Mittote275: Chồng vô tâm, mẹ chồng chê con dâu lười

Mittote275

Các chị thương. Lòng em lại có sóng. Câu chuyện chỉ xoay quanh việc em lười. Mẹ chồng chê con dâu lười, nói em chả chịu làm gì bắt chồng làm hết. Mẹ chồng em nói đêm nào cũng thấy nó lọ mọ đến 11 12h mới đi ngủ. Mẹ chồng em nói em sao không giúp nó. Em chẳng hiểu tại sao nghe những câu đó, em cứ trân người ra. Và rồi lên ôm con ngủ mà khóc suốt từ lúc ăn cơm xong cho đến giờ.

Chắc mẹ quên rồi. Vào cái đêm con trai con nhập viện còn con thì bị ốm, mẹ nói con trai mẹ về nhà mà ngủ vì trong viện không có giường. Cũng đúng cái đêm ấy, con trai con lăn từ giường bệnh xuống đất khóc ré lên mà con không biết gì. Cái đêm mà sau đó chả biết con lấy sức mạnh ở đâu mà hết luôn cả ốm? Con trách đời, trách người, trách mình sao chồng con vô tâm thế. Con thật chẳng cần mẹ chồng, mẹ đẻ cũng không, anh chị em con càng không muốn phiền. Những lúc khó khăn ấy, người con cần nhất lại không chọn con, không chọn gia đình nhỏ mà chọn gia đình lớn, chỉ vì mẹ muốn thế.

Chắc mẹ quên luôn những đêm con trai con sốt 40,3 độ, không đáp ứng thuốc hạ sốt, con khóc như mưa muốn đưa đi viện vì con sợ con trai con co giật. Còn con trai mẹ thì mẹ bảo thôi ngủ tiếp đi, thức cũng chẳng ích gì. Sáng mai mới vào viện chứ. Mẹ cũng quên luôn con trai mẹ chưa từng đêm nào phải dậy pha sữa hay bế ẵm gì con trai con. Cho đến giờ là 16 tháng rồi con chưa từng có 1 đêm ngon giấc. Mẹ biết nhưng mẹ quên hết rồi.

Các chị cho em trải lòng 1 chút. Em buồn quá mà không biết tâm sự cùng ai. .

Xem thêm:

Mittote275: Công việc của chồng quá bận, bỏ quên vợ mới sinh

Mittote275: Mâu thuẫn trong chuyện nuôi con với bà nội

Wannabe

@ mittote275: Cơ mà những chuyện bạn kể là bạn chăm con bạn, chứ chưa nghe kể bạn thức đêm thức hôm vật vã chăm chồng. Chồng không chăm con là do bạn cải tạo chưa tốt, chẳng phải lỗi của mẹ chồng. Bà trách bạn lười có lẽ vì bà nghĩ cưới dâu về để nó hầu hạ con mình, ai dè nó chỉ toàn hầu con nó. Con trai bạn bạn xót, con trai bà bà xót, vậy thôi. Nghĩ thoáng đi cho nhẹ lòng.

Là tớ, tớ ngoan ngoãn “Dạ vâng ạ, thằng cu nó quấy quá nên con vất vả vì nó, chồng con cũng cực theo. Vậy mới thấy ngày xưa mẹ đảm đang một tay mẹ nuôi chồng con (+anh em?) Con chỉ mong giỏi được bằng một nửa của mẹ ạ”. Xong chạy tót đi, để bà ngẩn ngơ chẳng biết con dâu nó nói điêu hay nói thật. Tối, cứ tiếp tục sai chồng, đừng nói thức 11-12h mà có đến sáng cũng sai, cơ mà ngọt ngào, dịu dàng và khe khẽ (để bà khỏi nghe thấy). Hu hu, mà trừ mấy hôm World Cup, chồng tớ chả bao giờ thức khuya cho tớ sai

1u29

Vì bạn không kể rõ nên mình không biết hàng ngày bạn làm gì, chồng bạn làm gì, sao chồng bạn thức đến 11, 12h đêm làm gì, nhưng qua những lời bạn kể thì mình thấy các nàng dâu giờ nhạy cảm quá đấy. Mình mang thai đứa đầu, 5 tháng nhập viện vì động thai, ở đó 3 ngày, có phòng riêng, giường riêng, chồng mình không ở lại đêm nào cả. Mình chả thấy làm sao cả, nhà có 2 vợ chồng, thì đi về mà lo việc khác đi chứ.

Mình đẻ 2 đứa, ở lại viện 3 đêm, chồng mình ngủ lại 1 đêm, còn lại 2 đêm sau mình ngủ 1 mình với con. Mình cũng chả hơi đâu mà thắc mắc hay tủi thân. Đây phòng không có giường, bắt chồng ở lại, lăn lóc mệt mỏi rồi nó cũng lăn ra ốm nốt thì sao. Mình đến giờ 5 năm rồi chả có đêm nào ngủ được thẳng cẳng 6 tiếng mà không bị thức giấc vì con dậy, con đòi ăn (2 đứa), nhưng nếu làm được thì mình làm, mình không yêu cầu chồng thức. Nếu chồng mình thức thì mình cảm ơn. Đặc biệt giai đoạn mình ở nhà không đi làm thì mình làm tất, vì chồng mình ban ngày còn phải đi làm.

Con bạn sốt mà bạn quá lo, thì gọi taxi mà đưa đi viện. Nếu chồng bạn không đi cùng mà không có lý do, thì trách chồng, chứ mẹ chồng thì chắc gì đã biết cháu làm sao, chỉ khuyên con ngủ cho lại sức mà còn chăm con. Mình thấy bạn đòi mẹ chồng phải hiểu cho bạn nhiều quá. Lẽ thường con ai người đấy xót, nếu yêu cả con dâu thì xót cả đôi bên. Đứa nào nhìn thấy làm nhiều thì thương.

Bạn thử kể xem hàng ngày bạn làm những gì, lúc cần thì cứ lăng xăng ra trước mặt bà, bà nhắc giúp chồng thì cười cười bảo vâng anh ấy làm ngày con làm đêm, đại loại thế. Nhiều khi mẹ chồng chưa chắc có ý gì nhiều đâu, nhưng mình nhạy cảm quá thì thường hay suy nghĩ xa xôi.

Vivingo

Ôi đọc bài của chị Wannabe mà em thấy sao làm vợ khó quá đối với em, nhất là khi có con cái rồi. Trước khi có con cuộc song vợ chồng toàn màu hồng nhưng phải có bé rồi thì xáo trộn kinh khủng, dù em có bé sau khi cưới đến 3 năm. Để duy trì được thái độ ngọt ngào của người vợ ngày xưa thật không dễ dàng gì, chính chồng em cũng nói là em không giống “người em dịu hiền” của ngày trước. Hic, em đánh giá chắc là chồng em chỉ còn tình yêu khoản g 7-8 /10 phần so với trước kia.

Các chị sống ở nước ngoài như chị venguon có lời khuyên nào cho em không vì em thấy mình đuối trong việc duy trì “phong độ làm vợ” vì em cũng có gánh nặng kinh tế nữa (phía gia đình em). Trước kia chồng em cũng san sẻ giúp gia đình em nhiều lắm, nhưng về sau làm ăn khó khăn hơn thì chỉ còn mình em lo. Em cũng thấy mình bất công khi để việc nhà mình ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng.

Venguon14

Mít, wannabe & 1u29 đúng đó em ạ, mặc dù có lẽ không an ủi em cho mấy. Chị nghĩ buổi tối em nên quây quần bên chồng hơn một tí, lúc chồng ăn, lúc chồng làm việc nhà. (Quây quần bên chồng chứ không phải làm giùm để chồng gác chân đọc báo nhé). Nhất là khi chồng em hay về muộn.

Vợ chồng chỉ có tí thì giờ bên nhau, làm việc chung cũng có cái thú của nó. Em giao cho mẹ chồng ru bé ngủ. Rảnh tay vừa làm vừa tâm sự với chồng. Phải có những cái gắn bó nho nhỏ như thế thì mới đưa đến cái quan tâm hàng ngày được. Chứ tụi em mỗi ngày trao nhau vài câu thì chồng em vô tâm là dĩ nhiên rồi, không trách được. Có gần gũi đâu mà nhớ, mà quan tâm?

Vivingo, chả biết phong độ làm vợ là cái gì nên chả biết khuyên em như thế nào.

Yamanote

Mít tò te ơi, chồng có tình nguyện làm việc nhà đến 11, 12h không? Nếu chồng tình nguyện thì bảo chồng là mẹ nói thế xem chồng nói thế nào. Chồng an ủi, thôi mẹ không hiểu, bỏ qua cho mẹ đi em ạ thế là mình cũng sướng mà bỏ qua. Xong. Còn 3 cái chuyện là những vất vả của em sao bà không thấy. Bà không thấy thì nói cho bà thấy vậy. Bảo con đi ngủ sớm để đêm còn dậy pha sữa cho nó bà ạ. Đêm chồng con ngủ tít nên tối thức khuya một chút là đúng rồi, vợ chồng con phân chia công việc như vậy bà ạ. Nhờ bà ở cùng trông con đúng không. Nhờ bà thì phải chấp nhận những cái “vớ vẩn” bà mang đến thôi, cố mà tự lập là nhẹ đầu nhất, nhé!.

Mittote275

@chị Yama: Em ở nhà bà chị ạ. Em đã từng xin ra ở riêng nhưng bà tỏ ra tức giận. Bảo nhà cửa có mà đi thuê người ta cười vào mặt bố mẹ, rồi là đi thì đi luôn đi đừng bao giờ về nữa. Có đẻ con đẻ cái mẹ cũng không bao giờ chăm đâu…

Dù sao thì qua đợt nghỉ lễ 2/9 này là em cho bé nhà em đi học rồi. Bà đỡ vất vả hơn thì có lẽ bà cũng thoải mái hơn. Em cảm ơn các chị đã quan tâm đến tâm sự của em. Em chỉ là ấm ức trong lòng mà òa lên vậy thôi. Chứ chuyện của em so với các bạn khác cũng không có gì to tát cả. Sáng nay em thức dậy với đôi mắt sưng húp không tài nào mở to ra được. Bế con xuống cho bà chào đi làm thì thằng con cứ luôn mồm gọi “Mẹ” “mẹ”. Bà biết em khóc và bà nói với nó rằng “ê ồ mẹ khóc nhè”…

Chồng em đi ngủ muộn là vì làm gì cũng rất rề rà. Về muộn nhưng thay đồ rồi rửa tay rửa chân đủ thứ. Cụ thể như những hôm em chờ cơm thì lúc anh ấy về, em ngồi chờ sẵn ở mâm cơm. Mà mãi không thấy xuống ăn. Em chờ 1 lúc, đói quá ăn hết 1 bát rồi mới thấy lò dò đi xuống. Em hỏi thì bảo “tớ thay đồ, xong nằm thơm con tí”. Những hôm ăn 1 mình thì vừa ăn vừa đọc web. Ăn xong no quá ngồi nghỉ 1 tí. Nghỉ xong ăn hoa quả. Ăn hết hoa quả lại phải ngồi nghỉ 1 tí. Bảo no quá không thở được.

Dọn dẹp xong (tức là chỉ rửa mỗi cái bát ông ấy ăn, đĩa đựng đồ ăn và cái bát đựng canh) lên nhà nằm nghỉ 1 tí. Đi tắm hết khoảng 1 tiếng. Tắm lâu như thế là vì vào nhà vệ sinh ôm điện thoại ngồi trong đấy, hồi trước là chơi game, bị em ném điện thoại mấy lần và cho ngâm nước 1 lần thì không chơi nữa chuyển qua đọc haivl. Tắm xong mang quần áo bẩn lên phòng giặt, bấm máy (chỉ bấm giặt thôi, không phơi ạ) và thu quần áo sạch xuống. Gập hay không tùy thích. Không gập thì cứ ném hết vào tủ. Những việc như thế thường kết thúc lúc 11h đêm.

Có đợt ông ấy chuẩn bị thi tiếng Anh thì ngồi học. Còn không thì lướt web hoặc làm gì tùy thích. Nhiều hôm vì thế mà lúc ông ấy “ve vãn” em, em cáu bảo 11h rồi anh còn không để em ngủ. Anh muốn thì từ mai anh về sớm và kết thúc việc nhà trước 10h. Và em thấy những đêm ông ấy có dự định ve vãn em thì ông ấy sẽ về sớm và kết thúc việc nhà trước 10h thật. Còn lại những đêm khác vẫn rề rà như thế.

Em rất bức xúc vì cái kiểu rề rà của ông ấy. Trong khi em làm gì cũng phải tranh thủ. Tranh thủ lúc cho con tắm, cho con ngồi vầy nước thì em lau dọn phòng, rửa bình sữa. Em tắm xong cũng tự giặt quần áo giặt tay (mà trước đây em để cho ông ấy làm). Em hỏi tại sao anh không làm nhanh lên rồi đi ngủ cho sớm thì ông ấy trả lời là ông ấy không thích thế, em mệt thì em cứ ngủ trước đi, việc gì em không làm thì cứ để đấy anh làm hết. Em nói việc anh làm muộn làm ảnh hưởng đến em, mẹ nói em thì ông ấy bảo có gì đâu, tiện thì làm thôi.

Còn vụ con ốm thì em cần chồng chỉ để cho có người vậy thôi. Vì em thấy cần ông ấy. Quãng thời gian đó ban ngày chỉ 2 mẹ con, ban đêm ông ấy vào thì con đã ngủ, đi khi con chưa dậy. Em buồn vì sau đó em hỏi anh nghĩ gì mà để 2 mẹ con em ở đó, trong khi em đang lử đử vì bị cúm. Quả thật lúc đó trông em chẳng có tí sức sống nào. Thì ông ấy trả lời là vì mẹ muốn thế.

Chị Venguon ơi, em đang cố. Mấy hôm nay em chờ ông ấy về rồi ăn cùng, dọn dẹp cùng. Cùng bàn về thiết kế nhà mới và chuẩn bị mua sắm nội thất. Bàn về cách cho con đi học. Nhưng 1 câu hỏi, em cứ hỏi vài lần ông ấy mới HẢ 1 tiếng. Nhiều lúc em chán em nghĩ hay em chả cố nữa, chỉ muốn đạp cho lão 1 cái rồi phắn lên nhà ngủ. Nghĩ thế cho hả dạ thôi nhưng xong lại tiếp tục cố chị ạ.

Venguon14

Lời cho Mít, không muốn bênh chồng Mít mà cũng phải bênh chồng Mít. Hì hì. Cái kiểu em tả, đôi khi là…chị đấy em à. Thú tội, đôi khi cả ngày vật vã chạy với thời gian. Ăn xong chẳng muốn đứng dậy, chỉ ngồi lê la thêm chút nữa. Cuối cùng là chồng đứng dậy đi rửa chén cho mau. Tối lên giường đôi khi (mà dạo này lại nhiều khi) xả stress vào đây hí hoáy đọc, hí hoáy trả lời. Chồng hỏi cũng “Hả” như chồng Mít.

Nhủ lòng phải thay đổi chút thôi. Thôi Mít cũng ráng nhé. Bà cũng không đến nỗi nào đâu. Ngày xưa chị bầu con trai, thai động, bác sĩ bắt nghỉ làm, cấm ra khỏi giường. Ba chồng thì bảo sao dâu lười biếng, không hoạt động cho cháu nội ông được khỏe mạnh hơn. Bỏ ngoài tai thôi em à. Thôi, ngưng để khỏi HẢ với chồng. Hì hì.

Xem thêm:

leme: Làm sao khắc phục tính chậm chạp, lề mề?

feuil: Mẹ chồng nghĩ con dâu xui chồng cãi mẹ

Me Bống

Tớ thì thấy em Mittotet tủi thân với mẹ chồng cũng có lý của nó đấy chứ. Con sốt cao không đáp ứng thuốc phải nhập viện thì các bạn biết rồi, phải để ý nó từng tí một, người khoẻ chăm nó cũng mệt, huống hồ mẹ nó còn đang ốm. Mà bệnh viện VN thì điều kiện vật chất rất kém và bất tiện, y bác sĩ thì cũng…Tuỳ cơ duyên, đa số sẽ là khó tính và thiếu tính hỗ trợ. Trong bối cảnh đấy, hai đứa ốm vào viện vật lộn chăm nhau, để thằng khoẻ ở nhà ngủ cho khoẻ hơn –> tớ thấy quá vô lý.

Nói chung qua chuyện Mittotet thì tớ thấy mẹ chồng em nói chung là thương con hơi quá bản năng, bất chấp lý trí. Nhưng cũng nhất trí với 1u29 và chị Về Nguồn ở chỗ, việc này đáng lẽ em phải trách chồng em, chứ trách gì mẹ chồng. Chồng em trưởng thành rồi, lấy vợ đẻ con được rồi, thì phải biết tự quyết cái gì đúng cái gì sai mà làm chứ. Trách chồng xong thì nên tự trách mình, vì mình yếu đuối cả nể với chồng và nhà chồng, nên ”dung túng” cho những cái sai của chồng.

Chị nghĩ với tình huống nhà em thì nên rút kinh nghiệm:

  1. Cần gì ở chồng thì nên nói thẳng

VD: con ốm em ốm, hai mẹ con cần bố, bố ở đây tối nay với hai mẹ con. Đừng ngại khi đưa ra yêu cầu. Có vẻ chồng em là người tốt và cũng hướng thiện, nhưng cần có người cầm tay chỉ việc cho mình. Em mà cứ em lệ mong chồng tự hiểu tự hành động thì chị em là chồng em sẽ càng ngày càng lười, còn em thì xoay ra mà gánh hết mọi việc rồi lại tủi thân chán chồng chán gia đình.

  1. Với mẹ chồng, em nên tập cho mình thói quen phản ứng thẳng

Đáng lẽ trong tình huống trên thì em có thể trả lời ngay: anh ấy thức khuya là vì anh ấy lề rề, chứ có phải làm gì đâu. Tiện thể con nhờ mẹ góp ý anh ấy giúp con…Lần thứ nhất, lần thứ 2…Em chưa phản ứng kịp thì nghiền ngẫm tình huống cho kỹ: với tình huống ấy mình nên trả lời thế nào để vừa ngắn gọn, vừa đủ ý, mà vẫn lễ phép và hợp tình hợp lý. Ngẫm dăm lần thì tự khắc đến lần thứ 4 thứ 5 thì lời lẽ sẽ tự bật ra được. Em bật ra được thì em sẽ đỡ bị cảm giác tủi thân ‘mình khổ thế này mà không ai hiểu mình’.

Và cũng cố mà tập thói quen đừng để bụng/tự ái vì những lời nói/yêu cầu của bà – cái này chị biết là khó đấy, nhưng phải cố mà tập. Vì bà sẽ không thay đổi đâu. Thế nên, nếu em không tập được điều này thì em sẽ khổ dài dài. Và quan trọng là, cần nhớ trong đầu rằng vấn đề chính nằm ở chồng em. Còn bà thì lời nói gió bay, nguyện ý của bà mình cứ lắng nghe, cái gì hợp lý thì tiếp thu cho nó tiến bộ, còn cái gì không hợp lý thì giải trình rồi bỏ qua. Quan trọng là hai vợ chồng phải tự biết bảo ban nhau, phân chia công việc cho nó hợp lý.

 

(Đã đọc 155 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận