Nửa trái dưa hấu và bài học về tình nghĩa vợ chồng

Nửa trái dưa hấu và bài học về tình nghĩa vợ chồng

Vào buổi trưa một ngày nọ, tôi tan làm trở về nhà, nóng quá đến nỗi đầu chảy đầy mồ hôi, mở tủ lạnh ra xem, không ngờ bên trong có nửa quả dưa hấu mát lạnh, tôi mừng rỡ và vội lấy ra ăn một cách ngon lành.

Đúng lúc này vợ tôi cũng trở về, vừa đi vào cửa nhà cô ấy vừa than thở: “Chết khát mất, nóng chết mất!”, mở tủ lạnh ra, cô ấy ngẩn cả người ra.

Tôi bảo với vợ là miếng dưa hấu đó tôi ăn rồi, nét mặt cô ấy thoáng một chút không vui, vội vã cầm ly đi rót nước uống, vừa nhấc ấm nước lên, bên trong cũng không còn một giọt nào.
Thế là cô ấy đột nhiên phát cáu: “Anh cũng không biết đun lấy một chút nước, về nhà lâu như thế làm gì ?”
Tôi cũng giận dữ: “Sao cái gì cũng đều là tại tôi thế?”. Vì chuyện này mà hai chúng tôi chiến tranh lạnh mất một tuần mới hòa giải được.

Thứ bảy, tôi một mình trở về nhà bố mẹ tôi, họ vừa thấy tôi liền hỏi: “Sao một tuần nay bố mẹ không nhìn thấy vợ con rồi?”.
Tôi liền đem câu chuyện giận dữ kể cho họ nghe từ đầu đến cuối. Mẹ tôi nghe xong liền trách mắng tôi, làm việc không nên chỉ có nghĩ đến bản thân mình mà không để ý đến người khác.

Tôi không cho là đúng: “Chỉ là ăn hết nửa quả dưa hấu thôi mà, có cái gì ghê gớm đâu.”
Bố tôi vừa cười vừa nói: “Con không cần phải biện bạch cho bản thân nữa, ngày mai là chủ nhật, cả hai đứa cùng tới đây một chuyến.”

Ngày hôm sau, tôi cùng vợ chở con trở lại nhà bố mẹ tôi.

Vừa vào cửa, bố tôi liền sai tôi đi mua dấm chua, đợi đến lúc tôi mua trở về, bố tôi nói vợ tôi đã đưa con ra ngoài rồi, nói xong bố tôi liền bê ra một nửa quả dưa hấu đưa cho tôi rồi nói: “Nhìn con nóng quá đầu chảy đầy mồ hôi rồi, mau ăn miếng dưa hấu giải khát đi.”

Nửa trái dưa hấu cũng chừng bốn năm cân, ông đưa cho tôi một cái thìa: “Ăn không hết thì để phần thừa còn lại cho vợ con về ăn”, tôi cầm lấy cái thìa rồi ăn lấy ăn để, ăn chưa đến một nửa, bụng đã căng lên rồi.

Lúc cả nhà ăn cơm, bố tôi mang ra hai miếng dưa hấu đặt lên bàn rồi nói với tôi: “Con xem xem chúng có gì khác nhau?”

Tôi rất bối rối, cẩn thận nhìn đi nhìn lại, một nửa là tôi vừa mới ăn, một nửa còn lại cũng là đã được ăn, nhìn một lúc lâu, cũng nhìn không ra kết quả gì, đành phải lắc đầu.

Bố tôi chỉ vào miếng dưa hấu nói: “Một nửa này là con ăn, còn nửa kia là vợ con ăn, bố đều nói cho hai đứa là, “nếu như ăn không hết, thì để phần thừa còn lại cho người kia ăn”.
Con nhìn vợ con ăn như thế nào? Là dùng thìa xúc từ bên cạnh rồi vào phía bên trong, ăn hết một nửa, nửa còn lại để nguyên không động tới.
Nhìn miếng của con xem, bắt đầu xúc từ chính giữa, ăn hết phần thịt ở chính giữa, để phần bên cạnh cho người khác ăn, người nào mà chẳng biết phần thịt ở chính giữa ngọt chứ? Từ việc nhỏ này mà xét thì thấy vợ của con có tấm lòng hơn con nhiều.”

Mặt tôi bỗng nhiên đỏ lên.
Bố tôi nói ý tứ sâu xa: “Cả một đời của hai người, liệu có thể có bao nhiêu việc to tát? Tình cảm vợ chồng thể hiện ở chỗ nào?
Là thể hiện ở một giọt dầu, một thìa cơm, một thìa canh trong cuộc sống hàng ngày. Lần trước con vì việc ăn dứa hấu mà cãi nhau với vợ, lại còn bao biện hót như khướu, điều đó rõ ràng là con không đúng. Nếu như đổi lại là vợ con về nhà trước, nhất định nó sẽ để phần cho con một nửa.”

“Đừng xem đây là việc nhỏ, nó có thể phản ánh ra tấm lòng của một người, bên trong miếng dưa chứa đựng một bài học lớn về cách ứng xử trong gia đình, khi trái tim đã nguội lạnh, con phải từng chút từng chút sưởi ấm cho nó, mỗi ngày đều luôn nhớ ủ ấm cho nó. Ngược lại khi trái tim đang ấm áp, con từng muỗng từng muỗng nước lạnh đổ vào nó thì một ngày nào đó nhất định sẽ khiến nó nguội lạnh.”

“Con thử suy ngẫm xem, nếu như vợ con cũng giống như con, làm mọi việc đều không nghĩ đến con nữa, lâu dần, con sẽ thấy thế nào?”

Thực sự là một câu nói thức tỉnh một người trong mộng như tôi, tôi bỗng nhiên phát hiện ra rằng, thường ngày khi trở về nhà, đôi dép được để gọn gàng, nước trà đã để sẵn trên bàn, chiếc ô được để sẵn ngoài cửa ra vào khi trời mưa, đó đều là thể hiện tình cảm yêu thương của vợ tôi, nhưng còn tôi thì sao, lại cứ tùy tiện, coi như không nhìn thấy, không hiểu được những điều đó mà còn suy bụng ta ra bụng người.

Nghĩ ra những điều đó, tôi hổ thẹn vô cùng, tôi vội vàng bưng sủi cảo đã lạnh ra đưa cho vợ: “Cái này không còn nóng nữa rồi, em ăn trước đi!”

Vợ tôi cười: “Anh chỉ giả bộ một chút trước mặt bố mẹ thôi.”
Bố tôi cũng cười: “Có thể hạ quyết tâm đóng giả như thế cả đời thì là người chồng tốt rồi.”

Tình yêu thương phải được thể hiện qua lại giữa đôi bên với nhau, hãy cảm thông với một nửa của bạn, đừng cho rằng mọi chuyện là họ cố tình gây sự với mình, mà hãy suy ngẫm tìm sai sót của bản thân mình.

Hạnh phúc không phải là ở trong một căn nhà lớn bao nhiêu mà là bên trong căn nhà có bao nhiêu tiếng cười hạnh phúc.
Hạnh phúc không phải là lái một chiếc xe rất sang trọng, mà là người lái xe có thể bình an trở về nhà.

Hạnh phúc không phải là yêu một người vô cùng xinh đẹp, mà là yêu một người có vẻ mặt cười sáng lạng.
Hạnh phúc không phải là nghe được bao nhiêu lời nói ngọt ngào, mà là lúc tổn thương có thể có người nói với bạn rằng: “Không sao cả, có anh ở đây rồi.”

Lời bình của Dab Ma I

Truyện vẫn chỉ là truyện

Truyện thì mới có đoạn bố mẹ gọi anh chồng đến để mà giảng giải, ngoài đời thật không bao giờ có đâu nhé, mà sẽ là “Con vợ quái ác, hết yêu chồng, kiếm chuyện đun nước để gây sự với chồng”.

Còn thực tế thì sao, chỉ có chúng ta là vợ, chúng ta làm thế nào để làm cho chồng hiểu được những cảm xúc, những việc chúng ta đã làm.
Vì rõ ràng nếu cứ lầm lì mà làm, thì chồng đâu hiểu vợ nghĩ gì, đâu hiểu để có cơm ngon phải vất vả như nào.

Chúng ta không có bố mẹ để phân xử, mà chỉ có chính bản thân chúng ta để giúp chồng hiểu, trân trọng, nâng niu mình.

Thay vì nén cơn giận ngút trời khi không thấy miếng dưa hấu còn nữa, thay vì âm thầm uống nước rồi bùng lên “Tại sao anh không đun nước”, thì cô vợ hãy bày tỏ cảm xúc cho chồng hiểu.

VD:
– Anh ăn hết rồi à, anh có công nhận em mua dưa giỏi không. Em vật vã chọn ở chợ đấy.
– Trời nóng dã man ăn dưa sướng anh nhỉ, nhưng mà bắt đền em đi nhé, vợ cắm cổ phi về nhà chả được miếng nào. Đưa cái mỏ đây mút ngọt cái coi.
– Ôi nóng quá, em nghỉ tí chồng pha cho em cốc nước chanh được không, đi mà, lần sau nhớ để phần cho vợ một miếng đấy.
…v…v…

Rất nhiều cách đưa đẩy câu chuyện, rồi từ việc chồng khát đến mức ăn hết sạch dưa hấu, vợ có thể bày tỏ cho chồng hiểu.
– Nóng như này em đi chợ, nấu ăn, phơi đồ, lau nhà…v….v… mệt như nào
Với giọng điệu rất chi là yêu thương chồng, rồi tranh thủ nhờ vả chồng, thì ông chồng nào cũng thương vợ, cũng muốn đỡ đần nó tí, vì nó đi làm mệt như thế cơ mà, khác gì mình đâu.

Hãy tự cải tạo cuộc đời mình

Tốt nhất là đừng trông chờ phép màu từ người khác, hay đợi chồng thay đổi.
Hãy tự xắn tay áo, cải tạo cuộc đời mình.

Hoàn cảnh tạo tính cách.

Nếu hoàn cảnh của anh chồng kia là từ bé đã được bố mẹ ân cần bao bọc, dành cho mình miếng ngon nhất, đi về ăn mở tủ là chén, bố mẹ còn hạnh phúc nhìn con ăn – thì tại sao nó lại phải lăn tăn khi ăn hết phần của con vợ???

Vậy nên, các chị vợ đừng có đổ lỗi ra xung quanh theo kiểu:
– Anh thử xem có ai đối xử với vợ như anh không, anh A,anh B, anh C người ta thế chứ.
– Anh thử xem bố anh đối xử với mẹ anh thế nào, mà sao anh không học được một tí.

Mà các chị vợ hãy hiểu là chồng sẽ có lý lẽ thế này
– Cô thử nhìn cô X,Y,Z đối xử với chồng như nào, thì chồng người ta mới thế chứ.
– Thế sao cô không chịu học cách đối xử của mẹ tôi với bố tôi ý.

Cứ đôi co thế thì ăn thịt, cãi nhau cả đời à.
Nên không gì bằng việc tôn trọng sự khác biệt. Không áp đặt mà hãy cố gắng hiểu ngôn ngữ của nhau, và phải làm chủ được việc bày tỏ cảm xúc của mình, làm người khác hiểu cảm xúc của mình.

1. Bày tỏ cảm xúc một cách hiệu quả

Hãy thể hiện sự thất vọng, thèm dưa hấu theo cách hợp lý, khiến chồng cảm thấy áy náy với vợ, mà lao đi pha nước chanh, hay ít nhất ra nịnh nọt, xoắn xít bên vợ.
Chứ không phải cao giọng lên gào thét, xong thằng chồng nó nghĩ ngược lại là “Tổ sư, có miếng ăn cũng so đo”, và khéo nó đi ngay ra chợ, vác 10 quả dưa về vứt ra cho con vợ “Đấy, ăn đi, ăn được hết không mà lắm mồm”.

2. Lắng lại một nhịp để hiểu được góc nhìn khác của câu chuyện

Nếu vợ không la hét, vợ vừa trách yêu chồng ăn hết đồ, lại vừa lồng ghép hỏi mệt lắm à mà về nhà ăn hết dưa thế, thì chồng sẽ:
– Kể về những khó khăn, vất vả trong công việc, chỉ lao nhanh về nhà đợi vợ rủ nhau đi ăn cho hết stress.
– Lang thang ngoài đường nắng khát vì mua thứ ABC, về khoe vợ.
…v…v…

Rồi từ đó vợ nhờ vả, hai đứa chăm chút, thông cảm cho nhau.

Rất rất nhiều tình huống có thể xảy ra, khiến chỉ từ miếng dưa hấu, 2 vợ chồng kết nối, trao đổi tâm tình mọi điều trong cuộc sống.
Chứ cứ lừ là lừ đừ, trong đầu thì bực chồng ăn mất dưa, đá thúng vụng nia…v.v..chồng thì chả hiểu gì, nghĩ bụng con điên, trời thì nóng cứ gây sự vớ vẩn.

cauvonglaplanh

Chứ ông bố bà mẹ mà biết dạy anh ta hay ho như thế từ nhỏ, ví dụ như phần mẹ, phần ông bà, phần anh phần em….thì anh ta sẽ khác.

Dab Ma I

Nhà chị không bao giờ có thói quen phần người khác nhé, chỉ có đúng một quan điểm “Đúng giờ là cả nhà lao vào chén, đứa nào về muộn thì nhịn. Còn cái đứa về muộn muốn có đồ ăn thì phải tự gọi điện về nhà, nhờ mọi người phần cho mình. Không ai hơi đâu nấu ra rồi lại còn phải phần phèo nhé. Ăn hết, thậm chí còn đổ sạch, cho chừa cái thói không báo trước”.

Nhưng giả sử em làm dâu nhà như nhà chị, khi mà em quen thói lúc nào cũng phải để phần, em sẽ có cảm xúc thế nào?
Em sẽ nghĩ bố mẹ chồng thù ghét em, chồng không thương yêu em, mọi người phải thừa biết em đi làm vừa xa, vừa mệt chứ?

Đừng trách móc, đổ lỗi cho bất kỳ ai em ạ. Tôn trọng sự khác biệt và sống thích nghi.
Thay vì ấm ức về khóc kể với bố mẹ đẻ là
– Đấy mẹ xem, không để phần con trong khi con trai lúc nào cũng để phần (mà ko để ý chi tiết thằng con trai nó gọi về dặn phải phần nó)
thì hãy mở to mắt, nhìn cho kỹ và thấu hiểu lối sống hàng chục năm nay của gia đình nó.

Buu

Phải nhà em mà về mở tủ thấy lão ăn hết dưa hấu thì hẳn em sẽ tru tréo lên “dưa của em đâuuuuuu” lão sẽ hí hửng “chuột nó ăn hết mất rồi em ạ” em sẽ tiếp tục gào rú “tại saooooo , tại saoooo ăn hết dưa của tuiiiiii” , xong rồi mềnh hạch sách bắt lão chồng đi mua quả khác về ngay

Dab Ma I

Buu: đấy, mỗi cô vợ biết cách bày tỏ cảm xúc cho phù hợp với tai nghe, với gu của chồng mình. Em tru tréo nhưng mắt em lấp lánh, giọng em tươi vui, chồng em nhìn thấy cái TÂM của em không giận hờn nó, thì nó lại chả cười.

Chứ giờ mà mặt lầm lì, xong phang cho câu “Lần sau ăn thì phải biết đường mà để phần người khác chứ. Anh thử xem có bao giờ em không để phần anh không”.
Thì chồng nó cũng đi mua dưa đấy, nhưng khéo lúc đưa cho vợ nó cố tình thả cho rơi vỡ tan quả dưa ý chứ

Hoặc chả nói chả rằng đá thúng vụng nia, thì không bao giờ chồng nó hiểu con điên đấy cáu về chuyện gì.

Ra đường sợ nhất công nông
Về nhà sợ nhất vợ không nói gì.

Lời nói không mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhaooooooo

H&T

Thật là mấy ông chồng chỉ mong con vợ cư xử thẳng thật như BUU thôi, muốn gì thì nói để nó làm, để nó gãi đúng chỗ ngứa khỏi mất thời gian suy diễn. Hết

 

(Đã đọc 241 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận