NguyenPhan: Chồng xúc phạm vợ, nóng tính, trẻ con

NguyenPhan:

Chị nào có cao kiến, kinh nghiệm giúp em đối phó với người chồng xúc phạm vợ thường xuyên, lại trẻ con, nóng tính, em cảm ơn trước ạ.

VỢ CHỒNG em lấy nhau được gần 5 năm, con được 2 tuổi. Nhưng cứ lục đục hoài, vì chồng em, chỉ có 1 câu: tốt, nhưng theo trường phái “vợ hãy tự đi mà lo”.

Giờ em cũng không biết nói sao cho hết, vì em cũng đang buồn chuyện vợ chồng, tâm trạng không tỉnh táo lắm. Em thấy người ta hay nói gia đình hạnh phúc thì đàn ông mới làm ăn thành công cũng đúng ạ. Em mà cứ bực chồng thì không có tâm trạng làm gì cả, lúc nào cũng bực bội trong người, cũng thấy buồn, không có cả kiên nhẫn chăm con

Chỉ có 2 điểm em không hài lòng: còn trẻ con (lúc đó chưa đi làm, chưa định hướng gì cao xa) – ai nhìn vào cũng nói ảnh trẻ con hơn em nhiều lắm, ai cũng tưởng em lớn tuổi hơn ảnh!!! Và cách nói năng hơi không hay (em không biết dùng từ sao ạ, hic) và hay nói giỡn kiểu em bờm quá (gần như là câu cửa miệng nên em nghe chướng tai, đã góp ý và cũng cãi lộn rất nhiều luôn)

Chính ảnh cũng quyết định cưới sau 2 năm quen nhau, và cưới đúng kiểu cưới vợ phải cưới liền tay, em là mối tình đầu.

Nhưng đó là chuyện khi em còn là người ngoài, anh ấy rất tốt, rất yêu em, biết đỡ đần phụ giúp em, v.v… Còn khi đã là vợ, thì em mới nhận ra truyền thống gia đình ảnh thì người vợ (mẹ chồng, các chị chồng, ảnh là út) đều rất đảm đang, thờ chồng, phục địch chồng như vua chúa (cả các con dâu cũng thế, hic), nên ảnh cũng thế, cưới em xong là ảnh không còn lo lắng, tâm sự hỏi han gì nữa, chuyện nhà em phải tự lo hết, em không làm được thì là em không có đức hạnh, em không = các chị anh, v.v…

Nói chung vì em không phải type người như phụ nữ nhà anh nên vì vậy em bắt ảnh phải san sẻ cùng vợ, nên tụi em cãi nhau rất nhiều, sau thì ảnh cũng làm, và chỉ làm những việc đã được chia (không bao giờ nhìn thấy những việc khác ngoài việc đã chia nên không bao giờ làm gì thêm, và có kêu thì cũng nói là việc đã chia rồi, đó không phải của anh). Em ý thức rõ việc cưới là sống cả đời, phải chấp nhận nhau, em không bao giờ đem chuyện ly dị cho nói bõ tức hay dọa, cho đến giờ tận thâm tâm em cũng không thật sự nghĩ sẽ phải ly dị. Nhưng ảnh là đàn ông mà: vừa cưới không lâu, cãi nhau có tí ti (vẫn vì chuyện làm việc nhà) thì ảnh đem giấy Đăng ký kết hôn bản sao ra xé, nói tui với bà không hợp, nói sai lầm khi cưới bà, v.v… (tụi em lúc đó ở riêng với 1 cháu chồng đã lớn).

Chuyện nghiêm trọng hơn khi mấy năm sau em sinh con, về nhà mẹ đẻ em để có người đỡ đần. Ảnh sống đúng kiểu “ng độc thân có vợ”. Con thì khó nuôi mà chồng không đụng 1 ngón tay vì mẹ chồng em sau 1, 2 lần thấy ảnh quan tâm con nói “ba không bao giờ đụng tới con, 6 đứa mẹ tự lo hết”. Sau này còn kêu: nuôi con là việc của vợ, chồng chỉ có việc đi làm (ơ, thế em không đi làm à???), chơi với con là tốt lắm rồi, bà là may mắn lắm mà còn đòi hỏi (ảnh hay tự đề cao mình và hạ thấp em, chưa thấy bao giờ nói là anh may mắn cưới được em cả)… Ngủ với con mọn, 1 đêm dậy chục lần, mà chưa bao giờ ảnh dậy vì nghe tiếng con khóc nổi!!! Sáng ra còn vô tư nói con ngủ ngon ghê, ngủ cả đêm không dậy lần nào!!! Vân vân, nhưng thôi qua rồi, dù gì nhìn lại thì lúc ấy con em cũng khó quá, chỉ chịu mỗi em thôi.

Vấn để nảy sinh ở chỗ, là khoảng tgian đó vì chăm con em quá mệt, không thể chiều nổi nhu cầu xxx của ảnh. Ảnh đi làm về là lăn ra ngủ (mắt mở không nổi), trong khi em vẫn lục đục đến 2h sáng, vừa đặt con xuống ngủ mà đụng ảnh dậy là ảnh tỉnh ráo như chưa từng mệt, đòi hỏi này nọ, em thì quá mệt, chỉ muốn nhắm mắt ngủ thôi, và thế là cãi nhau… Cũng nói luôn là nhu cầu ảnh khá mạnh, em thì chắc yếu hay chính ảnh làm em thấy ám ảnh khi từ lúc cưới bên cạnh việc lơ là không còn được như trước là suốt ngày cứ nói về xxx dù em rất nhiều lần nói em không thích ảnh cứ nói về nó suốt cả ngày, rồi còn phim sex nữa…

Và vì lệch pha hẳn, ảnh đòi ly dị, cũng lựa dịp đi cùng gia đình không có em mà nói với gia đình ảnh rằng 2 vợ chồng không hòa hợp, có khi sẽ chia tay. Thế là các chị chồng nhảy vào soi mói việc nhà em từ đây, mà toàn nói với em, không nói với ảnh ạ. Ban đầu thì em ngây thơ lắm, em tưởng các chị thương em nên quan tâm và cũng xúc động lắm, cũng tâm sự này nọ. (chuyện vợ chồng em không kể với ai bên nhà em, em khá kín tiếng).

Đến khi con 1 tuổi rưỡi, em lại dọn ra riêng, 1 phần vì muốn tự quyết vụ cho con ăn ntn, phần muốn 2 vợ chồng xây dựng lại cs độc lập có khi ảnh tự giác hơn. Đúng là có tự giác hơn bằng cách quay về như trước kia bọn em cưới xong ở riêng: chia việc ra làm. Nhưng thôi, em thấy vậy cũng là quá ổn rồi.

Nhưng lại đến vấn đề khác, đó là cách nói chuyện, theo thời gian từ em bờm quá thành ra khùng quá, rồi thì bà điên hả, bà ngu quá. Ở cùng nhà vợ còn dè chừng, ra riêng thì mày tao, thì “bà là con chó không đáng để tui nói chuyện”… Sau này nhờ các chị đi trước tư vấn, em nói rõ với ảnh, ra chế tài chửi bậy phạt tiền… thì nói thế này: sao tui chửi bà thậm tệ mà bà không chịu ly dị đi (ảnh luôn nói em làm giấy ly dị đi, tui ký, tui không muốn mang tiếng bỏ vợ bỏ con), sao bà sống chi khổ vậy, uống thuốc chết đi…

Nói rõ luôn là những lời này nói ra chỉ sau khi vợ chồng có ý kiến khác nhau, chỉ mới nói đến câu thứ 2 thôi ạ

Đúng là có thể có người chịu được những lới nói này, nhưng với em thì nó hạ thấp em,em cảm thấy chồng xúc phạm vợ, tình cảm phai nhạt vì em thấy dường như người ta không tôn trọng em chút xíu nào. Biết là nói cho bõ tức mà sao không suy nghĩ hậu quả, sau khi nói những lời cay độc đó ảnh có thể vui lại, có thể coi như chưa từng nói gì, nhưng em làm sao coi như chưa từng nghe gì? Lòng em bị tổn thương, em khóc sưng mắt ảnh còn không cảm nhận được nữa luôn. Và làm sao em có thể xxx với người coi em là con chó??? Vậy mà ảnh vẫn cứ đặt việc thỏa mãn lên trên cảm nhận của em. Dĩ nhiên em từ chối, em phản kháng, và ảnh càng tranh cãi, và mãi không nhận ra mình đã làm vợ buồn thế nào…

Rồi còn chuyện trước luôn muốn em được đi chơi, muốn đi với em dù gặp ai, tới đâu, nay thì tuyệt mất hết, có thời gian rảnh tí xíu không đi làm sẽ dt người này người kia đi cafe, ai kêu nhậu hoặc làm gì là đi ngay, không mảy may nghĩ đến à lâu lâu rảnh tí, dành cho vợ con, hay hỏi em cần gì anh làm không, hay hỏi em muốn đi đâu không, anh giữ con em làm việc của em đi… Mấy cái đó với em xa xỉ rồi ạ.

Em không biết phải hỏi các chị thế nào đây, nhưng nói chung câu chuyện là thế, em mong các chị cho em lời khuyên để sống cả đời với người chồng này. Mong các chị cho em lời khuyên để:

– Em có thể mackeno, không dễ cáu giận vì những lời vô ý thức của chồng. Tính em cũng nóng nảy nữa ạ.

– Cách giữ lửa cho gia đình này. Em luôn rất ân hận khi để con chứng kiến ba mẹ lớn tiếng chửi bới nhau, để con thấy em khóc…

– Cách làm vợ chồng em không lệch pha nữa (cái này có vẻ khó, vì vốn dĩ nhu cầu ảnh khá mạnh, khá lớn, còn em chưa biết sức em thế nào nhưng tâm lý em bất mãn, miễn cưỡng thì coi như bên nóng bên lạnh rồi, hic).

Một lần nữa em nhấn mạnh, ảnh tốt (không cờ bạc, rượu chè, gái gú) nhưng chỉ là dường như vợ con là con số xếp chót, vợ là hậu trường đúng nghĩa, em còn hoài nghi tự hỏi không biết ảnh có muốn sống cả đời với em không?

Em cảm ơn các chị đã chịu khó đọc những lời dài dòng lê thê này. Chúc các chị ngủ ngon. Mong có hồi âm…

Me Bống:

Chị đọc đi đọc lại mà vẫn không hiểu chồng em tốt ở điểm nào mà em mở bài khen chồng tốt kết bài khen chồng tốt.

Một người đàn ông có thể là một người con tốt, một người bạn tốt, một người em tốt, thậm chí là một người bố tốt; nhưng điều đó không có nghĩa anh ta là người chồng tốt.

Thế nào là chồng tốt thì còn tùy mỗi người. Tiêu chí đánh giá chung nhất là: sống với anh ta với tư cách là vợ, em có thấy hạnh phúc không. Nếu có thì lúc đó mới có thể nói là anh ta là chồng tốt.

Còn cụ thể ra, với chị, chồng tốt phải là người:

– Đàn ông độc lập, có thể tự chủ tự quyết cuộc sống riêng của mình; không để bố mẹ và anh chị mình phải/được can thiệp quá sâu vào gia đình riêng của mình.

– Có ý thức đi làm kiếm tiền, góp phần nuôi dưỡng gia đình về mặt kinh tế.

– Yêu và thương vợ, biết quan tâm và có thể chia sẻ với vợ

– Chia sẻ việc nhà với vợ

– Thương con và chăm con cùng vợ

– Hài hòa trong quan hệ nội – ngoại

– Có ý thức xây dựng gia đình, coi trọng gia đình

Thế mới là chồng tốt.

Mà theo những gì em tả về chồng em, chị không thấy anh ta tốt ở điểm nào. Em nói không cờ bạc gái gú là điểm tốt. Chị không nghĩ vậy. Đó là yêu cầu bắt buộc, không thể coi là ưu điểm được. Còn ngoài ra, chị chỉ thấy một cậu bé được nuông chiều, chưa tự chủ và có định hướng rõ ràng cho cuộc sống gia đình của mình.

Trường hợp nhà em, chị nghĩ chắc phải học cách chấp nhận thôi nếu em không muốn li dị, vì kiểu như chồng em, trừ phi có biến cố gì đó rất lớn khiến cậu ấy phải thay đổi nhân sinh quan và lối sống của mình, còn nếu không thì chục năm nữa chắc vẫn có bóng dáng trẻ con và ích kỷ, vẫn sẽ là người chồng xúc phạm vợ để thỏa mãn cái tôi của mình.

Wicket:
 Mình thấy NguyenPhan có vẻ cũng là một người cứng nhắc và thiếu sự khéo léo tế nhị cần thiết hay sao ấy. Mình cảm thấy thôi nhé. Có thể mình sai.

Tuy nhiên, mình thấy rõ 1 điều là bạn đang mong muốn sai. Bạn mong chồng trở nên khéo léo theo ý bạn. Nhưng bạn muốn theo lối áp đặt kiểu túm lại anh cần thay đổi đi. Thực ra, chồng trẻ con có cái hay là rất dễ uốn, chứ bạn vớ 1 anh chồng già lõi đời lại gia trưởng thì còn khó hơn nhiều để uốn.

Bạn chỉ chăm chú phàn nàn về chồng nên mình không chỉ rõ được bạn chưa thuyết phục được chồng ở chỗ nào. Nhưng rõ ràng các câu phản ứng của chồng bạn thì mình thấy là chồng không phục bạn. Bạn muốn chồng nghe lời bạn trở nên khéo léo bảo vệ bạn thì chồng bạn phải phục bạn đã. Bạn cũng so đo từng tí với chồng và yêu cầu chồng không được so đo thì nói chugn là khó.

Ví dụ như việc nhà đã chia đôi, chồng bạn đồng ý vậy mà bạn vẫn bất mãn. Tại sao bạn lại bất mãn? Vậy khi anh ta hoàn thành trách nhiệm của mình bạn có khen ngợi động viên không, hay bạn chỉ thấy là chồng bạn là thằng tồi, làm xong việc mình không đỡ vợ 1 tay?

Bài viết của wannabe đã được tách riêng tại đây

[su_posts template=”templates/teaser-loop.php” id=”2611″ tax_operator=”0″ author=”Wannabe” order=”desc”][su_posts template=”templates/teaser-loop.php” id=”821″][/su_posts]

VeNguon14:

Có một cuốn sách viết về tranh luận bằng cách “đồng ý” (say yes), rất hay, mình nghĩ có thể áp dụng được cho nhà NguyenPhan. Lâu rồi mình không nhớ tên sách nhưng sẽ ráng tóm tắt từng tí một nhé.

Khi bắt đầu cải nhau thường thì một người sẽ to tiếng hoặc list một hàng những điều không vừa ý. Nếu mình chỉ nhắm vào cái không đúng mà bào chửa, thì chiến tranh là cái chắc. Thay vì vậy mình lựa một điều đúng và agree. Rồi khi đó mới dịu xuống vì có ai tiếp tục chửi người đồng ý với mình bao giờ. Rồi từ từ tìm cách giải quyết sau.

Ví dụ nhé. Tui muốn li dị. Bà là người đàn bà không ra gì. Cơm nước không xong… Vv. Thường thì gân cổ lên bào chửa là list lại một giây ông cũng chẳng ngon lành gì.

Mình thử thật sự lắng nghe, xong ừm một cái. “Sống như vậy cũng chán thiệt. Em đồng ý là tiếp tục vậy chẳng sướng gì. Thôi từ từ tính, mình ăn cơm/tắm cho con… cái đã.”
KHÔNG nhận lỗi, trừ khi có lỗi. KHÔNG cãi, có ai đi cãi với người đồng ý với mình bao giờ. Như vậy sẽ tránh lớn tiếng thêm và những lời khó nghe.

Nếu đủ sáng suốt thì tiếp tục nói “thế anh đề nghị mình làm gì bây giờ”. Nhưng theo mình nghĩ thì khoan đã. Đợi lúc vui vẽ hơn hẳn thủ thỉ: “anh ơi em cũng muốn làm vợ tốt. Anh list ra vợ tốt là như thế nào”.

Nếu chồng NguyenPhan là người tốt, thì trong lúc vui vẻ không nặng lời đâu. Còn nặng lời bất cứ lúc nào thì chẳng là người tốt nữa. Mỗi lúc một tí. Đừng dồn vô hết một lần.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.