MGF: Gia đình rạn nứt vì chồng chê bai, coi thường, đánh vợ

Chia sẻ bài viết này

*MGF:

Xem thêm các bài viết khác của MGF

Chào cả nhà. Không biết có ai còn nhớ em không (trừ em sao_mai,hihi). Sau khi xin tư vấn của các mẹ ở tầng 5 và 7, ọp với các mẹ 1 lần ở Trần Duy Hưng. Em lặn xuống để đọc lai từ tầng 1, hi vọng tìm được cách thổi lửa rồi giữ lửa nhà mình. Nhưng việc cơ quan thì nhiều, rất muốn thức khuya để đọc như chị Sim nhưng con bị viêm da cợ địa nên đêm nào cũng ngứa, quấy 1-2 tiếng nên con ngủ là em tranh thủ ngủ để đêm còn thức chăm con. Tuy nhiên em cũng cố gắng tranh thủ giờ nghỉ trưa đọc được gần một nửa entries của chị Trâu (cám ơn mẹ nào đó đã up lên nhé), đọc được vài bài của chị Sim. Tuy chưa đạt được điều mình mong muốn nhưng em cũng ngộ ra nhiều điều, AQ nhiều hơn, dần dần thay đổi bản thân mình, bớt dỗi đi, nếu có dỗi thì ngay lập tức nghĩ đến nhà EQ và không dỗi nữa, tập nói ra những suy nghĩ của mình, bớt sưng cái mặt đi, có gì không hài lòng thì cố giữ vẻ mặt không cảm xúc, không buồn, không tức giận, tạm chấp nhận nhiều cái vô lý của chồng và tự an ủi “muốn xây nhà to thì phải xây móng chắc” (nhớ lời chị Trâu đấy ạ), do vậy phải kiên nhẫn, từ từ “cảm hóa” chồng nên nhiều khi chồng nói oan uổng lắm nhưng em vẫn im lặng họăc có phản ứng thì cũng chỉ nói 1-2 câu nhỏ nhẹ.

Sau khi 2 vợ chồng quay lai sau 8 tháng ly thân. Em cảm thấy chồng vẫn như cũ, không có gì thay đổi thậm chí còn không được như trước đó trong cách cư xử với em, vẫn chê bai, coi thường, đánh vợ. Em cảm thấy em không phải là vợ mà là osin để chăm con và cave trên giường. Em cố gắng làm mọi thứ trong khả năng của em nhưng chồng đều phủ nhận, coi em không làm gì cho gia đình này (Ông bà nội vẫn ở đây giúp nên chồng nghĩ em ỷ lại ông bà. Thực tế, những gì em làm được em vẫn cố gắng làm cho dù ông bà bảo để đó ông bà làm cho). Bất kỳ em làm gì, chồng cũng không hài lòng, nếu có chuyện gì xảy ra trong nhà thì chồng cho là lỗi của em (con vẽ bậy vào vở, con xé sách …). Em biết mình không phải là người đảm đang, tháo vát nhưng cũng hơn nhiều người ở xung quanh (tự đánh giá).
Em đã đọc bài người yêu thế nào thì nên bỏ của chị Sim. Chồng có 1 trong những điều đó là coi thường vợ và gia đình nhà vợ. Nhưng chót lấy rồi, có 2 con rồi nên đành cố gắng lựa mà sống. Nhưng tối nay thì EQ của em tụt thê thảm rồi.

Chả là vừa rồi chồng đi công tác 10 ngày, bà nôi về quê. Em nấu sẵn thức ăn rồi cho vào ngăn đá, ông ở nhà thì lấy ra nấu lại hoặc cho vào lò vi song. Chiều, ông đón 2 cháu, em về tắm cho 2 đứa còn ông nấu nướng (nhà chồng không tin tưởng vào khả năng nấu của em nên thường không để em nấu, mặc dù em tự nhận thấy mình nấu cũng không kém MC là bao, thậm chí nhiều món em còn chỉ cho bà cách nấu). Tối, em rửa bát rồi dạy con học, trong lúc dạy bé gái học thì tranh thủ cho quần áo vào máy giặt, thi thoảng chạy lên chạy xuống nhà chơi với bé trai để bé trai không lên chỗ chị làm mất tập trung, cho bé trai ăn hoa quả, uống thuốc …nên không ngồi kè kè bên cạnh con gái được, bé trai có khi lên chỗ chị, gạch bậy vào vở chị . Con gái tìm vở mới nên để sách vở lộn xộn không đúng những gì chồng đã sắp xếp từ trước (các buổi tối, chồng là người dạy con gái học, em thì làm việc nhà và chăm con trai, em chỉ dạy khi chồng đi vắng). Hôm qua, đúng tối chồng đi công tác về thì em lại có việc nên về muộn. Chồng cáu um khi thấy vợ về, bảo “làm j mà về muộn thế, sao ông trông nổi 2 đứa (thật ra nếu chỉ có mình ông với 2 đứa thì 2 đứa rất ngoan, không có bà, có mẹ để mè nheo), rồi “lên mà dạy con học, dạy con kiểu gì mà vẽ bậy vào vở, sách vở lộn tung xòe”. Em chỉ nói nhỏ “em không dạy con vẽ bậy” rồi dạy con học xong thì xuống nhà ăn cơm, cho 2 con uống sữa, đánh răng, đi ngủ.

Tối nay, đầu tiên là chuyện giặt quần áo. Em cho tất cả quần áo, tất của con vào máy giặt. Múc nước giặt xả ra từ ngày hôm trước ở trong xô vào máy giặt, nước trong chậu thì bụi bẩn nên em không cho vào máy, sợ hỏng máy. Chồng đi lên “sao không cho nước trong chậu vào máy”. Em”vì nước trong chậu bẩn”.
Chồng “bẩn thì nó lắng xuống rồi. Lười thì cứ lý do lý trấu”.
Em định nói “em sợ hỏng máy giặt nên không cho,” nhưng thôi, không muốn nói qua nói lại rồi đi xuống nhà.
Chồng “sao không trải tất của con, tất đi ở lớp thì phải trải chứ”
Em”thì mọi khi em thấy anh vẫn cho vào máy”. (Lúc em phơi, tất vẫn được giặt sạch mặc dù không trải”. Chồng nói vài câu nữa, em không nghe rõ nhưng em kệ đi xuống nhà, lấy khăn lau nhà lên giặt bằng nước từ trong máy giặt xả ra rồi hứng nước vào chậu.
Chồng “có cho nước vào máy giặt đâu mà hứng”
Em im lặng.
Lát sau, em vào phòng học của con, chồng “sao để con mang lắm vở đến lớp thế này, sao bọc vở ở nhà cho con để lẫn với vở ở lớp….”
Em đang giải thích là vở đó con tự boc. Chồng quát con”con bọc hay ai bọc”. Con bé sợ quá, không nói gì. Em cũng nhịn, không giải thích tiếp nữa. Chồng tiếp “dạy con kiểu gì mà để con vẽ bậy ra vở thế”. Em không chịu nổi, nói to “em không dạy con vẽ bậy vào vở, em dạy con học nhưng cũng phải làm việc khác…”chưa nói hết câu thì chồng nói gì gì (em không nhớ rõ) rồi lao ra, em đi xuống nhà, chồng đuổi theo tát vào mặt em. Con trai sợ quá, khóc ầm lên.
Lúc này, em chỉ nhớ mỗi chuyện chị Trâu nhất quyết ly hôn mặc dù đang mang bụng bầu, mùa đông rét mướt, bố mẹ ở xa khi chồng không tôn trọng chị ấy. Em cảm thấy mình bị xúc phạm và đây không phải là lần đầu tiên bị đánh, nếu em không ly hôn thì sẽ có những lần đánh sau nữa (Cách đây gần 1 năm , chồng đã đánh 1 lần và sau đó là ly thân) (Em vốn là người ít nói, không nói dai , không nói đi nói lai một vấn đề và nhiều người nói em nhịn giỏi). Trong đầu, em chỉ nghĩ đến chuyện ly hôn. Em cầm tiền mà lúc tối chồng đưa để mai đi 20-11 cô giáo. Em bảo “tôi trả lại anh tiền, từ giờ tôi với anh không còn liên quan nữa” rồi đi ra. Chồng đuổi theo, nói rất nhiều “mày , tao.., mẹ mày…”(em không nhớ rõ những gì nữa). Lúc này bố chồng ở dưới nhà chạy lên can. Em bế con trai đi xuống, không nói 1 lời nào. Chồng đi lên mang cặp cho con gái xuống rồi nói tiếp “sao tao nói một câu, mày cãi một câu. Mày còn ở nhà này thì mày ghi số của công an đi, mày mà cãi tao đánh mày. Tao nói để tốt lên chứ tao nói để làm gì, cho tao à? Tao còng lưng múc nước vào máy giặt là cho tao à(nước bẩn trong chậu ấy, còn mấy đâu, chưa đến 500 đồng con, cả tháng hết 50k tiền nước). Mày ngu thì mày phải nghe người khác nói, loai mày đi đâu cũng chả làm được gì đâu. Mày bảo chả liên quan là sao, tao *** cần mày, tao liên quan gì đến mày. Từ giờ việc ai người nấy làm, tao đi công tác cũng không đến lượt mày dạy con tao”. Em im lặng, ngồi bế con, nhìn TV, trống rỗng.
Chồng em có những điểm tốt, điểm xấu sau (không phải lúc tức giận thì em chỉ nghĩ đến điểm xấu mà quên hết điểm tốt đâu chị Trâu nhé):
Điểm tốt: có trách nhiệm với gia đình, không cờ bạc, rượu chè thì chỉ với đồng nghiệp, gái gú thì có say nắng một lần, giờ dứt ra chưa thì em không rõ, 10 ngày đi công tác vừa rồi là có làm chung với em đó nhưng em không bận tâm lắm, không suy diện, tự tìm niêm vui với con cái, cho bản thân mình ngoài chồng để quên đi), kiếm tiền hơn em nhưng so với thiên hạ thì thua xa, gọn gang, sạch sẽ, cuối tuần có dọn nhà cho vợ (mặc dù lần nào dọn nhà cũng kể lể rồi bảo vợ lười như hủi trong khi vợ cũng túi bụi với chợ búa cơm nước, con cái. Hồi đầu ly thân, chồng ra phòng khác ngủ,lúc đầu cũng gấp quần áo thay ra, gấp chăn nhưng sau thì cũng dạya muộn, không gấp chăn, quần áo thay ra vắt vẻo trên thành ghể). Chịu khó dạy con học(mặc dù hay chê bai, không động viên, khuyến khích con). Không tiêu xài cho bản thân hoang phí (nhưng lại cho người khác tiền tiêu vô lối).

Điểm xấu: huênh hoang, coi thường mọi người (giờ chứng khoán down, lương cũng thấp nên bớt coi thường đi 1 chút). Đanh đá, nói nhiều, nói đi nói lai một vấn đề, nói chua ngoa. Suy diễn, không tin người (Em thì dễ tin người, ai muốn nói gì thì nói thẳng với em, chứ vòng vòng, nói bong gío thì em chịu, ai nói sao thì tin vậy). Mình gây ra lỗi thì không sao nhưng vợ gây ra lỗi tương tự thì chê bai, chỉ trích, nói khiếp luôn. Không giúp vợ chăm con, Đêm hôm, con quấy khóc cũng mặc kệ, không bế giúp vợ. Vợ thiếu ngủ nên tối thi thoảng nằm nghỉ 1 tý thì thiếp đi, chồng khó chịu. Cũng nhặt từng sợi tóc dưới nhà xem là của ai (giống chồng chị Trâu). Hay cằn nhằn. MC biết tính chồng và rất chiều con mà nhiều khi còn bực mình Đã nghĩ xấu về ai thì mãi mãi không thay đổi.
Lý do em không muốn sống cùng chồng nữa là: chồng không tôn trọng mình, đánh mình không phải 1 lần nên mình tiếp tục sống chung thì sẽ còn đánh mình. Mà chồng đánh thì trước hết là khổ bản thân nhỡ có thưong tật thì sao, bố mẹ sinh ra, nuôi khôn lớn mà còn không đánh mình. Là gương xấu cho con, con trai sau này cũng đánh vợ thì sao? Không muốn con nhìn cảnh bố mẹ như vậy. Chồng đã có ác cảm với mình thì mình làm gì cũng không làm chồng hài lòng.

Em nghĩ ly hôn sẽ tốt hơn. Bởi chồng sẽ không còn hằn học với em nữa, không trút lên bọn trẻ nữa. Chồng là người có trách nhiệm thì sẽ không đối xử tệ với con cho dù ly hôn. Sau này chồng lấy vợ hai, nếu con gái không ở được với bố thì về với em.

Em bảo với con gái là con ở với bố nhé, mẹ đưa em đi. Con gái khóc, đòi đi theo mẹ và em và bảo “con ghét bố, bố cứ mắng con”. Thật lòng, em rất muốn nuôi cả hai, lúc đầu thì sợ không lo nổi cho 2 đứa thì con cái khổ nhưng sau nghĩ lại mẹ con rau cháo có nhau, chia 2 chị em ra thật tội nhưng chắc chồng sẽ không đồng ý cho nuôi cả hai.

Ngày mai, em đi công tác 2 ngày, định đi tiếp thứ 7, Chủ nhật để xử lý cái thai bị nhỡ kế hoạch (nếu em về nhà thì em không được nghỉ ngơi) và tối Chủ nhật thì đưa đơn cho chồng.

Cả nhà hãy ở bên cạnh em lúc này nhé. Em cám ơn mọi người.

*bachduong14:

@ chị MGF:
Em chưa kịp tìm hiểu ngọn ngành câu chuyện nhà chị, chỉ mới đọc chuyện mới nhất chị kể thì thấy rằng cuộc sống của chị đang ngột ngạt quá. Tình yêu là thứ mà rất khó tồn tại suốt đời với hai người, nhưng người ta vẫn chung sống với nhau hạnh phúc, vì ngoài tình yêu ra, còn có nghĩa vợ chồng, sự cần nhau.

Ở đây, em thấy dường như chồng không thấy vai trò gì của chị, không cần chị, thấy trướng mắt với mọi việc chị làm. Chắc chị rất áp lực và khó chịu khi sống bên một người hay để ý, kỹ tính và xét nét như vậy.

Nếu sự coi thường của chồng đã kéo dài, đã lên đến đỉnh điểm, không phải do ức chế tâm lý nhất thời, thì nếu là em, em sẽ nghĩ tới việc kiếm tiền nhiều hơn, tìm luật sư tư vấn (chị PM cho chị Sen nhà mình ý), để được nuôi cả hai con. Bé đã sợ bố như vậy, liệu có lớn lên bình thường được không?

Giaỉ phải cho câu chuyện nhà chị chắc phải rất dài, cần mổ xẻ nguyên nhân, cái đúng cái sai của mỗi người…Lúc này BD chỉ có thể động viên tinh thần chị là, nếu mình đã cố gắng hết sức mà không hàn gắn được rạn nứt, thì ly hôn không phải là điều gì ikinh khủng. Thậm chỉ còn mở ra một chân trời mới, cuộc sống mới cho cả 3 mẹ con. Ngay lúc này thì chị hãy nghĩ tới việc thu vén kinh tế, củng cố công việc, thu nhập, giữ gìn sức khỏe, tránh gây căng thẳng tột độ khi có mặt các con, tránh xảy ra những điều đáng tiếc hoặc ảnh hưởng tới sk, tâm lý con!

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.