Nhóc_yêu: Sửa tính qua loa đại khái, bảo thủ của chồng

Nhóc_yêu

Em đang bực tức với lão chồng quá! Chuyện ko lớn nhưng mà vì cái tính qua loa đại khái, bảo thủ của chồng, em luôn tức điên lên được!
Em và con Sâu ngủ trên giường, lão bị “hạ cấp” xuống dưới đất nằm (hầu như đêm nào em cũng xuống đất ngủ cùng thôi). Giường nhà em nằm đệm cứng, trải chiếu trúc tăm lên trên. Thường thì như thế, tối đa 2 tuần em thay ga 1 lần. Mỗi lần thay ga hồi trước thì em tự làm cũng được, nhưng lão hay xăng xái giúp đỡ. Từ hồi sinh con Sâu, vì lão ko phải nằm trên giường, nên chắc ko thèm quan tâm nó sạch bẩn đến đâu. Mấy lần em muốn thay ga, nhờ lão, lão bảo “Có cái chiếu rồi, cần thì lau chiếu, sao phải thay ga?” Làm bố được 3 năm rồi mà như thế đấy! Trẻ con mới đẻ xì xoẹt đái ị suốt ngày, chưa kể trớ triếc nữa, bao nhiêu nó lọt xuống dưới chiếu hết còn đâu! Em từ tốn giải thích, lão bảo “Cái chiếu khít thế này, bẩn gì nó cũng ko lên được mặt chiếu đâu, ko cần thay!” Bó toàn thân luôn! Em mà tự làm được thì em chả thèm nhờ. Cơ bản là giờ thêm con bé con, em mà bế nó thì làm sao lôi được cái chiếu trúc nặng trịch xuống, rồi lồng ga vào được!
Xong rồi tối hôm qua em hút sữa ra bình, hút xong 1 bên thì con Sâu dậy, em cho ti luôn bên chưa vắt, nên nhờ chồng chuyển sữa sang bình khác, bình Nano để bảo quản (cái bình vắt ra gắn vào cái máy hút sữa, nắp niếc ko kín khít lắm). Lão ừ (từ đầu đã phân công khi em bận, lão sẽ lo phần tráng rửa bình sữa các loại), rồi cứ cầm cái bình sữa đang gắn vào cái máy hút, xem TV. Em ko giục, dù nhìn cũng ngứa mắt. Gần 10 phút sau lão mới đi thực hiện. Trước đó em nhắc lão tráng cái bình Nano trước đi rồi mới chuyển sữa sang. Lão mở luôn nắp cái bình đang có sữa, tráng cái phần máy hút, cứ để bình sữa mở tênh hênh ra, chưa kể nếu lỡ tay là đổ hết luôn sữa. Em bảo: “Sao anh ko tráng cái bình Nano trước rồi đổ sữa sang luôn, có phải ko bị bụi bặm, vi khuẩn ko?” Lão nói “Em bị sao vậy? Mở ra có 1 lúc thì bụi bặm ở đâu? Ko cần thiết!” – “Trẻ sơ sinh thì cần giữ vệ sinh càng kỹ càng tốt. Đằng nào cũng làm bằng đấy việc, sao ko làm như em nói cho tối ưu?” – “Anh thấy ko cần thiết. Em thích thế thì lần sau em đi mà làm!” – “Em đang cho con bú. Anh cho con bú hộ em được ko? Em bận thì mới nhờ anh đấy chứ! Mà anh có phải chưa làm bố đâu! Thằng M nó 3 tuổi rồi, sao anh vẫn còn ko biết quy tắc đơn giản như thế?” – “Tóm lại là lần sau đừng có mà nhờ anh!” – “Vệ sinh sạch sẽ thì tốt cho con anh chứ làm sao mà anh bảo thủ vậy! Vừa bảo thủ, vừa cổ hủ” – “Cổ hủ thì có, nhưng anh ko bảo thủ!” …
Thật, hôm qua em muốn văng tục ra lắm ấy (em có nói với ông ấy là: “Nói thật anh làm em em muốn văng tục rồi đấy” :Silly ! Bực ko thể tả được! Chồng dốt mà còn tỏ ra nguy hiểm B-( (cái icon đấm vỡ mặt ấy ạ)
Lúc nào cũng chê em lười, bẩn và tỏ ra mình sạch sẽ, nhưng trong 2 tình huống trên, mọi người biết ai bẩn rồi đấy! Thế mà lúc nào cũng bảo thủ, ko bao giờ chịu theo người khác.
Tối qua em bực quá, cho lão nằm 1 mình dưới đất luôn, ko cho gối, chăn xuống. Lão nằm rét co ro, em thấy mà ghét! Cuối cùng 5h sáng lão ko chịu được, tắt luôn cái điều hòa   Đến 6h con Sâu nó khóc, em bắt lão dậy bế nó, pha sữa cho nó uống để em đi ngủ luôn. Cho bõ ghét! (Nhưng mới chỉ hết tức được 1 nửa )

Làm sao để trị cái bệnh bảo thủ này đây ạ?

 

Chongmeotit

Em thì em nghĩ thế này, phần lớn tất cả mọi việc trong gia đình không chỉ là chuyện em chồng hay em vợ ở cùng, nếu như có sự đồng thuận của hai vợ chồng, trong đó người chồng hiểu một chút cho vợ mình, thương vợ mình mà không nghiêng hẳn về gia đình hay chỉ chăm chăm đến vợ thì sẽ ổn thôi. Bởi lẽ hầu hết phụ nữ chúng ta đều muốn vuun vén cho gia đình, đều thương chồng không muốn chồng vất vả. NHƯNG nếu người chồng mang tính chất áp đặt hay không thông cảm, ví dụ như lượng kinh tế chỉ được có vậy, không thể thêm được nữa thì trong lòng có muốn cũng không thể làm gì được. Giống như kiểu cái khó nó bó cái khôn.

Đến lúc ấy, vợ chồng lục đục, cãi cọ chỉ vì những ấm ức trong lòng chưa được giải quyết lại gặp phải những chướng tai gai mắt như kiểu sự chưa hợp lý trong việc ăn ở của người mới đến thì đúng là hậu quả chảng biet thế nào.

Bàn đến chuyện phân chia công việc, nếu như gia đình nhà chồng, bố mẹ chồng thông cảm chút cho con dâu, đi làm về muộn rồi lại lao vào chăm sóc nhà cửa….. thì việc nhờ em chồng làm cái lọ cái chai sẽ không thành ván đề. Nhưng nếu bố mẹ chồng không thông cảm và cho rằng em chỉ có việc học và em lên đây để đi học chứ không phải mất thời gian cho những việc linh tinh thì lúc ấy kể cả con dâu có tốt đến mấy cũng không tránh khỏi là cái gai trong mắt mẹ chồng.

Vì thế, em nghĩ chuyện gì cũng vậy mà thôi, là phải sự chấp nhận của cả hai phía. Đành rằng phụ nữ là người xây tổ ấm nhưng nếu không có sự dựa lưng của người chồng thì liệu một mìh có xây được không. Hay em đang ở phía phiến diện của một người vợ mà tình cảm của chồng mình dành cho mình không đủ lớn để nghĩ cho vợ?

Nhà em sáng nay đi làm, chồng em có thái độ khiên em đến là bực mình nhưng hình như dần dần em đang coi nhẹ mọi thứ đi thì phải. Bình thường thứ 7 thì các cơ quan không phải mặc đồng phục, em hôm qua đi học nghiệp vụ về mệt quá mới chỉ giặt quần áo mà chưa kịp phơi nên áo sơ mi và quần tây của chồng en đang để nguyên trong chậu. Sáng nay anh ấy vẫn dậy thay áo phông đi làm nhưng chuẩn bị ra khỏi cửa thì có đt của một anh cùng cơ quan gọi đến hỏi đã đi làm chưa còn đi họp. CHồng em ớ ra bảo quên mất, thế là tât bật lên mở cửa tủ và nói với em, em nhìn đi trong tủ toàn quần áo của em, em không chuẩn bị đồ đi làm cho anh được à? Ơ kìa, các ngày trong tuần em vẫn chuẩn bị đầy đủ, chỉ là hôm nay thứ 7 nghĩ anh ấy không cần mặc áo sơ mi nên em nghĩ không cần nữa. Tự dưng em giận, giận thái độ chồng quá. Binh thường anh ấy đi làm về, thay đồ tắm là để ngay quần áo đi làm ở nhà tắm, em lại phân loại áo sơ mi thì giặt tay còn đồ khác thì cho vào máy. Thế nên hôm qua thứ 6 em đi làm về, tranh thủ lúc mọi người chưa ăn cơm thì giặt hết đồ áo sơ mi để chủ nhật ở nhà thì là và chuẩn bị đồ cho ngay hôm sau đi làm.

Tự dưng trong người bao nhiêu giận dỗi trỗi dậy, sao chồng ở trên cơ quan được tiếng là nhẹ nhàng và giúp đỡ mọi người mà với vợ thì thiếu kiên nhẫn đến thế. Nhiều khi em nghĩ EQ với AQ không phải là lúc nào cũng nhũn nhặn với chồng để chồng không hiểu được một điều rằng mọi thứ đều có sự cố gắng chứ không phải bỗng dưng mà có.

Cuối tuần mà điên thế cơ chứ, nhưng thôi, e thấy điên chỉ làm già người thì làm sao mà óc thể lúc nào cũng vui vẻ và trẻ trung như các chị ở đây được cơ chứ. Òa òa,cho em thở dài cái Haizzzzzzzzzzzzzzzzzzzz

 

Mumchuotkimcuong

Nhóc ơi, chỉ có cách “ngọt mật chết ruồi” thôi Nhóc ạ. Đàn ông chỉ là đứa trẻ to xác thôi mà hì hì. Hôm qua, mình đang cầm ly sữa chuẩn bị đút cho con, , mình ngồi dưới đất, con leo lên leo xuống giường, đi lui không để ý hất đổ ly sữa xuống sàn nhà, mình điên ơi là điên nhưng cố giữ bình tĩnh, thở hắt ra, nói nhẹ nhàng “con làm đổ hết sữa rồi nè”, con xin lỗi mẹ đi…” nếu mà mình bực tức hay quát thì nó sẽ giả tảng đi như điếc í, hoặc “Không xin lỗi mẹ!!!”, vậy mà nó vui vẻ vòng tay lại “con xin lỗi mẹ” , đỡ bực mình. Đối với mấy đứa trẻ to xác í à, không phải lúc nào cũng lý luận được đâu, lý luận như thuốc tăng liều cho mấy ống í, phản tác dụng.

Mấy ngày nay trở gió trở giời gì mình mệt mỏi dễ cáu, toàn nói linh tinh làm chồng giận, dù mình nói đúng (nhưng chạm sĩ diện và tự ái), hôm qua lại phải đền bằng một suất matxa vợ làm…Haiz, dù cơ thể mình đang biểu tình dữ dội, đúng là cái miệng hại cái thân mà…

Chia sẻ bài viết này

Viết bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.