Những rắc rối khi mẹ chồng lên chăm cháu

Chia sẻ bài viết này
  • metrau

@ huyenbachthao: em ạ, ở đây mọi người đều tôn trọng nhau và với em cũng vậy. Có người thể hiện thẳng thắn, có người ý nhị, động viên… nhưng tinh thần chính là sự chân thành, mong góp 1 tiếng nói có ích cho người khác, hòng giúp được họ khi họ cầu viện hỗ trợ tinh thần. Thế nên khi ai đưa ra ý kiến cho em, nếu khó nghe, trái ngược em, hay thậm chí , như em nghĩ, hơi gay gắt như chị Lotus, chị nghĩ em không cần và không nên phản ứng như vậy. EM hãy bỏ qua thái độ nặng nhẹ, chỉ trích hay khuyên nhủ, chia sẻ của người góp ý và tập trung vào bản chất vấn đề xem những lời nói tưởng như khó nghe ấy có giúp ích gì cho em không, có ý nghĩ hay tư tưởng nào có lợi làm cho em điều chỉnh cư xử và suy nghĩ hay không. Điều đó mới quan trọng, nhất là khi mình cần lời khuyên từ tất cả mọi người.

Khuyên thì mỗi người mỗi ý, mình cần chắt lọc xem cái gì có lợi cho mình, mình nhặt nhạnh đem về mà thấu. Cái gì không dùng được, nhưng mọi người offer cho mình do thiện ý của họ, cũng nên trân trọng. Chị nói cái này ko biết có phải ko, có thể chị nhận định nhầm, có gì em bỏ quá cho chị nhé, em có vẻ trách cứ chị Lotus. Nhưng em làm vậy là em thiệt, vì em ko muốn nghe ý trái tai, trái chiều thì các chị có ý kiến hơi khác em cũng ngại, ko dám nói. Vì các chị ấy sợ biết đâu thịnh tình của các chị ấy bị em đáp trả kiểu trách khéo như vậy.

Chị thấy, bản thân mình là người hay dở, tốt xấu thế nào, mình biết rõ nhất, thế nên ko vì một lời khen hay chê của người này, người kia mà mình bỗng tốt lên hay xấu đi trong nháy mắt được, nên mình phải luôn điềm tĩnh và cân bằng. Các chị ở đây ai cũng bận cả, cũng như em vậy, ai cũng có công việc của mình, và ko ai trả lương cho việc lên wtt. Thế nên khi mình kêu gọi sự hỗ trợ , giúp đỡ về tinh thần ( là em đấy) thì dù có chị nào nói nặng nhẹ với em, trước hết em cũng nên trân trọng và cảm kích về thời gian và công sức mà chị ấy bỏ ra, vì một người xa lạ. Vậy thì chí ít với lời góp ý nghịch tai, mình nên có lời cám ơn và im lặng ghi nhận chứ đừng chỉ trích ngược là chị đã khuyên em thì phải khuyên nhẹ nhàng, động viên chứ.

Nature mỗi người là khác nhau, chị Wicket bao dung, thoải mái, chị Lotus thẳng thắn ( nhưng ngoài đời nhỏ nhẻ, dịu dàng lắm), chị thì nói quá nhiều ( ngoài đời cũng thế, chồng chị khiếp lắm), mẹ SP thì sôi nổi, sâu sắc, meo beo thì trong sáng hồn nhiên như …cô tiên, TKO thì rất nghiêm túc, hay suy nghĩ, Pumpkin thì thâm trầm, sâu sắc, kín đáo… và bọn chị cũng là đại diện những kiểu người, kiểu quan điểm khác nhau trong xã hội. Mà đã là xã hội thì ko lẽ mình đi chỉnh họ phải đối xử thế này thế kia với mình, mình chỉ chấp nhận , và im lặng chắt lọc cái hay cho mình thôi, để rút ra bài học, cách sống phù hợp cho mình.

Chị thì ko biết rõ việc gia đình nhà em, nên chỉ có vài ý nhỏ,nôj dung ko khác Lotus mấy, nhưng đại ý thế này:

– Con mình, mình chăm, không ủy cho ai được. MÌnh sinh dày thì mình chịu, không bắt ai ghé lưng chung việc, kể cả nhà chồng và nhà đẻ.

– Dù ai giúp việc cho mình tí chút thôi, mình phải biết ơn vì đó ko phải là việc hay nghĩa vụ của họ.

– Mẹ đẻ mình giúp mình nhiều, đó là lòng tốt của bà, thì ko có nghĩa bà nội của con hay MC của em cũng phải làm y như thế.

– Bà chỉ trông con cho là đã mệt lắm rồi, vợ chồng em đi làm về trông con, bà ngời chơi thì chả có gì đáng thắc mắc

– Bà chửi con ko có nghĩa bà ko yêu cháu vì đó là thói quen của bà, vì nếu bà ko thương cháu thì bà ko trông con cho em, mà cháu đã ko thể quý bà, trẻ con nó tinh lắm, ai yêu nó thật lòng nó biết ngay, yêu nó nó mới yêu lại

– Bà trông con cho mình, mình PHẢI CÓ trách nhiệm lo đầy đủ: quần áo, đồ dùng từ thứ nhỏ nhất, mùa đông , mùa hè… chứ ko phải là biếu theo kiểu lúc có lúc không nhé. Cứ hình dung bà đi trông con cho mình, mà cần đồ gì lại gọi chị dâu ở quê mua cho bà đồ dùng thiết yếu, thì chị ấy bực, bà khó chịu vì mình vô tâm, mà mình cũng xấu hổ.

Ví dụ: mỗi năm phải vài bộ đông, vài bộ bộ hè, quần áo đi ra đường, ở nhà riêng, quần áo lót, cho đến cái khăn, cái mũ, đôi tất,giày dép, rồi tiền tiêu vặt, tàu xe… ốm đau thì phải đưa mẹ đi đầy đủ, thuốc men, rồi quà cáp biếu xén tiền nong, tết nhất, giỗ chạp nữa, rồi khám bệnh định kỳ 6 tháng., Điều này là dĩ nhiên cần làm, với người giúp việc đã trả lương rồi còn phải chăm thế nữa là mẹ đẻ của chồng. Chị chắc là em cũng có làm được những điều ấy, có điều em ko nói ra đây.

– Chửi con cháu, với các cụ, ko có nghĩa ghét mà là thói quen, ko dễ bỏ. Nếu em khó chịu em góp ý nhẹ nhàng với bà. Bà không thay đổi thì em bàn với chồng không nhờ bà trông con nữa, sợ cháu bị ảnh hưởng… Cách để ko nhờ thì chắc là dễ, nói sao bà khỏi phật lòng thôi, vì theo như em kể bà cũng ko tha thiết trông cháu giùm em, cực chẳng đã thì bà phải đi thôi, cũng khổ bà.. Em phải chọn thôi, có bà và có cả điều làm em khó chịu ( nếu bà ko chịu đổi), và ko có bà vợ chồng tự làm hết, mà đã chọn thì vui vẻ chấp nhận em ạ, búc xúc ko giải quyết được gì

– Đồng ý với em là bà có đi có lại, giúp em trong con thì sau này em trông bà lúc đau yếu… Nhưng nếu chẳng may bà đau yếu sẵn từ trẻ, ko giúp gì được cho con cháu thì mình ko bao giờ chăm bà ư. Theo chị, nói chung, việc con chăm bố mẹ và bố mẹ chăm cháu giúp con là hai việc khác nhau, ko có liên quan gì và ai cố được đến đâu thì cố thôi, tùy điều kiện hoàn cảnh, chứ cứ đòi nhau kiểu ” tiền trao cháo múc” thế thì cũng mất hay. Thế giải sử các cụ đau 1 giờ, chết một giây, chả khiến con cái chăm ngày nào thì các cụ bảo: biết thế tao chả giúp chúng nó trông con….

Thế nên nếu sau này bà ốm, dù bà chẳng giúp em chăm con ngày nào, vợ chồng em vẫn phải bưng bê đổ bô như thường. Nhưng nếu bà từng giúp mình trông con, thì cái việc bưng bê hầu hạ ấy nó có nhiều tình cảm yêu quý hơn, nó là sự cảm kích, tri ân, yêu thương , nó vẫn tình cảm hơn việc làm đơn thuần vì trách nhiệm, nghĩa vụ làm con thông thường. Khác nhau nó chỉ có thế, em ạ

– Chuyện bà bảo con ko giống bà thì kệ bà, bà có thừa nhận hay ko thì mặt cháu bà vẫn vậy, nét của bà vẫn thế, vẫn là con mình cơ mà… mà bà chửi cháu chả liên quan đến việc cháu giống bà, nên giống như bà tự chửi mình… vấn đề là con mình, cháu nội bà, tức con của chồng mình là được. Thế có người chửi cha bố mày, thì khác gì chửi ông của đứa trẻ, mà nếu người chửi là người ông thật, thì hóa ra họ chừỉ bản thân họ, họ ko tức sao mình tức làm gì em

– Bà chưa chắc đã cần em yêu bà, chứ chưa nói là biết ơn. Nếu mình cứ bảo bà phải thế này thế kia mình quý bà hơn, thì khác gì bà bảo em là: mày bớt xét nét đi tao sẽ đỡ ghét mày hơn. Tính bà là thế, em góp ý đến đâu thì đến, ko thích cứ để tình cảm với bà tự nhiên, bà cũng chả bắt mình yêu bà hơn mà..

– Việc sinh con dày chị cũng ko ý kiến vì chị có đẻ đâu . Nhưng nếu sinh con dày làm ảnh hưởng đến người khác, làm phiền họ thì họ có quyền kêu ca phàn nàn. Nếu muốn họ ko kêu ca thì mình ko nhờ nữa, hoặc nín nhịn thôi.

– Việc bà yêu cháu này hơn cháu kia thì cũng bình thường, tình cảm chứ đâu phải bát cơm mà sẻ đôi đều chằn chặn được. Mình có trách bà bà cũng chẳng yêu con mình hơn. tình cảm là tự nguyện mà, ép làm sao, bà có muốn bà cũng chẳng yêu con em hơn, nếu bà ko có tình cảm nhiều như với các cháu ở quê. Nếu bà vờ vịt, làm hàng, cứ như quý cháu thật, mà ghét như mẻ, thì mình mới buồn 1 chút, chứ bà cũng thể hiện rõ tình cảm mà.

Thế nên chị thấy nếu em ko hợp bà, ko tiện góp ý với bà hay bà ko chịu sửa đổi, mà em cũng ko chịu nổi được, thì vợ chồng cứ chủ động hết, khỏi nhờ bà em ạ, cứ để bà về quê cho thoải mái tư tưởng, tuy có mình có vất vả hơn 1 tí.

Chị ko biết em nên đấu tranh vì cái gì, đấu tranh với ai, vì em chỉ có quyền và có thể góp ý nhẹ nhàng với bà để bà thay đổi và sau đó có quyền quyết định có nhờ bà chăm con hay ko thôi.

À, mà kể cả bà ko giúp mình việc gì thì có ốm đau, bệnh tật mình vẫn phải chia se trách nhiệm tiền bạc và chăm sóc với các anh chị em khác như thường nhé, nghĩa vụ làm con mà em.
Đôi lời cùng em

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.