Kinh nghiệm làm việc với chồng gia trưởng

Hôm nay xong việc sớm, kể cho các bạn một câu chuyện vui nhé. Mình vừa ký kết và nhận thanh toán cho 1 khu đất dự án của mình. Mình ko có ý khoe vì chúng ta đâu có biết ai với ai đâu, nhưng đây là khu đất lần đầu tiên mình đã chứng minh được năng lực với chồng, chồng phải tâm phục khẩu phục nhìn mình với ánh mắt khác.
Trước đây chồng mình luôn coi anh ấy là nhất, mình kém nhiều tuổi (11 tuổi) nên dốt hơn, ngây ngô. Anh ấy dã từng chỉ thẳng vào mặt mình khi mình đang tám vui vẻ với nhà chồng mà nói là ” câm mồm!!! Cút lên gác ngay!!”… Rồi bất kỳ điều gì mình làm anh ấy đều gạt phăng, ko cho làm, nói em biết cái gì mà làm. Mặc dù cái sự biết của mình lúc đó, mình hiểu, là nó hơn anh ấy nhưng anh cộc cằn, sĩ diện, gia trưởng, tự tôn.

Khu đất này có người giới thiệu, mình nói chuyện với chồng rồi đề xuất chồng đầu tư vào đó. Chồng thấy ý tưởng của mình OK nên nhận thấy dư án là đươc, nên bàn với chị kế toán trưởng, ko nói với mình, coi như đó là ý tưởng của hắn. ok, ko sao, miễn được việc. Sau đó , mình cùng mọi người đi đặt cọc, tất cả mọi sự tốt đẹp.

Đến ngày chính thức ký hợp đồng và thanh toán lần 2, mâu thuãn phát sinh đến mức độ chồng đập bàn, đập ghế, văng tục vào mặt họ, chấm dứt hợp tác và bỏ về thẳng.Thực ra vì yêu cầu của bên kia chuối lắm, chuối 1 cách ngu ngốc, ngớ ngẩn và vô lý. Chị kế toán ko hơn gì, về vứt sách vở ra bàn, cáu loạn, cũng tuyên bố bất hợp tác. Chồng về nói với vợ ” từ giờ, đ… thèm làm với bọn đấy nữa…. Ai làm thì đi mà làm”

Sau khi nghe ngọn ngành, mình thấy tiếc lắm và đi tìm hiểu. Sau đó mình được biết đối tác đã đi chào rất nhiều khách hàng, đã hợp tác nhận tiền như mình mà sau toàn hỏng, cũng chỉ vì cách suy nghĩ, làm việc và tư duy của họ. Tức là khu đất đấy đã củ chuối và ” nổi tiếng” lắm rồi.

Để làm được dự án, mình đã tìm hiểu, gặp gỡ những đối tác này để cố tìm cái tốt của họ, tại sao họ lại quái gở đến thế, chẳng nhẽ họ toàn xấu ư??? Kể cả họ xấu thật, chắc phải có cách để kiềm chế những cái xấu ấy ko có cơ hội phát huy chứ???

Qua tiếp xúc, cảm nhận và cố hiểu họ ( văn hóa, nguồn gốc, trình độ, hoàn cảnh, đk kinh tế…) mình đã hiểu được logic suy nghĩ của họ, nó khác cuộc sống hiện đại, họ cứng nhắc nguyên tắc và sống như 1 ốc đảo, xa với xã hội nên họ kỳ cục. Đã thế họ tự tôn lớn, ko thích được chia sẻ kiểu thương hại, nhạy cảm, thích oai, nhưng lại sợ pháp luật. Sau khi hiểu tính cách của họ, mình vạch ra con đường đi luồn lách giữa các chướng ngại vật về tính cách đó, cái chướng ngại làm hơn 10 công ty sừng sỏ đã chào thua dù đã vào dự án khá sâu.

Thế rồi từ từ, mình làm cho họ thấy mình chân thành, ko coi thường hay trên cơ họ ( vì có đối tác lại thích mình thể hiện thật oai, thật hoành tráng họ mới sướng)… và bí mật gỡ 1 mình. Thuyết phục từng người, rồi mình cũng làm được. Đấy là cái emotional sence nó giúp mình. Tuy vậy, mình nói với bên kia là chồng lần trước trót nóng tính nên ngại ko đến, cho mình đến đàm phán

Thế nói với chồng làm sao vì chồng hay tự ái, nếu biết vợ tự làm chồng sẽ gầm lên là mình tự tiện, tham tiền vì chồng giao cho mình đến thu tiền cọc chứ ko phải để gỡ rối và làm tiếp. Chồng mình, mình biết, tự ái to bằng cái đình sẽ tung hê hết, có khi lại hỏng việc… Mục đích của mình lúc đó là gì? chồng vui vẻ hỗ trợ và để yên cho mình làm!!! Mình cứ coi như đã thu cọc về nhưng thỉng thoảng cứ nhắc chồng là họ thực ra ko đến nỗi xấu, rồi mình thương họ khó khăn, rời cơ chế bao cấp nên lạc lõng, thực ra họ thế nọ thếkia, rồi mình lại vẽ ra mơ ước khu đất đẹp thế, nhưng chỉ nói lúc vui, chồng hơi cáu là lảng sang chuyện khác. Rồi 1 hom mình nói như nhân tiện là em gặp ông nọ ông kia, ông ấy hỏi thăm anh và nói tuy ko làm với anh mà nể anh lắm, và khen anh nữa. Chồng thì ưa nịnh đang sướng nên ko nói gì, mình thừa thắng nói luôn là ông ấy quý nên sẵn sàng làm với vợ chồng mình, ý anh sao. Chồng vẫn giận nên bảo tùy mẹ mày, bố ko làm đâu. Mình nói anh giúp em mới được. Lão bảo giúp gì, mình nói giúp ký mấy cái thỏa thuận , ko phải chạm mặt bên kia vì tên công ty là của chồng. Chồng bảo ok , sẽ xem xét. thế là 2 hôm sau, tớ chìa ra bản hợp dòng đã thảo sẵn, chồng xem và ký xoẹt trước, thế là xong. Sau khi xong xuôi, mình tổ chức bữa ăn, nói chồng nhẹ nhàng giữ sĩ diệnc ho ông kia vì có nhân viên, lại nói ông kia nhờ nhắn thế. Chồng được oai, đồng ý nên mọi sự trôi chảy, khen ông kia sướng phổng mũi, cũng được ông này lại quả khen lại, thế là hai lão đều sướng tê.

Bắt dầu thực hiện hợp đồng, bên kia giở trò, ko bàn giao, rồi ko cho đo đất, ko cho thay khóa,ko cho thắp hương, cũng khó dễ đủ trò vì họ tiếc, đất lên giá vù vù. Muốn là gì mình toàn cho nhân viên bí mật làm kiểu tiền trảm hậu tấu vì có xin họ cũng ko cho ( toàn là thủ tục liên quan đến hành chính, nếu ko thì ko làm giấy tờ sang tên được), rồi mình phải dặn nhân viên chấp nhận làm vật thí thân. Mỗi khi phát hiện bên mình tiến thêm 1 bước, họ tức lắm, gọi sang mình làm ầm lên, nói ko tôn trọng, nói cắt hợp đồng vì mình tự tiện ( khổ, tiền giao hết nhưng thủ tục chưa xong nên họ lấy cớ ăn vạ, đòi nhà nước thu của họ giao cho mình chứ ko giao trực tiếp) thực ra họ định chày bửa kiểu làm cho mình chán, giấy tờ quá hạn rồi hủy thỏa thuận. Biết vậy nên mỗi lần họ goi sang ăn vạ, mình lại gọi nhân viên đi cùng sang chỗ họ, mắng tơi bời, bắt xin lỗi, rồi bắt hứa ko tái phạm, được hai lần thì mình tuyên bố đuổi hay thuyên chuyển công tác gì đó. Nói chung “đuổi” đến cậu thứ 3 thì xong thủ tục. Mấy cậu này biết mình “thí tốt” nên nhẫn nại nghe mắng, nhẫn nại xin lỗi, nhẫn nại giải thích đấy là lỗi chủ quan của họ, ko liên quan đến mình, nên ông này ko hoạnh họe gì được.Tất nhiên vụ này giấu anh xã chứ ko thì lão bắt dừng ngay.

Giờ mình chỉ bán 1/3 dư án, đã đủ lãi 300% tiền ban đầu, nên xã cũng vui, vợ chồng thoải mái, ông kia sau này được mình riêng, chung đều cho thêm ( vì mình hiểu họ cũng buồn vì kém, vì yếu, ko có năng lực mà phải nhượng lại dự án cho mình chứ họ cũng xót xa lắm, nên mình vui vẻ chia sẻ cho họ 1 phần lợi nhuận, dù sau 3 năm ko gặp mình gọi đến để biếu thêm, mừng lắm). Với xã thì mình nhất nhất làm gì cũng báo cáo, để lão quyết nhưng mình đã gài cái quyết ấy theo ý mình, đố chệch được, và bảo có xã có uy nên mới làm được. Cái mình cần là có được khu đất, có việc làm cho nhân viên, con có tiền mua sữa, đi học, ko lừa đảo khuất tất ai., đối tác vui vẻ, còn công ai ko quan trọng

Sau chuyện này, ai cũng ngạc nhiên là mình làm được với ông đối tác củ chuối, và ai cũng ngạc nhiên là chồng để cho mình làm. Và chương mới của sự nghiệp bắt đầu. Tất cả cũng từ sự hiểu tâm lý của người khác để cư xử cho đúng nhằm đạt cái mình muốn. Hơi dài và lan man, sorry

 

(Đã đọc 37 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận