nhimxu: chồng làm ăn khó khăn, tình cảm phai nhạt

nhimxu
Em có cảm giác tình cảm vợ chồng em hình như nó 1 ngày 1 nhạt đi, không còn giây phút vui vẻ, chia sẻ nữa.
Từ lúc chồng làm ăn khó khăn, em có cảm giác cần phải có 1 cuộc chiến thật to để xả hết những nghi ngờ , dằn vặt trong lòng, nếu không em không thể nhơn nhơn cái mặt , vui vẻ được.
Nguyên nhân :
– Công việc ách tắc-> chồng chán nản- > đi suốt .
– Mỗi lần đi mà em không biết lý do là em lại bực tức, nghi ngờ-> có những hành động lời nói không kiềm chế.
Cụ thể:
Ngày hôm nay, sáng chồng ra khỏi nhà, công việc thì cả 2vợ chồng cũng biết nhưng lịch ngày hôm nay em chẳng biết đi đâu, làm gì? trưa ăn ở đâu , với ai?
5h chiều chồng về về, con trai em cũng đi học về nhìn thấy mẹ :
con trai : Mẹ có áo mới à?
Mẹ: Không , áo cũ đấy, mẹ làm gì có tiền mà mua áo mới.
Con trai: bao giờ con đi làm có tiền con mua áo mới cho mẹ.
Mẹ ( đang cú): ừ, mẹ chỉ làm ôsin thôi, cần gì áo mới, mẹ có lượn lờ đi đâu mà phải cần diện.
Chồng: Sắp tới không phải làm ôsin nữa.
Vợ: ơ thê bố thăng chức cho mẹ à, làm gì vậy.
Chồng: Chả làm cái ..éo gì hết.
Thế rồi ra ban công đứng, lấy chìa khoá xe máy, lại đi tiếp , không nói năng gì.
Quả thực em biết cần phải EQ, rồi AQ này nọ nhưng không thể thắng nổi cảm xúc của mình. Nhưng em có cảm giác không tốt về cuộc sống vợ chồng của em, em nửa muốn chấm dứt CS như thế này, tự do làm gì thì làm, nửa lại muốn vợ chồng tình cảm như ngày nào, bao khó khăn đã vượt qua được, tại sao đến bây gìờ lại thế này.
Hic, cuộc sống thật khó quá. Mẹ nào đã trải qua giai đoạn chồng làm ăn khó khăn thì chia sẻ với ạ.

vita
Ôi bạn này nói năng dễ đụng chạm quá. Công việc của chồng đang không được tốt, tâm trạng của chồng vì thế mà cũng down theo, thế mà về nhà nghe vợ nói với con toàn những tiền, tiền, tiền… Vợ không có áo mới, vợ phải làm quần quật như oshin thế này là tại chồng đấy nhé. Trong lòng đang có bao nhiêu nỗi lo, bao nhiêu suy nghĩ mà vợ lại nói như kiểu kết tội chồng không lo cho vợ được đầy đủ thế này, bảo sao chồng không nổi cáu.

Tớ thấy ưu điểm của phụ nữ mình là sự mềm mại (thế nên nếu muốn thì rất dễ làm lành, chiều chuộng người khác). Trong những lúc gia đình đang căng thẳng, thì bạn mềm mại chút đi.

Nhà tớ lương chồng không được tốt lắm. Nên tớ tự đặt ra điều cấm kỵ là không được so sánh lương tháng của hai vợ chồng. Tầm nào mà vợ chồng tiêu quá tay, hoặc có món gì chi tiêu vượt trội mà chưa đến kỳ lĩnh lương thì tớ lấy sổ tiết kiệm đem rút, đến khi có lương thì bù lại. Nói chung, tớ thấy vợ chồng đừng nên cãi nhau về tiền, có sao tiêu vậy, chia sẻ khó khăn được thì thấy yêu nhau lắm, như thế mới là cần nhau .

dori
vợ chồng sống với nhau một thời gian, nếu không để ý thì chắc chắn down. Nhiều cặp quá coi trọng cảm xúc bản thân, không để ý đến đối tượng, không thông cảm và cố gắng thấu hiểu cho người kia thì nguy cơ rạn nứt rất cao.

vợ chồng mình đã đi qua giai đoạn ấy rồi. Cảm giác cứ như hai người là hai thế giới càng ngày càng tách nhau ra, tình cảm thì cứ nhạt dần. Nhiều đêm nằm mơ mình bị tuột dốc từ một đỉnh núi cao xuống một đầm lầy, thân thể mình rớm máu, nước mắt dàn dụa, trong khi đó chồng đứng đó nhìn mình với ánh mắt dửng dưng….

Và rồi, mình cũng nhận ra rằng không phải do chồng hết yêu mình mà do mình quá cầu toàn, yêu cầu chồng cứ như cái máy vạn năng, vừa phải tài giỏi như thế, vừa phải galant như thế, vừa phải lãng mạn như thế,….rồi khi không có được điều mình mong đợi lại sinh ra chán nản, trách móc, tình cảm của mình cũng theo đó mà vơi dần…đến lúc cứ nhìn thấy chồng là chán.

Nhưng mình may mắn có chồng chững chạc, an ủi mình kiểu như giúp vợ bình tâm chấp nhận giai đoạn khủng hoảng tình cảm bằng những câu như “vợ chồng sống với nhau lâu ngày thì tình yêu thuở ban đâu giảm cũng là điều bình thường, dần dần rồi sẽ thấy nó không quá ghê gớm như em nghĩ. vợ chồng sống với nhau bằng nhiều thứ như trách nhiệm, nghĩa vụ, sự cảm thông,…nữa, nên em cũng đừng quá shock”.

Nhưng gì thì gì, cái cơ bản nhất trong sự tôn trọng lẫn nhau là không so bì, không chê bai lẫn nhau. nếu mình mong muốn điều gì cứ nói thẳng trên cơ sở sẻ chia, thiện chí cùng nhau tìm giải pháp.
Người VN mình kém khoản “team-work” này lắm. rooling:

Giatam
Nhân thể chuyện này e cũng chia sẻ tí kinh nghiệm chuyện nhà em. Hơn nửa năm nay kinh tế nhà em khó khăn (vì trước đó có bao nhiêu vốn liếng, cả tiền dành sinh con cũng bỏ ra góp với OBN mua đất ) nhưng càng gần đến ngày em sinh thì em càng căng thẳng. Tính em vốn dĩ là ng chủ động, cái gì cũng chủ động chuẩn bị, chủ động tính toán mà lần này sinh con chẳng thể chủ động được gì (từ chuyện mua đồ cho con, chuẩn bị tiền lúc sinh nở rồi abc nữa…) nên mấy lần e cũng tâm trạng căng thẳng lắm, định bụng lên nhà mình bán than bao nhiêu lần rồi, vì cũng không nỡ nói với chồng.

Nhìn quanh nhìn lại thì giai đoạn này cũng nhiều gia đình gặp khó khăn về kinh tế nên chị em mình cần phải cố gắng nhiều hơn thì mới tạo được không khí gia đình vui vẻ và không gây áp lực cho chồng con. Nhiều khi mình chẳng cố tình đâu nhưng chỉ cần sáng đi chợ thấy giá cả tăng vọt, chiều cần chi khoản này khoản kia phát sinh mà không kịp chuẩn bị thì thể nào về tâm trạng cũng không vui, lại vô tình nói năng không khéo dễ khiến chồng phải suy nghĩ. Chứ hầu hết đàn ông họ đều có trách nhiệm rất lớn đối với tài chính gia đình, nên khi bản thân họ không làm tốt họ cũng còn suy nghĩ nhiều hơn chị em mình cơ, có điều họ không nói ra. Thành ra chị em mình, đừng vì những cái lo toan hằng ngày mà vô tình khiến cho không khí gia đình căng thẳng.

GIai đoạn này chồng em cũng đang lo chuyển đổi công việc, công việc cũ cũng chán lắm. Em biết chuyện nên thi thoảng vẫn hỏi han động viên. Hỏi han để chia sẻ mà động viên để chồng mình không thấy mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn. Chứ công việc đã chán mà về nhà vợ còn gây áp lực thì ông nào cũng dễ nổi khủng hết.

Hôm trước e nghe trộm chồng nói chuyện với em chồng. Thì cũng chỉ là em chồng hỏi han tình hình anh chị, nghe chồng nói mà ứa nước mắt thương chồng, thế là chạy vội lên tầng thượng khóc tu tu. Sau đó dù hết khóc rồi và lau nước mắt rồi mới xuống nhà mà chồng nhìn thấy, chồng hỏi sao khóc thì chối, chồng cũng gắt lên là có chuyện gì thì phải nói chồng nghe. Thế là hai vợ chồng lại kéo nhau lên tầng thượng, vợ ôm chồng khóc tu tu còn chồng thì vỗ về vợ an ủi, bảo giờ đang khó khăn nên cả nhà cùng cố gắng, bố cũng sẽ cố gắng hơn nữa để có thể lo liệu cuộc sống tốt hơn cho hai mẹ con. Nghĩ đi nghĩ lại thấy lúc này mình nghèo về tiền của thật nhưng vợ chồng lại có nhiều cơ hội hơn để gắn bó và yêu thương nhau hơn, tình cảm lại dạt dào và giàu hơn nữa.

Vậy nên chia sẻ với mẹ Nhím, mẹ Dolce và các mẹ có hoàn cảnh tương tự thì chúng ta hãy cùng động viên nhau cố gắng, khi chồng gặp khó khăn thì hãy trở thành hậu phương vững chắc để chồng có thể yên tâm lo công việc, kiếm tiền nuôi gia đình. Em thì dù sao em cũng vẫn AQ là khó khăn kinh tế không phải là khó khăn lâu dài, vợ chồng đồng lòng cùng chịu thương chịu khó thì sẽ vượt qua được hết. Trải qua khó khăn mà yêu thương nhau hơn thì còn qúi hơn nhiều là vật chất đề huề mà tình cảm lại phai nhạt.

bachduong14
Mẹ Giatam à, mỗi lần nhớ nick chị lại buồn cười. Người thì dịu dàng , tình cảm, thương chồng, thương con thế kia mà lấy nick nghe tựa như Dã..tâm..Đừng ném đá em nha!!

Đọc chia sẻ của chị mà cảm phục lắm. Nếu người vợ nào cũng ứng xử như chị, hiểu, thương chồng như chị thì đàn ông VN hạnh phúc quá, những người chồng tốt nhưng gặp lúc khó khăn sẽ có thêm nghị lực, niềm tin để phấn đấu, để hy sinh, vun vén cho gia đình. Đấy mới thực là cái nghĩ vợ chồng. Chứ em biết, có không ít những bà vợ gặp lúc chồng khó khăn lại chán chê, ủ rũ, so sánh chồng khiến chồng xì trét, mặc cảm tự ti rồi có khi từ cái khó nhỏ thành ra cái khó to hơn, nghiêm trọng hơn.

Chị cứ giữ tình cảm, niềm tin với chồng như vậy nhé. Chắc chồng chị giờ đây khi làm việc luôn nghĩ tới hình ảnh vợ rơi nước mắt vì thương mình.

Trước đây, em cũng có những lúc so sánh như vậy. So sánh chồng với anh đồng nghiệp, Rõ sàng em biết rõ thu nhập của anh đó, chị vợ cũng chia sẻ, biết công việc của họ, tổng thu nhập của họ không bằng chồng mình, không năng nổ, giao thiệp rộng như chồng. Cả hai cũng ở quê ra thành phố lập nghiệp từ bàn tay trắng. Vậy mà khi họ thông báo có khoản tiền mấy tỉ, (vì mua đất không ngờ đất tăng gấp máy lần) em lại ngưỡng mộ anh chị đó quá thành ra về kể cho chồng, rồi tỏ vẻ buồn buồn sao mình chăm chỉ, thu nhập tốt mà tiêu pha hoang phí, đầu tư không trúng, vẫn chưa có nhà.

Chồng chĩ nói : Mình mới cười nhau 1 năm (khi đó em mới cưới 1 năm), còn nhiều khó khăn trước mắt, anh cũng nỗ lực vì em và con sắp chào đời, anh biết em cũng thiệt thòi so với người này người kia, nên anh luôn cố gắng đáp ứng những nhu cầu cơ bản nhất của em, trước khi có con, anh để em được đi du lịch nhiều nơi, để sau khi sinh em chăm con không buồn vì phải ngồi nhà mấy tháng. Anh nghĩ tiết kiệm cũng tốt, nhưng tiét kiệm và dè sẻn khác nhau. Mình còn trẻ, em đang bầu bí, không thể hạn chế những nhu cầu ăn uống, sinh hoạt, thuốc men…Cái gì liên quan đến sức khoẻ của em, anh đều chọn loại tốt nhất. Rồi mình sẽ có tất cả, chỉ là sớm hay muộn thôi, em hãy tin như vậy nhé.

Sau đó nhìn chồng thức đêm, vùi đầu làm việc, stress vì tài khoản khách hàng bị thua lỗ vì khủng hoảng…em thương chồng và cũng thầm khóc như chị đó, thầm khóc ướt cả gối mà chồng không biết.

Híc, hôm nay em lại sướt mướt nhể. Tự nhiên đọc tâm sự của chị nhớ về mình 1 năm trước nên vậy đó.

 

Giatam
Hí hí, mẹ nó bị lừa rồi nhá. Mình không dịu dàng, nhẹ nhàng đâu mà cũng sư tử đội lốt cừu non đấy  . Cũng thương chồng thương con nhưng còn đang học cách thương mình nữa, đang chăm chỉ theo học các mẹ ở lớp EQ đây.

Vụ hoa quả thì mình không chọn mà túi tiền nó chọn đấy chứ. Cũng thích ăn na, ăn nho, ăn táo Mỹ lắm dưng mà thấy vải với nhãn nó hợp túi tiền hơn hi hi  . Đùa vậy thôi chứ mấy hôm nay được các mẹ trên đây tư vấn mình cũng bớt lo vụ tiểu đường rồi, chỉ kiêng các loại hoa quả quá ngọt như nhãn thôi. Nước dừa thì cố gắng duy trì 1 tuần 1 lần cho nó trong nước ối. Hôm qua bà ngoại gọi điện dặn không được ăn dưa hấu với đu đủ nữa. Dứa mí thanh long thì mình không ham. Bi giờ đang quay lại ăn xoài, xoài dầm với sữa tươi, mua loại sữa túi đóng sẵn, mỗi ngày 1 túi + 1 quả xoài chia làm 2 cốc. Còn hải sản thì giờ mình không kiêng nữa, chỉ kiêng tầm 5 tháng về trước thôi, giờ là ăn tới số. Đang tâp ăn bớt cơm, mà có vẻ khó , thôi thì kệ cứ ăn vậy.

(Đã đọc 102 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận