Nghệ thuật “chiến tranh lạnh”

MTCT

chăm vẫn chăm, vẫn cháo lão, nước cam, căp nhiệt độ, sờ trán đều đều chứ, đắp chăn cho nghiêm chỉnh, có điều mặt lạnh te và để mình với họ giao tiếp chỉ ở mức tối thiểu thôi. Ví dụ: anh cặp nhiệt độ này, anh uống thuốc đi, anh dậy ăn cháo, anh uống nước cam cho đỡ nhiệt… mặt cứ lạnh, vô cảm như y tá trong bệnh viện ý, đố chồng dám ho he than thở vợ ko quan tâm. Lúc ấy đàn ông họ dễ tủi thân lắm, tớ nghe thấy tình hình ốm đau ấy mà còn nao cả lòng, có khi buồn tủi ko ai hỏi lại nhớ người cũ và so sánh với bà vợ vô tâm.

Sao me nó chả nhớ lúc chồng vui vẻ, âu yếm nhỉ, toàn nhớ lúc chiến tranh. Mà rõ ràng vợ chồng sống với nhau, khoảng thời gian vui vẻ hạnh phúc nhiều hơn, sao lại nhớ những lúc ko vui, chán thế!

Nếu sau này, chồng mẹ nó có lạnh lùng thì cũng đừng kêu nhá, Những lúc thế này ko tranh thủ tạo lợi thế cho mình, ghi điểm với chồng thì lúc mọi việc đều OK với chồng, đừng trách sao nó lạnh lùng, cay nghiệt vì bọn đấy hay tủi thân lắm, vì ít có khả năng tự chăm sóc bản thân.

Mẹ nó chả cao cờ gì cả, đây là lúc ghi điểm, để nâng độ bao dung của mình, tăng điểm về độ quán xuyến của mình, làm mình ở cái thế hơn hẳn chồng 1 bậc, để chồng phải ngai và nể mình, ngượng nữa ý chứ, đây có phải là xuống nước, xuống nôi hay mất thớ gì đâu mà phải xoắn. Cứ ra đắp chăn cho hắn, tắt đèn ra ngoài nấu cháo, sau se sẽ gọi dậy cho ăn, bón cho ăn cũng được :Laughing mấy hắn hay làm nũng), nhưng nhớ giữ mặt lạnh te, hơi buồn buồn và nói ít, kiểu như chịu đựng thiệt thòi lắm ý :Crying:,cảm xúc tạm thời mấy hôm chiến tranh lạnh với chồng thì để trong lòng nhé

vô tâm

wic

Ưu điểm của vợ là ở chỗ chăm sóc chồng khi ốm đau, mà lại vứt cái ưu điểm đấy ra đường. Vớ vẩn nó lại nghĩ dại biết thế này mình lấy đứa khác thì toi..

Chăm sóc xong xuôi, chồng khỏi thì lăn ra ăn vạ mí lị giận dỗi tiếp. Còn giờ ko phải lúc giận đâu.

Haizzzzzzzzzzz, lúc cần tát ko tát. Lúc cần ôm ko ôm.. Ngại ghê..

chaly chaly

vợ chồng đừng thi gan làm gì cả vì cả 2 đều thua chứ chả ai thắng cả.
Trời lạnh thế này, ngủ chung thì ấm biết mấy. Ngủ riêng hắn lạnh thì mình cũng lạnh mà.
Em luôn nghĩ vợ chồng không nên để giận quá lâu, lâu dần tình cảm giảm dần đi hơn nữa để lâu dưa có dòi, nhỡ đâu chồng gặp ai hay hơn thú vị hơn mình trong lúc đó hoặc để lâu quen dần, 2 người lại ko thấy cần nhau nhiều. Vì thế nếu chồng ko làm lành thì chị làm lành đi. Không cần xin lỗi gì cả, chỉ cần ôm chồng hôn nhẹ trên má chồng rồi bảo “chồng nằm lạnh vậy vợ thương lắm” có khi lúc đấy anh nhà lại cảm kính vì vợ mà tự cho mình cũng có lỗi với vợ đấy. Đàn ông nhiều lúc vì sĩ diện mà ko nhận lỗi nhưng lúc vợ xuống nước thì rất dễ tự thú hoặc cảm thấy có lỗi mà yêu thương mình hơn đấy.
Không biết nhà mình thế nào? Chứ hồi trước khi cưới em thống nhất với chồng nhiều điều lắm. Nào là việc nhà, nào là việc ấy, nào là đối nội, đối ngoại, kinh tế, sức khoẻ sinh sản và cả chuyện giận nhau ai làm lành trước? … em còn dặn chồng là nếu mà em giận dỗi thì cứ xông vào ôm em thật chặt. Còn nếu em mệt thì hãy nói yêu em. Nên giờ chồng em nhớ lắm, cứ em giận là xong vào ôm đã tính sau.

MTCT

Cái này trong nghệ thuật chiến tranh nó gọi là ” diễn biến hòa bình” đấy ợ. Chồng càng để vợ chăm khi ôm, càng mủi lòng, độ hối lỗi với vợ càng cao. Khi ngấm võ nhu vủa vợ lám hắn nhũn như con chi chi rồi, lúc ốm đau xong xuôi, cuộc tổng tấn công trên mọi mặt trận và tố khổ của mình nó mới có đà, hoành tráng và dễ “vào” với hắn. Đảm bảo là sau khi mẹ nó lo chăm, vỗ cho chồng béo khỏe, ngon lành lên, vợ sau này có thẽ thọt chỉnh đốn gì thì chỉ có là nghe thun thút, ân hận với xin lỗi thút thít gì mãi chả hết.

Võ nhu là nhu có kiểu, gọi là mượn lực, chứ ko phải nhu kiểu nhũn như con chi chi đâu. Phải mưu lên 1 tí chứ, cứ hữu dũng vô mưu mãi thế à:Laughing:, thảo nào chồng nó cứ nắm, xoay trong lòng bàn tay mòng mòng, tất tật ý nó muốn thế nào mình cứ bị dắt mũi theo như thế, khổ ghê cơ, cơ trầu ơi:LoveStruc:

 

(Đã đọc 103 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận