gatre: Chồng cục cằn, lạnh lùng mỗi lúc giận nhau

gatre

Có một người bạn nói với em rằng, có phải vì chồng mày không muốn có đứa con này và ko muốn lấy mày nên mới đối xử như vậy, vì thực tế, chồng em tệ với em như vậy từ khi em có bầu. Còn cái thời yêu nhau, dù có hoa bướm nhưng em lừ mắt một cái là cũng biết điều, nịnh nọt chạy chọt đủ kiểu cả. Những ngày kỉ niệm thì đủ trò lãng mạn bất ngờ đến bạn bè cũng phải ghen tị. Và đúng là từ ngày quen em Ngân hàng và biết em có bé thì đời em mới gọi là tụt dốc không phanh.

Sống cạnh chồng lắm khi em cũng không hiểu chồng nghĩ gì, yêu mình, ghét mình, muốn lấy mình, yêu con, ghét con, muốn có con hay không muốn. Những hành động của chồng em trong nhiều thời điểm hoàn toàn trái ngược với nhau.

Như em đã kể những cái xấu xa, những cái thô lỗ cục cằn, phũ miệng, những giây phút chối bỏ mẹ con em, các chị cũng rõ. Em xin kể tiếp những cái xảy ra trong những ngày tháng bình thường để các chị đứng ngoài, khách quan cho em thấy, biết đâu có người có thể hiểu được chồng em?

Từ ngày em phải vào viện do bị động thai, sau đấy dù nắng mưa thế nào chồng vẫn đưa đón đi làm hàng ngày, chỗ làm của chồng cách chỗ em 8km, tính cả đưa đi đón về, 1 ngày chồng phải đi khoảng 50km.

Chồng em không phải là người có thể kiên nhẫn chờ đợi, trước đây khi còn đi làm chung (hồi yêu nhau) em mà để cho chồng chờ dù chỉ 5p thôi là đã bị giục cuống cả lên, lâu hơn nữa thì e là mặt nặng mày nhẹ rồi. Thế mà em đi khám thai, phải chờ gần 2 tiếng đồng hồ, chồng xách cặp, cầm áo, ngồi cửa phòng siêu âm chờ vợ không hề nhăn nhó giục giã. Em mang kết quả của con ra thì hớn hở đòi chỉ xem em bé thế nào.

Tối nào cũng hôn bụng vợ nói là bố yêu con, tối nào cũng sờ bụng vợ trước khi ngủ để được cảm nhận con trườn, con bò. Khi con máy, em bảo anh ơi con đạp thì dù có đang ngủ say cũng sờ lấy sờ để cảm nhận sự tồn tại của con trong bụng em.

Hôm từ nhà vợ chúc tết về, vợ hỏi thì nói, anh đã lấy em, em là vợ anh thì suốt đời này kiếp này chỉ có em là vợ anh thôi.

Nói chung là em rất hoang mang, sau 6 năm tìm hiểu, sống kè kè bên nhau, đến giờ em lại có cảm giác hình như em chẳng hiểu gì về chồng. Chẳng hiểu gì về tình cảm cũng như suy nghĩ của chồng.

Có phải là trái ngược hẳn những lời than vãn trong lúc sóng xô không ạ.

Em bị ngã, chồng bật dậy như lò xo giữa đêm, bế vác vào giường, xuýt xoa, trách móc, dặn dò, đủ cả. Thế mà lúc cãi nhau, em bị đau người, chồng còn lấy chân hất chân em ra lúc vô tình chân em chạm vào người chồng 1 cách phũ phàng, không 1 câu hỏi han, không 1 cái nhìn liếc mắt.

Tối nào cũng phải ôm vợ mới ngủ, đêm vợ vào nhà vệ sinh lâu lâu là đã phải hỏi rồi, nhưng cãi nhau, mỗi thằng 1 chăn, không thằng nào nhìn thằng nào, cứ như là không quen không biết.

Bình thường ăn cơm xong, mâm bát vợ còn không phải bê, nặng nặng là chồng vác hết, thế mà cãi nhau, thấy vợ bê 1 chậu quần áo to tướng lên sân thượng phơi, chồng ngồi chơi như không thấy gì.

Lắm lúc đi làm về, tự nhiên rủ vợ đi ăn uống rồi gọi về báo cắt cơm với bmc. Nhưng như tối qua, vợ rủ đi cafe, đưa vợ đi mua đồ bầu, thì mặt nặng mày nhẹ, ra chiều cứ như là bị áp ngục. Vợ tụt hết cả hứng.

Còn nhiều nhiều những cái trái ngược mà nhất thời em không nhớ nữa.

Chồng em tốt hay xấu? Yêu em hay không yêu em? Cần con hay không cần con? Nói thật là bản thân em giờ không hiểu nổi và không dám tin là mình có thể hiểu đúng.

wic

Theo thiển ý của chị thì chồng em Gà yêu chính nó chứ ít yêu em. Nó tốt với em là vì nó thích thế, có thể làm việc đó khiến nó tự cảm giác nó là thẳng chồng tốt, thằng cha tốt. Chứ nó làm thế ko phải để em vui (con em thì chưa ra đời nên chị ko biết nó vì con không). Vì thế nên nó làm gì vì cảm xúc của nó, chứ ko phải vì cảm xúc của em đâu.

Còn ứng xử với tuýp người như ku này thế nào thì đợi metrau và các cao nhân khác, vì chị chưa gặp đối tượng này bao h. Có gặp thì cũng đá đít lâu rùi nên ko có kinh nghiệm.

yamanote

ơ hơ mình thấy nó yêu gà đấy nhưng ko thích bị người khác điều khiển, ko thích bị dưới cơ, kiểu cãi nhau tôi mà giúp cô thì hóa ra tôi ở dưới cơ cô à. chắc còn trẻ, kiểu này không có khó trị đâu, có 2 nguyên tắc:
1/ hãy khéo léo làm như thể tất cả mọi việc là đều theo ý anh ta, luôn dẫn dắt đè nghị offer chứ ko áp đặt bắt ép, hoặc cái gì anh ta ko thích thì ko bắt anh ta làm nữa (@giống mtct đối xử với chồng)
2/ hãy đừng thể hiện cá tính mình đừng bất cần quá. hãy bết nhõng nhẽo dưới cơ làm nũng tôn sùng cái tôi cái đàn ông của chồng lên, hắn sẽ chiều mình hết biết. Gà cứng cỏi quá, giỏi giang quá, khí phách quá nên nhiều lúc nó tức vì kiểu bị dưới cơ vợ ý.
tranh thủlucs có bầu mà làm nũng và nhõng nhẽo yếu đuối cần anh che chở vv đi Gà ơi, sau này con ra đời mình phải lo nhiều thứ lắm, ko có cơ hội thứ 2 đâu.

cái avatar cùa Gà đã cho thấy Gà là cô bé rất kiêu hãnh rồi heheh, mềm mại mong manh yếu đuối tí xem nào :Rose:

xz

[email protected]: Công nhận là em hơi bị hãnh tiến :Smiling:, thứ nhất là em hơn tuổi chồng, thứ hai là hoàn cảnh gia đình khiến em độc lập tác chiến từ bé, em thi trường cấp 2 nào, thi trường cấp 3 nào, thi đại học nào, chọn ngành nào, ra trường làm ở đâu, đều tự 1 mình em quyết định. Bố mẹ em vất vả, nhà đông anh chị em, chỉ có thể chăm con bằng cách kiếm tiền cho con ăn học, đấy cũng là cả 1 sự cố gắng lắm rồi. Mọi việc do em tự nhận thức bằng nhiều con đường, qua sách vở, qua quan sát và qua cả những cái vấp của mình. Có lẽ vì thế mà em khá mạnh mẽ, hoặc cũng có thể cố tỏ ra mạnh mẽ, và bởi vì em cũng là một phần trụ cột của gia đình.

Và em cũng phải công nhận là, chỉ khi nào cãi nhau em mới bị xử tệ thế, còn bình thường, em thích gì được chiều đấy, đòi hươu đòi vượn cũng được.

Nhưng cái em không hiểu nhất là, tại sao khi em chưa có bầu, em được chiều như chiều vong, còn khi em có bầu rồi, em lại không được chiều bằng :Thinking: Phải chăng vì sự xuất hiện của người thứ 3??? Nhưng hiện giờ, em dám đảm bảo chồng em biết chắc 1 điều, chỉ cần chồng léng phéng là em xách va li ra đi ngay lập tức, không bao giờ ngoảnh lại. Tạm thời với nghiệp vụ thám tử của em thì chưa thấy có gì khác thường cả :Sad:

Thế là thế nào, em thấy em toàn gặp chuyện ngược đời. Có phải do tính cách em nó tạo cho em cuộc sống như thế

Bonrose

chồng Gà na ná chồng tớ ở cái đoạn bình thường thì ngọt ngào âu yếm cực, nhưng lúc tức thì đá thúng đụng nia bơ mình luôn.

Hồi đấy vẫn đang yêu, chồng tớ vẫn thường loanh quanh bên cạnh lúc vợ rửa bát, nhưng có hôm dỗi mình, ăn xong nguẩy đít đi thẳng lên phòng, trước khi đi còn liếc mình 1 cái xem phản ứng thế nào. Lần đấy mình điên quá, chạy lên chỉ mặt bảo “anh có xuống rửa cùng e ko thì bảo”, thế là chồng xầm xì nhé, hầm hè chạy xuống rửa, mình thì xách xe đi về thẳng. Mẹ chồng đứng ngoài thấy con giai đang lụi cụi rửa bát, con dâu (chưa cưới) thì xách xe về, chả hiểu có chuyện gì. Sau đấy lúc tối nhắn tin bảo mình, “anh vẫn chưa nguôi thì em ngọt ngào 1 tí thì em bị thiệt à?” Sau lần đấy mình đổi chiến thuật, biết giai này ưa ngọt ưa nịnh nên nhờ cái gì mình cứ “anh ơi anh à, làm hộ em cái này với”, rồi cứ “bố bé, mẹ bé”, thi thoảng sụt sùi vài câu. Như hôm Tết chồng rủ 1 lũ bạn về ăn uống nhậu nhẹt, cả hội say bí tỉ đến 12h đêm còn rủ nhau đi bar tiếp, mình thì cặm cụi nấu nấu dọn dẹp 1 mình. Lúc chuẩn bị kéo nhau đi bar mình lườm cho 1 phát. Lúc đấy say rồi nên chắc không biết, đi ra đến cửa thì chân đi 2 hàng, mồm thì nói linh tinh, được 1 đoạn thì nôn hết ra đường, mình kéo về nhà, trèo được lên giường thì lăn ra ngủ. Lau mặt lau người cho chồng xong mình cũng chả ngủ được, vì bực, vì lo, rồi mùi rượu nồng nặc. Sáng hôm sau mình đi sớm, pha cho cốc nước cam để trên mặt bàn rồi nhắn tin để lại bảo “anh dậy thì uống nước cam em để trên bàn đi nhé”. Đến tận trưa mới nhắn lại cho mình, nói phét bảo “anh khỏe lắm, ko mệt tí nào, chiều đưa mẹ đi chúc Tết nhé”. Đến chiều đi thì vừa đi vừa ngáp, đi chúc xong nhà cô về lại lăn ra ngủ tiếp. Đợi cho ngủ dậy mình mới ngồi cạnh, sụt sùi giả vờ giọng tội nghiệp “lần sau bố đừng uống say như thế nữa nhé, mẹ lo lắm, say rồi mệt người, rồi k phải ở nhà mình mà bố ở ngoài, nhỡ có chuyện gì xảy ra thì sao.” Chồng k nói gì, nhưng mình biết là cá cắn câu, có tác dụng rồi.

Đấy, Gà cứ thử đổi chiến thuật mềm mỏng đi tí xem sao. Ra ngoài ghê gớm với ai thì ghê về nhà nhường chồng tí cũng chả thiệt đâu. Em Ngân hàng kia chắc cũng ngọt ngào xinh xắn khéo chiều nên chồng Gà mới vấn vương. Gà cứ cho chồng ăn uống ngon lành vào, rồi tối bóp lưng bóp chân cho chồng, hỏi “anh đi làm có mệt ko, để em bóp lưng cho”, rồi thỉnh thoảng mua đĩa phim về 2 vợ chồng nằm ôm nhau xem chung, lâu dần thỉnh thoảng nhờ chồng mấy việc vặt, trả vờ đau lưng, ốm, mệt (mà bầu thì hay đau lưng thật), bảo chồng xoa cho em với v…v… rồi tỉ tê, sụt sịt vài câu, rồi cũng phải trả vờ vụng về 1 tí để cho chồng có tí ra oai… là ông nào cũng nhũn như chi chi hết Gà ạ

bidi

Mình theo dõi câu chuyện của Gà suốt từ topic ngày xưa đến tận topic này. Sao Gà lại so sánh chồng những lúc bình thường với cả lúc giận nhau nhỉ? Vì rõ ràng đấy có thể hoàn toàn là 2 con người khác nhau, từ hành động, lời nói và cảm xúc. Lão chồng hâm của mình bình thường rất ngoan ngoãn, biết nghe lời, chăm chỉ làm việc nhà, nhưng lúc lão mà điên lên thì cáu bẳn, cục tính, ăn nói lỗ mãng. Chính vì thế nên mình chả bao giờ để bụng lúc lão í điên lên nói cái gì rồi lại tự thắc mắc xem lão í có yêu mình hay ko? Lúc nào hỏi yêu em ko, lão í chả bảo là “ko, điên à?”. Lão í còn rất đắc chí vì bảo mình là “em phải yêu anh nhiều lắm ấy nhỉ”. Thôi, thế cho lão í sướng. Mặc dù bụng dạ mình bảo, nếu lỡ có bỏ nhau thật, chưa biết ai buồn hơn ai đâu :Silly:. Chồng Gà còn biết lãng mạn này nọ, chứ lão này còn chả biết lãng mạn là gì, chả mấy khi tặng cho mình cái gì, hẹ hẹ. Cơ mà mình AQ cao, nên tự lấy tiền của lão đi mua những thứ mình thích.

Mình thấy cơ bản chồng Gà cũng yêu Gà, cũng thương con, nhưng “chú bé chồng” vẫn còn chưa lớn nên tâm trạng chưa ổn định. Lúc thì chàng thích thế này, lúc chàng lại thích thế khác. Nhất là lúc chàng điên lên thì ăn nói hành động văng mạng. Thôi, đã biết tính chồng thế và muốn tiếp tục “thử sống cùng nhau” thì tránh làm chàng nổi điên lên vậy. Nếu chàng có lỡ điên loạn thì cũng đừng cố sống cố chết mà cãi nhau, chứ “tâm lý chiến” như các chị trên này đã bảo í. Có lần mình với chồng cãi nhau cái gì, mình nghĩ nhất định phải khóc sụt sịt mới được. Chuyện đấy thì cũng chẳng đến nỗi phải khóc nên mình ngồi nghĩ mãi, chả biết làm sao mà khóc bây giờ. Thế là lôi ảnh gia đình ra xem, được 1 lúc thì thút tha thút thít. Lão kia ở đâu nghe thấy, chạy vào xem, ánh mắt rất hối lỗi, xin lỗi rối rít. Nhưng bài đấy giờ ko áp dụng được nữa nên mình phải chuyển sang trò khác rồi. Đối phó với những lão chồng tâm tính ko ổn định sao mà mệt ghê! Mình giờ lúc thì nổi điên giận dữ, lúc lại bình tĩnh khuyên bảo, lúc thì mặt lạnh chả nói gì. Lão í thì hay thắc mắc ko hiểu mình nghĩ cái gì trong đầu mà mỗi lúc 1 kiểu, chả biết đường nào mà lần. Thỉnh thoảng mình cũng quát chồng ghê lắm, nhưng bình thường thì nhõng nhẽo nên 2 đứa trêu đùa nhau suốt ngày. Chồng mình còn dở hơi, quan tâm đến vợ nhưng lại sợ vợ biết thì kiêu í. Ví dụ 2 đứa đi làm, thấy mình ko đội mũ, trời gió to là chồng kêu “về rồi lại đau đầu cho mà xem”. Mình mà bảo “hóa ra cũng biết quan tâm” thì lão í lại “dở hơi à? ta thèm vào.” Bạn bè người thân xung quanh, ai cũng thấy chồng rất quan tâm, lo lắng cho mình nhưng nếu ai mà động vào nói thì hắn giãy nảy lên, chối đây đẩy “yêu đương gì đâu”. Nên sống với chồng như vậy, mình ko AQ cao, mà hay tủi thân nghĩ ngợi thì chắc ức chế từ lâu, đường ai nấy đi rồi.

Sau 1 lần bọn mình cãi nhau lanh tanh bành thì giờ chồng cũng biết để ý đến cảm xúc của mình hơn. Chồng mình ko giỏi nói, ko kiểu “mồm miệng đỡ chân tay” nhưng nhìn vào những gì chồng làm, mình biết là chồng có thay đổi nhiều. Mình AQ cao nên thấy thế cũng ok rồi. Từ từ uốn nắn tiếp.

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận