Nhóc_yêu: Chồng khó chịu với em vợ ở nhờ

Chia sẻ bài viết này

Nhóc_yêu

Cả nhà ơi, vực em lên với. Em buồn quá. Em nói chuyện với chồng thì chồng chỉ “Có những chuyện ko nói ra được” rồi làm mặt lạnh với em thôi. Cả tuần nay rồi :Sad: Mà nào em có làm gì nên tội… Tối qua cố gắng kéo chồng đi mua đồ với em để có gì 2 vc nói chuyện cho tiện, mà chồng ko đi, đẩy cho em trai em đèo em với thằng Nhóc đi, lại còn mắng mỏ, cáu gắt em (vì tội đi mua đồ phòng bão?!???). Đi giữa đường còn bị hỏng xe nữa. Buồn ko để đâu cho hết :Sad:Chồng em theo phỏng đoán thì có lẽ ko thoải mái chuyện em vợ, quay ra sinh sự với vợ. Nhưng ngẫm ra 1 tuần nay kể từ khi em trai em đến, nó cũng chưa có xích mích gì với chồng em, vì giờ giấc, sinh hoạt, thái độ em cũng đã nhắc nhở nó cẩn thận, còn bắt nó giúp em mấy việc vặt trong nhà, rồi đi đón Nhóc để chồng em khỏi phải đón lúc đi làm về nữa. Có điều hôm qua chồng em nói 1 câu thế này: “Nó trẻ người, làm ăn chẳng có kế hoạch gì cả”.
Chuyện nhà bên ngoại em kể ra thì dài dòng phức tạp, tóm tắt thế này: bố mẹ em li dị 6, 7 năm nay, cả 3 anh em (anh trai, em và em trai) đều về phe mẹ, nên bố rũ bỏ trách nhiệm với em trai (lúc đó <18 tuổi). Anh trai đã có việc làm ổn định, em cũng gia đình, công việc rồi, còn mỗi thằng em là lêu lổng (nó thi vào CĐ, học 1 năm rồi bảo ko muốn học, muốn đi làm, thế là làm mấy công việc part-time linh tinh từ đó đến giờ). Nhà em có dì bên châu Âu đang cần người giúp trong kinh doanh nên đón mẹ em sang cùng. Mẹ em sang với mong muốn đón được cả em trai em sang cùng. Nhưng thủ tục để sang được bên đó rất khó khăn, vì em em chẳng có nghề ngỗng gì ra hồn, thế nên kế hoạch này ko biết kéo dài bao lâu. Trước đó, sau khi mẹ em đi ko lâu thì cả nhà động viên cho nó vào trong Nam (ở với 1 dì khác nhà em) để xa lũ bạn ham chơi và học nghề để đi làm. Được khoảng 3 tháng, mẹ em lại gọi nó bảo ra đây làm hộ chiếu, nộp hồ sơ đi vì đang có cơ hội, 1 chỗ đang tổ chức xuất khẩu LĐ (cơ sở có uy tín, ko phải bọn linh tinh).
Hôm trước nhân dịp ông ngoại và dì em đến thăm Sâu nhà em, mọi người có họp gia đình luôn, và đề nghị nó đi học nghề hoặc đi học trung cấp để kiếm cái bằng mà sau này nhỡ ko sang được với mẹ thì còn xin được việc tử tế. Tuy nhiên do tâm lý nó vẫn đang viển vông chuyện có thể đặt chân sang được châu Âu trong vòng 1 vài tháng tới nên nó ko mặn mà với chuyện này lắm. Vả lại cũng cần phải liên hệ với bên tổ chức xuất khẩu LĐ kia trước rồi mới biết được có cần thêm bằng cấp, giấy tờ gì hay phải chờ đợi lâu ko. Mà cái vụ liên hệ thì phải cuối tuần này mới biết, nên hiện tại thì chưa có 1 kế hoạch nào cụ thể cho em trai em cả.
Chồng em là người cứ mở mồm ra là “kế hoạch”, dù nhiều lúc lão chả làm theo kế hoạch gì cả, nên có vẻ ko bằng lòng với việc chưa rõ em em sẽ ở lại nhà em trong bao lâu. Việc em trai em ở nhà em, mẹ em cũng đã gọi đt về nhờ vả chồng, anh trai em cũng đã nói với chồng (vì nếu để nó ở ngoài thì sợ lại qua lại với bọn bạn xấu cũ, mà anh trai và em trai em khắc khẩu, ko ở với nhau được lâu), tất nhiên ngay từ đầu khi biết em trai em ra Bắc, em đã hỏi ý kiến chồng trước rồi. Em cũng có nói với chồng là vấn đề tài chính thì mẹ em sẽ đưa mỗi tháng 3tr (thật ạ, ko phải em nói dối để chồng yên tâm đâu), vì nhà em kinh tế 2 vc chỉ vừa đủ, ko dư giả gì, chi tiêu cho 2 đứa trẻ con tốn kém mà.
Thế mà từ hôm em trai em đến, chồng em về cứ lừ lừ như cái tàu điện, chả nói chả rằng gì, dù vốn lão là người nói nhiều. Em vẫn cố kể chuyện vui vẻ, nấu nướng (à, GV nấu, em lên thực đơn) toàn những món chồng thích. Tối tối vẫn cùng xem film, cùng gợi chuyện. Thấy lão im ắng quá cũng có hỏi xem mệt hay có gì ko vui ở công ty ko, … Lão chỉ trả lời nhát gừng. Tối ngủ em cứ sán lại ôm là lại đẩy ra, cố mãi thì cũng cho ôm được … cái tay.
Chiều hôm qua em gọi điện, hẹn chồng tối về đi mua đồ phòng bão, chồng ừ ừ. Tối về em đề nghị ăn cơm sớm hơn để đi mua, nhân lúc con Sâu nó còn ngủ, chồng buôn cho 1 câu: “Chủ nhật đi, tối rồi, mua bán gì!” – “Chủ nhật thì bão nó đã đánh lụt cả HN rồi, còn gì để mua đâu! Anh mệt hay sao mà ko muốn chở em đi?” – “Sao em ko tự đi?” – “Mua nhiều đồ thì sao em chở xe máy được. Bình thường anh vẫn chở em đi siêu thị mà, với lại lâu ko cho thằng Nhóc ra ngoài đường, hôm nay tiện cho nó đi 1 tí” – “Ko, anh ko thích. Em muốn đi thì bảo giờ (tên em trai) chở đi ấy.” Em cú cực ấy, mà vì có em trai em ở đấy nên ko tiện nói mục đích nữa của việc đi mua đồ là 2vc nói chuyện riêng với nhau luôn, đành im re (nếu ko EQ thiem sẽ nói: “Thế thôi chả đi đâu nữa, bão lụt thì cả nhà cùng chết đói thôi!”) Lúc sau ăn cơm, chồng em bảo với em vợ: “Tí nữa rảnh thì em đưa chị đi mua đồ nhé!”
Mua đồ về (do em trai đi xe chồng em ko quen nên bị chết máy ngay gần nhà, nổ mãi ko lên, phải gọi chồng em mang xe em ra đổi, chồng ra nổ máy phát được luôn :Silly: Thế mà 3 đứa – cả Nhóc nhà em – đứng ngoài đường mất gần 30 phút), em cho thằng Nhóc đi ngủ (kèm theo cơ số các thủ tục hàng ngày), lão chả nói năng gì, bật máy tính lên chơi game. 11h30 em hỏi “Mấy giờ anh đi ngủ? Ngủ muộn mai lại ko dậy đi làm được” – “Em hỏi làm gì? Đi ngủ đi”. Em leo lên giường bật TV xem. Một lúc sau thì lão tắt máy đi ngủ. Em lại bắt chuyện: “Anh ko thoải mái việc giờ ở đây phải ko? Nếu có gì ko thoải mái thì anh cứ nói, để em bảo nó. Anh cứ lừ lừ thế này, giận em thế, em ko chịu được” (đến đoạn này là sụt sùi rồi) – “Có những chuyện ko thể nói ra được” – “Có chuyện gì em cũng nói với anh, sao anh lại ko nói chuyện được với em? Vừa nãy đi siêu thị cũng chỉ là cái cớ thôi, em muốn mình có thời gian nói chuyện riêng mà.” – “Nó trẻ người, làm ăn chẳng có kế hoạch gì cả” (dù biết rõ là kế hoạch cụ thể gì thì cuối tuần này mới biết được)
Thế rồi mặc kệ em ấm ức nói thêm mấy câu, rồi sụt sùi, lão ngủ.
Sáng nay em nhắn 1 cái tin, nguyên văn thế này: “Hơn 1 tuần nay rồi ko gặp anh, em nhớ anh lắm, còn nhớ hơn cả lúc anh đi ctr ấy, dù được nhìn thấy anh hàng ngày :Sad:” – ko trả lời.
Em thấy vẫn vào chatbox kia nói chuyện, cười vui hớn hở, kể chuyện công việc nọ kia.
Em chẳng biết phải làm sao cả :Sad:

 

Wicket

@Nhóc: Mình dự là chồng bạn đã ko ưa em bạn từ trước rồi, có lẽ vì nó lông bông quá. Cái này thì cũng khó nói sai đúng. Nhiều khi nhìn thấy bọn lông bông chả nghề ngỗng, ko có vẻ chăm chỉ cố gắng là ko ưng thôi. Lúc nhà bạn trình bày cho nó về nhà bạn ở chắc chồng chả thích đâu, cơ mà chẳng nói là ko được thì đành chịu. Thế là ấm ức mà ko được nói ra. Vì biết nói thế nào. Nói nhiều thì lại cãi nhau, mà ko nói thì bực.. Nói nhiều có khi còn bị quy là nhỏ nhen.. vưn vưn..

Thôi Nhóc cứ kệ, ko cần quan tâm quá tới chồng. Cứ coi như bt.. Lúc nào tranh thủ thì coi như tự tâm sự với chồng kiểu: Em lo cho thằng giờ quá anh ạ, nó cứ lông bông lang bang.. Đàn ông đàn ang mà chán thế đấy, từng này tuổi đầu rồi chứ có phải trẻ con đâu.. v.v..

Lúc đấy thì cứ chuẩn bị tâm thế mà nghe chồng trút bầu tâm sự nhá. Hí hí.. Chứ chuyện này mà bắt đầu kiểu nghiêm túc như: Em biết là anh thế nọ thế kia.. thì lão ý căng thẳng, sợ nói ra VC lại cãi cọ chả đâu vào đâu..

Thế mà. Chồng hay vợ cũng có lúc ươn người xấu tính hoặc chỉ đơn giản là ko thích ai/cái gì đó thôi.. Những lúc ấy thì cứ mặc kệ thôi, có khi hay hơn là quan tâm chăm sóc quá.. Đặc biệt là với đàn ông..

 

Nhóc_yêu

Chị Wick nói chắc đúng về việc chồng khó chịu với em vợ. Nhà chồng em ai cũng học cao, chồng em bét nhất là kỹ sư, còn lại ths, ts cả, trong khi nhà em toàn chỉ đến cử nhân thôi. Chồng chưa bao giờ trực tiếp chê bai nhưng chắc ko tránh khỏi so sánh.
Tối nay mọi việc vẫn thế. Chồng chả nói câu nào trừ những cái tối thiểu liên quan đến con. Đến 8:30 có mấy ông bạn mạng rủ nhau đi cafe, đi luôn, ngoảnh lại nói 1 câu: “Anh đi ra ngoài”. Bình thường sẽ bảo với em là ai gọi, ai rủ nữa cơ. Đến 9:30 em gọi để nhờ mua sữa cho Nhóc (vốn là chồng lãnh trách nhiệm mua), thấy ồn ào đến độ em phải nói to lắm lão mới nghe thấy, thằng Nhóc sau đó hỏi: “Mẹ ơi, mẹ mắng bố à?” 10:00 chồng về, cũng chẳng nói chẳng rằng, xem TV xong rồi ngủ. Em vừa tức mình ụp cái chăn vào mặt lão rồi. Em muốn oánh nhau 1 trận (đánh thật ấy ạ) quá!

 

Hong_cam

@nhóc yêu: mình có kinh nghiệm đối xử với chồng và người nhà mình thế này “cứ chuyện nhà mình thì để chồng lo”. Có nghĩa là chuyện liên quan đến nhà vợ thì vợ thường ko biết phải làm sao, rối hết lên phải nhờ chồng đứng ra sắp xếp lên kế hoạch giải quyết cho vợ. Ví dụ như chuyện em trai bạn. Là tớ thì tớ ko sắp xếp rồi xin phép với chồng kiểu đó đâu. Tớ sẽ kể cho chồng nghe tình huống giờ là vậy đấy. Vợ thì vợ ko thích có người khác ở nhà mình, mà lại chẳng biết ở bao lâu. Nhưng mà em có mỗi mình em có gì lại bị cả họ lên án. Giờ làm sao hả anh?

Tớ luôn đẩy bóng cho chồng kiểu đấy. Chồng tức nhiên là đàn ông đàn ang, khi đứng ra giải quyết thì luôn thấu tình đạt lý, còn phải khuyên giải vợ thôi em nó nọ kia anh chị cố gắng 1 thời gian ý chứ.

Còn giờ chuyện đã rồi, em trai bạn đã tới ở thì tớ thiết nghĩ bạn cũng ko cần phải nhún chồng và cuống lên sợ chồng giận dỗi đâu. Biết chồng ko vừa lòng em mình chuyện gì thì nhờ chồng luôn, kiểu như “thằng này nó chẳng có kế hoạch gì cả, em mắng nó suốt mà ko được. Anh cũng là đàn ông lại giỏi giang hơn nó, nó nghe lời anh hơn em anh thử khuyên bảo nó giúp em với. Chứ em bực mình quá”. Chứ bạn cứ lo bảo bọc che chắn cho em nhiều khi ông ý cũng “dỗi” nên làm chuyện để ý đấy :Battin ey:

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.