Meheohoi: Muốn cưới sớm mà người yêu lần lữa

Mình thấy anh rất lơ là, không lo lắng gì cho mình hết. Mình muốn cưới sớm hơn vì anh và mình không còn trẻ nữa, thì anh nói là 3 năm nữa, lý do là không có tiền. Khi mình hỏi anh đã tự tin để có 1 gia đình nhỏ chưa thì anh nói chưa.

dam-cuoi

Em muốn cưới sớm, trong khi anh hờ hững chả quan tâm

Q: meheohoi

Mình và anh ấy cùng tuổi (năm nay đã 30) quen nhau tính đến nay đã được 5 tháng rồi.
Anh ấy đi làm đã 5-6 năm nhưng không có dư tiền nhiều. Anh ấy ở nhà trọ cùng vợ chồng người anh và họ hàng. Hiện tại tụi mình cũng đang lên kế hoạch đám cưới, anh ấy nói là phải cuối năm sau để anh ấy dành dụm tiền. Nhưng trong quá trình quen nhau, mình lại gặp phải một số vấn đề sau làm mình rất buồn:
1. Chuyện tình cảm 2 người: mình rất chăm sóc và để ý quan tâm anh: thấy anh ốm nên lúc trước mình hay mua sữa và bánh đưa cho anh đi làm để đói thì ăn. Lâu lâu cũng hay mua đồ tặng anh (áo…) và để ý hay làm điều bất ngờ cho anh vui. Nhưng mình chả thấy anh chăm sóc hay làm điều tương tự với mình, kêu thì anh đến chở mình đi đây đi đó. Đơn cử như việc anh hay đến nhà mình mà thấy đồng hồ hết pin trên cao anh biết nhưng không nghĩ đến việc thay pin giúp mình, mình lên tiếng thì anh ừ, nhưng mấy lần đến chơi đều quên hết. Thêm nhiều việc lặt vặt khác nữa.
Mình không phải là quan trọng chuyện tiền bạc, tổng cộng nhiều chuyện lại cái mình thấy ở đây là anh rất lơ là không có lo lắng gì cho mình hết.
2. Còn về chuyện gia đình: mình rất quý gia đình ảnh, mọi người rất tốt, mình có gặp mẹ ảnh rồi (lúc bà từ quê vào chơi), bà rất thương con và phúc hậu. Mình cũng hay qua nhà ảnh chơi và mua đồ cho mọi người. Ảnh thì đối với gia đình mình chỉ ở mức tạm được. Lúc đầu có mấy lần ảnh nói mốt về quê thì cho ảnh về cùng (quê mình có 2 chỗ, 1 chỗ cách chừng 120km, 1 chỗ cách 30km), mà từ đó đến giờ ảnh chỉ về 1 lần duy nhất, mấy lần khác thấy anh không chủ động thì mình rủ về cùng nhưng anh từ chối. Nhà anh rất đông anh chị em (>10 ng) và mọi người tình cảm rất quyến luyến, mình thấy điều này rất tốt. Tuy nhiên, mọi người hay tụ tập tổ chức tiệc: sinh nhật, lễ, tết…. Có khi 1 tháng tổ chức mấy lần.

3.Về chuyện đám cưới: như đã nói ở trên, từ đầu mình đã biết anh nghèo nhưng mong anh có ý chí và nghị lực, và tụi mình sẽ cùng nhau phấn đấu chứ mình cũng không phải thuộc dạng muốn ăn sẵn.

Mình đã từng rất nhiều lần động viên anh cùng phấn đấu. Có lúc mình hỏi: Cho dù anh nghèo nhưng anh không để em khổ được không? Anh không dám hứa, nói là cũng tùy năng lực. Mình bảo là không phải mình đòi hỏi về vật chất mà mong chờ từ anh 1 tình yêu lớn thì anh không nói gì.

Đơi hoài không thấy anh bàn chuyện đám cưới, mình mới hỏi anh khi nào, thì anh nói là 3 năm nữa, sau đó thấy mình thất vọng quá anh mới giảm xuống còn cuối năm sau, lý do là không có tiền. Mình bảo anh là đám cưới không cần phải chờ có đủ tiền mà có thể vay rồi lấy tiền cưới trả lại mà anh không chịu, còn mình đám cưới vẫn vay mà; anh bảo coi như không bỏ tiền lễ cho nhà gái thì anh vẫn phải có tiền để mời 6 người từ quê vào, lo ăn ở hổng lẽ để họ về liền, phải cho họ vài ngày để họ đi chơi…

Khi mình hỏi anh đã tự tin để có 1 gia đình đình nhỏ chưa thì anh nói chưa, sau đó là hỏi ngược lại mình. Khi mình hỏi anh vấn đề gì để thể hiện vai trò của người đan ông thì anh đề hỏi ngược lại mình. Nản quá.

Thu nhập của anh giờ là 9tr/tháng, một tháng cố gắng lắm mới để dành được 2tr đồng, trừ tiền ăn uống, nhà trọ, xăng xe… không thể giảm được thì tiền tennis của anh cũng đã ngốn 700-800tr/tháng, vì cả nhà anh hùn lại thuê sân, đánh không đánh vẫn mất tiền, mà mặt mũi nào anh nghỉ đánh. Còn tiền card điện thoại hay chi tiêu gì cho mình thì không nhiều lắm (vì ảnh gọi mình toàn tắt máy gọi lại, ăn uống thì anh bao bữa này, mình bao bữa khác), mình rất sợ làm anh tốn tiền. Thu nhập của mình thì nhỉnh hơn anh 1tr, mình cũng để dành được 4tr/tháng (vì dạo này mình chi phí cho cả 2 bên hơi nhiều). Mà mình thấy anh hay lo cho mọi người mà không lo cho gia đình nhỏ của chính anh, mình buồn quá.

Mình muốn đám cưới sớm hơn vì anh và mình không còn trẻ nữa, phải tính đường con cái nữa, mình thấy 1 năm là đủ rồi. Nếu bản thân anh không phải là có của và biết làm ăn thì nên về sớm để còn cung nhau chung lưng đấu cật tích cóp cho tương lai, anh nói không lẽ 1 năm mà trễ thêm mấy tháng em không chờ được sao. Làm như là mình đang ép ảnh ấy, tự ái ghê gớm…

Lúc trước anh có tâm sự với mình là anh đi phỏng vấn lúc nào người ta cũng đánh giá năng lực của anh thấp hơn so với thực tế, vì anh không biết cách trả lời và vì ngoại hình anh ốm quá nên người ta không tin tưởng. Thấy thế mình động viên anh đi tập tạ, thứ nhất là tốt cho sức khỏe, thứ hai là anh tự tin hơn và có thể thay đổi cách nhìn của người ta về anh vì hiện nay ngoại hình cũng là 1 lợi thế cho tất cả các ngành (anh làm kỹ thuật). Nhưng anh hỏi lại mình: em thấy anh có thể tập giờ nào? Vì sáng tập sớm sợ buồn ngủ, chiều thì về trễ, đến giờ anh vẫn chưa thực hiện được.

Nói chung là không phải mình nôn đòi cưới gì nhưng anh phải biết tính cho tương lai, phải là 1 người đàn ông trụ cột (không có nghĩa mình đổ hết vào anh, bản thân mình cũng luôn phấn đấu hàng ngày). Mình luôn chờ ngày anh cầu hôn mình mà không biết chờ đến bao giờ. Theo mình muốn lấy chồng chứ không phải cưới chồng, vì người phụ nữ mạnh mẽ cỡ nào cũng mong chờ 1 bờ vai.

Từ những điều trên thì gần đây tư tưởng chia tay hay xuất hiện trong đầu mình, mình muốn xa nhau 1 thời gian để anh có thể tự sửa đổi nếu như anh yêu mình thật sự. Nhưng mình sợ tình cảm trong mình sẽ mai một, và không lẽ bỏ mặc anh khi anh như vầy? Mình không muốn giải pháp chia tay mà chỉ muốn anh lo lắng cho mình và gia đình nhỏ và trở thành người đàn ông bản lĩnh hơn.

A: Enchomuaxuan
em nghĩ là chị nên thay đổi anh người yêu, sau này lấy về làm chồng vất vả bản thân mình lắm chị ah. Ngày trước em quen chồng em cũng thế, anh ít quan tâm, ít mua quà tặng mình… đến khi lấy về, rùi lúc có con, chồng không quan tâm chăm sóc vợ con đâu. Chị chưa lập gia đình, vẫn còn nhiều cơ hội để tìm hiểu, em nghĩ chị nên rõ ràng khoản kinh tế với anh ấy ngay từ đầu chị ah.

em cũng nghĩ là chị không nên vội vì tuổi tác, ngày trước cũng vì do vội nên cuộc sống hôn nhân của em mới khổ thế này. Con người sống ích kỷ mình không thay đổi được đâu chị ah, sau này lấy về mình còn khổ hơn bây giờ hàng trăm lần, nhất là lúc có con cái vào.
Chị nên chọn 1 người mà người ấy lo lắng cho chị, luôn muốn làm cho chị hạnh phúc, sau này cuộc sống còn nhiều vất vả, sóng gió, họ còn cùng mình vượt qua được chị ah.

bây giờ vẫn còn chưa muộn, đừng vì tuổi tác mà làm khổ phần đời còn lại của mình, chị nhìn cuộc sống của em bây giờ ấy mà biết trước kết quả để quyết định chị ah.
Ngày trước, khi yêu cũng do em quá nghĩ cho người ta, mình cứ thương người ta thế này, thế kia mà mình toàn mua bán, chăm sóc người ta hơn là người ta chăm sóc mình. Bây giờ hậu quả là thế! họ vô cảm với những vất vả, những hi sinh của mình cho họ… họ không thấy thương cho mình, không nâng niu chăm sóc mình….nói chung, tất cả là do mình thôi chị ah.

Hãy cứ bình tĩnh, đừng vội vàng nha chị!

A2: Tprin88

1.Cảm nhận người yêu chị hời hợt và không thực sự lo lắng cho chị, mới yêu mà thấy chỉ biết lo cho bản thân thì sau này cưới về chị sẽ còn buồn dài dài.
2. Truyền thống gia đình người ta là họp mặt ăn uống như thế, chị không theo được thì thôi chứ đừng mong thay đổi gì, sau này là vợ là dâu thì càng không nên can thiệp vì cũng chẳng can thiệp được. Trừ khi chồng chị sau này tự thấy là không nên tổ chức ăn uống nhiều lê thê như thế, nhưng chuyện này thấy hơi khó.
3. Em thấy anh này chưa thực sự sẵn sàng để kết hôn, mà thấy chị nôn nóng vì chủ yếu là suy nghĩ ” tuổi 2 người đã 30 rồi“. Nếu chị thực sự muốn có 1 hôn nhân hạnh phúc thì hoặc là chờ đợi để thay đổi ( em là khó) hoặc là tìm 1 người mới thực sự yêu chị , có thể mang lại hạnh phúc cho chị. Chứ anh này em cảm thấy là không sẵn sàng, chị cưới vội thì chỉ cãi nhau rồi khổ thôi chị ạ.
Chị tìm đọc “những nguyên tắc lấy được chồng tốt” của chị Sim nhé. Có khi giúp chị được ít nhiều ạ.

A3: saudau

Bạn meheohoi mới có 30t mà sao đã mót lấy chồng thế. Chuyện hệ trọng cả đời không thể gấp gáp được em ạ.Cái mục chọn chồng là quan trọng nhất đấy.
Qua lời em kể thì chị thấy chỉ có em mong đám cưới thôi chứ bạn trai của em thì …

Nói sao nhỉ? Anh ta không yêu em nhiều, quen em chỉ là để quen cho có người yêu như mọi người mà thôi. Anh ta chưa có ý định lập gia đình, anh ta thích cuộc sống tự do hơn. Khi người đàn ông chưa muốn lập gia đình nghĩa là người ta chưa sẵn sàng cho chuyện đó mà em thì cứ muốn anh ta phải hy sinh những thú vui, thói quen hàng ngày để lo cho gia đình nhỏ thì chị thấy nó cứ vênh nhau thế nào ấy. Em cũng tham gia hơi sâu vào chuyện của gia đình anh ấy nên có thể cũng vì thế mà anh ta chưa muốn cưới em.
Em mới 30t mà, không trẻ lắm nhưng chưa gọi là già,trong lúc chưa kiếm được ông chồng ưng ý thì em lo kiếm tiền để phục vụ những sở thích của bản thân em như sắm sửa,du lịch.v.v em còn thấy vui hơn lấy chồng ấy chứ,
p/s: mà sao chị thấy em lo cho bạn trai nhiều quá đấy, em phải lo cho mình chứ. Đàn bà sướng nhất là cái giai đoạn đang yêu được chiều chuộng đấy.

A4: lumxit

30 còn phơi phới bạn ơi, tiền mình kiếm được thì tiết kiệm và chiều chuộng bản thân, người yêu là để yêu mình và chiều mình, làm mình vui chứ không phải làm mình lo đâu. Còn đang yêu nhau mà anh ấy đã không có ý chiều chuộng chăm sóc để cưa bạn rồi thì khi cưới nhau về bạn mong đợi gì!?
Mình thấy phương án bạn đưa ra là tạm xa nhau 1 thời gian có vẻ hợp lí, để cả hai cùng xét lại tình cảm của mình, để bạn sống cho mình nhiều hơn và suy nghĩ thật sâu.

A5: thuy_chacha

Ông xã tương lai của em (đầu năm sau tụi em sẽ cưới) cũng giống trường hợp của chị meheocoi nhưng khoảng 70% thôi, vì ít ra anh ấy vẫn rất quan tâm em, nhưng cái em buồn phiền nhất là tính anh ấy rất nóng, đôi khi làm em hụt hẫng. Nhưng bù lại anh ấy thật thà, gia đình anh ấy lại rất thương em. Đọc chia sẻ của chị meheocoi, em thấy mình vẫn còn may mắn.

Ngoài ra em cũng thấy mình có phần khá giống với chị Én, vì em khá chiều ông xã em, có gì cũng để dành, cũng lo cho anh ấy. Quần áo em sắm sửa cho em thì 1 năm được 2 lần, còn ông xã em thì mỗi khi đi ngag qua shop hay cửa hàng nào mà thấy ưng ý là em không ngần ngại mua ngay cho ông xã..có lần ông xã em bệnh, em lội mưa qua mua thuốc (vì em biết anh không bao giờ chịu uống thuốc), rồi lo lắng đủ thứ..có vẻ như em và anh đang đổi vị trí cho nhau. Dần dần càng về sau này, hầu như em không biết đến cảm giác được chiều chuộng như thế nào.

Qua những lời khuyên mà mọi người dành cho 2 chị, em sẽ cố gắng rút kinh nghiệm, ít nhất là từ mai em sẽ chăn chút cho mình nhiều hơn, tạm “vô tình” với ông xã 1 thời gian xem sao ạ, nhiều khi lo lắng, quan tâm thái quá người ta không những không cảm động mà còn coi thường mình các chị nhỉ.

A6: yellowtea
Mình lười, thật may mắn!!!
Cho nên ngoài việc thích mấu ăn ra mình chả thích làm gì, chồng mình nài nỉ mãi mình mới đi là cho chàng vài cái áo, mà dù áo chàng có nhàu nhĩ, mình không sướng mình cũng chả làm, chả ái ngại, không gì hết, haaaa.
Mình lười dọn nhà, quét nhà, mình ghét lắm, nhưng nhiều khi ghét cái mặt nhăn nhó của chồng thì trước khi chàng về mình cũng đi quét, nhưng chàng về mình vội kể công ngay, vì biết anh ghét nên em phải đi quét, haaa. Tức là vì mình rất yêu chàng nên mình mới làm.
Nhiều khi chàng càu nhàu, mình quát lại cho một trận – để chàng thấy không phải sai khiến vợ con là điều tất nhẽ dĩ ngẫu, hix.
Mình thấy các mẹ cầu toàn quá cũng khá vất vả! Còn các mẹ yêu chồng vô điều kiện thì thật ngu ngốc! Cái gì cũng phải có đi có lại hết, trừ tình yêu của mình với con cái và bố mẹ mình.
cái gì mà mình không tôn trọng thì sao người khác tôn trọng được đâu!
Vậy nên mình thấy phương châm phụ nữ tự yêu bản thân mình luôn sáng suốt trong mọi tình huống!!!

 

 

 

 

 

(Đã đọc 75 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận