Đối xử với con khi con vô kỷ luật, bùng nổ

EQ là kỹ năng có sẵn trong mỗi con người từ khi sơ sinh. Cần là cần phát triển, chứ không phải học và dạy như dạy toán. Cha mẹ tạo môi trường phát triển tốt cho con, vợ chồng tạo môi trường tốt cho nhau.

Kể chuyện nhà mình nhá. Mình có chàng út IQ phá kỷ lục, mà EQ là zero. Im im ỉm ỉm, nhưng cứ lâu lâu là bùng nổ một cách hết sức vô duyên. (Ai cần tài liệu đối phó con bùng nổ, giơ tay lên). Chàng muốn thì làm, không thì thôi, chả ai sai khiến, ép buộc, dụ dỗ được cả. Và lẽ dĩ nhiên chẳng ai ưa chàng. Nội ngoại thì nói vô nói ra, “mi phải dạy con”. (Ối, chẳng lẽ mình dạy con lớn mà quên con nhỏ à?!?!).

Ngày xưa 2 vợ chồng mình dùng bao nhiêu là cách để uốn nắn con vô kỷ luật. Ngọt có, hối lộ có, phạt có, roi có, “mẹ buồn” có…Không có gì thành công cả. Cho tới khi bới được mớ sách EQ thì mới ngộ ra. Và áp dụng EQ nó đơn giản hơn mình tưởng. Khi chàng bùng nổ.

– Im lặng 3 giây, không phản ứng.

– Đoán thầm lý do. Đói bụng, buồn ngủ, bị anh khi dễ, bắt nạt?

– Công nhận cái cảm xúc của chàng: “Bị ông anh khi dễ thiệt là tức nhỉ” (nguyên tắc say yes)

– Cho chàng cơ hội phát biểu cảm xúc. “Con muốn đấm anh” – “đấm anh thì không được rồi. Nhưng tức quá thì con đấm gối đi. Mà con hỏi anh tại sao anh làm vậy chưa?”

tự tin hơn, và thay đổi tất cả. Bây giờ thì sự bùng nổ giảm hẳn. Chàng bắt đầu dùng từ mà nói chứ không dùng hành động nữa. Hy vọng với thời gian mẹ sẽ không cần phải hỏi nữa mà buồn vui sẽ tự động phơi bày theo thói quen. Đó, bao nhiêu công sức cho chàng út.

Chỉ mong sau này vợ khóc chàng đừng im ỉm rồi bỏ đi mà biết kiên nhẫn dỗ dành. Mình ghi sổ mai mốt đòi nợ con dâu có được không nhỉ?

Yamanote

Để tớ kể chuyện con tớ nổi loạn

Tớ đánh giá cao đứa trẻ biết bướng, biết cãi, biết khăng khăng làm theo ý mình. Bởi vì như vậy là nó đang tự ý thức được về bản thân rất tốt, phát triển đúng hướng. Sợ nhất là đứa trẻ cứ lùi lũi chả nói chả rằng, không có quan điểm, sợ sệt co ro một góc từ bé tí.

Nhà nào thấy con ngoan quá, quả thực phải xem lại người giúp việc hay ông bà hay chính mình trong cách dạy con, có phải làm con nhụt mất tố chất của chính mình? Hay bản thân con là người sẽ có tính cách luôn sống vì người khác mà có rất ít cái tôi? Kiểu gì cũng nên dạy trẻ phát biểu, nói chuyện, đề đạt ý nghĩ của mình thật tốt.

Quay lại con tớ, xuất phát điểm là tớ đánh giá cao, và mục tiêu là tớ muốn, nếu con muốn gì, con sẽ nói ra được, bình tĩnh trình bày, mẹ có thể đồng ý, không đồng ý vì lí do ABC. Nếu con muốn cái gì con phải nói được lí do ABC, nếu hợp lý mẹ sẽ đồng ý; hoặc đàm phán tiếp. Vì vậy khi con khóc, ăn vạ, bướng, tớ tuyệt đối không bao giờ quát mắng. Tớ lờ đi khoảng một lúc, chắc được 1′ hay nửa phút, rồi tới hỏi, con muốn gì?

Trẻ con mà chưa nói được nhiều thì mình hỗ trợ con bằng cách cho con vài tự vựng để con nói ra được rồi bế con lên, chia sẻ, mẹ hiểu mong muốn của con, mẹ biết rồi, nhưng…. Nó sẽ khóc có thể dữ hơn nhưng chỉ cần hướng con vào một chuyện khác là nó lại toét miệng cười ngay.

Mức độ khi con ăn vạ phụ thuộc vào việc ở trường, cảm xúc của con có được quan tâm hay không, ở nhà với giúp việc và ông bà mong muốn của con được thỏa mãn theo cách nào (ví dụ muốn cái gì được thỏa mãn ngay thì lúc ăn vạ bố mẹ sẽ rất khủng khiếp); hay ở trường không được quan tâm thì cũng ăn vạ khủng khiếp kiểu dỗi hờn.

Cách làm của tớ luôn là: Lờ một chút cho con kịp suy nghĩ về điều con muốn + Vỗ về, chia sẻ + lý giải + Khuyến khích con đưa ra lí do + Gợi ý thay thế hoặc đáp ứng.

Và tớ đáp ứng con cũng rất nhiều, có khi nhiều quá. Nhưng với tớ nếu con lý giải được, thuyết phục được, hoặc chấp nhận đàm phán thì con hoàn toàn xứng đáng. Tớ muốn sau này lớn lên nó cũng lãnh đạo được người khác, sai khiến được người khác và đàm phán được điều mình muốn.

Ví dụ: Quy tắc 10 phút: là con chỉ xem hoạt hình 10 phút thôi nhé, kim đồng hồ chỉ từ số 2 đến số 4 thôi nhé. Cậu sẽ rất hào hứng và lo lắng số nào là số 4 nhưng kim đến số 4 cũng tự nguyện trả mẹ. Hay đòi đồ chơi, không chịu ăn vv, tớ sẽ hỏi tại sao con thích, tại sao con cần đến khi nào con hiểu câu hỏi này và trả lời được. Con tớ hay kiểu “bà bảo thế”, mình sẽ bảo “ôi đấy là bà chưa ăn bà nghĩ thế thôi, chứ món này làm từ ABC bà đã được ăn bao giờ đâu”. Dần dần khả năng logic của con rất tốt, đến độ nó vặc lại bố mẹ.

Ví dụ: Bố nó bảo: Con mà không dọn đồ chơi vào, bố sẽ mang hết sang cho nhà chị Bông, nhà chị ấy chật bố chị ấy không mua được đồ chơi nên chị ấy sẽ thích lắm đấy. Đố các cậu biết điểm gẫy logic của lập luận trên của bố nó là gì? Thế mà con tớ vừa chơi đồ chơi, vừa trả lời tỉnh bơ (<3 tuổi): Nhà chị ấy chật thì làm gì có chỗ để đồ chơi, bố chị ấy không cho nhận đồ chơi đâu. Bố mẹ há hốc miệng, và thế thì bố tự đi dọn đồ chơi đi thôi chứ còn gì nữa. Làm gì lúc không nói lí được với nó nữa?

Tớ cũng có lúc quát, và có lúc tức quá thì “mẹ không nói chuyện với con nữa, con tự đi đánh răng tự ngủ luôn ở phòng khách hay chơi cả đêm cũng được, mẹ đi ngủ một mình”, rồi vào phòng ngủ đóng cửa, thế là cậu cuống quýt chạy theo rồi khóc thảm thiết ngoài cửa xin lỗi mẹ, yêu cực. Tớ cũng lại lờ đi 1′ rồi ra vỗ về phân tích đúng sai này nọ. Hoặc có lúc tớ tức quá vào đọc tiểu thuyết, để bố con nó tự xoay sở, kiểu con hư mẹ giận rồi đấy, thôi ra bố đánh răng cho rồi đi ngủ nhé vv.

Nên làm mẹ với tớ ngày nào cũng chan chứa niềm vui và đủ các loại câu chuyện đến độ phải làm riêng một nhật ký cho con, và chưa ngày nào tớ không cảm thấy, cảm ơn con đã ra đời cho mẹ nhiều niềm vui đến thế.

Nói thêm nữa, là nếu quát con mình chỉ càng bực tức, thế thì quát làm gì? Trẻ con chỉ sinh hư nếu được chiều vật chất và thiếu tinh thần, còn chiều về mặt tinh thần thì nó không bao giờ hư cả, nên bố mẹ đừng sợ. Tớ không sợ con hư, tớ chỉ sợ tớ không vui mỗi ngày, hay con tớ lớn mà không cảm nhận được là mẹ yêu nó đến chừng nào.

Han.n.nguyen

Kể một chuyện vui về cô công chúa của Hân nhe. Khi đó con gái Hân khoảng 4 tuổi. Mỗi tối dỗ nó ngủ là một việc khó khăn với Hân. Hôm đó sau mấy tiếng đồng hồ mà con vẫn chưa ngủ.

Hân: con không ngủ má đánh đó.

Con gái (im lặng một hồi đủ để Hân quên khi nảy mới nói gì): má kể chuyện cho con nghe đi.

Hân: kể chuyện gì bây giờ?

Con gái: thì má kể chuyện hoàng hậu đánh công chúa đi.

Hân: làm gì có chuyện đó.

Con gái: vậy sao má đòi đánh con?

Hân:???

Chia sẻ bài viết này

Viết bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.