ngoc_al: Cảm thấy chồng không yêu vợ

ngoc_al

Thời gian 1 tháng nay tinh thần em khá hơn nhiều vì gần như mỗi ngày đều theo dõi tinywoman và áp dụng, em bớt suy diễn, sống thoải mái và vui vẻ hơn trong việc trò chuyện với chồng (bình thường bọn em ít nói lắm). Em cũng biết mình không biết kiềm nén cảm xúc hay bộc phát làm xấu đi tình hình nhưng trưa nay hết chịu nổi em gọi dt cho chồng đề nghị hắn ra sống riêng kiểu li thân.
Em quen hắn hơn 3 năm, cưới gần 7 tháng, bọn em học chung đại học. Hắn không ham chơi, biết chia sẽ việc nhà, nhìn chung tốt bụng với mọi người, biết lo lắng quan tâm em dù có khi cũng khá vô tâm. Nhưng không biết từ lúc nào em cảm thấy chồng không yêu vợ, có mặc cảm là hắn không yêu chính con người cùa em, có vẻ type ngừơi hắn thích là khác, có thể hắn ở bên em vì em yêu hắn và mọi việc vẩn yên ấm. từ trước cưới em đã cảm giác thế. em cũng nói hắn nhưng có vẻ hắn không quan tâm chuyện đó. em có lỗi là không suy nghĩ thật kĩ về cảm xúc của mình, chưa thấy ổn thõa mà vẫn cưới.
Trước cưới vài tuần em phát hiện tn hắn gửi cho 1 đứa con gái cùng làm, nội dung kiểu chọc ghẹo nhau này nọ. nhưng rồi cũng cho qua vì em tin lời hắn là không có gì. Sau cưới 2 tháng, em phát hiện hắn còn nhắn tin, em như đổ sụp không còn tin nổi là mình đang tỉnh hay mơ. thời gian đó kinh khủng, em đi qua từng ngày mà như dài cả năm. em đau khổ vật vã vì em luôn tưởng ty là gì ghê gớm lắm mà nó đã đổ dưới chân em. em thấy quả là đúng em không phải ngừoi hắn thích mà là kiểu xinh đẹp và đỏng đảnh ( hắn nói vể nhỏ đó như vậy). Em thì thẳng thắn, cũng dễ nhìn. Hắn nói là không có tình cảm chỉ là đàn ông nông nổi và cũng đã ngừng lại trước lúc em phát hiện. Em chỉ biết mình càng tự ti rằng mình không phai kiểu chồng thích. lúc đó ra đường thấy gái là em nghĩ chồng mình có thể thích những kiểu như thế này đây, em so sánh mính thật khổ sở.

Em vốn không phải người tự ti mặc cảm vì em biết em có gía trị riêng, em cũng đánh đổi để trở thành ai khác, em thích chính mình dù không toàn diện. Vậy mà tình yêu không tểh giúp em phát huy niềm tin về bản thân… giờ em khá hơn nhiều, gặp gái đẹp em chả nghĩ vê chồng thế này thế nọ. Nhưng em vẫn mong hắn mang lại cho em cảm giác em là ngừoi con gái duy nhất hắn yêu vỉ em là em. không hiểu nổi em bị làm sao.
Lúc đó em đòi chia tay các thứ hắn cũng khóc, xin em chì cần cho hắn cơ hội, hắn sẽ cua em lại từ đầu, cầu hôn em lại, sẽ chấm dứt chuyện tn và lo gia đình. 5 tháng qua, hắn có lo gia đình, về đúng giờ, giúp việc nhà, ít đi nhậu, bạn bè nhưng cưa cẩm thì không. Em thì em mong hâm nóng để em lấy lòng tin, bao lần cãi vã em hỏi tại sao không thực hiện hắn nói vì em không cho hắn cơ hội mà hay cãi nhau hắn chán không có tâm trí làm. hắn nói hắn đã có gắng không cảm nhận được thì hắn thua. Bao lần em muốn cho 2 ngừoi không gian riêng thời gian để nghỉ thật kĩ về tình cảm của chính mình nhưng lại thôi cứ cho qua và làm lành. Mà niềm tin em không đủ sao mà đi tiếp mãi được.
mấy ngày nay em hắn lên thi đại học, thằng nhóc cư xử rất tệ, không phep tắc, em stress ghê vì ở chung nhà với 2 vợ chồng ( nhà của ba mẹ em, có 2 vợ chồng và em gái em ở). hắn cũng biết tính em hắn kì cực bảo em ráng nhịn mấy ngày. Tối qua vì mấy câu mất lịch sự của nó, em nói chuyện rất lâu với hắn về những chuyện gia đình chồng, về việc gửi tiền nuôi 2 thằng em hắn… em thấy hắn không động viên em dù em đang rất buồn mà chỉ im lặng. em hỏi tại sao em nhắn tin lúc trưa vì chuyện em hắn mà hắn không trả lời không gọi dt ( em than vãn về thái độ khó chịu trong ăn uống của em hắn, chê đồ ăn sáng em nấu).Hắn nói không biết nói gì đợi đi làm về giải quyết. Em nói hắn đâu phải cùn đến nổi không biết nói gì vì lúc trước hắn chẳng nhắn tin này nọ với người thứ ba. Em ức quá nhớ chuyện cũ, em làm 1 tăng, rằng có muốn nghĩ lại sống bên ai thì sống, rằng không thực hiện lời hứa mà cứ đổ thừa tại em a không làm được rồi với em chỉ cần mấy thứ như vậy không cần a về sớm, phụ việc nhà
Trưa này em suy nghĩ mãi, không thể sống mà không có sự trân trọng cảm xúc từ chồng, biết em tự ti mà không giúp em vượt qua, cứ cho những gì mình làm là đủ. Em cần thời gian, không gian để âấy lại cân bằng và suy nghĩ sáng suôt. Nhưng hắn bảo nếu đã quyết định vậy thì đã suy nghĩ, hắn sẽ ra đi mà ra đi thì không thể quay về vì đây là nhà ba mẹ em.
Em bế tắc quá. Nếu cho qua như những lần trước cuối cùng vấn đề không gảii quyết được mà hắn thì em cảm nhận chỉ lí trí chứ không yêu em là mấy mới dễ dàng chấp nhận ra đi. Làm sao lấy lại niềm tin, củng cố lại tình cảm để đi tiếp.

MeoXinh0x

@ngoc_al: Mình còn không trân trọng và tự tin vào chính mình thì sao ng khác có thể trân trọng và cảm nhận được sự hấp dẫn của mình, đã thế lại còn yêu cầu ng khác khiến mình phải tự tin lên, đấy là điều không tưởng.
Chuyện em chồng, theo tớ không hài lòng cái gì thì nói thẳng với em ý, tớ không thích đi than vãn kể lể với chồng rồi chồng điều trị lại em chồng đâu. Mình là chị cơ mà, xử được thì xử, không xử được thì bỏ qua, đừng để chồng phải mắc kẹt ở giữa, mệt đầu lắm.
Chuyện tin nhắn, kệ thôi, quan tâm nhiều mệt người lắm

ngoc_al

Cám ơn lời khuyên của bạn. Mình không phải là thiếu tự tin đến vậy, mình biết mình là ai chứ nhưng không biết tại sao lại cảm giác chồng không trân trọng giá trị của mình, theo kiểu ám ảnh mà không thể giải quyết ngày 1 ngày 2. Chuyện em chồng thì mặc nó thôi, ở thi đại học thôi mình cũng không muốn làm căng hay lên mặt dạy dỗ nó vì quá biết anh nó nói nó còn cãi lại :Smiling: nhưng mình ghét cái kiểu bất lịch sự của nó.

Biro

@ngoc_al: em còn yêu chồng em không? Còn tình cảm không? Khi em đòi ly thân là khi em đang bình tĩnh và hoàn toàn suy nghĩ chín chắn hay thực sự là do em bức xúc quá mà ra? Em đã nghĩ đến chuyện để chồng ra ngoài gặp ai đó hợp hơn thì bỏ em mà lấy người ta chưa? Nếu chuyện đó xảy ra thì em sẽ như thế nào? Nhẹ người hay đau đớn? Tình cảnh của em không phải là khó đến mức không thay đổi được, nhưng em cần phải biết mình muốn gì và cần gì lúc này đã. Khi em biết rồi thì em mới tìm lối ra cho em được.
Những chuyện bức xúc với em chồng chỉ là chuyện nhỏ, em lên thi rồi lại về, có ở với mình đâu mà bực bội cho mệt người. Mình là chị cũng không nên chấp nhặt quá. Em cũng có hiểu tâm lý của người đàn ông phải ở nhờ nhà vợ như chồng em không? Nhà em còn em gái, em yêu cầu chồng thể hiện tình cảm nhưng cũng có khi chồng em ngại thì sao? Đàn ông nhiều khi tình cảm họ thể hiện ở sự quan tâm chăm sóc kín đáo và tinh ý mình mới nhìn ra chứ không phải bề ngoài đâu em.

MeoXinh0x

Đã biết thế thì ghét làm gì, kể làm gì, mình ghét mình kể nó cũng có ngoan lên được đâu, chỉ tổ làm mình bực mình và khó chịu mà thôi.
Mình chẳng cần ai phải trân trọng giá trị của mình, mình trân trọng giá trị của mình là đủ, ai không có đủ kiến thức và tầm để trân trọng mình thì thiệt ráng chịu. Cái ám ảnh đấy bạn chỉ có thể tự giải quyết thôi, không thể kêu chồng anh phải yêu thương và trân trọng con người em được đâu, đấy là điều không thể xảy ra

wicket

@ngoc-al: Có lẽ là em thì mơ mộng còn chồng em thì khô khan nên em mới không cảm thấy chồng yêu mình. Nhưng đàn ông yêu theo kiểu khác em ạ. Em mà cứ thế thì chồng em sẽ mệt mỏi lắm đó. Em nên tự chủ lại cảm xúc của mình và suy nghĩ xem em thực sự muốn gì cần gì ở chồng, chồng có ưu điểm gì có nhược điểm gì. Chị nghĩ trừ việc gái gú, vũ phu, cờ bạc, hút hít, còn thì đều điều chỉnh được hết..
Thời kỳ đầu của hôn nhân có nhiều trục trặc nên em cố gắng vững tâm tìm ra cách chèo chống con thuyền hôn nhân của mình tới bến bờ hạnh phúc. Đây là thời gian thích nghi lẫn nhau, cả hai cùng gặp khó khăn nên em cố gắng suy nghĩ thật linh hoạt. Và tránh đừng có nhắc đến chữ ly hôn hay ly thân khi thực sự mình không nghĩ thế (một cách chín chắn)

ngoc_al

Em muốn sống riêng vì cần tgian cho cả 2 suy nghĩ về tình cảm và trách nhiệm đối với gia đình, gọi là ly thân theo như mọi người nhưng em nghĩ đó cũng cần lắng lòng lại để cả 2 nhìn nhận cho thông suốt. Chứ em không có ý là ly thân rồi ly dị vì 2 đứa em bằng tuổi, hay trẻ con lắm nhiều khi chưa giải quyết mâu thuẫn xong mà chọc nhau cười hì hì rồi lấy xxx để làm lành nữa. Em thấy như vậy không ổn nên muốn suy nghĩ chín chắn hơn.Chắc chắn là em còn yêu chồng nhưng cách em cảm nhận thì rất khác vì cũng sợ đặt niềm tin và lại tổn thương. Em cũng xác định tư tưởng với chồng là cùng nhau xây dựng vun đắp lại nhưng có thể em nhạy cảm hay suy diễn nên không cảm thấy chồng yêu theo như chị Wicket nói.
Em nhận thấy điều quan trọng nhất lúc này là lòng tin của em danh cho chồng cần phải được lấy lại mà điều này chồng phải chung tay và giúp em chứ mình em thì sao tạo ra được. Bản thân em sẽ bớt lụy chồng, em biết em vậy từ lâu mà em cứ bám vô thói quen đó. Em sẽ đăng kí theo học 1 số thứ em thích, năng gặp bạn bè, đi tập gym để có sức khỏe và vóng dáng đẹp hơn.
Chuyện ở nhà em, em biết chồng có lúc tự ti vì ở nhà vợ. Em cứ hay nói nhà này không phải của em, anh và em ở đều như nhau không có tại vì ở nhà em mà em quá quắt với anh, tại em hay nóng tính nhiều lúc em nói làm anh buồn chứ không có nghĩa em là chủ nhà hay gi hết. Đàn ông mà không thoải mái tư tưởng, tự ti nầy nọ cũng dễ sinh chuyện tìm cảm giác bên ngoài. Em sẽ cố để giúp chồnng vượt qua chuyện này.
Quan trọng là trước giờ quan điểm của em về tình yêu thật là sai lầm, em bỏ qua nhiều thú vui khác. Ngược lại quá chăm chút cho ty, quá thần tượng và đợi mong tình cảm ở chồng. Dẫu sao thói wen cũng rất khó bỏ, phải tập dần.

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận