PCX: Chồng hay xung đột với nhà ngoại, làm sao hóa giải?

 

PCX: Chồng hay xung đột với nhà ngoại, làm sao hóa giải?

Vợ chồng bị mâu thuẫn cách sống nội ngoại 2 bên. Chồng mình rất gia trưởng, độc đoán, rất lười trong công việc gia đình và luôn tạo mâu thuẫn xung đột với nhà ngoại, còn tuyên bố từ nay không quan tâm đến việc nhà ngoại.

Phuongchixinh

Mình đang rối bời chuyện gia đình không biết hướng xử lý thế nào? Vợ chồng mình có 2 con gái. Suốt trong thời gian sống luôn có mâu thuẫn, mọi thứ luôn trái ngược giữa 2 vợ chồng. Khi lấy nhau kinh tế rất khó khăn gia đình mình hoàn toàn tự lập và có nhiều lúc đi vào bế tắc. Cách đây 5 năm đã mua được nhà (đi vay ngân hàng), cũng từ đó công việc của 2 vợ chồng đều tốt hơn và kinh tế cũng khá hơn.

Tưởng rằng chất lượng cuộc sống được nâng cao thì cuộc sống vợ chồng phải dần được thay đổi. Nhưng không phải thế mấu chốt là tính cách của con người. Vợ chồng bị mâu thuẫn cách sống nội ngoại 2 bên. Càng nghĩ càng thấy câu “môn đăng hộ đối” thật đáng phải suy xét. Môn đăng hộ đối không hẳn là về kinh tế mà quan trọng hơn là văn hóa lối sống của gia đình.

Khi chúng mình lấy nhau 25 tuổi mình thật sự thiếu kiến thức sống và không được tiếp cận thông tin kinh nghiệm sống trên mạng như bây giờ hay mẹ cũng không có định hướng cho. Nhà mình bố mất sớm mẹ một mình nuôi 4 anh chị em ăn học, ngày trước thì khó khăn nhưng hiện tại thì các anh chị đều ổn định và cũng khá, chắc chỉ có mình là để mẹ phải phiền lòng do cuộc sống của vợ chồng mình. Nhà chồng thì phức tạp hơn bố đi làm xa nhà và có thêm gia đình nữa, anh em học hành hết cấp 2, duy nhất chồng mình là điểm sáng của gia đình và họ hàng.

Trước khi nói đến nhược điểm dẫn đến mâu thuẫn vợ chồng thì mình cũng nhìn thấy chồng có những điểm tốt như bản lĩnh, yêu thương con, giao tiếp tốt nên tạo được không khí, hiểu biết xã hội và có khả năng lý luận. Bên cạnh đó là hàng loạt những nhược điểm, chồng mình rất gia trưởng, độc đoán, rất lười trong công việc gia đình và luôn tạo mâu thuẫn với nhà ngoại (giường như thấy nhà ngoại anh chị em khá giả hơn nhà mình thì không muốn gần), luôn có tư tưởng con dâu phải có trách nhiệm quan tâm đến nhà chồng nhưng chồng thì không cần biết đến nhà vợ. Mỗi lần cãi nhau là xưng mày tao, chửi vợ là con đĩ (mình yêu chồng là duy nhất và cũng không biết cái đấy của ai ngoài chồng), thậm chí chửi nhà mình anh em mình, rồi sẵn sàng xông vào đánh mình hay chửi con học làm gì sau này đi ăn trộm cướp à. Nghe rất không vừa tai. Là đàn ông nhưng chồng lại rất hay thù để bụng nói rất dai, nói năng rất chua ngoa.

Mâu thuẫn gia tăng khi thỉnh thoảng các dịp lễ, ngày nghỉ hay sinh nhật anh cả mình hay rủ anh em đi ra ngoài ăn, khi đi ăn thì chỉ nói chuyện gia đình hay trẻ con nô đùa chứ không có kiểu ngồi nhậu bia rượu như đàn ông hay karaoke gì. Trước thì chồng vẫn đi nhưng dạo này dứt khoát là không đi nói là không hợp và tỏ ra coi thường nhà vợ chỉ biết ăn không biết nói. Mình cũng nói chuyện với chồng anh em trong nhà thỉnh thoảng phải gặp gỡ giao lưu để có sự thân thiện chứ không chỉ là đi ăn nhưng chồng mình nhất định không nghe và còn tuyên bố từ nay không quan tâm đến việc nhà ngoại việc nhà nào nhà ấy lo, rồi luôn mồm bảo anh em nhà mình khốn nạn coi chồng mình như rác. Mà mình không hiểu mọi người đã làm gì chồng mình khi chồng mình luôn tỏ vẻ thông minh hơn nhà vợ và rất hay tự ái nên mọi người trong gia đình thậm chí có việc gì còn phải gọi điện trực tiếp cho chồng vì anh hay tự ái, đi đâu chơi cũng mua quà cho cháu, mình hay con gái ốm đâu chồng không có nhà thì anh chị mình là người có mặt đầu tiên chăm nom đầy đi. Mình không hiểu sao chồng là cứ mặc cảm với anh mình và thấy hành động như vậy là thiếu đạo đức là vô ơn.

Ngoài ra với mẹ mình hay các anh chị em khác chồng cũng có thái độ không tốt. Chính vì anh sống như vậy nên mình chán ít hay hỏi han về gia đình chồng, thỉnh thoảng về quê và cho mình nguyên tắc sống không nói động đến nhà chồng. Nói thêm là gia đình chồng mình cũng rất lạ về quê thì rất quý cháu, với mình cũng bình thường không thân thiện nhưng không có mâu thuẫn gì, tuy nhiên bà không bao giờ gọi điện lên hỏi thăm cháu 1 câu kể cả có ốm đau.

Chồng mình thì đặc biệt rất thương mẹ và các anh em nhưng lại không dung hòa được các mối quan hệ khác. Anh là người cầu tài, tham vọng nhưng lại hay mặc cảm hoặc bạn bè thì người thành đạt anh không chơi nhưng lại thích chơi những người thấp kém hơn, xem ti vi thì luôn chê chửi rủa các ông lãnh đạo.

Đôi lời về bản thân, mình là người hình thức cũng sáng sủa, công việc ổn định, mình không giỏi giang nhưng là người phụ nữ của gia đình cũng rất vui vén thu xếp công việc hay kinh tế gia đình. Mình cũng bảo thủ nhưng nếu ai đó phân tích nhìn thấy cái hợp lý mình sẵn sàng thay đổi. Điểm yếu của mình là ngoại giao không giỏi, cuộc sống vợ chồng có nhiều mâu thuẫn nên mình khá tự lập và cứng cáp. Thật lòng vợ chồng cãi nhau rất nhiều thậm chí mình nhờ cả bố chồng nói chuyện với chồng đôi lần thì anh cũng thay đổi chút rồi lại đâu vào đấy, còn anh mình gọi cho chồng thì không nghe máy.

Mình thì thích cách sống thỉnh thoảng chỉ có 2 vợ chồng đi uống café hay xem phim nhưng chồng mình là thích đi 1 mình về đến nhà là rất lười đi ra ngoài. Mình đã nghĩ đến li dị nhưng vì thương con đứa bé thì chưa biết gì đứa lớn thì mình đã nói chuyện nhưng con rất sợ bố mẹ chia tay con nói con muốn có cả bố lẫn mẹ để dạy dỗ con rồi bố mẹ li dị làm sao con dám nhìn mặt bạn bè nữa. Hiện tại nếu li dị mình có thể mua được một căn nhà tập thể để 3 mẹ con sống, thu nhập thì chỉ có trên 10tr/tháng chắc cũng khó khăn nhưng quan trọng hơn là rất khó khăn để đưa đón con học hành.

Sống thế này thì thật sự mệt mỏi vì tính cách chồng mình không thay đổi được hoặc là mình chấp nhận không li dị và sống nhà ai người ấy lo, việc nhà mình thì mình tự lầm lũi làm 1 mình và nếu chồng mình không có thái độ đúng mực với nhà mình thì mình cũng không muốn quan tâm đến nhà chồng thậm chí chẳng muốn về, sống như vậy có được không mình rất muốn các chị em cho mình một lời khuyên để có giải pháp tốt nhất.

Wicket

Sao chồng bạn Phương Chi có bản lĩnh mà cư xử với nhà vợ 1 cách thiếu tự tin thế nhỉ? Mình thấy có mâu thuẫn ở chỗ này?

Yamanote

Chồng bạn ý đâu có bản lĩnh, mà tự ti mặc cảm đủ thứ. Kể xấu chồng nãy giờ, xin mời bạn kể tốt giùm tớ nghe cái, nếu không thì thật đúng là thôi bỏ đi cho xong.

P,S tốt ở đây nghĩa là cư xử với vợ con, vấn đề tiền bạc, sự trau dồi bản thân, ý chí phấn đấu, sự nghiệp thăng tiến qua các câu chuyện cụ thể vv ý chứ không phải mấy từ “có bản lĩnh, có tài, tham vọng” chung chung đâu nhé

Phuongchixinh

Wicket: mình đánh giá chồng bản lĩnh bởi trong chồng luôn cố gắng đê đạt được mục tiêu sống, đạt được thành công và có ý chí vươn lên. Nhưng không hiểu sao lại có cách cư xử đặc biệt trong gia đình vợ như vậy, nhiều khi mình tụ nghĩ đàn ông ở quê hay có tính mặc cảm, hay tự ái vì gia đình mình không bằng gia đình vợ cộng thêm chồng mình mắc bệnh chửi người khác.

Yamanote: trước khi kể về nhược điểm của chồng mình cũng đã nói chồng có mặt được như bản lĩnh ý chí phấn đấu, yêu con chăm con (mặc dù có lúc chửi con hay vợ như hát hay), về 1 mặt nào đó với gia đình anh ta lại sống rất quan tâm tình cảm bố mẹ anh em. Mình cũng đã nghĩ nhiều đến li hôn nhưng thật sự 1 mình nuôi 2 đứa con là rất vất vả rồi sau này đến tuổi trưởng thành liệu đàn ông nó có nhìn vào gia đình không cơ bản bố mẹ li dị để con gái mình tìm được hạnh phúc trọn vẹn không? Rồi con nó nói mình cũng thương cũng mủi lòng. Nhưng trong lòng thì rất chán và muốn li dị thạt sự

Yamanote

PCX ơi trả lời nốt câu hỏi của tớ nhé. Tớ nghĩ PCX cũng góp phần vào cái sự đối xử này của chồng với nhà vợ, cụ thể là bạn ép quá. Ai nói chồng và anh em bên nhà mình phải “thường xuyên” giao lưu? Để người ta tự nhiên, hợp thì tự quan hệ không hợp thì thôi. Bạn cứ như thể muốn chồng cũng phải cư xử như mình trong mối quan hệ với nhà vợ vậy; mà thậm chí cũng không biết các anh hay bố mẹ bạn nghĩ gì về chồng bạn. Biết đâu họ cũng đang nghĩ chồng bạn nhà quê, hai nhà không môn đăng hộ đối vv. Bạn cũng nghĩ vậy còn gì?

Còn cái suy nghĩ này (anh phải hòa hợp với nhà tôi, anh với nhà tôi không môn đăng hộ đối) trong mình thì còn không sống được với nhau vì nó là gốc gác của mọi sự bực mình, nóng giận, khác biệt, khó chịu, ghét bỏ

Wicket

Mình có cảm giác bạn PCX hay lấy gia đình nhà bạn ra làm chuẩn cho chồng, thiếu sự ca ngợi động viên chồng lúc cần thiết, dẫn đến chồng bạn dù là người có bản lĩnh ở bên ngoài (theo ý bạn) nhưng khi động đến nhà vợ thì giãy nảy lên. Nếu không có sự so sánh dù kín đáo, hay lộ liễu từ phía bạn thì không có cách nào lí giải được mâu thuẫn này. Khả năng cao là chồng bạn không cảm thấy vị trí số 1 trong lòng bạn là chồng mà là anh chị em nhà bạn nên chồng bạn cay cú và tìm cách hạ bệ họ.

Yamanote

Tớ minh họa hộ wicket, vợ thế này thì thực sự được âm điểm

Chồng, hay anh em mình thì cũng là người thân của mình. Khi có xung đột, mình lại “không hiểu” và cho rằng “chồng luôn tỏ vẻ thông minh hơn nhà vợ và hay tự ái”. Bạn đánh giá nhà mình cao quá, chồng thấp quá. Bạn luôn cho là anh em bạn đúng, còn chồng là sai. Sao lại thế nhỉ??

Là vợ, bạn đã bao giờ lắng nghe, hỏi rõ nguồn cơn tại sao lại có hiểu nhầm, đứng ra hòa giải? Hoặc chiều chồng, vì đơn giản chồng là người sống với mình mỗi ngày chứ không phải anh mình. Anh có thể đúng, sai, nhưng emotion và cảm nhận của chồng thì mình không thể “không hiểu, không biết, không chấp nhận” được. Bằng không, về mà ở với anh. Vợ tớ mà như cậu (và tớ biết hết các suy nghĩ như cậu viết ở trên) tớ lót lá chuối tiễn về ở với anh em bố mẹ nhà vợ. Thề.

Phuongchixinh

Yamanote bạn suy nghĩ rất rất giống chồng mình nên bạn cũng có lời nói rất gay gắt, thích thì tham gia không thích thì thôi nhưng tớ nghĩ là anh em trong gia đình mình cũng nên dung hoà mọi thứ, 9 bỏ là 10 có thể không thường xuyên tham gia nhưng thỉnh thoảng cũng nên gặp gỡ để gắn kết tình cảm gia đình. Và vợ tình cảm vợ chồng anh em vui vẻ thì chẳng có gì mình không sẵn sàng làm vì chồng.

Và hơn nữa mình coi việc chồng chửi vơ như vậy là xúc phạm thiếu sự tôn trọng nhau. Sự tôn trọng nội ngoại là cái tối thiểu. Mình cũng mong từ suy nghĩ bài viết của mình để các bạn có cái nhìn khách quan để mình cũng nhìn ra cái gì chưa được của mình

wicket cảm ơn bạn mình sẽ phải lưu ý nhiều hơn về suy nghĩ của bạn, bạn là người phụ nữ rất tinh ý và thông minh

Yamanote

Tớ không có suy nghĩ giống chồng PCX, nhưng nói chung tớ có khả năng hiểu được đàn ông sẽ nghĩ gì trong tình huống cụ thể, hoặc chung chung. Và tớ thấy tội cho chồng cậu. Rất tội. Tớ nghĩ thế này, cuộc sống khi mình không thể thay đổi được người bạn đời của mình, hãy tập thay đổi mình, thay đổi cách mình nghĩ, mình hiểu người khác, thay đổi cách mình đối xử. Bỗng dưng cuộc đời sẽ rất đẹp.

Thứ nhất, tớ gọi tớ cậu vì cậu có 2 con là hơn tớ rồi, nhưng tớ thấy cậu rất non nớt và cuộc sống rất yên ổn, chỉ nhìn cuộc đời đúng theo 1 cách như bố mẹ/anh chị mình thôi. Trong khi cuộc sống rất nhiều màu, rất sâu sắc và đa dạng.

Cụ thể, tuổi thơ và cuộc sống của chồng bạn, bạn phải lớn gấp đôi lên để có thể hình dung, yêu thương và thông cảm cho chồng. Sinh ra trong gia đình quê, nghèo, bố lại lấy vợ hai, sống song song luôn, hãy hiểu là chồng cậu có cả 1 tuổi thơ tủi nhục và vất vả, và đó là cái GỐC của con cái cậu. Nghĩa là cậu, hay con cậu, hay chồng cậu, không CHỐI BỎ được, không THAY ĐỔI được. Và cậu đang muốn CHỐI BỎ nó, thực sự chưa bao giờ gắn chân vào đó để sống, để hiểu, thấy khác biệt thì chán nản muốn rút lui, muốn bỏ.

Bởi vì gia đình cậu êm đềm, tuổi thơ tươi đẹp, gia đình khá giả, anh chị thương yêu, cậu muốn thế giới này lúc nào cũng phải như thế, tuyệt vời như thế. Chồng cậu, vĩnh viễn sẽ mang theo mình sự mặc cảm tự ti của người nhảy vọt từ một số phận nghèo sang 1 số phận khác khá giả hơn. Vĩnh viễn anh ấy sẽ có những khó khăn hòa nhập cuộc sống, hòa nhập giao tiếp. Vĩnh viễn sẽ có những thứ người “thành thi” hiểu được mà anh ấy không hiểu được. Có những chuyện người thành phố quan trọng thì người quê lại xuề xòa.

Nhưng chồng cậu, cũng vĩnh viễn có những cố gắng và bản lĩnh mà dân thành phố không có được. Lúc khó khăn, lúc con ốm đau. Hay tình cảm và sự chân tình hồn hậu dành cho vợ con. Sự thật thà. Anh ấy có thể thẳng thắn bày tỏ quan điểm về nhà vợ, điều mà giai HN sẽ cực khôn ngoan mà tránh. Anh ấy không giấu diếm, không được nuông chiều quá mà sinh thói hư tật xấu, gái gú cờ bạc rượu chè. Anh ấy biết thế nào là khổ, để cam kết cho vợ con một cuộc sống sướng hơn. Vv. Nói chung, một người chồng như vậy, có rất nhiều thứ để offer.

Bạn phải mở mắt ra mà nhìn, và DỪNG so sánh chồng với bất cứ một ai. Khi một người đến từ văn hóa khác, hãy đừng đánh giá. Hãy tìm hiểu tại sao họ lại hành động và suy nghĩ như vậy, hãy lắng nghe nguồn cơn và những suy nghĩ đằng sau. Hãy mở rộng lòng mình để an ủi, xoa dịu những tự ti mặc cảm ấy. Hãy biết nói “em không nghĩ thế, nhưng em hiểu và thương anh. Let me give you a hug”.

Cuộc sống của bạn với chồng, con là cuộc sống của bạn. Với anh chị em hay bố mẹ, đó là các mối quan hệ của bạn, không phải của chồng. Anh ấy vì yêu bạn, sẽ cố gắng hòa nhập vào các mối quan hệ kia, nhưng tới giới hạn bản thân, nghĩa là tôi sẽ tham gia miễn là tôi không phải thay đổi mình. Nếu anh ấy không yêu bạn, hoặc không cảm thấy tại sao mình lại phải cố gắng, phải thay đổi thì anh ta sẽ không muốn làm. Con người ai cũng thế. Không thể nói, thế mới là đúng, mới là phải đạo, anh phải như thế này thế kia. Đấy không phải là quan niệm lành mạnh trong hôn nhân. Quan niệm lành mạnh, là hãy để cho đối phương cảm nhận được tình yêu của bạn, và đôi khi vì tình yêu đó mà cố hơn một chút.

Cho nên mình mới nói, thực sự bạn không hiểu, không chịu tìm hiểu chồng, cũng không muốn chiều theo ý chồng, mà chỉ muốn chồng hiểu mình và làm theo ý mình. Hôn nhân 1 chiều như vậy, sẽ có thể cảm thấy hạnh phúc những ngày/tháng/năm đầu, tùy theo hoàn cảnh và tính cách, sau đó sẽ khổ, rất khổ. Nên sướng khổ nằm ở trong tay của bạn thôi

Hong_Cam

@PCX

– Thế chồng bạn có bắt bạn phải dung hòa mọi thứ với nhà chồng không?

– Thỉnh thoảng gặp gỡ nói chuyện có phải là cách duy nhất để gắn kết tình cảm không? Bạn biết suy nghĩ cho bạn, cho gia đình bạn mà bạn lại chưa suy nghĩ cho chồng. Mỗi người một tính, mỗi người một sở thích khác nhau. Bạn thấy anh em ngồi tán chuyện nói chuyện là vui. Nhưng người khác thì không thấy vui vì nói chuyện không hợp. Câu chuyện xa vời với họ, thông tin họ không hiểu không biết… Thế thì vui gì cơ chứ, có mà là cực hình.

Đó là gia đình bạn, anh bạn nên dễ dàng nói chuyện với nhau. Còn chồng bạn là rể, lại là vai em, sao có thể tự nhiên và thoải mái nói chuyện với anh bạn được. Chưa kể có nhiều người cứ phải có tí rượu bia nào thì lúc đó nói chuyện mới thoải mái cởi mở được. Túm lại là bạn muốn chồng bạn tham gia thì phải làm cho chồng thấy cuộc chơi đó rất vui cho chồng, không phải vui cho bạn. Còn không thì đừng ép. Gặp gỡ gia đình bạn thì không có chồng vẫn vui cơ mà, ép làm gì.

Tình cảm vợ chồng anh em vui vẻ thì chẳng có gì mình không sẵn sàng làm vì chồng

Bạn không thấy suy nghĩ này là rất “đòi hỏi ngược” sao? Sao bạn không nghĩ rằng bạn sẵn sàng làm mọi thứ vì chồng thì chồng thì tình cảm vợ chồng anh em vui vẻ? Ví dụ đơn giản là giờ bạn vì chồng, đừng bắt chồng phải đi ăn với gia đình bạn nữa nếu chồng không thích. Còn nếu muốn chồng thích đi thì bạn tìm ra cái “lợi” của chồng mà không liên quan tới “lợi” của bạn. Bạn cũng đừng bảo là đi ăn với nhau thì yêu quý nhau hơn. Nghe nó vô lý lắm. Vì vui vẻ với nhau, hợp cạ thì mới yêu quý được, còn không là chịu đựng nhau. Bạn nói tới nhân và quả, cho đi lấy lại thì bạn cũng đối xử với nhà chồng tốt trước đi để chồng bạn đối tốt lại.

Và hơn nữa mình coi việc chồng chửi vơ như vậy là xúc phạm thiếu sự tôn trọng nhau. Sự tôn trọng nội ngoại là cái tối thiểu. 

Công nhận với bạn điều này. Nhưng bạn phải xem tại sao một người “rất tình cảm” mà lại như thế. Bạn bảo nhà chồng chả bao giờ điện thoại hỏi thăm cháu. Vậy chồng bạn có bao giờ điện thoại hỏi thăm nhà nội không mà bạn vẫn cảm nhận được là chồng bạn rất tình cảm với nhà nội? Bạn có cho con bạn gần gũi tình cảm với nhà nội không để nhà nội có tình cảm với cháu. Hơn thế nữa mỗi nhà thể hiện tình cảm một khác. Nhà mình là điển hình của cái kiểu: chẳng bao giờ điện thoại hỏi thăm nhau. Nhưng thử có ai đụng vào nhà mình xem, thử có dâu rể nào ức hiếp nhà mình xem, cả nhà mình sẽ đồng lòng đấy. Thử trong nhà có ai gặp chuyện gì xem. Tất cả sẽ chung vai gánh vác. Nhưng nhà mình chả ai biết nói ngọt, không bao giờ điện thoại hỏi thăm vài ba câu sáo rỗng.

Thế nên bạn đừng lấy chuẩn của nhà bạn ra để so sánh với nhà chồng. Điều bạn thấy nhà anh bạn, nhà ngoại bạn là hay thì chưa chắc chồng bạn đã thấy hay vì nó không phù hợp. Bạn mà ép thì chồng bạn sẽ nói phũ. Bạn càng bênh càng nâng thì chồng bạn càng chửi càng dìm. Vì khi bạn bênh bạn nâng thì bạn đang gián tiếp chê bai và chỉ trích phía chồng và nhà chồng còn gì.

Thế nên, nếu bạn thấy lối sống hai bên quá khác nhau, bạn không thể hòa hợp thì chia tay. Còn nếu bạn muốn dung hòa thì nên tôn trọng sở thích cá tính và lối sống của nhau. Chồng bạn không ép bạn làm dâu phải nọ phải chai thì bạn cũng đừng ép anh ấy làm rể.

Phuongchixinh

Cảm ơn bạn yamatote và hong cam về những chia sẻ chân thành, cuộc sống vốn muôn màu có những việc người như mình cũng chưa suy nghĩ được sâu sắc. Mỗi người một suy nghĩ cũng mong rằng với suy nghĩ đa chiều hơn sẽ giải quyết được bài toán cho gia đình mình.

Chia sẻ

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận