Những rắc rối khi mẹ chồng lên chăm cháu

  • metrau

@ huyenbachthao: Thực ra, quan điểm của bọn chị trên này là đưa lại cho nhau cái nhìn, đa chiều, tích cực hơn với những vấn đề được cho là ko hay, xảy đến với mình, để mình thoải mái tư tưởng, đỡ tự làm khổ mình hơn. Vì sướng khổ, thoải mái hay hạnh phúc, đau buồn là do cách nhìn nhận, đánh giá và cảm nhận của mình mà em.

Thế nên nếu em nhìn nhận mẹ chồng chỉ có thế, bà chửi, bà khó chịu, dựng chuyện là cái giá mình phải trả cho việc bà giúp mình chăm con, thì đôi khi mình thấy cũng ” KHÔNG đắt” đâu. Và nếu bỗng nhiên hôm nào đó bà bớt tỏ thái độ thù địch, khó chịu, hay bớt hằn học, thì mình lại thấu hôm đó vui vui, vì bà có tiến bộ, vì hôm đó sự hỗ trợ của bà có giá hời.

Nếu mình đặt mức mặc định là bà sẽ cực kỳ khó chịu, mình thấy chấp nhận được, thì dù bà có tiến bộ 1 chút, mình cũng vui vẻ. Nếu đặt bà ở tiêu chuẩn theo ý của mình, sợ là cao quá, bà ko đạt được, thậm chí ko muốn cố để đạt được, thì em sẽ khó chịu, em mệt mỏi trước tiên, tự mình làm khổ mình vì điều ( được cho là) chưa hoàn hảo của người khác. Vậy em cứ chuẩn bị tinh thần chấp nhận điều tồi tệ nhất ấy thì hay hơn. Và em sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều đấy.

Mình sống trong môi trường đầy sự khác biệt và ko vừa ý, mình chỉ có thể tác động phần nào để thay đổi thôi, còn nếu họ ko chịu đổi mình phải chấp nhận hiện trạng đó, tiến bộ tí nào mừng tí ấy, chứ ko bắt xã hội theo mình được đâu em. Hoặc nếu mình ko chấp nhận, mình có quyền từ chối, bất hợp tác mà, em có quyền lựa chọn cư xử của em, chứ ít khi có quyền lựa chọn, điều chỉnh cư xử của người khác

  • huyenbachthao

Thôi em về hạ tiêu chuẩn đối với MC xuống thôi, yêu cầu của em cao quá! (just kidding!)

Đúng là hôm nào mà bà vui vẻ, đi làm về thấy bà kể chuyện cháu ở nhà biết làm cái nọ cái kia (bé nhà em hơn 1 tuổi 1 chút, đang dạy chỉ 1 số thứ trong nhà như tv, tủ lạnh… bà hay dạy cháu thơm bà hoặc đưa tay cho bà thơm, dạy “ạ” khi muốn xin hoặc được cho thứ gì…) thì em cũng vui lắm lắm!

  • be_xinh

Về cái chuyện ông bà lên chăm cháu, em là em ngưỡng mộ và khâm phục các ông các bà lắm (biết ơn là điều tất nhiên nên em ko nói tới). Chả biết được sau này mình có được như 1 phần của ông bà ko nhỉ? Mới có 50 với ngoài 50, vẫn còn trẻ lắm, vẫn còn muốn làm nhiều thứ cho riêng bản thân mình lắm, mà lại phải bỏ nhà bỏ cửa, bỏ cả người yêu (chồng ấy) để lên chăm cháu. Mà phụ nữ, vốn luôn muốn mình là quan trọng, vậy nên khi phải đi ở với con cháu, ko phải là ở nhà mình, tự dưng nó tù túng, khó chịu, làm gì cũng ko thể thoái mái tự nhiên được. Thế nên lại càng dễ nổi nóng, dễ tự ái, dễ làm tình cảm mẹ (chồng) – con (dâu) ngày càng cách xa nhau… (em ko thích cái từ mẹ-chồng và ko thích bị gọi là con-dâu, cho dù mẹ em cũng rất khó tính và có 1 thời gian 2 mẹ con cũng khá căng thẳng, hic).
Tóm lại là ko biết sau này mình sẽ phải làm thế nào? Làm sao để ko phải xa chồng mà vẫn gần con cháu, vẫn trông nom các cháu cẩn thận chu đáo, vẫn vui vẻ hòa nhã với râu rể gái zai? Cố gắng cày cuốc kiếm tiền mua nhà Hà Nội thôi chồng ơi!!! (mà có khi có nhà rồi, chúng nó lại đòi ở riêng, ở riêng rồi nó lại đòi mình phải đến ở cùng để trông con cho chúng nó hic hic). Nan giải :Crying:

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.