MGF: Vợ chồng sống ly thân cùng nhà, làm sao để hàn gắn?

MGF
Trước hết, em sơ lược lại vấn đề của nhà em. vợ chồng em đã có 1 con gái 6 tuổi và 1 con trai 3 tuổi xinh xắn, nhiều nguời không biết nội tình bên trong nên vẫn ghen tỵ với em có chồng và các con như vậy .

Ban đầu, chồng làm bao nhiêu đưa hết cho vợ. Vơ nắm giữ tài chính và chi tiêu, Cả hai vợ chồng đều tiết kiệm nhưng sau thấy bố mẹ chồng, nhà chồng dựa dẫm vào chồng nhiều nên vợ chồng cãi nhau vì vần đề này. Vợ dấu chồng dành khoản riêng để dành cho con. Rồi nhiều vấn đề khác phát sinh, kết quả là 2 vợ chồng sống ly thân cùng nhà hơn 8 tháng nay (bố mẹ chồng ở cùng). Việc ai người ấy lo, tiền ai người ấy tiêu. Chồng đưa tiền cho mẹ chồng đi chợ. Chồng tự lo việc học cho con (và hậu quả của việc bố mẹ không thuận nên con học ở trường không mong muốn, cho đến bây giờ, bố mẹ vẫn đau đầu chuyện học của con). Nhiều câu nói, hành động của chồng với vợ không bằng người dưng. Không khí gia đình như có tang ấy.

Em đã nghĩ không thể cứu vãn nổi và tính cách sống ra sao sau khi li dị cho mình và cho con….
Và sau đây là công cuộc cách mạng thay đổi của em tuy chưa đạt được kết quả như mong muốn, mới được phần nhỏ nhưng em cũng mạnh dạn báo cáo, vừa để mọi người cổ vũ cho em bước tiếp, vừa là động lực cho bạn nào đã từng có suy nghĩ giống em hồi trước, chưa thay đổi được chính mình (mọi người đừng cười em nhé, có thể với các mẹ, những chuyện em làm dưới đây là bình thường nhưng với em là chuyện lớn đấy ạ vì tính em khó thay đổi lắm, hihi).
Trước khi vào câu chuyện, em xin cám ơn tất cả các mẹ đã tư vấn cho em, đặc biệt, chị Simple-life, chị metraucontrau, mặc dù hai chị không trả lời nhắn tin của em, huhu nhưng bài viết của các chị “trách mẳng” một số mẹ KHÔNG LÀM ĐƯỢC ĐÂU …của các chị là động lực lớn lao để em tự mày mò tìm cách VƯỢT LÊN CHÍNH MÌNH.

li hon 3

Hai vợ chồng sống ly thân cùng nhà hơn 8 tháng nay. Việc ai người ấy lo, tiền ai người ấy tiêu. Chồng đưa tiền cho mẹ chồng đi chợ. Chồng tự lo việc học cho con

Có thể bạn muốn đọc: Tính em nó thế rồi, em không làm được đâu
Chuyện thứ nhất: Ngày…. là ngày sinh nhật mẹ chồng. Hồi mới cưới thì em cũng tặng quà mẹ chồng vào các dịp 8-3, Sinh nhật…, mặc dù ở bên nhà em không có thói quen như vậy. Nhưng sau vì nhiều lý do (chồng tỏ coi thường nhà mình, không quan tâm tới nhà mình, tức vì mình không hề tiếc tiền mua quà tặng ông bà nhưng ông bà vẫn không hài lòng) nên em không mua nữa. Nhưng sinh nhật năm nay thì khác, em mua hoa sen về nhà cắm (hằng năm, chồng vẫn mua hoa sen về cắm nhân ngày sinh nhật bà) để tỏ lòng biết ơn bà đã chăm con cho mình, em không nói gì với bà cả (em làm gì cho ai ngại nói cho họ biết lắm ạ) nhưng chồng em nghĩ chắc chắn em mua tặng sinh nhật bà. Khổ nỗi, hoa sen chả nở gì cả, sao ông trời lại phụ long em thế cơ chứ, huhu.
Chuyện thứ hai: (mẹ chồng về quê) . Còn hai ngày nữa là tới ngày sinh nhật con trai, em bảo chồng “ sinh nhật con cho con đi xem múa rối nhé”.
Chồng cau mày và gắt“Cái gì?”. Hồi truớc, chồng tỏ thái độ này á thì em tự ái đầy mình, quay đầu đi luôn nhưng giờ là thành viên nhà EQ thì phải khác chứ, phái làm mọi cách để đạt được điều mình mong muốn thế là em nhẹ nhàng bảo:
“ Em muốn cho con đi xem múa rối. Các con lớn rồi, cần biết nhiều thứ chứ chỉ mua bánh gato về, thổi nến 1 tý là hết. Nhà mình có khách khứa đâu”.
Chồng im lặng. Em đưa còn ra khỏi phòng.
Ngày hôm sau, đi làm về, chồng bảo “hay cho các con đi công viên nước, chứ xem múa rồi toàn Tây, con không thích”.
“Vậy cũng được”
Ngày sinh nhật con trai, cả nhà đi công viên nước rất vui vẻ. Chơi xong thì ra quán ông già ăn tối. Tối về mua bánh gato cho 2 chị em thổi nến.
Ngày tiếp theo, chồng “em đi ra chợ mua hoa quả để đến nhà bà Đ (bà này là bạn ông nội, hiệu trưởng truờng mầm non mà con trai sẽ học và nhờ bà xin cho con gái lớp X vào truờng Y). Lần đầu tiên kể từ ngày ly thân, chồng đích thân nói với vợ chứ trước kia toàn nói với ông bà nội, nếu ông bà nội không làm được thì ông bà nội bảo em.
…. Hai ngày ngắn ngủi đó (không có mẹ chồng), em cảm thấy vợ chồng gần nhau hơn.
Rồi mẹ chồng từ quê lên. Chồng có việc gì lai bảo ông bà nội…..Hai vợ chồng lai thấy xa nhau, lại trở về như cũ, không phát sinh giao tiếp. Ứoc gì mẹ chồng đừng lên sớm. Em cảm thấy cô đơn vô cùng trong ngôi nhà của mình cộng thêm bệnh con trai mãi chẳng chữa khỏi, thấy cuộc sống ngột ngạt, chán chuờng nên đã từng có ý nghĩ rất tiêu cực là mong có tai nạn mà cả 3 mẹ con cùng chết.

Chuyện thứ ba: Ngày Quốc Khánh.
Ngày 30.8, mẹ chồng và chồng nói chuyện ngoài phòng khách.
mẹ chồng” mai mua vé tàu à thế mẹ nó về không, mà về làm gì tốn kém, vừa mới về rồi” (Nửa tháng trước, em đưa 2 con về HP đi Cát bà nên có ở nhà ông bà ngoại 1 đêm).
Chồng”không biết, kệ nó chứ, đi hay không thì tùy”
Ngày 31.8, nhân có đám tang ở cơ quan. Em về HP trước. Dẹp tự ái sang một bên, em nhắn tin qua YM “ A a”. Không biết chồng bận hay đang suy nghĩ xem có nên nói chuyện với vợ không mà không thấy trả lời. Ôi,sao thời gian chờ chồng reply nặng nề thế, hồi hộp chờ tin nhắn lại của chồng.
“uh, có việc gì”. Chồng reply lại, vợ mừng húm, nói lý do vợ về HP trước và bảo chồng là vợ mang con đi cùng.
“Em đi bằng cái gì, mấy giờ đi. Hay đi tàu để Anh ra mua vé rồi mẹ con qua cquan Anh lấy vé” (Chồng nghĩ em đi oto say nên muốn em đi tàu ấy mà).
“Thôi, em đi oto cho tiện, tàu phụ thuộc vào thời gian lắm”…3 mẹ con và bà nội đi tàu về trước. Hết giờ lv ngày 1.9, chồng mới đi oto khách về.
Ngày 2.9, vợ đưa con về bên ngoại, chồng gọi điện sang rủ cho bọn trẻ con đi Công viên nước ở Hòn dáu resort
….
Những ngày nghỉ lễ, khá vui vẻ, hai vợ chồng cảm thấy gần nhau hơn cứ như là chưa có chuyện gì xảy ra ấy.
Tối 4.9, 2 vợ chồng và con gái lên Hn trước; bố mẹ chồng có việc nên ở lại HP cùng con trai.
Em nghĩ phải nhân cơ hội không có bố mẹ chồng ở đây nhen lửa lại mới được nhưng tối đó, đi tàu khá mệt nên 2 vợ chồng đi ngủ, ai về phòng người đó như cũ.
Ngày 5.9, chồng dắt xe đi làm, dắt luôn xe cho vợ ra sân (hồi chưa có vụ ly thân, hiếm khi thấy chồng dắt xe cho vợ lắm). Em đương nhiên phải đưa con đi khai giảng. Chiều, em về sớm đón con, nấu cơm…Giờ đi ngủ, ai về phòng người đó. Cho con gái ngủ xong, em lấy hết can đảm đi lên phòng chồng (chồng đang nằm xem TV), gần tới của lại buớc ra, cứ như thế dăm bảy lần không dám vào. Nhớ lời chị Sim pồ, chị metraucontrau “mình phải tự mình cứu lấy mình, đừng ngồi chờ sung rụng” rồi “làm đến cùng (đánh rắn phải đánh dập đầu)”…. Em hít thở thật sâu rồi bước vào phòng chồng, ôm lấy chồng, muốn nói nhiều nhưng sao lúc đó miệng cứ như cấm khẩu, chả nói được gì. (chán ghê). Chồng bảo “xuống ngủ với con đi”. Chồng biết thừa ý của vợ là gì nhưng cứ giả vờ ấy, híhí, em chả nói được gì cả chỉ biết lắc đầu rồi hun chồng thôi, thế rồi. …(hìhì, xấu hổ lắm, em chả dám kể tiếp đâu).
Chồng bảo vợ xuống ngủ với con trước đi, chồng hút thuốc xong thì xuống. Em đi xuống trước, một lúc sau thì chồng xuống. Nằm 1 lúc chồng bảo “thôi, Anh lên nhà ngủ đây, nằm đây không ngủ được, nằm trên kia quen rồi”. Em không nói gì, chồng vác gối đi lên.
Ngày 6.9, sang chồng lại dắt xe ra sân cho vợ. Em đưa đón con đi học.
Chiều ông nội lên. Tối, em đi mua gối cho con gái để ngày mai mang đến lớp. Chồng ra sân, rồi lai quay vào. Em đoán là định dắt xe cổng cho vợ nhưng ông nội ngồi đó nên ngại.
Giờ đi ngủ, em mệt nên cho con gái đi ngủ thì cũng ngủ luôn, nửa đêm tỉnh dậy không thấy chồng nằm cạnh. Vậy là, chồng lại lên phòng chồng ngủ rồi. Nằm miên man suy nghĩ “không biết ý chồng thế nào, có muốn hàn gắn lại hay không, thái độ mấy ngày hôm nay thì thấy thiện chí rồi nhưng sao hôm nay lại lên đó ngủ nhỉ”, rồi”thôi kệ, mình cố gắng vậy thôi, được hay không thì thôi”. Cố ru mình vào giấc ngủ.
Ngày 7.9, hai vợ chồng vẫn trao đổi, nói chuyện với nhau bình thường. Giờ đi ngủ, vợ đóan chắc chồng lại ngủ ở phòng mình thôi nhưng ngạc nhiên chưa, chồng mang gối xuống, đọc truyện cho con gái ngủ xong thì sang với vợ…
Ngày 8.9; 9.9, tối chồng vẫn ngủ ở phòng vợ.
Sáng 10.9, vợ đưa con đến cơ quan để chồng phun thuốc diệt kiến ở nhà. Xong rồi chồng đến nhà bà bạn ông nội để nhờ xin chuyển lớp cho con gái. Về nhà, chồng gọi điện hỏi xem vợ có thường xuyển thay dầu xe không để đi thay (lần đầu tiên kể từ khi ly thân, chồng quan tâm đến cái xe của vợ). sau đó chồng về HP đón bà nội và con trai lên….
Em viết khá chi tiết chuyện nhà em để các bạn đang ở hoàn cảnh như em, muốn nhen lại lửa có thêm động lực thay đổi bản thân mình trước khi muốn người khác thay đổi, các bạn hãy hi vọng rằng KHÔNG CÓ GÌ LÀ KHÔNG THỂ, có điều chúng ta chưa biết cách thôi.

Tuy nhiên, vì sao giờ này em vẫn chưa đi ngủ, vì sao em không ngủ được? Do các vấn đề phát sinh tối nay.
Đầu tiên, 20h30, chồng gọi điện cho bố mẹ ra đón 2 bà cháu ở ga (nhiều hành lý nên chồng chờ hành lý thôi). Không biết bố chồng nói gì với chồng mà khi về nhà, chồng bảo “tối nay không nấu cơm, cho ông ăn cơm nguội à”.
Em ngạc nhiên, định thần lại 1 vài giây rồi bảo “không, em có nấu chứ, cơm nguội vẫn còn nên ăn cả cơm mới lẫn cũ”. Từ đó em cứ buồn.
Chả là từ ngày vợ chồng ly thân, chồng em chi tiêu cho gia đình nhiều hơn, em thấy bố mẹ chồng bằng mặt nhưng không bằng lòng với em. Em vốn dĩ không được lòng bố mẹ chồng rồi. Thêm nữa, hôm nọ đi cùng cô đồng nghiệp đến Đội Cấn xem bói (em là nguời không mê tín, chả bao giờ đi xem bói, nhưng thấy từ ngày chuyển về nhà này, nhiều chuyện không hay cứ liên tiếp xảy ra nên muốn đi xem thế nào). Bà bói nói hầu như đúng hết, duy chỉ có vấn đề bà nói về việc bố mẹ chồng không tốt với em, trứoc mặt đối với em 1 kiểu, sau lưng 1 kiểu và dặn em nên cẩn thận thì em không tin lắm vì nghĩ ông bà tuy không quý em nhưng bản chất là người tốt, chăm cháu (em cũng là ngừời dễ tin lắm ạ, nhà chồng toàn gọi em là Ngố).. Nhưng câu chuyện tối này làm em suy nghĩ, không lẽ bà bói nói đúng. Em cũng ăn cơm nguội cùng ông chứ có phải mình ông ăn đâu. Thấy cơm nguội không đủ nên em nấu thêm 1 ít cho con cái ăn chứ nếu đủ thì em cũng không nấu, con gái cũng ăn cơm nguội (cho vào lò ví song cũng OK mà, bà nội nấu cơm cũng thế mà). Sao em làm lại bị nói nhỉ? Buồn quá. Em lên thượng giặt quần áo rồi ngồi khóc.
Đến giờ đi ngủ, chồng đi vào phòng em đọc truyện cho con gái rồi lên phòng chồng. Bà nội xem xong phim cũng lên phòng chồng. Em ngủ với 2 đứa con nhưng đứa bé không chịu ngủ với em, cứ đòi ngủ với bà. Nó lên phòng bà thì chồng đuổi xuống nên nó khóc, nôn ra đệm. Chồng ôm chăn, gối xuống. thấy con nôn thì gắt ầm lên (chồng ghét cực kỳ ai nôn cho dù là bị ốm vì làm bẩn nhà cửa).Vẫn buồn vì chuyện “cơm nguội”, lại thêm chuyện này nữa, em buồn lắm, mặt xị ra, chông thấy thế làu bàu “..giống nhau xị mặt ra..” rồi ôm chăn gối lên phòng ngủ. (Vô lý quá, chồng có quyền tức giận, vợ lại cứ phải tươi tỉnh sao).
Em lau dọn cho con, lau phòng xong thì xuống nhà, nằm võng ngủ (phòng toàn mũi sữa, chua lắm nên không ngủ được. bà với 2 đứa ngủ phòng ông, còn ông lên ngủ với chồng) nhưng không thể nào ngủ được.
Em thấy bế tắc thật sự, không biết phải làm sao nữa đây?
– Không có bố mẹ chồng thì quan hệ hai vợ chồng chắc chắn tốt hơn, con cái ngoan hơn, tự lập hơn nhưng không ai đưa đón con đi học.
– Có bố mẹ chồng thì quan hệ 2 vợ chồng không cải thiện được, con cái đựoc chăm sóc ăn tốt hơn (ngủ thì không tốt hơn đâu ạ vì đứa bé cứ đợi bà xem xong phim (11h30)ỡ mới chịu đi ngủ.Em thì muốn bé ngủ sớm cho đảm bảo sức khỏe, mình cũng đỡ mệt khi cứ phải trông con muộn như vậy.)
Em nghĩ giải pháp là thuê GV đưa đón đứa lớn đi học và trông đứa bé ở nhà nhưng không biết nói sao với chồng, bố mẹ chồng. (Từ khi chuyển về nhà này, hơn 1 năm mà nhà em thuê hơn chục người GV rồi đấy ạ. Có một số người thì va chạm với ông nội. lần cuối cùng thì em chán, không thuê nữa, bà nội phải lên cơm nước….)
Các mẹ bày cho em cách nói với chồng và bố mẹ chồng với, em có nên nói với chồng là em với bố mẹ chồng không hợp tuổi nên không ở được với nhau không (Chồng em bênh bố mẹ lắm).
Tiếng gà gáy sáng rồi mà sao em chả buồn ngủ gì cả. Sống ly thân cùng nhà thế này, buồn quá.

(Đã đọc 1,316 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

One Comment

Viết bình luận