Duahau161: Mệt mỏi vì mẹ chồng hay giận dỗi, đòi tự tử

Có điều mẹ chồng hay giận dỗi, thường để ý nhỏ nhặt, hay khóc, chuyện nhỏ mẹ chồng cũng khóc lóc bỏ nhà đi và đòi tự tử sau khi lời qua tiếng lại với chồng em.

Duahau161

Em lấy chồng đã được 1 thời gian và đang ở với bố mẹ chồng. Bố mẹ chồng em thật ra cũng hiền lành, bố thì ít nói nhưng vẫn quan tâm đến mọi người. Bố mẹ đều là người chiều con cháu nên từ lúc em có bầu cũng không phải làm gì. Chỉ nấu ăn cùng mẹ chồng và rửa bát, tự dọn dẹp phòng mình. Đến khi em bầu to em bị mệt và thể chất yếu thì cũng chẳng phải rửa bát gì, chỉ xuống nấu cùng mẹ nhưng hầu như hôm có hôm không vì em thường ngủ triền miên. Chồng cũng giúp vợ lau phòng dọn phòng.

Có điều mẹ chồng em hay giận dỗi, thường để ý nhỏ nhặt, hay khóc, chuyện nhỏ mẹ chồng cũng khóc và than khổ không sống được. Mỗi lần như thế mẹ chồng luôn bảo chồng em là mất con trai, và sợ em không cho bà bế cháu, chê bà bẩn. Lí do mẹ chồng khóc hôm thì là vì mẹ chồng mua hoa quả mà vợ chồng em lỡ ăn thừa 1 quả để hỏng, hoặc để lâu không ăn, rồi vì thấy vợ chồng em đi mua rau, hoa quả về nhà (em thường mua dâu tây, cherry, kiwi những quả mà ở chợ mẹ chồng không mua được thôi ạ).

Có 1 lần chỉ vì em mua mấy quả bơ về, ăn chưa hết mẹ chồng mua thêm 3 quả to đùng bơ sáp về. Em ăn không hết nổi mà bơ đã chín rồi để mấy hôm hỏng, bơ lại không ăn nh được vì ngán nữa ạ. Thế mà mẹ chồng khóc lóc bỏ nhà đi và đòi tự tử sau khi lời qua tiếng lại với chồng em. Và cứ những chuyện nhỏ như thế. Vì em không phải rửa bát nên em ăn gì mẹ săm soi cả dao cả đĩa để xem có ăn hay không.

Em thấy rất mệt mỏi và chồng cũng thế. Nhưng vì sợ mẹ buồn nên không dám xin ra ở riêng. Lúc trước khi cưới đã 1 lần chồng đề nghị nhưng mẹ tìm đủ mọi cách từ khóc lóc đến ép đến dọa, còn bảo là đi ra ngoài thì em sẽ không cho con về chơi với bà. Em rất mệt mỏi. Bây giờ mỗi lần nói chuyện với mẹ chồng em thấy căng thẳng vì cảm giác phải để ý từng chữ một, sợ mẹ chồng suy diễn mà nói em thế này thế kia.

Hồi xưa mẹ chồng em cãi nhau với bà nội và đã bế con bỏ đi không cho bà bế nên bây giờ bà luôn quy cho em cũng như thế. Có chuyện gì không bằng lòng thì bà không nói với em mà lại đi kể lể với bố mẹ em. Em thấy chán nản và muốn xin ra riêng. Trước khi cưới mẹ chồng có hứa với bố mẹ em là ở 1 thời gian rồi cho bọn em ra riêng vì không muốn bọn em ở trog ngõ ngách chât hẹp. Ngõ nhà em rất tối và sâu không bao giờ có điện nên bất tiện.

Em làm thế nào để được ra bây giờ các chị nào có sáng kiến không? Tinh thần em suy sụp quá mà em đang sợ đẻ non phải uống thuốc nữa. Em suy nghĩ và khóc suốt cả ngày thôi. Thà ra ngoài vất vả 1 tẹo mà có chồng giúp đỡ còn thoải mái hơn các chị ạ.

Harmonius

Bạn duahau sướng mà không biết hưởng, ra riêng đến lúc sinh con, nuôi con nhỏ không có ông bà trông cho thì bạn làm thế nào? Người trông trẻ ở Việt Nam đâu có được chuyên nghiệp đàng hoàng như ở nước ngoài đâu mà đòi ở riêng? Mẹ chồng bạn thế là tốt lắm rồi, học chị wick cách cư xử lấy lòng mẹ chồng đi bạn.

Hong_Cam

Dễ lắm bạn duahau ơi. Bạn cứ khen mẹ chồng nhiều vào. Bà mua gì cũng khen ngon. No quá nhiều khá ăn không nổi ngồi than thở “đồ ngon quá mà con no ăn nổi nữa. Bỏ thì tiếc, bầu ăn no quá co nguy hiểm không mẹ. Mẹ ăn đi nhé con làm cho mẹ ăn, đồ ngon lắm”…

Bà sợ không cho bà bế cháu thì chủ động nhờ “mai mốt mẹ giúp con chăm cháu nhé. Mẹ mà chăm cháu là yên tâm nhất”. Bạn mua trước sách báo nói về chăm trẻ tiên tiến hiện đại ngồi tám mẹ con cho vui đồng thời để bà biết quan điểm nuôi con của mình.

Mỗi khi chồng cãi nhau với bà thì bạn chủ động về phe bà. Bênh bà một tí. Nhà bạn chỉ là mẹ chồng chăm sóc quá thôi mà bạn khóc mỗi ngày luôn thì hơi quá đấy nhé.

Duahau161

Không phải là mình sướng không biết hưởng đâu bạn ạ. Mà là mình không thấy sướng. Bạn không ở trường hợp của mình nên không thể hiểu mình mà lại đánh giá mình như thế? Mình cũng được chiều chuộng từ bé nên vốn sướng rồi, có thể với nhiều người gặp mẹ chồng khó tính cay nghiệt mình là người may mắn, nhưng mình không phải người ta và không ở hoàn cảnh người ta bạn ah. Mình chỉ cảm thấy tinh thần căng thẳng đã là 1 nỗi khổ đối với cá nhân mình rồi.

Còn mình sống tự lập từ khi cấp 2 nên không sợ tự lập khổ, còn thấy đấy là hạnh phúc. Miễn sao ở với nhau là phải vui vẻ và có chuyện gì thì thẳng thắn chứ không phải để bụng nhau. Mình biết mẹ chồng tốt và là người quan tâm thái quá chứ không có ác độc gì. Nhưng nếu không hợp mà cứ chấp chi nhỏ nhặt rồi nay dọa tự tử mai dọa chết thì mình mệt mỏi lắm.

Mình khóc cũng là vì thấy tủi thân, nghĩ lại đang được chiều chuộng sung sướng không muốn lại vội đi làm dâu. Về nhà chồng không được thoải mái, suốt ngày thấy mẹ chồng kêu la khóc lóc. Tinh thần đè nén, thương chồng và có bầu nên hay khóc chứ không phải vì mẹ chồng nên khóc liên tục đâu mình chỉ muốn nghĩ cách ra ở riêng thôi…Không bạn nào giúp mình à. .

Venguon14

Dưa hấu coi nhẹ lời dọa của mẹ chồng là thoải mái ngay. Mẹ mình cũng hay dọa tự tử lắm. Mình dạ, không dỗ thêm. Chỉ dạ rồi nói qua chuyện khác. Ví dụ “dạ. Hôm qua anh B (anh mình) gọi điện thoại cho con… Blah blah”. Hoặc chỉ dạ rồi làm việc khác. Giống như đứa con nít nằm vạ, mình tỉnh bơ.

Duahau161

Eo ơi mình không tỉnh bơ coi như không có gì được ấy. Bà cầm cuộn dây chả biết lôi từ đâu ra bảo tao chuẩn bị trước rồi. Tối qua tao chào bố mình rồi giờ tao không còn gì để vương vấn nữa. Tra tấn tinh thần kiểu đấy bạn bơ đi được mình thì chịu thôi. Có lẽ tính mỗi người 1 khác.

Mình vốn quan niệm mẹ chồng không phải là người để mình ở cùng để đối phó. Mà ở cùng (với bất kì ai) cũng phải thoải mái có gì nói đó mới ở lâu ở dài được. Có thể bạn nghĩ mình dở hơi làm gì có chuyện mẹ chồng con dâu như thế. Nhưng nếu không được như thế thì mình muốn ở riêng cho thoải mái, báo hiếu và quan tâm tới bố mẹ chồng cũng thích hơn và dễ chịu hơn bạn ah.

Venguon14

Có một thắc mắc như thế này. Chị em trong nước lấy chồng xong thường phải làm dâu sống chung với ba mẹ chồng. Vậy tại sao trước khi lấy chồng không tìm hiểu luôn cả ba mẹ chồng và hoàn cảnh sống? Coi như mình phải lấy cả nhà chồng làm điều kiện cưới?

Duahau161

Mình cũng thấy Venguon14 nói đúng đó. Mình cũng cẩn thận tìm hiểu bố mẹ chồng rồi. Nhưng lúc đầu khác với ở cùng lắm bạn a. Bố mẹ chồng mình sang nhà hỏi cưới nói chuyện trên trời dưới bể lắm. Giờ thì chắc quên mất rồi. Còn đi du lịch cùng bố mẹ chồng bố mẹ cũng dễ tính lắm…

Đến chồng mình còn bảo không ngờ mẹ chồng lại như thế mà. Nghĩ ra đủ cảnh viễn tưởng về việc mình đối xử thậm tệ với ông bà. Mà mình cũng quan tâm tối tối làm nước ép mời mẹ uống. Mua bánh này kẹo kia vì biết mẹ thích ăn kẹo ngọt. Vậy mà tự dưng cứ bị đổ cho là “sẽ” thế này thế nọ. Cũng nản chứ bạn ơi.

(Đã đọc 110 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận