Onestep: Lấy người mình không yêu và cuộc sống cô đơn nơi xứ người

Onestep

Bạn mình vốn rất xinh đẹp và học rất giỏi, nhưng thuộc tuýp phụ nữ hiền dịu, an phận, không quá năng động. Khi còn trẻ bạn ý có rất nhiều người theo đuổi, bạn yêu 1 người đàn ông đẹp trai, lãng mạn, thông minh. Hai người đã có một tình yêu thắm thiết, đẹp như phim Hàn, tất cả bạn bè đều ngưỡng mộ vì trông họ rất đẹp đôi, hai bên gia đình đều đồng ý, nhưng sau đó anh ta bỏ bạn vì nhiều lý do.

Bạn mình thất tình nên trong nhiều năm không yêu ai, tới lúc trên 30 tuổi bố mẹ giục quá thì gật đầu với một người bạn học cũ, trước có theo đuổi bạn nhưng sau đó thì sang nước ngoài làm việc nên thôi. Thời gian đó người đó về nước đã ngỏ lời và bạn mình đồng ý. Chồng bạn mình thì xấu trai, tính tình cũng không có gì đặc biệt, nhưng lúc đó bạn mình nói là thấy người đó là người sống có trách nhiệm, chứ không kiểu lãng mạn trên mây trên gió như người yêu cũ nên đã đồng ý vì bạn mình nghĩ đó là điều quan trọng nhất đối với một người chồng.

Sau đó bạn mình ra nước ngoài cùng chồng, đi làm công việc văn phòng ổn định, có 2 con ngoan ngoãn thông minh, cuộc sống về vật chất không có gì đáng lo, nhưng vấn đề là ở tình cảm. Bạn mình vẫn hoàn toàn không yêu chồng, mặc dù chồng bạn thì yêu bạn. Nhìn chung theo bạn kể thì chồng bạn là người chồng tốt, chăm vợ thương con, luôn san sẻ việc nhà với bạn, yêu công việc, kiếm tiền đủ cho gia đình sống thoải mái, không cờ bạc rượu chè gái gú. Có lần 2 vợ chồng về nước rủ nhóm bạn bè có mình đi ăn uống, trong lúc ngồi ăn con bạn đòi ị, chồng bạn ngay lập tức đứng dậy lo cho con, vợ thản nhiên ngồi ăn uống tiếp. Chỉ hành động đó thì mình cũng hiểu là trong gia đình bạn mình được chồng chiều và chịu khó chăm sóc con như thế nào.

Về phần bạn mình thì là người vợ và người mẹ tốt. Ngay cả mẹ chồng bạn khi sang chơi về cũng hết lời khen con dâu với hàng xóm và gia đình. Tuy vậy chỉ có duy nhất mình mình biết là đằng sau cuộc sống mà tất cả mọi người đều ngưỡng mộ đó có một sự bất hạnh không hề nhỏ. Bạn vật lộn giữa sự buồn tẻ và chán chường của một người đàn bà không yêu chồng, bạn nói đến động chạm vào chồng cũng thấy lành lạnh, không chút cảm giác, 2 vợ chồng có lẽ cả năm chỉ làm chuyện đó 1-2 lần. Những năm đầu thì bạn lấy lý do có bầu rồi nuôi con nhỏ, sau đó thì bạn nói quen rồi nên không có nhiều ham muốn nên chồng cũng chiều không ép, có khi chồng chỉ giúp vợ đạt khoái cảm rồi thôi vì vợ đâu có muốn làm gì giúp chồng.

Bạn mình không phải không muốn cải thiện tình trạng đó, bạn đã cố gắng khá nhiều nhưng không thay đổi được nhiều. Một phần theo bạn kể là chồng bạn thuộc típ nhàm chán, không có điểm gì hấp dẫn bạn, chồng không có sở thích gì đặc biệt ngoài công việc và chơi game. Hai người không có bất kỳ sở thích nào chung, kiểu như bạn nghe bài hát hay gửi cho chồng, lúc sau hỏi chồng nghe có hay không thì chồng bảo chưa nghe, bạn giục cũng chỉ bảo chút nữa rồi quên luôn. Bạn rủ xem phim thì xem, nếu không sẽ chẳng bao giờ rủ vợ xem. Bạn thích đi du lịch thì tự tìm địa điểm, chồng sẽ đồng ý, còn hỏi chồng thì chồng bảo đâu cũng được vì chồng không thích du lịch. Bạn nói có lần bạn thử không chủ động đưa ra đề nghị gì thì đến hàng tháng trời 2vợ chồng ngoài đi làm về rồi chia nhau làm việc nhà thì mỗi người ôm một cái máy tính rồi đi ngủ chứ không có bất kỳ hoạt động chia sẻ gì khác như đưa con đi chơi, cùng đi bơi, đi thăm bạn bè, cafe,…

Hiện tại mình thấy bạn mình đang rơi vào trạng thái trầm cảm nhẹ. Do ở nước ngoài không có nhiều gia đình bạn bè, lại lấy người mình không yêu nên bạn càng ngày càng thấy cô đơn. Bạn nói bạn bị mất phương hướng, bạn cố gắng xác định sống vì con nhưng càng ngày bạn càng chật vật với sự buồn chán của mình. Chồng bạn tuy biết phần nào nhưng vẫn mặc kệ vì chắc do nghĩ bạn cũng chẳng thể bỏ chồng vì chồng có lỗi lầm gì to lớn đâu.

Mình thương bạn mình rất nhiều nhưng không biết làm thế nào để giúp bạn. Các mẹ nhà EQ hãy giúp mình một vài lời khuyên để mình có thêm quan điểm khác nhau về vấn đề này. Xin cảm ơn các mẹ nhiều.

me Bong

Nhà bạn của Onestep khó nhỉ, vì vấn đề nằm ở sự khác biệt nhu cầu hay nói cách khác là bất đồng ngôn ngữ tình yêu.

Ngôn ngữ tình yêu của người chồng trong trường hợp này tớ thấy khá rõ đấy chứ: đi làm kiếm tiền chu cấp cho vợ con, làm việc nhà để vợ được nghỉ ngơi; chăm con cho vợ đỡ mệt… Có điều đây lại là ngoại ngữ mà bạn của One step không muốn học hỏi, bạn í chỉ muốn tìm kiếm người có cùng hệ ngôn ngữ với mình, nên bạn í rơi vào bi kịch đồng sàng dị mộng.

Haiz thật là phí của trời. Tớ lại rất khoái những người có ngôn ngữ tình yêu thể hiện qua hành động như người chồng trong chuyện này. Có một đợt bác chồng tớ nghe anh em xui dại tự nhiên gửi hoa gửi nhạc nịnh vợ, lại còn làm thơ tặng vợ. Rồi bác í ướm hỏi vợ thấy thơ chồng tặng thế nào, chắc không hay vợ nhỉ. Vợ cười hô hố. Bác í từ đấy chẳng thấy làm thơ tặng hoa gì nữa. Trở lại đúng bản chất. Thật là nhẹ cả người

Quay trở lại với nhà One Step, tớ nghĩ là việc gì cứ phải thầm lặng chịu đựng như vậy. Có vấn đề thì nên đối diện mà giải quyết nó. Nếu bạn ấy đã thấy mệt mỏi với cuộc sống không tình yêu đến mức trầm cảm nhẹ, tức là vấn đề thực sự nghiêm trọng với cô ấy. Thế thì li thân béng đi. Li thân sẽ giúp cô ấy nhìn lại mình rõ hơn: cô ấy thực sự cần gì, chồng có ý nghĩa thế nào với cô ấy.

Nếu li thân độ nửa năm mà cô ấy thấy đời cô ấy tươi sáng hơn, tức là cô ấy đã đi nhầm đường. Cần li dị để bắt đầu lại từ đầu.

Còn nếu li thân độ nửa năm mà thấy cuộc sống không chồng vất vả quá, và nhận ra những đóng góp thầm lặng nhưng thiết thực của chồng quan trọng thế nào với mình –> thế thì quay về chịu khó tung hoa nịnh bợ chồng để tái hợp.

Xong, nhỉ. Cuộc đời ngắn tũn, cần gì thì nên lao vào hành động, đừng để tuổi xuân trôi qua rồi lại hối tiếc. Tớ nghĩ thế.

Nov

Mình nghĩ bạn có thể khuyên bạn của bạn:

  1. Chia sẻ suy nghĩ, cảm xúc, bức xúc trong lòng mình với chồng, vì (1) Một vấn đề lớn như thế thì chồng bạn ấy cần phải được biết, và bạn ấy không thể cứ im lặng mà mong chồng hiểu được. (2) Khi chồng bạn ấy biết thì có-thể có cách giúp vợ.
  2. Hai vợ chồng nên đi tư vấn hôn nhân gia đình. Ở các nước phương Tây có rất nhiều marriage counselors và chuyện đi tư vấn là hết sức bình thường. Các marriage counselors sẽ giúp hai vợ chồng hiểu được tốt hơn vấn đề giữa hai người, vấn đề của nhau, và của bản thân mỗi người. Họ cũng có thể giúp hai vợ chồng bạn giao tiếp tốt hơn. Dù tư vấn hôn nhân gia đình không đảm bảo hai vợ chồng bạn ấy sẽ trở nên hòa hợp yêu thương nhau, nhưng mình nghĩ là nên thử.
  3. Nên dành thời gian đi ra ngoài gặp gỡ mọi người (happy hours của công ty, các buổi meet-ups, family events,…), tìm một vài hoạt động bạn ấy thích để tham gia. Việc này sẽ giúp bạn ấy có thêm bạn bè, bớt cô đơn, bớt phụ thuộc vào chồng về mặt cảm xúc, và bớt thời gian suy nghĩ luẩn quẩn.

Tạm thời mình cũng chỉ góp ý được đến thế thôi. Ly thân không phải việc đơn giản, nhất là khi có con cái và hai vợ chồng bạn ấy ở nước ngoài. Chuyện của bạn bạn cũng sẽ mất nhiều thời gian để cải thiện hoặc để quyết định xem hai vợ chồng có thể tiếp tục với nhau được hay không.

me Bong

Mình thì lại nghĩ là giải pháp tham gia các parties, events… hay nói chuyện với chồng, hay kể cả là marriage counselor không khả thi trong trường hợp bạn One-step, vì trường hợp nhà bạn ấy là người vợ từ đầu đã không yêu chồng, nhu cầu tình cảm lại quá khác nhau. Các giải pháp trên sẽ rất hữu ích nếu hai người đã từng yêu nhau, nhưng vì cuộc sống đơn điều hoặc hiểu lầm gì đó dẫn tới xa nhau.

Tớ nghĩ cuộc sống gia đình mà không cảm nhận được giá trị của người kia, không cảm nhận được tình yêu của mình dành cho người kia hay của người kia dành cho mình, cuộc sống đó mệt mỏi lắm. Và các sự kiện xã hội không thể bù đắp được khoảng trống đó.

Còn về nói chuyện, thì bạn One-step đã nói chuyện với chồng nhiều lần rồi đấy thôi. Nhưng tớ nghĩ với người thiên về hành động như chồng của bạn ấy, nói chuyện không ăn thua. Anh ta sẽ chỉ đơn giản cho rằng chuyện đó không quan trọng. Kể cả nếu cho là quan trọng, thì những nhu cầu đó anh ta cho rằng mình đã đều khắc phục và đáp ứng rồi đấy thôi: vợ muốn làm gì anh ta cũng chiều, kể cả đó là việc anh ta không thích, ví dụ như đi chơi đi du lịch… Nhưng bắt anh ta thay đổi con người anh ta: từ người không thích nhạc họa thành người thích nhạc họa, từ người không lãng mạn thành người lãng mạn – tớ nghĩ điều đó là không thể.

Marriage counselor có vẻ là giải pháp khả quan nhất, nhưng tớ vẫn nghĩ là MC chỉ dành cho các cặp đang có xung đột hoặc mâu thuẫn thôi, chứ MC không thể biến hai người không yêu nhau thành yêu nhau được.

Nov

Thứ nhất, đọc bài của Onestep, tớ không thấy có đoạn nào nói rằng bạn của Onestep đã nói chuyện với chồng nhiều lần. Thậm chí tớ còn có ấn tượng rằng bạn ấy cứ âm thầm chịu đựng một mình suốt bao năm qua. Tớ nghĩ nếu giữa vợ chồng bạn ấy có vấn đề lớn như thế thì chồng bạn ấy đáng được biết (thông qua nói chuyện, trao đổi) và đáng được có cơ hội để cải thiện vấn đề, nếu có thể.

Thứ hai, tại sao tớ nói bạn của Onestep nên ra ngoài gặp gỡ mọi người và tham gia vào các hoạt động xã hội? Vì Onestep kể rằng “Do ở nước ngoài không có nhiều gia đình bạn bè nên bạn càng ngày càng thấy cô đơn”. Tớ thì quá hiểu cái cảm giác cô đơn của một người sống ở môi trường hoàn toàn xa lạ, mọi mối quan hệ đều bắt đầu từ con số 0. Mặc dù tớ có một anh chồng rất hợp cạ bên cạnh mà còn từng cảm thấy cô đơn vì không có bạn bè thân thiết í a í ới như hồi ở Việt Nam. Thế nên nỗi cô đơn khi xa gia đình bạn bè của bạn Onestep sẽ khiến sự cô đơn bên chồng tăng lên gấp vài lần. Bạn ấy không yêu chồng, chán ghét chồng, nhưng bạn chỉ có chồng (ngoài hai đứa con) thì chẳng phải là tự đưa mình vào bế tắc hay sao?

Nhưng bạn bè chẳng bao giờ tự dưng có nếu như bạn không chịu chủ động gặp gỡ, kết bạn, và xây dựng tình bạn. Thế nên, trừ khi bạn của Onestep có ý định ly dị chồng về Việt Nam. Chứ nếu còn định ở nước ngoài thì phải chủ động xây dựng các mối quan hệ bên ngoài gia đình. Bằng không, nhất là với người có nhiều nhu cầu chia sẻ như bạn của Onestep, nếu ly thân với chồng thì bạn ấy sẽ chỉ tự đưa mình từ bế tắc này sang bế tắc khác, nỗi cô đơn này sang nỗi cô đơn khác mà thôi.

 

Thứ 3, tại sao lại cần marriage counselor? Vì họ là người có chuyên môn và có kinh nghiệm. Vì họ có thể lắng nghe từ hai phía và trao đổi với cả hai phía. Vì họ có thể không giúp bạn của Onestep yêu chồng, nhưng có thể giúp hai người communicate với nhau tốt hơn. Và tớ luôn nghĩ rằng chuyện communication giữa hai người cực kỳ quan trọng. Nếu hai vợ chồng có thể chuyện trò, giãi bày thì mối quan hệ giữa hai người đã tốt hơn rất nhiều rồi.

Thú thực là tớ thấy gợi ý ly thân của mẹ Bống hơi bị vội vàng. Vì chúng mình chưa biết toàn bộ câu chuyện, thậm chí mình còn chưa nghe người trong cuộc giãi bày cơ mà? Hơn nữa, nếu bạn của Onestep ly thân xong thấy cuộc sống single mom vất vả quá mệt mỏi quá, quay về với chồng nhưng vẫn không yêu chồng, lại tiếp tục luẩn quân trong sự cô đơn của một cuộc sống đỡ vất vả hơn, thì mẹ Bống định khuyên thế nào tiếp đây?

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.