Muoibeochiaki: Đối phó với chồng ghen tuông bệnh hoạn

Làm thế nào để đối phó được với ông chồng ghen tuông bệnh hoạn của mình? Kỳ lạ là qua cơn nóng giận đi, chỉ 1 vài ngày chồng mình lại bình thường, lại quan tâm vợ con như chưa hề có chuyện gì xẩy ra.

chong ghen tuong benh hoan
Làm gì khi chồng ghen tuông bệnh hoạn, kiểm soát vợ vô lý?

2 vợ chồng mình sống với nhau đã gần 5 năm, chồng mình cơ bản là người tốt nhưng mình rất buồn là chồng mình chưa bao giờ tin mình (mặc dù tư cách của mình rất đàng hoàng, chỉ hoàn toàn là do chồng ảo tưởng ghen tuông).
Chồng đi trực 2 ngày về, mình rất vui vẻ chuẩn bị cơm nước để cả nhà ăn tối, nhưng chồng thì lao vào nhà, tìm điện thoại của mình, kiểm tra tin nhắn, điện thoại, zalo, đủ kiểu, sau đó lao xuống bếp hỏi mình hôm nay đi làm hay đi đâu, mình vẫn trả lời rất bình thường về công việc và mọi việc vì chẳng có gì đặc biệt cả. Nhưng rồi tìm thấy 1 số điện thoại của 1 cậu bạn mình, bọn mình chỉ là bạn học, nhà 2 vợ chồng bạn ngay gần nhà mình, nhưng chồng mình ghen tuông quá nên các bạn cũng giữ kẽ không dám sang chơi nhiều, bản thân mình cũng hạn chế bớt quan hệ, điều này làm mình cũng thấy rất buồn.

Quả thật là sáng qua, vừa đến nơi làm việc, mình thấy có cuộc gọi nhỡ của bạn nên gọi lại, hoàn toàn không có gì đặc biệt, chỉ trao đổi vài chuyện. Biết chồng mình tính hay ghen tuông nghi ngờ nên mình thường xóa hết lịch sử cuộc gọi của bạn bè, nhưng vô tình nên mới chỉ xóa cuộc gọi nhỡ của bạn thôi, còn cuộc gọi đi của mình mình quên không xóa. Chồng hỏi, mình cũng bảo vì nó gọi nhỡ nên mình gọi lại nhưng chồng không thấy cuộc gọi nhỡ đâu nên càng quay ra nghi ngờ ghen tuông, chì chiết mình không còn thiếu ngôn từ nào, bảo chồng đi vắng là hẹn hò, cặp kè với nó, ngủ với nó…
Những câu chuyện như thế này cứ thường xuyên lặp đi lặp lại trong cuộc sống làm mình rất mệt mỏi, không muốn chia sẻ vui buồn với chồng nữa. Dù mình có giải thích thế nào, ngọt ngào có, cương quyết có, nhờ gia đình chồng can thiệp cũng có… nhưng bản chất con người chồng mình hầu như không hề thay đổi. Nhưng rồi, kỳ lạ là qua cơn nóng giận đi, chỉ 1 vài ngày chồng mình lại bình thường, lại quan tâm vợ con như chưa hề có chuyện gì xẩy ra. Nếu mình vẫn giận, không nói chuyện thì lại mắng ngược lại mình là coi thường chồng, coi chồng như không tồn tại…
Mình không muốn cứ nhẫn nhịn để rồi đánh mất chính mình, mất cả lòng tự trọng, sự tự tin vì quá sợ chồng ghen tuông bệnh hoạn. Mình cũng không muốn con cái lớn lên trong một gia đình mà bố vì nghi ngờ mà không biết tôn trọng mẹ, nhận thức lệch lạc về mẹ…Các bạn có cách nào giúp mình cải thiện được cuộc sống gia đình, thay đổi được nhận thức của chồng, để chồng biết tin tưởng vợ mà cư xử cho tốt hơn không?

Xem thêm:

Khi người yêu hay ghen và chiếm hữu

Thich_shushi: ghen bóng ghen gió

wicket

@muoibeochiaki: Thế hồi yêu, chồng có ghen tuông bệnh hoạn như vậy không?

Liệu có khi nào chồng bạn bị bệnh tâm lí gì không? Các bạn có bao giờ trao đổi thẳng thắn về việc này sau khi mọi việc trở lại bình thường không? Bạn đã nói với chồng những gì? Chồng phản ứng ra sao?

muoibeochiaki

@wic, cảm ơn bạn đã chia sẻ với mình trong lúc tâm tư đang rối bời thế này
Chúng mình yêu nhau trong 1 khoảng thời gian rất ngắn, từ lúc quen biết đến khi cưới chỉ khoảng 6 tháng, mình có nhận thấy chồng mình ghen nhưng quả thật là không nhận thấy đến mức bệnh hoạn như sau này.
Mình cũng đã nghĩ cái này đúng là bệnh lý, 1 dạng bệnh ghen hoang tưởng nhưng chưa đến mức vì ghen mà đánh đập vợ con hoặc nguy hiểm đến tính mạng, ngày đầu mình thấy rất bất an vì sợ không kiểm soát được hành vi sẽ đánh mình. Nhưng cơ bản là chỉ đay nghiến bằng lời nói, dọa nạt và đối với mình thì đó chính là bạo hành về tư tưởng bạn ạ.
Mình đã nói với chồng rất nhiều lần sau khi chồng bình tĩnh lại, thậm chí cả bố mẹ chồng mình cũng chứng kiến và khuyên can rất nhiều nhưng có vẻ thật sự chưa có cách làm nào thực sự hiệu quả.
Mình đã nói rất nhiều lần với chồng, đã đi tìm cả chuyên gia tâm lý để xin tư vấn, cố gắng làm rất nhiều cách như: khẳng định với chồng mình là người nghiêm túc, không có bất cứ việc làm nào sai trái với chồng cả, bởi vậy chồng phải tin mình.

Đồng thời, trong cuộc sống hàng ngày, mình cũng rất biết lựa chồng khó tính hay ghen tuông để tránh đi va chạm…Mình cũng làm giấy tờ yêu cầu chồng cam kết phải biết tôn trọng cuộc sống riêng của vợ, không ghen tuông hoang tưởng. Những lúc đó, chồng mình cũng nhận lỗi. Thậm chí có lúc mình làm căng đề nghị ly hôn, chồng xin cho cơ hội để thay đổi. Chồng trần tình rằng, chồng cứ nói năng lẫn lộn không kiểm soát được như vậy nhưng thực tâm chồng không nghĩ vợ là người như thế…Nhưng nói thật là, đến lúc nóng giận chồng mình vẫn không kiểm soát được bản thân, bản chất vẫn không thay đổi. Có phải là cách làm của mình còn chưa quyết liệt không?
Mình nhiều lần khuyên chồng đi gặp bác sỹ tâm lý hoặc đi khám bệnh tâm lý nhưng chồng thường tìm cớ lảng tránh. Mình nhờ em chồng khuyên giúp, nhưng em cũng bảo, anh ý đang khỏe mạnh thế, bảo anh ý đi khám là rất khó. Chuyên gia tâm lý cũng bảo mình có nhiều t rường hợp can thiệp bằng thuốc sẽ khiến cho bệnh nhân chậm chạp hơn…Nên mình cũng băn khoăn.
Hôm nay, mẹ chồng đang gọi điện bảo mình về quê ăn giỗ. Mình đang dự định đưa con gái về và đồng thời nói chuyện với bố mẹ chồng, nhờ ông bà can thiệp, khuyên can anh ý nên đi khám bệnh. Theo các bạn mình có nên làm vậy không, liệu bố mẹ chồng mình có đồng tình không?
Quả thật là mình rất muốn thay đổi được hoàn cảnh hiện tại nên lần này mình muốn mình phải làm cách nào đó quyết liệt hơn chứ không phải là tha thứ và thỏa hiệp với anh ý như những lần trước nữa, để rồi cuộc sống của mình vẫn vậy…
Có bạn nào tư vấn giúp mình với để mình lựa chọn được cách hành xử đúng đắn và phù hợp nhất! help me, pls!

wicket

Mình nghĩ bạn cũng làm hết sức rồi muoibeochiaki ạ. Mình nghĩ bạn nên thực sự yêu cầu chồng đi khám bệnh. Nếu bạn AQ được là chồng mình đang lên cơn, không thèm chấp (ai chấp thèng điên) rồi tránh đi thì cũng là 1 cách giải quyết, vì nếu là bệnh thì cũng khó đấy. Và ở VN các bác sĩ tâm lí/tâm thần thì cứ thấy bệnh là cho uống thuốc (nhưng bệnh tâm lí thì uống thuốc thế eck nào? Chỉ có làm người ta ù lì hơn thôi).

Nên một là cân nhắc sống chung với lũ, đưa chồng đi khám bệnh cẩn thận nhiều nơi (với đk chồng hợp tác)

Hai là chúng mình ly thân. Anh ở 1 nhà, em ở 1 nhà. Chia sẻ các vấn đề con cái và bố mẹ rồi hết.

gauanhgauem

Em hỏi thật chị trả lời thật nhé:
– chị có xinh không??
– Chuyện ấy vợ chồng thế nào??
– chị có hay khen chồng không??
Bệnh cái khỉ gì, em ngửi thấy mùi khác ở đây

(Đã đọc 157 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận