài ba năm sau con cái lớn hơn sẽ đỡ vất vả đi nhiều.

Trước đây, thời còn sinh viên mình có nhiều thú vui như đọc sách, sưu tầm tem nhưng bây giờ những cái này nó như hàng xa xí phẩm đối với mình. Mình chẳng biết mình thích gì, thích ăn gì, chỉ biết thấy chồng con khỏe mạnh vui vẻ là mình vui, chòng con ăn cái gì thì mình ăn cái đấy rồi là suốt ngày đi ăn đò ăn cũ (đỏ thì tiếc của) . Trong cuọc sống mình cũng tự xếp mình vào hàng thứ ba vì nhà mình không nuôi chó mèo gì cả: con đương nhiên là nhất rồi đến chồng rồi mới đến mình nên làm gì, mua sắm gì cũng nghĩ cho hàng thứ nhất thứ hai đã rồi mới đến hạng thứ ba. Nhưng mình thấy cuộc sống vẫn tươi đẹp, vui vẻ chẳng thấy gì là thiệt thòi cả

 

RHT

Đây, tớ xin kể câu chuyện của nhà tớ: Mỗi khi ăn tối,cả nhà quây quần, đang vui vẻ thì metraucontrau bất ngờ hởi các con . Đố cả nhà, trong nhà mình Bố là cái gì ? Hai đưa tranh nhau trả lời, thằng anh giành nói trước cô em ,không ai chụi ai. ưu tiên cho em nói trước vì nếu đúng sẽ có thưởng kem. con em nhanh nhẹ trả lời: Bố là cái đinh cùn trong nhà. Thằng anh bảo: Bố là phó tướng của mẹ. Kết quả mẹ nó nói: cả hai cùng đúng và đều có thưởng.

Đấy các mẹ thấy bất công không nào. Bố là Thượng tướng mà dám bảo là phó tướng. Bố lo cho cả nhà, vắng bố là vắng cột trụ trong nhà thế mà lại bảo là cái đinh.ức quá mình mới phân vai như sau : Bố là Đảng, mẹ là Chính phủ, Ông bà là Công đoàn,các con là Nhân dân .nhớ chưa. Đảng lãnh đạo,Nhà nước quản lý và Công đoàn và nhân dân làm chủ. Một hôm, hai vợ chồng trên nhà đang lướt wtt thì thấy có khách đến chơi, mình thay quần áo chạy xuống cầu thang thì thấy vợ chồng anh bạn đến chơi hởi thăm thằng lớn đang học bài, Bố mẹ cháu đâu? Ông bà đâu?các cháu thế nào? thằng cu lớn nói : Đảng ôm Chính Phủ trên giường, Công đoàn rửa bát đằng sau còn Nhân dân thì đang học bài. vợ chồng anh bạn trố mắt ngạc nhiên, mình phải giải thích và cười vang cả nhà.

Đấy các mẹ nhớ luôn tạo không khí vui vẻ trong nhà nhé. Đừng bao giờ các mẹ hà tiện tiếng cười và nịnh khéo chồng con luôn luôn nhé. tớ bảo đảm không bao giờ các mẹ thiệt đâu, Ít nhất là hòa mà chắc chắn chỉ có Lãi mà thôi. tớ lại có bạn gọi rủ đi nhậu đây. một lời khuyên chân thành từ …bao tử mà nói nhé : các cụ xưa bảo cấm có sai bao giờ : Giàu vì bạn, sang vì vợ .

Chồng bạn nào mà có nhiều bạn tốt là phải tự hào nhé,chắc chắn là mẹ đó không nghèo đâu. còn có sang hay không phụ thuộc vào các mẹ đấy. Không có gì là tuyệt đói đâu, nhưng yên tâm là :Hết mưa là nắng hửng lên thôi.

Metraucontrau

Mẹ Trâu đi đẻ 1 mình, gọi xe ôm, đẻ xong cũng 1 mình (VF không cho người nhà chăm nhiều), khỏe thì mấy mẹ con tự làm thủ tục xuất viện, tự về.

Nội soi dạ dày hay cổ họng thì dĩ nhiên là đi 1 mình, gây mê có 20 phút thôi, tự tỉnh thì tự về, trước lúc mê đi chả nghĩ gì, chỉ lo mất túi xách vì không ai giữ hộ.

Mình cũng cho rằng mẹ nó không nên suy nghĩ nhiều, nếu cần thì nói trước, yêu cầu xã đi cùng, nếu không thì nhắn xã địa chỉ bệnh viện và cho bệnh viện điện thoại của xã để nếu mình có “thăng” thì BV tiện liên lạc báo tin. Chờ các bố tự hiểu, tự nhạy cảm để tò tò đi theo vợ, lo cho vợ thì còn lâu , thôi thì muốn gì cứ nói trước để hắn bố trí.

Lúc mình sinh bé sau, mình chỉ điện thoại báo xã là em đau bụng đi BV đẻ đây. chắc phải chiều mới sinh. Xã bảo ừ cứ vào đi ( lúc ấy 8h sáng) anh đang có khách ( cơ quan cách BV vài cây số thôi). Mình nói OK không sao. Vào viện hơn 5h đồng hồ sau, quá trưa mới thấy có y tá đi từng phòng hỏi có chị naò tên là thế… có người nhà tìm, hóa ra là hắn. Vợ đau không noi gì nhiều. Được 30 phút lão lại bảo có khách, đi luôn, còn mình vợ.

Sau 3h bắt đầu đau nhiều. Đên 5h chiều chồng vào thì những phút đau đớn nhất đã qua vì đã gây tê ngoài màng cứng xong, 1 lúc sau là đẻ. Đẻ xong chồng cắp đít về, để vợ đói meo vì vợ cũng quên là cần phải ăn, không bảo chồng. Vợ 1 mình trông con trong lồng ấp ( thiếu tháng) và không ngủ nổi vì đói, vừa đẻ xong mà 11h đêm lang thang khắp nơi trong bv xin ăn vì đau dạ dày còn kinh hơn cả đau đẻ ( tối hôm trước đã khó ở không ăn được gì). Thế mà chỉ nghĩ mình dốt quá, không nhắc chồng mua cái gì cho ăn, chả tức chồng gì cả, mình ngu ghê.

Cứ dỗi đi, nếu mẹ nó thấy ấm ức. Hay đi chơi, tiêu tiền chồng tẹt ga cho bõ tức, kêu gào nhiều vào, như hiểm nguy sắp chết ấy, chứ mình cứ tỏ ra tự chủ quá là các bác ấy ỷ lại, phải mềm yếu, nhạy cảm mong manh nếu muốn chồng che chở. Chêt mất thôi, nói vậy chứ mẹ Trâu lại không làm thế được, đang cố gắng đây

Cách đây một vài năm hai vợ chồng tớ cũng vẫn còn lủng củng, trục trặc lắm, có đợt suýt bỏ nhau…co kéo mãi mới được như bây giờ. Để có bình yên này, cũng không dưới 3 lần vợ chồng ngồi viết đơn đâu nhé. Chả nói đâu xa, cách đây vài tuần hai thằng tớ còn mâu thuẫn kinh khủng, tưởng đứt ý chứ , dù chưa viết đơn. Nói chung để hiểu nhau cần quá trình cọ xát cá tính lâu dài, và chứng tỏ bản lĩnh, các mẹ cứ bình tĩnh chờ bão.

Tư tưởng hưởng thụ, buông thả thì ai ít nhiều cũng có, nhưng mà phải chiến đấu với nó thôi. Càng lớn tuổi, những yếu tố hấp dẫn của tuổi trẻ càng giảm sút, ai cũng muốn sống nốt, sống gấp, hưởng thụ gấp trước khi lão hóa hoàn toàn. Tất cả đều do nỗ lực tránh xa sự buông xuôi, cám dỗ của bản thân và nỗ lực thay đổi hình ảnh của đối tác .

Ví dụ như món cơm nhà đã nguội rồi, đã khô, cứng thì đừng có cố hâm nóng nó lên, đừng có hy vọng nó tươi ngon sốt dẻo như cũ. Đổi sang cơm rang đi, cứng kiểu ngon, hấp dẫn chả kém. Thay bằng người vợ trẻ tươi mát quyến rũ là người vợ biêt lắng nghe, chia sẻ, cảm thông, động viên và hiểu chồng mình hết mực, thậm chí hiểu hơn cả bản thân anh ấy hiểu mình.

Tuy nhiên, vợ chồng tớ luôn chuẩn bị cho phương án xấu nhất, khi không hợp nhau . Quan điểm của tớ là đã bên nhau là phải vui vẻ, hạnh phúc, cười đùa suốt ngày. Nếu không ưng, không thoải mái là tách ra ở riêng luôn, cho đỡ phải nhìn mặt nhau, đỡ bực.

Thế nên sáng hôm nay, mình vừa lên ý tưởng xây nhà, hắn cười nói luôn là em xây thì tiện thể xây luôn 2 nhà ( hai khu đất cách nhau 10km). Để khi nào chán không thích ở với nhau thì mỗi người mỗi nhà cho đỡ vướng, đỡ bực. Thích thì lại về với nhau.

Với vợ chồng tớ, từng giây từng phút, từng lời nói cử chỉ đều phải nâng niu, cẩn trọng, giữ gìn, vì ai cũng cá tính mạnh, ai cũng tự ái cao, sẵn sàng từ bỏ hết nếu lòng tự trọng tổn thương , vui đấy nhưng cũng sẵn sàng ra đi dù lòng còn yêu. Tớ bảo xã là em lúc nào cũng yêu anh. Còn nếu em rời xa anh thì do tình yêu âý không lớn bằng những nỗi buồn hay thất vọng anh gây ra cho em chứ tình yêu vẫn luôn còn, chỉ là không đủ thắng mong muốn rời xa anh.

Tớ chả bao giờ dám nói là em không còn yêu anh nữa, dù bực đến mấy, khổ sở đến mấy… cũng chả dám nói 1 lần là em hối hận vì lấy anh, hay thất vọng vì anh… càng không nói là anh đi đi, chưa nói là cút đi nhé, dù chồng đã từng đối xử với mình theo cách mình tổn thương ghê gớm,… vì tớ biết chỉ 1 lời là hắn viết đơn li di ngay.

Thế nên đôi khi tớ thấy các mẹ có người chồng dễ tính đâm ra chủ quan, có lời lẽ không hay, thiếu suy nghĩ với chồng. lý do thì tại thế naỳ, tại thế kia.., mà các mẹ quên là lời nói lúc nóng giận dễ gây tổn thương nhất cho người yêu thương, như vết sẹo khó lành.

Thực ra quan hệ vợ chồng là mối quan hệ lỏng lẻo nhất, dễ bung nhất, cần được bảo vệ nhất trong gia đình vì nó là nền tảng hạnh phúc cho các mối quan hệ khác. Các mối quan hệ huyết thống khác là ràng buộc tự nhiên , nhưng vợ chồng chỉ có đơn thuần tình cảm, mà tình cảm đâu có bất biến, nó như cái cây cần chăm bón vun xới hàng ngày, một lần lơ là nó có thể thui chột, thậm chí chết luôn.

Mà tình cảm chỉ có thể hiện bằng lời nói và hành động. Tớ chả dại gì cho cái cây tình yêu mà chúng tớ mất bao công vun xới ăn độc dược cho nó thui chột đi. Đôi khi ta đã chăm bón cai cây bằng mọi tâm sức, thế mà chỉ 1 lời nói vô tình trong lúc bực tức có thể phủi sạch bao thành quả trươc đó daỳ công tạo lập.

Mối quan hệ khác như bạn bè đối tác, thậm chí cha mẹ, anh em ruôt, con cái, ta có thể đôi khi lỡ lời. Lỡ làm gì đó họ phiền lòng vì bạn bè đôi tác có thể bỏ , tìm người mới, bố mẹ, anh chị em, con cái vẫn có ràng buộc huyết thống máu mủ nên có luôn cơ hội xây dựng lại, dù muộn đến mấy, vì chả mất đi đâu, chả ai tranh với mình.

Nhưng với vợ hay chồng thì không thế, người ta có thể mất tình yêu của chồng, hay mất vợ như chơi, chỉ bằng lời nói và hành động, và mất đi lúc nào không hay biết.

Vậy nên cái gì mong manh nhất, dễ vỡ nhất thì ta phải gìn giữ nâng niu nó nhất, dành cho nó nhiều cẩn trọng và tâm huyết nhất. Chứ chồng không phải phạm trù bất biến, phải có trách nhiệm vẫn yêu ta và phục tùng ta như trước dù ta có dở hơi, cám hấp, cư xử kém cỏi đến thế nào.

Chính vì vậy, những lời lẽ âu yếm chân thành nhất tớ luôn dành cho chồng, những cử chỉ hành động biết noí tiếng yêu thương tớ cũng dành cho chồng nhiều nhất, dù anh ấy rất nhiều khi không phải với tớ. Tớ không có khái niệm hòn bấc ném đi hòn chì ném lại, cãi cọ tay đôi với chồng, chồng cũng là mình mà, xúc phạm chồng mình cũng đau lắm, mình chịu không làm được.

Nhưng mình không mù quáng hi sinh bản thân hay quỵ lụy với chồng. tình yêu là một chuyện, nhưng tự trọng của mình cao hơn tình yêu nhiều, thì chồng mới có thể cảm nhận đúng con người vợ, và tôn trọng. Tớ có thể hi sinh sức khỏe, thậm chí 1 phần cơ thể hay cả tính mạng cho chồng nếu thấy cần thiết, nhưng tớ cũng sẵn sàng rời bỏ chồng ngay nếu anh ấy làm tổn thương lòng tự trọng của tớ, xúc phạm hay coi thường tớ, phản bội lòng tin của tớ dù tớ còn rất yêu.

Để chứng minh điều này cho chồng hiểu, và để anh ấy thấy tớ là người dám nói và dám làm, tớ đã phải mất 15 năm, và cuộc chiến đấu chứng tỏ cái tôi ấy vẫn còn tiếp tục, …

 

 

(Đã đọc 63 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận