p.vy: phát hiện chồng say nắng khi sắp sinh

[su_expand more_text=”xem đầy đủ” less_text=”thu gọn nội dung” text_color=”#d91e2c” link_style=”button” link_align=”center” more_icon=”icon: expand” less_icon=”icon: compress”] Chồng mình say nắng, bị phát hiện ra. Đã 1 tháng rồi mình không niềm nở, chăm sóc quan tâm đến chồng như trước. Vì mình sắp sinh đứa con đầu lòng, tháng sau rồi nên mình cũng không muốn căng thẳng mãi. Mình muốn có một buổi nói chuyện với chồng, nhưng mình không biết phải nói làm sao để chồng không phạm sai lầm và quan trọng là không bị nhờn với vợ, mình phải quyết liệt hay mềm mỏng, cư xử thế nào cho phải?
Mong các mẹ cho mình lời khuyên nhé !

[/su_expand]

bachduong14

Chị nói đúng đấy, khi tâm sự ở đây, để chị Trâu và mọi người “mổ xẻ” thì thấy mọi việc đơn giản đi nhiều, và giống như mình nhìn vấn đề bằng con mắt của người bên ngoài, nên thấy clear lắm.

Bây giờ chị sắp sinh bé rồi. Hãy nghĩ tới con thật nhiều, có em bé rất tuyệt vời, nhưng cũng rất vất vả đấy chị ạ. Nhưng ngày đầu tiên chị sẽ mệt mỏi lắm, ít dc ngủ, đau…nên chị phải ăn uống tốt từ bây giờ, chuẩn bị sức khỏe thật tốt vào.

Hồi em bầu 7 tháng, em giận chồng, liền bừng bừng dọn quần áo (mỗi cái quần chip+ bàn chải đánh răng..) nhét vào túi rồi đóng rầm cửa. Chồng em cuống quýt tìm, nhắn em về, lo lắng cho hai mẹ con. Còn em, lượn đi gội đầu, mát-xa, nhảy xe ra cơ quan nằm điều hòa ngủ 1 giấc rồi khi bố mẹ + bạn thân cuống cả lên tìm thì vác bụng về, tỏ vẻ mệt mỏi (vừa ngủ 1 giấc đẫy mắt).

Thêm nữa, chị đừng khóc nhiều nhé. Kinh nghiệm của một đứa mít ướt như em là: Nước mắt làm đàn ông rất mệt mỏi và áp lực. Khi mình khóc, mình nghĩ sẽ được chồng vỗ về hay bản thân mình giải tỏa được stress. Nhưng sự thật chẳng phải vậy. Chồng chỉ an ủi được vài lần thôi, còn nếu mình khóc nhiều, họ cũng phát chán lên và đương nhiên nước mắt của mình bớt “sức nặng” đi. Còn bản thân, khóc làm mình sưng húp mắt, gối ướt, tinh thần thêm rệu rạo, mà không hề tốt cho con. Túm lại là hãy dành nước mắt cho những tình huống thật cần thiết.

Em mong chị hãy ưu tiên cho em bé nhất thời gian này, mua sắm đồ cho con, sắp xếp lại tủ quần áo, dọn phòng, bàn làm việc, cắm hoa cuối tuần, nấu ăn ngon cho mình và chồng. Nếu buồn, chị hãy lên đây viết ra cho nhẹ lòng. Hãy tạm gác người chồng phản bội sang 1 bên chị nhé. Chị cố gắng lên!!

[su_expand more_text=”xem đầy đủ” less_text=”thu gọn nội dung” text_color=”#d91e2c” link_style=”button” link_align=”center” more_icon=”icon: expand” less_icon=”icon: compress”] Đọc bài của các mẹ, nhất là Metrau mình như người chết đuối vớ được cọc vậy.

Khi mình là người trong cuộc mới thấy mọi việc cứ rối tinh cả lên, không biết nên và không nên làm gì. Và mình cũng nhận ra rằng sự tổn thương của việc bị phản bội nó kinh khủng đến mức này đây.
Rất rát nhiều câu hỏi mình đặt ra cho mình rồi cũng tự trả lời, mình đã cố gắng lắm ghìm cảm xúc tức điên của mình lại để yên lặng. Lúc mình đưa ra chứng cứ để chồng không thể chối cãi, mình đã sắp xếp đồ đạc để đi. Rồi ngồi nghĩ một lúc không biết đi đâu, bố mẹ 2 bên đều ở xa, với đứa con trong bụng sắp đến ngày đẻ mình sẽ ra sao, vả lại mình nghĩ mình có mắc lỗi gì đâu mà phải ra khỏi nhà nhỉ. Chồng mình ngồi lặng lẽ nhìn từng cử chỉ của vợ, chỉ vậy thôi, rồi lại một sự im lặng kéo dài.
Trong từng hành động những ngày sau đó, mình luôn phải đắn đo, không làm mặt ngầu ngầu, nhưng hờ hững với sự quan tâm của chồng, vẫn cơm dẻo canh ngọt cho chồng, khó khăn lắm, vì chỉ có 2 vợ chồng sống với nhau thôi. Trong nhà bao trùm một không khí ngột ngạt.
Mình không biết tương lai sẽ như thế nào, mình vẫn dặn mình là phải cố gắng vượt qua, dù nhắm mắt chỉ ước gì chuyện đó đã không xảy ra.[/su_expand]

 

 

(Đã đọc 48 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận