Metraucontrau: Khi phụ nữ hi sinh mà không được đền đáp

[atcoupon type=”adayroi”]

Trở lại câu chuyện có những người phụ nữ, xét về hành động thì tuyệt vời đấy, chăm chồng, chăm con, lo thu vén nhà cửa, lo kiếm tiền đỡ 1 phần chi tiêu gia đình, lo quan hệ các bên nội ngoại. Nhưng họ luôn kêu ca, phàn nàn. Họ cảm thấy chồng mình và người xung quanh đang quá vô tâm, không để ý đến sự hi sinh của họ, không ghi nhận hay tri ân, dù bằng bất kỳ hành vi nào. Mình chỉ muốn bàn với các mẹ, với tư cách phụ nữ, ta nên suy nghĩ và thay đổi hành vi thế nào với 2 mục đích: trước hết để ta đỡ cáu bẳn, bực mình, bức xúc, sau nữa để hoàn thiện cách sống của mình, cho 1 tôi của ngày mai tốt hơn tôi của ngày hôm nay, cho người xung quanh dễ thở và hiểu ta hơn.

Thay đổi đi, đừng đợi

Phần lớn các đôi vợ chồng lấy nhau do yêu nhau, yêu thực sự. Thế nhưng lấy nhau rồi không phải họ luôn có hạnh phúc dù có tình yêu bảo lãnh. Hầu hết mọi sự than vãn của phụ nữ đều bắt đầu bằng sự vô tâm của chồng – theo quan điểm của vợ, hay sự “cống hiến và hi sinh cho gia đình” không đều nhau giữa vợ và chồng. Các cụ đã nói: không ưa thì dưa có dòi. Đầu tiên phải xét đến sự kêu ca, không hài lòng của vợ. Sau đến sự ngang bướng cố chấp của người chồng. Ai cũng khư khư mình đúng và giữ nguyên quan điểm, cách sống. Thường các bên không chịu nhường nhau lời nói mà cứ tranh cãi đúng sai, rồi đến khi cứ nhìn thấy nhau là ngứa mắt, muốn cãi nhau, thì hỏi làm sao mà yêu được.

Mình thấy cả hai bên đều nên điều chỉnh cách sống, sinh hoạt và cư xử, suy nghĩ cho phù hợp. Cũng không nên nhìn bên kia xem họ có thay đổi không, làm điều kiện, thì mình mới thay đổi theo kiểu: ông có đưa chân giò thì bà mới thò chai rượu. Mình nhận thấy mình nên thay đổi cách suy nghĩ, cư xử, thì mình cứ làm, dù bên kia có thiện chí hưởng ứng hay không, mình cứ phải làm tốt phần của mình đã, thì mới nói người khác được. Chứ cả hai bên đều có lỗi, rồi lấy đó làm nguyên nhân cho cư xử thái quá của mình, còn mình thì chả làm gì. Tốt nhất mình cứ hoàn thiện mình đi  (không phải vì chồng hay vì bất kỳ ai), vì bản thân cuộc sống là quá trình tự đấu tranh hoàn thiện mình. Mình thay đổi, trước hết, để mình tốt hơn, rồi sau nữa, để tạo ra 1 môi trường lành mạnh hơn, để chồng hay người ngoài nhìn vào, để họ hiểu mình hơn, liệu bề cư xử cho phù hợp. Còn nếu chồng không biết nhìn ra giá trị và thiện chí cuả vợ mình, thì anh ta thiệt. Vì anh ta không chịu thay đổi, không chịu hoàn thiện, anh ta sẽ đánh mất sư tôn trọng, tình cảm của vợ, cũng như của mọi người xung quanh.

Xem thêm:

Hãy làm điều mình muốn đi, đừng đợi ai đó làm cùng

Đừng mong người khác và cuộc đời thay đổi khi bạn không thay đổi bản thân

Bản chất của hi sinh là thầm lặng và tự nguyện

Khi phụ nữ nghĩ rằng mình đã hi sinh quá nhiều cho chồng con và gia đình mà không được đền đáp, họ sẽ bắt đầu than vãn, phàn nàn. Trong cuộc sống, cấm nói đến chữ hi sinh. Vì không thể có hi sinh. Đã là hi sinh thì không được kể công. Bản chất của sự hi sinh là thầm lặngtự nguyện. Ta tự nguyện bỏ qua sở thích, niềm vui, lợi ích của mình vì sở thích, niềm vui, lợi ích của người khác. Bản thân hai chữ thầm lặng và tự nguyện làm hi sinh trở nên cao cả. Vậy mà các mẹ cứ bô bô kể lể than vãn là mình hi sinh, thế thì sao là thầm lặng. Mà đã tự nguyện thì không hối tiếc, trong khi độ hối tiếc của các mẹ hơi cao. Đã là hi sinh thì không mong đền đáp, kể cả 1 lời cảm ơn, trong khi các mẹ lại mong chồng tốt, âu yếm và tình cảm, lại còn ghi nhận, lại suốt đời nữa, bố nào chịu cho thấu. Những người phụ nữ đó, họ có phải người phụ nữ tuyệt vời không, câu trả lời là có. Nhưng nếu hỏi họ có phải là người vợ được mong đợi không, câu trả lời lại là không. Vì sao vậy? Đó chính là vì họ làm mọi người mệt mỏi vì cái sự hi sinh nọ.

Mỗi cái muốn của tôi đều có giá

Thế nhưng công việc hàng ngày các mẹ vẫn phải làm, vì theo quan điểm của các mẹ thì chẳng ai làm cho nếu mình không đụng ngón tay. Đúng là như vậy. Nếu các mẹ không làm thì nhà không ra nhà, gia đình không còn là tổ ấm, bẩn thỉu, bừa bãi, rồi chồng chán nhà, không muốn về. Chán nhà đi lâu quá thành chán vợ vì thấy vợ cũng không có vai trò gì trong gia đình, có cũng vậy, không có cũng chẳng sao. Nếu người phụ nữ chểnh mảng gia đình, người đàn ông không cảm nhận được vai trò của cô ấy, sẽ không gắn bó với gia đình, bớt yêu vợ và nguy cơ chán nhau, bỏ nhau là lớn. Cô ấy sợ điều đó, và cô nỗ lực biến ngôi nhà thành tổ ấm, đó là ý muốn của bản thân cô ấy.

Mà các mẹ cũng không vui thú gì khi thấy nhà cửa bề bộn, con cái bẩn thỉu, chồng đói meo nên các mẹ cố biến nó thành cái tổ ấm, điều này rất con người. Nhưng các mẹ hãy làm nếu các mẹ MUỐN thấy nhà sạch, thấy chồng về ăn cơm đâm ấm bên vợ con, thấy con ngoan, khỏe. Cái muốn này làm các mẹ hăm hở làm nhưng mệt quá lại kêu. Đằng nào cũng phải làm, để đỡ khó chịu, các mẹ hãy nghĩ đến niềm vui sướng của mình khi nhà cửa gọn gàng, cơm dẻo canh ngọt. Các mẹ làm vì các mẹ muốn nhìn thấy chồng hạnh phúc, vui vẻ và yêu vợ chứ có ai kề dao vào cổ bắt làm đâu.

– Tôi rửa bát vì tôi thích nhà sạch

– Tôi ở nhà chăm con, không đi tụ tập bạn bè vì niềm vui và thành quả chăm con làm tôi vui sướng

– Tôi không đi chơi tối ngày vì tôi muốn ở nhà với chồng con

– Tôi không tiêu hoang vì tôi muốn dành dụm

[atcoupon type=”mytourvn”]

Mỗi cái muốn của tôi đều có cái giá mà tôi phải hi sinh 1 niềm vui, sức khỏe hay sở thích và chấp nhận nó. Đã chấp nhận thì không kêu ca vì chấp nhận nghĩa là không lựa chọn khác nữa. Vậy kêu ca 1 điều mình vẫn hiểm nhiên chọn thực hiện thì kêu ca làm gì.

Mình chả bao giờ nghĩ mình chăm con, nấu nướng cho gia đình, chăm sóc chồng con, hay cụ thể hơn là rửa bát quét nhà là sự hi sinh hay công rạng của mình, nên mình không đòi hỏi ai phải ghi nhận cả. Đã làm vì mình muốn, mình thích thì không thể yêu cầu người ta ghi nhận. Không ai bắt vợ hi sinh, làm này làm nọ. Dù họ có kêu ca, có bảo ta phải làm, nhưng nếu ta cương quyết không làm, không có lẽ họ kề dao vào cổ bắt ta làm. Chẳng qua ta muốn làm để yên tâm với hình ảnh người vợ đảm đang của mình (tự ta dựng nên và đặt ra làm tiêu chí phấn đấu) nên ta bắt ta làm, ta muốn làm. Cũng lắm, nếu cương quyết không làm, để nhà cửa tan hoang, thì vợ chồng bỏ nhau chứ gì. Ờ thì bỏ nhau. Còn nếu sợ vợ chồng bỏ nhau, sợ ly tán gia đình, thì ta lại cố sức, cái cố này cũng vì cái sợ của ta, vì ta không muốn cái điều ta vẫn ” sợ” xảy đến.

Xem thêm:

Nếu đã lựa chọn ở bên nhau, tại sao không lựa chọn ở bên nhau hạnh phúc?

Metraucontrau; Có ai bắt phụ nữ phải hi sinh đâu?

Đàn ông cũng phải từ bỏ nhiều thú vui vì gia đình

Người đàn ông, trong gia đình, không ít thì nhiều, cũng phải nén những thú vui, những cảm xúc của mình, những thói quen phiền hà, vì cái chung của gia đình  (ví dụ tụ tâp thâu đêm ở nhà bạn, bừa bãi lung tung bẩn thỉu không ai cản, ăn đâu cũng xong, làm gì cũng ok, chả nghĩ lâu dài gì, chả có 1 laotj nghĩa vụ gia đình không tên… ). Nhưng không thấy họ kêu, nên phụ nữ chỉ thấy có mình là phải hi sinh, vất vả vì gia đình. Thực ra thiên chức giữ lửa và tổ ấm của người phụ nữ giục cô ấy phải cố gắng việc A cho chồng hay việc B vì con, và đối khi, do không đủ sức lực và thời gian, cô ấy nén hết nhu cầu của mình lại, chỉ nghĩ đến người khác.

Tớ có cảm giác kêu ca phàn nàn là món khoái khẩu của phụ nữ, để tự tuyên dương công trạng, để nói cho mọi người hiểu và ghi nhận sự cố gắng, cống hiến của mình, nếu không họ quên mất mà không tôn vinh hay tri ân. Thực ra kêu ca chỉ làm mệt mình, mình thấy mình thiệt thòi, mình tuyệt vời thế mà không ai ghi nhận. Kể công làm khó chịu người nghe, chứ họ không vì thế mà ngộ ra cái sự hi sinh của bạn. Sao chưa thấy ông chồng nào than vãn vì sự kiên nhẫn và điềm tĩnh khi cố chịu đựng lắng nghe than vãn, kể lể của vợ nhỉ. Hay đã vợ phàn nàn là chồng phải giương tai lên mà nghe. Không thể lấy sự tự nguyện làm việc, chăm lo cho gia đình làm cái cớ để hành người khác được, điều này rất tàn nhẫn và nó là sự tra tấn về tinh thần.

Để bớt mệt mỏi, người phụ nữ nên dành cho mình nhiều quan tâm hơn. Bớt đưa con đi học 1 buổi, nhờ người thân hay bác xe ôm quen tin cậy, đi làm tóc hay spa chẳng hạn. Bớt 1 bữa cơm cho chồng, đi mua sắm hay gặp bạn bè chẳng hạn. Có thể chồng không vui, không hài lòng nhưng nếu tự cảm thấy trong phạm vi cho phép và mình thực sự muốn, các mẹ cứ mạnh dạn làm, cứ khẳng định cái tôi đi, lép vế mãi làm gì, để chồng quen với hình ảnh vợ cặm cụi, chả dám yêu và chiều chuộng bản thân là không nên.

Điều bạn đang làm chưa chắc là điều chồng muốn bạn làm

Nhiều khi các mẹ làm nhiều điều mong chồng ghi nhận nhưng chưa chắc họ đã đánh giá cao điều đó. Ví dụ: chồng thấy vợ nỗ lực đổi món, thì cũng cố ăn trong khi vợ mệt phờ. Biết đâu trong lòng chồng nghĩ, giá vợ chỉ nấu ngon 1 bữa mỗi tuần, để thời gian mà thư giãn, nói chuyện đi chơi hay tình củm với chồng thì chồng sướng hơn là cứ thấy vợ quay cuồng trong bếp, hi sinh thời gian vì mấy món vô thưởng vô phạt, đi ngủ thì mệt phờ, có khi người đầy mùi thức ăn.

Hay vợ cứ chăm con kỹ quá, nghĩ như vậy chồng sẽ tự hào và biết ơn vợ nhưng chồng lại muốn cho con được tự do nghịch ngợm với bạn bè, phơi gió phơi sương cho cứng cáp. Hoặc: vợ hết lòng vì nhà chồng, chăm sóc, hỏi thăm, biếu quà suốt trong khi kinh tế còn khó khăn, chồng muốn tiết kiệm để giành…

Tóm laị, tớ nghĩ chúng mình thay bằng việc bắt chồng, hạch sách chồng phải làm cái này cái kia, hay ghi nhận. Thì nên điều chỉnh mình, chỉ làm điều gì mình thực sự muốn vì nó tốt cho mình, cho gia đình và hạnh phúc của mình. Chứ đừng nghĩ mình hi sinh và chịu đựng, nghe rất mệt mỏi vì có ai bắt ta làm thế đâu. Tất cả phải từ mong muốn tự thân tôi làm vì tôi muốn, bất biết người khác nhìn nhận và đánh giá thế nào, phản ứng ra sao, có ghi nhận hay đánh giá cao hay không. Chỉ khi đó ta mới thanh thản, không cảm thấy mình như con trâu kéo cày khổ sai, cũng 1 việc ấy mà khi làm lòng thanh thản hơn nhiều nếu động cơ, suy nghĩ là khác nhau.

Thứ hai là điều ta làm, ta thích chưa chắc là điều chồng con muốn, thích. Không phải ông chồng nào cũng thích quần là áo lượt, nhà cửa tinh tươm, mâm cơm hoa lá cành dăm bảy món. Có những điều chúng ta làm tưởng họ đánh giá cao hay ghi nhận, nhưng nghĩ vậy mà không phải vậy đâu. Hầu hết phụ nữ khi làm gì đều võ đoán là người khác muốn như vậy, chờ mong như vậy và điều đó là tốt cho mọi người. Có mẹ lau nhà suốt ngày, chồng đã không lau giúp lại thỉnh thoảng tha rác vào nhà hay quên mất, cứ thói quen đi dép vào. Đến khi kêu ca chồng quá, chồng gắt lên mới biết: anh bị xoang, đi giày ấm quen rồi, cởi giày ra là lạnh chân, là hắt hơi, là bị xoang trở lại. Hoặc chồng tớ phát khổ vì thói quen mua quần áo, giày dép cho chồng của vợ. Mình thì nghĩ rằng mình đi đâu cũng nhớ mua đồ cho chồng, còn chồng thì khổ vì sự mua sắm của vợ, động viên vợ mà dùng đồ vợ mua thôi, chứ hắn thì không sắm nhiều thế và chưa chắc đã chọn những thứ như mình chọn vì gu thẩm mỹ khác nhau. Âu đó cũng là sự nhường nhịn và chịu đựng mà chị em ta không để ý, thường tự cho mình quyền cắt đặt trong gia đình, ép bản thân và người khác tuân theo, ai phản kháng là chụp mũ thiếu thiện chí. Tớ cũng mắc lỗi như vậy, dù ít hay nhiều, vì tớ cũng là phụ nữ mà.

Xem thêm:

Mâu thuẫn nhiều với chồng vì tính cách khác biệt

EmlàLá: Chồng phũ miệng, vợ chồng cãi nhau suốt ngày

MGF: Nghĩ cho người khác nhưng không được thấu hiểu

Vảiđẹp

Đọc nửa bài của chị MTCT phải comment luôn cái ý. Đã chấp nhận là hi sinh cho gia đình rồi lại còn kêu ca. Hay là kêu ca là bệnh, là thói quen của đàn bà!

Ui sao mà em thấy câu này đúng thế !!! Đi đâu cũng thấy các bà các mẹ than. Than chán lại bảo. Thôi kệ, thế là hạnh phúc rồi, chứ nếu không thì thế nọ thế kia  (tự thỏa mãn). Rốt cục lại có than mãi cũng thế thôi.

Em ít có thói quen ngồi bán than, cũng chẳng thích bán than nói xấu xả stress, cũng ít xét nét người khác, ít bình phẩm này nọ. Thế mà ngồi nhìn lại lại thấy mình happy hơn các chị em họ hàng ấy. Tại sao? Do số mình sướng à? Mọi người bảo mình sướng hơn họ !!! Cứ cho là thế đi !!!  (thực ra thì em nghĩ, là do cách sống của mình thôi!)

Wicket

Chính ra mà nói thì bọn đàn ông cũng khổ phết nhá. Đã không giỏi môn tâm lý học thì chớ. Ra đường thì vật lộn kiếm tiền. Về nhà thì phải nhìn mặt vợ, đoán tâm tình. Xong lại phải nghe càm ràm, than phiền, trách móc, chì chiết các kiểu. Chả biết chia sẻ với ai. Lên diễn đàn dành cho đàn ông thì không có mảng tâm sự nói xấu vợ. Lên diễn đàn đàn bà, lấy hết nghị lực ra than phiền 1-2 câu là lập tức ăn 1 rổ đá đủ xây 2 toà Keang Nam..

Nói chung là những bí bức về vợ con, gia đình không có chỗ mà trút. Lúc nào cũng phải gồng mình lên cho phong độ với bạn bè, đồng nghiệp, vợ con, bồ nhí..

Làm đàn ông khổ phết chứ tưởng đâu. Thảo nào mà toàn chết sớm hơn phụ nữ..

Metraucontrau

Cậu Wicket chỉ được cái nói đúng, cho tớ làm lại tớ chỉ thích làm phụ nữ, có sai lầm gì cũng dễ được bỏ qua, hay được nhường nhịn hơn. Nói chung nếu biết tận dụng lợi thế của mình thì làm phụ nữ khoái và có lợi ra phết, cậu ạ. Phụ nữ có nhiều đặc quyền như ăn vạ, nõng nhẽo, phàn nàn..

Cái nhược của phụ nữ, trong ánh mắt xã hội là từ nội tại người đó và có thể được sửa chữa: chăm chỉ hơn, chăm làm hơn, ít phàn nàn, vui vẻ hơn, quan tâm đến bản thân hơn. Chứ xã hội chê bai đàn ông không kiếm được tiền lo cho gia đình thì khó sửa lắm vì cái này phụ thuộc bên ngoài nhiều hơn là ý chí bản thân, khổ thân đàn ông

Comrangmuahe

Vấn đề ở đây là tâm lý phải không chị. Theo em, tâm lý của người đàn ông và đàn bà rất khác nhau. Cách hiểu cũng rất khác nhau. VD như theo nhiều người đàn ông việc ngoại tình là rất bình thường, chỉ cần họ tròn trách nhiệm với vợ và con còn với nhiều người phụ nữ, dù chồng có thô lỗ, có vô tâm, vô trách nhiệm, chịu được hết nhưng họ sẽ không chịu nổi nếu chồng họ ngoại tình.

Em đồng ý là phụ nữ bản tính là hi sinh, nhưng hay kêu ca, đòi hỏi được ghi nhận và được quan tâm. Chính suy nghĩ này của người phụ nữ làm chính phụ nữ và đàn ông mệt mỏi. Nhưng đấy chẳng phải suy nghĩ mang tính chất giới của chị em chúng ta, với những suy nghĩ rất thật hay sao?

Các chị ở đây đều nói như là phụ nữ tự mình làm khổ mình, tự làm rồi tự kêu, rồi tự đòi hỏi. Do vậy, cần phải thay đổi tư duy, hãy nghĩ những việc mình làm là thích làm chứ không phải là phải làm. Phải ít đòi hỏi, không được kêu ca, nói tóm lại là suy nghĩ như đàn ông để hiểu họ.

Vấn đề ở đây chẳng phải cách giải quyết vấn đề hay sao???

Làm thế nào để đàn ông và đàn bà hiểu nhau?

Các chị vẫn nghĩ theo cách bản thân người phụ nữ phải thay đổi, phải thế này, thế kia cho phù hợp với chồng, để đàn ông đi. Em thấy suy nghĩ này không sai. Vì đúng là nó phù hợp nó tích cực hơn. Và nó mang tính chủ quan như chị Wicket nói làm chủ trận đấu. Mình chỉ thay đổi được mình, từ sự thay đổi của mình sẽ tác động tới suy nghĩ của người khác. Và bằng chứng là các chị hạnh phúc.

Tuy nhiên, có cách nào khác để đàn ông và phụ nữ hiểu nhau hơn không chị? Vì em nói thật những đặc tính giới khác nhau nên ngoại trừ phải đọc thật nhiều, chiêm nghiệm thật nhiều thì các chị mới hiểu tâm lý đàn ông từ đó tự điều chỉnh mình cho phù hợp chứ không thì hầu như bất kỳ người phụ nữ nào bình thường đều có những suy nghĩ như vậy. Và em không cho rằng đấy là sai, bởi đấy là tâm lý mang tính giới nữ.

Em thấy top này mang một giá trị nhân văn cao, là cổ suý cho một tinh thần mới một suy nghĩ mới giúp phụ nữ hạnh phúc hơn. Nhưng em nghĩ nếu chỉ có phụ nữ thay đổi tư duy giới để hiểu đàn ông hơn  (có nghĩa là phải hiểu tâm lý cả đàn ông và cả phụ nữ) thì chỉ có một bộ phận rất nhỏ phụ nữ làm được còn nếu không khi topic này chìm trong hàng loạt top khác thì phụ nữ vẫn là phụ nữ thôi.

DANBROWN

Uh lại nói đến chuyện bán than như mẹ Vải đẹp có nói, nhưng mình nghĩ không ai muốn mình gặp phải những chuyện buồn, ai chẳng muốn có cuộc sống màu hồng, chồng chiều, gia đình vui vẻ hạnh phúc, đấy là mẹ nào đó may mắn thôi chứ vớ phải ông chồng củ chuối thì cứ vô tư và nhắm mắt, rồi tặc lưỡi cho qua à?

Trong cuộc sống về kinh tế, tình cảm vợ chồng, con cái rồi đối nhân xử thế trong XÃ HỘI, bản thân mình cũng đã từng lên đây than thở nhiều, ở trên diễn đàn, mọi lời khuyên đều rất khách quan vì các mẹ chẳng ai biết ai, có chăng chỉ tạm đoán được nhau qua cm và nick.

Bình thường khi không có sóng gió gì thì mọi việc rất đơn giản, xung quanh là những mảng màu tươi sáng, đầy tiếng cười, nhưng nếu có gặp biến cố gì khi chia sẻ với mọi người xung quanh như anh chị em, bạn bè thì lại là vạch áo cho người xem lưng, chả sung sướng gì.

Bán than thực ra là bỏ bớt than đi, đố mẹ nào trong đời không có than đấy, mình vẫn ủng hộ mẹ nào có than thì nên bán than giảm strees, để lấy lại cân bằng, còn cứ để nó âm ỉ trong lòng thì hậu quả nó sẽ khác, bởi cs đâu phải lúc nào cũng màu hồng, và có phải bà vợ nào cũng may mắn có được ông chồng yêu mình, không biết đến chữ ngoại tình, biết chu đáo với nội, ngoại, biết phụ vợ trong việc công việc gia đình, biết kiếm tiền đâu.

Nhiều khi có những top, mình thấy có những tâm sự không thật, rồi lại từ câu chuyện đấy được chuyển sang top khác và những mem ở đó mang ra làm cho đùa là mình vừa chém gió ở đấy ra sao? Nhận được nhiều đá thế nào?..

Metraucontrau

Bán than là rất tốt nhưng bán than với nhau để tự điều chỉnh suy nghĩ, cân bằng tâm lý, để tự sướng thôi. Chứ bán than để kể lể, than vãn với chồng đến phát ngán, để vợ chồng mâu thuẫn, căng thẳng, bất hòa, để bỗng dưng mình thấy mình đáng thương, thiệt thòi, khổ sở, còn chồng mình chả ra gì thì chớ. Bán than xả stress tốt chứ, các mẹ càng bán than các mẹ lợi mà chúng tớ cũng có lợi, âu cũng là học kinh nghiệm của nhau cả thôi.

Xem thêm:

Leaf: Về những bà vợ hay chỉ trích chồng

Chỉ cần bạn sống khác đi một tí, đàn bà hơn một tí

Vảiđẹp

Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà một cảnh. Hồi xưa còn yêu nhau, tâm lý mình cũng bất ổn. Nhưng khi lấy chồng rồi, thời gian đầu mâu thuẫn với gia đình nhà chồng, không gần gũi với chồng, tâm lý có đôi phần bị gò bó bẫn bách, chứ không bất ổn nữa đâu nhé, nhưng sau lấy được sự thông cảm và quan tâm của chồng rồi, đời sống tâm lý của mình cực kỳ ổn định. Kể cả gia đình có sóng gió, gần như xung quanh bố mẹ chồng anh em chị em chồng, không một ai thấy vợ chồng mình lục đục hay giận dỗi hay tâm lý bất ổn cả. Cho nên mình nghĩ rằng, các chị các mẹ các em trên này, hãy nên nghĩ nhiều cho chồng, cho người khác, đặt mình vào suy nghĩ của người khác, hiểu hoàn cảnh họ chút, thông cảm cho họ đôi chút, tự mình sẽ thấy release hơn. Đâu cần phải trói buộc mình quá vào những đau khổ, những suy nghĩ của riêng mình. Nếu như mình hành động theo cách mình muốn ấy, nhiều khi sẽ không được kết quả cuối cùng tốt đẹp hơn việc, mình hành động theo cách người khác muốn đâu…

Ví dụ việc nhỏ như việc chồng So Blue, chồng biết chồng đi nhậu về muộn, là không làm vợ vui và thế là không được. Đàn ông lập gia đình rồi ít nhiều phải nghĩ cho vợ con, đi về muộn quá thế là không được. Nhưng thử hỏi tại sao họ cứ muốn vậy? Và mình cứ muốn làm ầm lên thì có tốt hơn chăng? Nếu như mình vẫn làm mặt lạnh không muốn nói chuyện gì, vẫn trách nhiệm hỏi có muốn uống tí nước chanh để giải rượu không? Có muốn ăn uống thêm gì không?. Rồi để sau 1 2 hôm không nói năng trò chuyện gì, nói vài câu chí tử vào! Cho chồng nó thấm có hơn không? Mình phải nún mình một tí, để mình được chồng nể hơn, nó nể cách mình cư xử thì lần sau mới không tái diễn, chứ sồn sồn lên. Chẳng thu được kết quả gì đâu.

Mẹ chồng mình khoản ăn nói cực kỳ trí tình trí lý. Mình học được cách này của bà. Có muốn nói ai điều gì cũng phải suy xét cũng phải đặt mình vào vị trí họ trước, thông cảm với họ, rồi sau mới phân tích khách quan vào. Nói phải củ cải cũng phải nghe! Cứ lúc nào cũng nghĩ vậy, thì lúc nào cũng giải quyết được những phức tạp những mâu thuẫn trong cs thôi.

Nói chung, nhiều cái phải học trong cuộc sống lắm…

Thường ngày tiếp xúc với anh chị em họ hàng hàng ngày, nhưng mà nói thật, nhìn cái cảnh các anh chị em than thở, rồi lại nhận xét này nọ về cuộc sống người nọ người kia. Không bằng lòng với chồng điểm này, không bằng lòng với bố mẹ chồng điểm kia. Mình thấy lạ, họ than thế mà họ vẫn tiếp tục sống với những cái họ than thở được! Tài !

Lên mạng mà gặp 1 nick nào đó, cứ than thở mãi một vấn đề gì đó, cũng thấy chán. Nhiều khi vấn đề cũng chẳng có gì gọi là to tát, hoặc thậm chí, thực tế mọi việc nó cũng không đến nỗi như họ bán than, nhưng theo cách nghĩ cách nói của họ, mọi việc có vẻ nghiêm trọng. Hoặc thậm chí có những trường hợp, thấy người nọ người kia bị chìm vào một hoàn cảnh mà mãi không thoát ra được. Phải chăng là vì họ chưa nhận đủ lời khuyên, hay là vì họ chưa thật sự dũng cảm quyết đoán hơn, mạnh mẽ hơn, để mà tự giải phóng tâm lý cho mình, rồi sẽ happy hơn, thay vì phải than mãi.

Mong rằng các mẹ đã và đang gặp phải vấn đề sẽ tự tìm những cái để release bản thân hơn, để mà nhìn nhận vấn đề đúng hơn  (vì thực tế, chỉ có họ mới nhìn vấn đề được chính xác nhất, vì qua lời họ bán than, wtter cũng chỉ biết theo góc nhìn đó).

Trên này, nhất là trong topic này, có rất nhiều cái đáng để học hỏi, nhưng mỗi người có những sự học hỏi khác nhau. Mình thấy thích cái cách mẹ Dori release bản thân và hóa giải mọi vấn đề ấy, nói thật, nó khiến mọi việc trở nên nhẹ nhàng hơn. Mình cũng gần như thế ấy. Mình cũng có những nét giống MTCT, nhiều khi tự tìm niềm vui thú trong chính những gì người ta cho là sở thích, là công việc hàng ngày, nghĩa vụ, trách nhiệm. Nếu mình giống những người khác á, 3 4 ngày, thậm chí có những đợt hàng tuần, chỉ quanh quẩn ở nhà á, có mà phát thần kinh ! Rồi cái cách nhìn mọi việc lạc quan giống như mẹ Yam  (nhắc tới Yam lại không thấy mẹ Yam đâu nhỉ !!!). Chị IW nữa, thi thoảng vào làm vài câu, nhưng mà cũng khiến người khác phải đặt câu hỏi đấy..

Xem thêm:

Yamanote: Khi muốn ly hôn, hãy làm bài tập này

Vài điều suy nghĩ về việc sống chung với mẹ chồng

Lên wtt, vào mục Gia Đình toàn những bán than mà lại cảm thấy happy hơn thì chắc là cũng khối người đấy, không chỉ riêng mình đâu. Vì nhiều khi nhìn mọi người than thở các tình huống của mọi người mà tự nhiên cảm thấy trân trọng hơn những cái gì mình đang có, những gì được coi là hạnh phúc.

Mình cũng tự nghĩ là mình may mắn và hạnh phúc hơn 1 số người anh chị em họ hàng, và thậm chí 1 số người trên này. Vì bản thân mình nghĩ thế thôi. Chứ thực tế, nếu một mẹ nào khác mà lấy chồng được 3 năm, sóng gió tới 3 lần với chồng, và hàng năm trời bí bách khóc dở mếu dở với gia đình nhà chồng, năm lần bẩy lượt bị đuổi “cút mẹ mày đi!” thì chẳng ai mạnh mồm mà dám nói Tôi may mắn hơn, tôi hạnh phúc hơn đâu..

Mình không thích nói về những điều không hay của gia đình mình, hay chồng con mình. Có lẽ vì thế mình cũng ít khi khuyên người khác thế này thế nọ, vì nhiều khi mình không đưa ra tình huống tương tự của mình, hoặc của những người mình biết thì khi nói sẽ khó lý luận lắm. Mong là các mẹ hiểu cho, thi thoảng mình ném đá vài câu thôi.

Metraucontrau

Đồng ý với Vải đẹp, mình có cách sống như sau, mà đôi khi mọi người bảo rõ ràng quá, chả nữ tính gì cả.

Gặp vấn đề mình sẽ tự suy nghĩ và tìm hướng đi, nếu thấy khó thì có thể tham khảo ý kiến của mọi người, rồi sau đó mình tự quyết hướng đi của mình. Đã quyết thì lường trước và chấp nhận mọi hậu quả có thể xảy đến, hay dở gì cũng phải trả giá tất. Đã chấp nhận và lựa chọn thì không kêu ca, phàn nàn và than thở vì đó là cuộc sống, là con đường mình chọn cơ mà, mình tự nguyện chứ có ai ép đâu.

Đã gọi là lựa chọn thì làm gì có cái gì hoàn hảo, đều có cái tiêu cực, có mặt trái hết. Chỉ là lựa chọn phương án nào khả dĩ và dễ chấp nhận nhất với mình thôi  (ít xấu hơn những cái xấu khác). Vấn đề là kêu ca, than thở, buồn phiền không giải quyết được vấn đề mà chỉ có hành động mới giải quyết được thôi, và tớ lại là con người của hành động. Thế nên kêu ca than thở chả ích gì thì quyết không kêu

Thực ra, xét về 1 mặt nào đó, Kêu ca giúp mình xả stress, để tiếp tục chịu đựng, nhưng không giải quyết được gốc rễ của vấn đề, vì sau 1 thời gian, sức chịu đựng có hạn, cái bồ đựng stress nó lại đầy như cũ. Chỉ có nhận thức, thay đổi và hành động mới làm được điều đó. Mà ta cũng không nên sống với ấm ức trong lòng, sao không tìm cách tống khứ nó đi, không cho nó quay trở lại nữa. Đó là cách giải quyết chủ động và triệt để nhất.

Kêu ca thường là để phàn nàn về sai lầm hay khiếm khuyết của người khác chứ ít ai kêu ca về bản thân mình, thế nên việc kêu ca thường mang tính chủ quan, phiến diện, nhìn sự việc dưới lăng kính 1 chiều, và thường vô thức bênh mình, cho là mình đúng, và chê hay đổ lỗi người…

Tớ cũng thường nói vui là chả thay đổi được ai, ngoài thay đổi bản thân, và khi ta thay đổi, mọi người sẽ thay đổi, 1 cách tự nguyện, đồng thanh tương ứng với thay đổi của ta.

Chủ đề của topic này là làm sao thay đổi cuộc sống của ta, làm cho nó nhân ái, giàu ý nghĩa, đầy hạnh phúc. Vì chúng ta có quyền, chúng ta cần phải cảm nhận và hưởng hạnh phúc.

Và câu trả lời chúng ta vẫn thống nhất, là muốn thế giới thay đổi, chúng ta cần thay đổi bản thân mình, thay đổi cách nhìn, cách nghĩ, cách cư xử, cách hiểu và nhìn nhận khách quan mọi vấn đề, để hiểu thế giới xung quanh, chứ không chỉ đơn giản là hiểu 1 người chồng cụ thể nào đó, vì thế giới mang lại hạnh phúc cho con người nói chung, và người đàn bà nói riêng, nó lớn hơn nhiều, đâu chỉ bó hẹp ở 1 anh đàn ông nào đó trên trời rơi xuống cuộc đời ta. Hạnh phúc, niềm vui luôn hiện diện, mà chúng ta, vì những bực dọc nhỏ nhặt hàng ngày đã bỏ qua, không cảm nhận được đầy đủ ý nghĩa của cuộc sống, ta bỏ lỡ những phút giây quý báu đó trong đời. Hạnh phúc là những khoảnh khắc ta cảm thấy yêu người, yêu đời, thấy đời đáng sống và đáng cho ta cố gắng, hi sinh và chiến đấu vì nó.

Ai cũng có nỗi niềm, nhưng đối mặt với vấn đề của mình, nhìn nhận nó ra sao và giải quyết nó thế nào mới là yếu tố quyết định bạn có biết cảm nhận niềm vui và hạnh phúc hay không. Thế nên hạnh phúc của bạn không phụ thuộc nhiều vào biến cố xảy ra với bạn trầm trọng đến mức nào, mà phụ thuộc vào cách bạn nhìn nhận và giải quyết, ứng xử với nó. Bạn không thấy vui và hạnh phúc, bạn là người thiệt thòi, và bạn còn góp phần mang đám mây u ám đó đến CS của người xung quanh. Vậy nên cũng không thể nói được liệu 1 cô bé mỗ côi tàn tật luôn lạc quan hát líu lo và mỉm cười, kể cả líc đói hay ốm đau, có cảm thấy kém hạnh phúc hơn so với 1 bàmệnh phụ lúc nào cũng rầu rĩ dù đã có trong tay tất cả những gì người đời mơ ước. Vui, hài lòng và làm chủ, xử lý chủ động những cái mình có, những điều xảy đến cho mình, đó là hạnh phúc của chúng ta.

Có bạn lại thắc mắc, vì sao tôi phải nỗ lực hiểu đàn ông mà họ không chịu hiểu tôi. Thì thưa bạn, có 2 vấn đề:

– Thiên chức của phụ nữ là giải quyết những vấn đề mang tính chất tâm lý, tình cảm, thổi hồn vào cuộc sống vì bản năng cô ấy sinh ra yếu đuối, cần chở che của đàn ông. Nhưng thế mạnh của cô lại là sự quán xuyến, tâm hồn đầy trắc ẩn và nhạy cảm đối với các yếu tố thuộc về tâm lý. Phụ nữ có tâm lý phức tạp, mâu thuẫn, che đậy bởi nhiều lớp mà nhiều khi khiến bản thân cô ấy cũng lạc lối và bối rối vì chả hiểu mình muốn gì nữa, cô ấy quá phức tạp, cô ấy là chúng ta. Nhưng cô ấy, cũng do quen xử lý các vấn đề tâm lý tình cảm rối rắm nên giỏi đọc tâm lý người khác hơn, so với đàn ông, và dễ dàng dùng sự mềm mại, nhõng nhẽo hay ân cần, âu yếm của mình để làm thay đối tâm lý của cánh đàn ông vốn vụng về và bộc trực hơn trong thể hiện cảm xúc. Người ta nói “anh hùng khó qua ải mỹ nhân” là vì thế.

Phụ nữ sinh ra để cân bằng và định hướng các vấn đề về tâm lý, các vấn đề cần sự tinh tế, tỉ mỉ, nhạy cảm nên có câu đàn bà xây tổ ấm còn đàn ông xây nhà. Đàn ông có thế mạnh là sức mạnh thực thể, sức mạnh cơ bắp, nên anh ta có thiên chức xây dựng nên cơ sở cho 1 CS thực thể, mang tính vật chất. Nhưng để vận hành nó, làm cho nó tỏa ra niềm vui, lại cần sự lèo lái, điều chỉnh nhạy cảm của người thắp lửa, tức là người phụ nữ, người thổi luồng sinh khí, thổi hồn, niềm vui, niềm hạnh phúc cho ngôi nhà.

– Trong cuộc sống hôn nhân, không có ganh đua kiểu đúng sai, ai làm nhiều ai làm ít mà là ai cố được bao nhiêu, vì cái chung, thì cứ nỗ lực mà làm. Thế nên câu hỏi vì sao chỉ có phụ nữ phải cố mà đàn ông không cố. Thực ra mỗi giới có kiểu cố khác nhau. Đàn ông có thói quen và nhu cầu bản năng lớn nhưng có gia đình là anh ta cũng phải kiềm chế rất nhiều như bớt bạn bè, phải tập quan tâm đến người khác, hi sinh vì sở thích của người khác chứ không ích kỷ như trước. Vả lại chúng ta đâu có phải đàn ông đâu mà biết họ có phải nỗ lực nhiều hay không trong quá trình tự điều chỉnh.

Còn chúng ta, thay đổi suy nghĩ, tích cực hơn, trước hết là vì bản thân chúng ta, để chúng ta thấy vui vẻ hạnh phúc, không phải chỉ nhỏ hẹp trong khái niệm hạnh phúc với chồng mà còn là hạnh phúc trong công việc, trong giáo dục con cái, trong giao tiếp với bên ngoài, thực hành thú vui hay sở thích. Hay nói cách khác là cảm nhận được niềm vui sống. Đây là diễn đàn phụ nữ, chúng ta cũng giúp nhau có cách cảm nhận cuộc sống phù hợp, để khi cũng những vấn đề ấy xảy đến, ta vẫn có thể điềm tĩnh, thư thái và nhẹ nhàng đón nhận, và chấp nhận.

Phàn nàn về đàn ông ư, dễ ợt, chê bai họ ư, còn dễ hơn ý chứ, và họ cũng nghĩ về chúng ta y như thế, thậm chí tệ hơn… Nhưng muốn thay đổi thế giới, chúng ta hãy thay đổi chính bản thân mình đã, tự điều chỉnh và bổ sung cho mình những phản xạ, kỹ năng, nhân sinh quan còn thiếu hay lệch lạc, khiếm khuyết. Khi ta đã cảm thấy mình hoàn thiện hơn, cân bằng hơn, ta sẽ nhìn đời, nhìn người khách quan, nhân ái hơn, và cư xử cũng “người” hơn, đúng đắn, cân bằng và phù hợphơn,, Lúc đó, tự dưng “người” và ” Đời” sẽ cư xử khác với ta, hoặc chí ít sẽ nhận ra “ta” của ngày hôm nay đã thay đổi, đã lớn lên rất nhiều, và họ sẽ có sự nể phục, tôn trọng. Điều này ta có thể cảm nhận, khi nhìn vào cử chỉ, thái độ của họ, khi nhìn sâu vào mắt họ.

Khi khẳng định mình, tìm được định hướng cho cư xử, ta sẽ tự tin lên rất nhiều, ta tin rằng ta đang đi đúng đường, và chúng ta sẽ đẹp lên, trong mắt người và bản thân chúng ta – đó chính là mục đích chung của con người trong quá trình sống, tồn tại và hoàn thiện lên, mãi mãi không ngừng.

DANBROWN

Mình nghĩ cứ sống với đúng bản chất con người mình thì thấy thoải mái vô cùng. Niềm vui được chia sẻ thì nhân hai, nỗi buồn chia sẻ giảm đi một nửa. Mình không ủng hộ mẹ nào  (ngay cả bản thân mình) khi cứ gặp chuyện buồn gì là lại kêu ra rả, nghe nhiều phát ngán lắm.

Nhưng, các mẹ cứ nghĩ mà xem, khi gặp chuyện không hay với mình thì làm thế nào để lấy lại cân bằng trong cs, và mình đã chọn diễn đàn này và tóp này làm nơi chia sẻ vì:

  1. Không ai biết mình và mình có thể tự do nói lên suy nghĩ của mình.
  2. Nhiều lời khuyên bổ ích, khách quan, thắng thắn mà chỉ người ngoài cuộc mới dám nói ra.
  3. Nhờ đó mà mình hoá giả được những mâu thuẫn phát sinh.

Đơn giản chỉ thế thôi, và top này từ đầu cho đến tận giờ phút này chưa hề xảy ra tranh luận, nên mình cũng dừng tại đây.

Hi vọng lần sau vào đây chỉ toàn chuyện vui vẻ để chia sẻ cùng mọi người.

Metraucontrau

@mekiet-Anh

Mình rất thích có tranh luận vì đâu phải mình luôn đúng, ít nhiều thì kiểu gì cái nhìn của mình cũng có phiến diện, nên sự cọ xát với các quan điểm, cách nhìn khác là cần thiết, để cho mình cân bằng, thực tế và khách quan hơn. Chỉ có những tranh luận mang ý chê bai, miệt thị, không xây dựng và thiếu thiện chí mới không tạo ra sự đón chờ thôi. Nếu tất cả chúng ta lại đồng ý với nhau, thống nhất với nhau quá, em như chúng ta đang đi đường cao tốc 1 chiều, cứ phăng phăng đi, rồi đến lúc thực tế nó đập cho 1 vố lại ớ người ra, hóa ra ta ” hổng sườn” bao lâu mà không biết..

Có thể cách dùng từ của chúng mình hơi nhạy cảm nên mẹ nó lăn tăn thôi, chứ chúng tớ rất thích ý kiến trái chiều, để còn tranh luận, để xem có bật ra ý mới gì hay ho không, chứ phẳng lặng quá sao biết trước cách xử lý thác ghềnh, xứ lý với những suy nghĩ và hành vi phát sinh từ môi trường bên ngoài. Thực tiễn thì phong phú, chúng ta không đại diện cho cả xã hội được, việc có ý kiến khác nhau giống như các tình huống được đưa ra tập dượt trước khi có trong thực tế.

Trong xử lý các vấn đề quan hệ gia đình, xã hội, nhất là chuyện cha mẹ, con cái, vợ chồng, chuyện vui, nhẹ nhàng không phải ở bản thân nội dung câu chuyện đó, mà là ở thái độ, cách nhìn nhận nó của người kể chuyện và người nghe. Có chuyện rõ là vui, tầm phào thôi, nhẹ nhàng, rất đời, không hề có gì ghê gớm, trầm trọng mà người kể hằn học quá, cay cú quá, không chịu nhận ra khiếm khuyết của mình, cứ đổ riệt lỗi cho người khác hay khách quan thì vui cũng hóa không vui. Còn người kể dù gặp khó khăn vẫn lạc quan, vị tha và thông cảm, thấu hiểu thì vẫn chọn được cách cư xử hài hòa, phù hợp và vui vẻ, dễ chịu nhất trong mức có thể. Thế là chuyện to hóa nhỏ rồi hóa không có gì vì hóa giải đơn giản, ai cũng vui vẻ mà đều tâm phục khẩu phục, rất thoải mái, càng yêu quý và hiểu nhau hơn.

Đơn cử hôm qua tớ di chữa bệnh gặp 1 cô bên cạnh, cô ấy nói con dâu thời đại này thật đáng sợ, rồi cô ấy ngâm bài thơ về mẹ chồng  (hai người đàn bà – anh ấy sẽ yêu mẹ mãi còn con chỉ là vợ, nay yêu, có thể mai bỏ). Thực ra là bài thơ động viên bà mẹ chồng không tủi thân nếu thấy con trai nó chăm chút cho con dâu quá. Rõ ràng cô ấy học thức, nhẹ nhàng, lí trí, hiểu biết xử lý xã hội mà cứ lăn tăn như thế, nghĩ cũng tội nghiệp…

Xem thêm:

emchananh: Mẹ chồng vô tâm

Autumn_heart: Chồng nghe lời bố mẹ, không bàn bạc gì với vợ

Đôi khi, họ, những người sống quanh ta, rất có lý, với vị trí, suy nghĩ, tính cách và hoàn cảnh của họ, còn ta cũng có lý của ta, dưới một góc nhìn khác. Thế nên chúng ta mới tụ tập trên này, cũng nhau cố gắng tìm cách hiểu mình, tìm cách đọch và hiểu tâm lý của người khác, để cùng chọn ra cách nói năng cư xử phù hợp nhất, sao cho không làm mọi người hiểu lầm nhau, leo thang mâu thuẫn, rồi xa nhau, ghét bỏ nhau, nhiều khi bung bét, bùng nổ hết chỉ vì 1 cái dằm bé tí lúc ban đầu.

Cũng qua đây, chúng ta sẽ cũng đưa ra những kinh nghiệm bản thân để chia sẻ với người khác, làm sao ta có thể cảm thấy vui vẻ hạnh phúc, trong mọi điều kiện hoàn cảnh, và đem niềm vui ấy đến cho người xung quanh, cha mẹ con cái vợ chồng. Sự bình yên vui vẻ, tự tại trong lòng mới là cái khó đạt nhất, khi ta đã đạt điều đó, mọi biến cố xảy ra không thể làm mất niềm vui, lạc quan và tin tưởng của ta vào đời vào người. Có tinh thần thoải mái như vậy, ta sẽ thấy mọi vấn đề xảy đến với ta đều có thể nhìn nhận 1 cách tích cực, nhẹ nhàng, bao dung và thấu hiểu hơn, và sẽ giúp hóa giải được buồn phiền, cay cú, bực dọc vẫn đang tồn tại trong lòng.

Đấy chính là chỉ số cảm xúc, nói lên sự mẫn cảm của ta với các tác động xã hội từ môi trường bên ngoài, mà qua đó, ta hiểu ta, hiểu tâm lý mọi người, đoán biết được họ muốn gì, ta muốn gì, trên cơ sở đó điều chỉnh hành vi cho phù hợp, làm sao đạt được mong muốn. Mục đích của ta và mọi người đèu tự nguyện, vui vẻ cả.

Kể cả khi ta không đạt được ước mong mọi sự diễn ra theo ý ta, thì ta cũng tập chấp nhận nó 1 cách vui vẻ, lạc quan những gì không hay xảy ra với mình, chọn 1 cách sống vui vẻ, thaỏi mái, khả dĩ nhất trong điều kiện cụ thể của ta, tránh những tác động xấu hay tiêu cực đó, nhiều nhất có thể. Như vậy, ta có thể cảm thấy hạnh phúc trong bất kỳ hoàn cảnh điều kiện nào – đó là cách sống tích cực và có ích nhất cho mỗi chúng ta mà chúng ta nên hướng tới, ít nhất để làm mình thoải mái và không còn là sự vướng bận, khó chịu của mọi người xung quanh, góp thêm niềm vui và tiếng cười vào Cuộc sống

[atcoupon type=”shopee”]

2 Comments

  1. sunflower 29/11/2018 Reply
    • Jany 01/12/2018 Reply

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.