Nhimxu: Chồng đổ lỗi cho vợ không biết quản lí thu chi

Nhimxu:

[su_expand more_text=”xem đầy đủ” less_text=”thu gọn nội dung” text_color=”#d91e2c” link_style=”button” link_align=”center” more_icon=”icon: expand” less_icon=”icon: compress”] Chả là từ trước đến giờ, toàn bộ quản lý kinh tế, thu chi, nợ nần là em làm hết( nhà em làm xây dựng ạ) chồng em chỉ đi ngoại giao tìm việc và để cho công việc trôi chảy thôi còn tiền nong kệ em.
Năm ngoái nhà em có thi công 1 số CT nhưng bị lỗ nhiều quá, nguyên nhân thì có nhiều.
Chiêù nay 2 Vc vẫn vui vẻ nói chuyện, chồng có hỏi về tình hình quyết toán CT thế nào?Lỗ bao nhiêu , và em đưa ra 1 con số.
Vẫn biết trong quá trình làm,biết chắc là lỗ rồi nhưng cụ thể bao nhiêu thì chưa biết em cũng đã nói với chồng nhiều lần nhưng chồng cứ nghĩ là em doạ( để cho chồng khỏi tiêu nhiều, vì chồng em tiêu nhiều lắm, nó là 1 trong những nguyên nhân đấy ạ).
Thế rồi chồng quay ngoắt 180 độ kêu em không biết quản lý, tiền nong đi đâu hết, làm vất vả thế hoá ra k công à….
Em cũng bực lắm, em hết lòng vì GĐ này, tằn tiện, k hoang phí cho bản thân, thế mà chồng lại nói thế và chồng chốt 1 câu : từ bây giờ quĩ giao lại cho cô bé kế toán( từ trước đến giờ em kiêm luôn ạ).
Ai làm cũng được thôi nhưng chồng có ý đấy có phải là k còn tin em nưa k?
Thế rồi đi ra ngoài mà k nói gì với em.
Em thấy chông gần 40 tuổi rồi, Vc trải qua rất nhiều khó khăn để có Cs như bây giờ mà k suy nghĩ thấu đáo.Cứ vấp phải khó khăn gì là quay sang đổ lỗi ngay cho người khác mà k nghĩ cách khắc phục.
Em nghĩ lỗi một phần cũng do em , do em không nói dứt điểm về công việc đang gặp khó khăn như thế này mà cứ một mình lầm lũi lo toan.
quả thật em chỉ nghĩ trong CS kinh tế k phải là tất cả với em chỉ là GĐ hạnh phúc, VC con cái khoẻ mạnh là có tất cả rồi.
Em lan man quá nhưng em không biết phải thế nào với chồng trong hoàn cảnh này để chồng hiểu và củng cố tinh thần để tiếp tục công việc.
Mong các chị cho lời khuyên ạ [/su_expand]

Yamanote

Bắt chồng xem kỹ báo cáo kết quả kinh doanh hàng tháng và ký vào, đừng để tích lũy lâu rồi gây giât mình, em ạ. Tạm thời cứ để em kế toán cầm quỹ, cứ để em ấy cũng ký vào báo cáo kết quả kinh doanh để anh ấy thoải mái, rồi anh ấy cũng hiểu thoi.

Vụ tiền bạc: em nên cố nhớ lại từng công trình và chi phí cụ thể nhất cho từng hạng mục ( lý do của total loss) và làm giải trình chi tiết bắt chồng đọc .

[su_expand more_text=”xem đầy đủ” less_text=”thu gọn nội dung” text_color=”#d91e2c” link_style=”button” link_align=”center” more_icon=”icon: expand” less_icon=”icon: compress”] @ chị Trâu: Em đã đưa chồng xem hết cáo cáo KQKD, công nợ…tâm trạng thấy buồn 2 buổi chiều đều đi đến đêm mới về.
Không thấy vui vẻ nữa mà cứ người Mỹ trầm lặng, em cũng muốn nói với chồng : Rằng làm ăn có lúc nọ lúc kia, mình đã từng rất khổ thế rồi cũng vượt qua, cũng muốn động viên chồng nhưng trong người lại mâu thuẫn.
1 là kệ, cứ để tự nghĩ.
2 là nếu kệ mà chồng cứ đi rồi tranh thủ buồn nhỡ lại lầm đường lạc lối( cái này có thể xảy ra vì nó đã xảy ra rồi).
đấy em cứ mẫu thuẫn thế đấy.[/su_expand]

MTCT

Em ơi, cứ kệ cho nó ngấm đã, tưởng lãi hóa lỗ nên tiêu phung phí, chuyện thường ngày ở huyện với mấy anh business nửa mùa, vô tâm có ngụ ý ( đem việc về là to rồi, vợ xử lý thế nào kệ vợ).

theo chị, em nên tổng kết tất cả bài học và rút kinh nghiệm xem mình đã thất thoát nhiều ở đâu, lý do, bài học ra sao, thậm chí cái gì nên cạch đến già chứ ko tưởng ngon ăn mà nhảy vào được. Em nên phân tích tỏng kết rút ra bài học rồi xác địng giai đoạn tới nên thay đổi ra sao. Sau khi chồng bớt choáng váng, cứ im lặng đưa ttonngr kết đó cho chồng, chờ 1 hay 2 hôm sau cũng với chồng ngồi mổ xẻ nguyên nhân khách quan, chủ quan, 1 cách xây dựng và thiện chí. Em nên động viên chồng, đàn ông tinh thấn ko ổn định, lên thì cao vút , xuống thì mất hút nên em cứ từ từ để nó tự ngấm, cứ ồ ạt thông cảm với thấu hiểu bây giờ ko ăn thua đâu. Hắn đang choáng, chả mở lòng được, em nói gì cũng vô ích,l ại khó chịu vì hắn bị làm phiền khi gặm nhấm nỗi đau thất bại 1 mình

[su_expand more_text=”xem đầy đủ” less_text=”thu gọn nội dung” text_color=”#d91e2c” link_style=”button” link_align=”center” more_icon=”icon: expand” less_icon=”icon: compress”] Tình hình là chồng em vừa gọi điện bảo k ăn cơm nhà:
Em liền nt có nội dung; anh k ăn ở nhà à? nếu A vẫn thấy buồn và k thoải mái thì cứ xả strees cho đỡ buồn.Làm ăn có lúc nọ lúc kia, có pahỉ đây là lần đầu yiên mình gặp khó khăn đâu?Em cảm giác A đang nghĩ kinh doanh thua lỗ lần này là do em thì phải. Em chẳng mong gì nhiều chỉ muốn VC con cái khoẻ mạnh, GĐ hạnh phúc….Mình còn trẻ và còn cơ hội thì lo gì?
Đấy em cũng muốn giữ lửa để ấm cửa ấm nhà nhưng chồng em ( nhiều lúc em thấy yếu đuối quá) thì em có cố cũng chẳng giải quyết được gì.
Bây giờ em quyết định rồi cứ kệ chồng .
Em rút ra bài học quá lớn với vc em.
1.Ngày xưa làm vận tải , hạ tầng, 1 phát nhảy sang Xd dân dụng, kinh nghiệm k có nhiều,anh em kỹ thuật thuê toàn bộ( Chồng em học kinh tế), ập vào công trình hơn 20 tỷ.K sát sao ở CTrình nên vật tư hao hụt, tiến độ thi công chậm ->chi phí phát sinh tăng.
2.Bản thân thấy chồng tính sỹ diện cao(sim ĐT mua hơn 100tr)rồiquần áo, phụ tùng theo người, đi nhậu toàn bỏ tiền ( thích hoàng tráng), đi tụ tập bạn bè thì xả láng nhiều khi giữ sỹ diện cho chồng nên em căn răng chịu đựng.Em có góp ý thì lại kêu đàn bà biết gì,túm lại là quá sỹ diện.
3.Nhiều cái xảy ra k lường hết được.
-> cái giá phải trả tương đối cao nhưng em vẫn lạc quan vì mình đã tích luỹ được quá nhiều kinh nghiệm, có sang Ct khác thì mình sẽ chiến đấu tốt hơn.
Nhưng em cay là mọi trách nhiệm cứ như đổ hết lên đầu em,em thì việc gì cũng đến tay, con cái, nhà cửa, cơm nước ( nhà em k thuê giúp viêc) mà chỉ thuê dọn theo giờ, có kế toán nhưng mọi việc em vẫn làm lại hết( vì là thịt của em mà)từ sổ sách nội bộ đến thuế má, em tính toán để mọi việc theo chiều hướng có lợi nhất cho mình.
Em đang ở phòng làm việc thì chồng về, không nói gì, tự lấy bát ăn cơm, vẫn làm người Mỹ Trầm lặng.
Đi qua chỗ em cũng k nói gì? em cũng kệ.
Nhưng em tin sau đợt này chồng cũng tích luỹ nhiều kinh nghiệm xương máu như em.

[/su_expand]

Yamanote

tớ mà ở tình huống bạn tớ cũng cay, nhưng tớ nghĩ phải dẹp bỏ cái tự ái cá nhân mà nhận lỗi với chồng thôi. Lỗi cũng là ở mình, làm sổ sách mà thụ động, ko nhắc nhở, ko lên kế hoạch, ko cảnh báo vv. Mình phải làm như CFO chứ đừng coi mình là kế toán thuần túy- sự khác nhau là ng quản lý tài chính thì phải nhìn xa hơn hiện tại còn người kế toán chỉ nhìn đc hiện tại thôi. Nếu m đã nhìn thấy mà ko warning nổi chồng thì m cũng là ng có lỗi. Tớ mà là giám đốc mà có nhân viên đến lúc lỗ nặng mới thông báo tớ cũng muốn duổi cổ cho rồi, tức lắm.

Lúc khó khăn 2 vc phải cùng nhận lỗi, mà lỗi của mình là làm sếp mình bất ngờ và sốc quá, thôi nhận lỗi đi, bảo có lẽ em sẽ đi học thêm 1 lớp về qlý tài chính, em ghi chép và làm rất cẩn tgận nhưng ko nhìn trc đc tương lai, ko cảnh báo anh sớm, ko chỉ ra đc những hao hụt ko đáng có, ko tìm ra cách cắt giảm chi phí. Lỗi của em lớn quá, em cũng ân hận giày vò lương tâm lăm vv.

Chồng (hay giám đốc) nghe xong sẽ như trút đc gánh nặng sẽ thấy nhẹ nhõm chia sẻ cảm xúc với vợ, lần sau vợ nói sẽ nghe (ví dụ khoản sim 100tr). mà nói thật tớ nói đc với chồng như thế vì thua chồng chả thiệt ai, chồng cũng chả đuổi việc mình, chứ tớ còn lâu mới nói với sếp tớ như thế.

Cho nên vợ chồng nhất thiết ko đc cay cú nhau, ko đổ lỗi cho nhau, cả 2 bạn đều có lỗi đấy chứ. Nhưng cả 2 đều chưa nhận ra là mình có lỗi đâu. mình là phụ nữ, là vợ, may thế, nhận là tại mình kém mình dốt cũng dễ hơn đàn ông, nên nhận trước đi nhé cho nó tiến bộ

MTCT

Em ơi, cứ kệ cho nó ngấm đã, tưởng lãi hóa lỗ nên tiêu phung phí, chuyện thường ngày ở huyện với mấy anh business nửa mùa, vô tâm có ngụ ý ( đem việc về là to rồi, vợ xử lý thế nào kệ vợ).

theo chị, em nên tổng kết tất cả bài học và rút kinh nghiệm xem mình đã thất thoát nhiều ở đâu, lý do, bài học ra sao, thậm chí cái gì nên cạch đến già chứ ko tưởng ngon ăn mà nhảy vào được. Em nên phân tích tỏng kết rút ra bài học rồi xác địng giai đoạn tới nên thay đổi ra sao. Sau khi chồng bớt choáng váng, cứ im lặng đưa ttonngr kết đó cho chồng, chờ 1 hay 2 hôm sau cũng với chồng ngồi mổ xẻ nguyên nhân khách quan, chủ quan, 1 cách xây dựng và thiện chí. Em nên động viên chồng, đàn ông tinh thấn ko ổn định, lên thì cao vút , xuống thì mất hút nên em cứ từ từ để nó tự ngấm, cứ ồ ạt thông cảm với thấu hiểu bây giờ ko ăn thua đâu. Hắn đang choáng, chả mở lòng được, em nói gì cũng vô ích,l ại khó chịu vì hắn bị làm phiền khi gặm nhấm nỗi đau thất bại 1 mình

81208

[su_expand more_text=”xem đầy đủ” less_text=”thu gọn nội dung” text_color=”#d91e2c” link_style=”button” link_align=”center” more_icon=”icon: expand” less_icon=”icon: compress”] các chị đã tư vấn cho mẹ cách xử sự nhiều rồi, mình chỉ nói thêm cho bạn về xây dựng thôi. Nhà mình cũng mới mở công ty tư vấn và xây dựng. Nhìn vào ai cũng nghĩ là làm xây dựng nhiều tiên lắm. Cái gì cũng có giá của nó, to thuyền thì to sóng.

NHà mình, chồng là KTS, thêm thằng em là KS xây dựng mà mình thấy công việc nhiều khi cũng quá tải, làm đêm đến 1-2 h là chuyện thường.

Làm thiết kế còn đỡ vì ít vốn và không bị thất thoát chứ còn làm thi công thì vất vả lắm. mỗi công trình bạn muốn làm thì phải có 20% vốn đối ứng để bỏ ra làm trước, tùy thộc vào hợp đồng chặt chẽ ntn mà mình thanh toán tiền với họ (ví dụ cứ quy định đổ móng, đổ sàn la thanh toán, thì cứ xong nhưng giai đoạn ấy là làm hồ sơ quyết toán) còn nếu không thì cũng khó lấy tiền lắm, riêng khoản nợ lâu trả của chủ đầu tư mình cũng đủ chết rồi.

Về vấn đề thợ thầy, nếu không quản lý chặt chẽ thì chuyện bớt xén vật tư, rồi công thợ là chuyện đương nhiên. Mỗi công trình nên có một Kỹ thuật (là người tin tưởng) giám sát, nếu có thể thì trông coi vật liệu luôn. Nếu không phải thuê (như là bảo vệ ấy). Nếu không quản lý chặt chẽ những khâu này, chúng nó ăn bớt vật liệu rồi công trình kém chất lượng mình cũng đủ chết. CHết cái này rất nguy hiểm vì mất uy tín.

Vấn đề tiền công thợ, không bao giờ được cho ứng nhiều quá khối lượng công việc đã làm. Vì tiền đã lấy rồi, rất khó làm việc nghiêm túc, khi nào cũng phải nợ một khoản coi như cầm dao đằng chuôi.

Còn nhiều vấn đề lắm, mình nói thêm với bạn chuyện quản lý tiền. Cái này mình rành nhất. hì. Tài khoản công ty bạn phải rõ. Kế toán chỉ hoạch toán cho mình lõ lãi trên giấy tờ thôi, còn lại thu chi thực mình phải nắm (cái này là thu chi đen, có nhiều khoản không đưa vào sổ sách được như chung chi, tiếp khách, bao thợ). Mỗi công trình bạn phải có một cuốn sổ riêng, ghi rõ từng mục: ngày nào, chi cái gì, cho ai, bao nhiêu tiền, bắt ký vào sổ, có phiếu chi hẳn hoi để sau này không phải lằng nhằng. Chồng lấy bao nhiêu tiền, chi vào khoản nào, cũng phải ghi rõ. Ví dụ hôm nay lấy 20 triệu, đi tiếp khách công trình A, hoặc chạy giấy tờ công trình gì, ghi rõ ràng, ngày nào chuyển tiền gì, cho ai cũng phải ghi vào. Có nhiều cái bạn không trực tiếp chi thì cuối ngày hỏi chồng, cập nhật vào cho đầy đủ. Bạn làm thế này, khi các công trình kết thúc dễ hoạch toán lời lãi. Làm xây dựng bạn nên hoạch toán theo từng công trình, chứ theo tháng thì hơi khó.

Để giảm bớt công việc cho bạn, bạn thuê một kế toán làm cho bạn những việc đối phó như báo cáo thuế, báo cáo tài chính, đi lấy hóa đơn, chạy công việc lặt vặt. MÌnh cũng đỡ vất vả hơn.

Chồng bạn có tính hay mua sắm thì bạn phải làm gương thôi. Bản thân mình tiết kiệm, chồng mình mới tiết kiệm theo được. Xã nhà mình cũng hay tiêu lắm, thích mua thứ này thứ kia nhưng vợ toàn gạt đi. Hôm tết vừa rồi cứ đòi mua tủ lạnh side by side và mua máy giặt cửa trước nhưng mình không đồng ý. Bảo tiền để đấy chẳng thừa, đến khi nhiều công trình thi công một lúc, một triệu cũng không có. Mình chúa tiết kiệm nhưng không hà tiện. Anh em, cháu chắt nhà chồng khi cần mình chi thoải mái, nhưng bản thân mình rất tiết kiệm, các mẹ đừng cười có khi tiết của buổi sáng mình ăn cơm nguội đấy. Nên mấy khoản mua bán chồng mình nghe lời một phép. Nói chung là chi đúng việc. Cứ nghĩ tiền làm ra như một cái bánh, mình chia không đều, tiêu hoang phí đi một chút nó sẽ mất hết ngay, tiền còn lại không nhiều.

Cố gắng lên. Thua keo này ta bày keo khác. Một điều nưa cần nói với bạn, có nhiều công trình nhìn bên ngoài thấy dễ ăn nhưng khi vào thực tế rồi lãi chẳng bao nhiêu cả có khi còn lỗ. Nhất là những công trình ở xa, tiền đi lại rất tốn kém, rồi quản lý thiết chặt chẽ nhiều khi thấy lãi nhiều nhưng khi hoạch toán lại thì thất vọng lắm. Mình mới ra nghề, nên chọn những việc phù hợp với khả năng, đừng ham công trình lớn, dễ kiếm tiền nhất là những công trình nhỏ, vừa làm trong năm, xong là thanh toán luôn. Cồn tình lớn kéo dài năm này qua năm nọ, tiền cũng khó hơn. [/su_expand]

(Đã đọc 41 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận