meongo3001: mâu thuẫn với mẹ chồng

– hiện có 2vc và 1 con nhỏ gần 15th, vì bà ngoại bận chăm 1 chị hơn 2 tuổi nên nhà e chỉ có bà nội lên trông cho 2 vc đi làm. 4ng ở chung 1 cái phòng con con khoảng 15m2 gì đó.

– Ở với bà, nếu mà hôm nào e dậy từ lúc 5h, làm đủ thứ việc cơm cháo, đi chợ nấu nướng thì ko thấy nói gì, nhưng mà hôm nào e mệt, có ngủ muộn đến 6h hoặc hơn là y rằng có chuyện. Bà nói là e làm biếng, con dâu gì mà còn dậy muộn hơn cả mẹ chồng. Chồng e thì ko dám ý kiến gì, 1 mình bà thích nói gì thì nói ấy.

– Mà mc e chăm cháu cẩn thận nhưng mà yêu cháu và chiều cháu thái quá.

– những ấm ức, rồi thì mâu thuẫn vì khác quan điểm, nên sơ sẩy 1 tí, e có bật lại hay thái độ 1 tí thôi là lớn chuyện ngay ạ.

[su_spoiler title=”Để xem đầy đủ nội dung, click vào đây” style=”fancy”]

E kể sơ qua cho các chị nghe tình cảnh hiện tại nhà e, hiện có 2vc và 1 con nhỏ gần 15th, vì bà ngoại bận chăm 1 chị hơn 2 tuổi nên nhà e chỉ có bà nội lên trông cho 2 vc đi làm. 4ng ở chung 1 cái phòng con con khoảng 15m2 gì đó. Vấn đề với chồng thì em nói sau, chủ yếu là chuyện vs mẹ chồng em thôi.
Hiện tại thì bé nhà e đã cai sữa vì 1 lần bà bế cháu về quê thấy bảo ngoan nên cho cai luôn ạ, từ hôm cai sữa thì bà fai chăm cháu cả đêm còn mẹ fai đi chỗ khác thì bà mới cho cháu ngủ được. Thế là cứ tối về e được chơi với cháu cho bà nghỉ ngơi, đến giờ cháu ngủ thì e fai ra ngoài, e biết lịch vậy nên ko bảo sao, mấy hôm trước sau khi bà cho con bé ngủ xong, thấy vẫn sớm nên e xin phép bà đi ra ngoài hóng mát, e nói vậy rồi e lấy xe đi, đúng hôm ông chồng e đi uống nước với bạn. E đi chắc tầm nửa tiếng thì về, lúc đó chưa đến 10h, chồng e vẫn chưa về, e nằm ôm đt chơi. Bà ngủ cùng cháu thấy e lăm le cái đt thì kêu là cái thằng này mãi chưa thấy về, e có nói lại là mọi khi đi tầm này chắc cũng sắp về, còn gọi điện hay nt thì chưa chắc ck e trả lời nên e cũng kệ, vẫn ngồi nghịch đt nên bà ngứa mắt bảo e tắt điện thoại ko con bé dễ tỉnh. E cũng ko nghịch đt nữa, định chợp mắt tí vì cũng thấy buồn ngủ. Đang thiu thì bà lại kêu sao mãi chưa thấy về, rồi bà bảo e ra ngoài gọi xem thế nào, e cũng ra ngoài gọi điện nhưng ko nghe máy, xong e cũng nhắn 1 cái tin kêu chồng về ko mẹ cứ nhắc mãi. Nói thực là e cũng sốt ruột nhưng ko kêu ca phàn nàn gì, chắc vì con bà nên bà cũng sốt ruột nên chốc chốc cũng than vãn làm e có nằm cũng chả ngủ đc. Tầm 11r thì e ra ngoài gọi thì thấy chồng nghe máy bảo tí a về mở cổng cho anh, a ko cầm đi. Thế là e đi lấy chìa rồi ra ngoài chờ ck về, vì nghĩ đằng nào ở trong nhà cũng ko ngủ đc. E chờ ông ấy độ nửa tiếng gì đó, lúc ấy là gần 12h, ông ấy về trong bộ dạng say khướt, nhìn thất tha thất thểu. Vào nhà e lấy quần áo cho chồng e thay rồi giục đi ngủ vì cũng muộn rồi, nhưng mà cũng fai 1h kém thì mới ngủ đc. E mệt quá nên mãi gần 6h sáng mới dậy, e vẫn còn mệt nên ngồi nghỉ 1 tí thì mẹ chồng e giục e đi nấu sẵn đồ ăn cho con. Biết vậy nên e đi sắp 2 nồi, 1 nồi nước đậu đun cho cả nhà uống, 1 nồi khoai để ăn, sau đó e đi băm thịt cho con. Lúc e băm thịt ấy, bà có nói là băm làm gì, lấy cái chày mà đập cho nó dễ ăn, thế là e ko băm nữa mà đi lấy cái chày e đập theo ý bà, quả thực lúc đó e cũng hơi bực mình vì bà nói nhiều e ko thích, e đập cũng hơi mạnh tay. Ôi giời, lúc đó e cũng ko tưởng tượng nổi từ cái lúc e đập cái chày ý, bà đang bế cháu ngủ trên tay, thế là thả vèo con bé xuống giường làm nó tỉnh, bà vùng vằng đi đánh răng, vừa đi bà vừa kêu: tao không bế con cho chúng mày nữa, tao về quê lo cái thân tao, tao chỉ bảo nó ra ngoài để cho con bé ngủ thế mà nó dỗi, tao nhắc nó làm đồ ăn cho con nó cũng dỗi rồi thái độ với tao. Thế rồi bà đi đánh răng, vừa đánh răng vừa cằn nhằn, xong bà gọi điện cho ông bà bảo là nó thái độ với tôi, tôi ko bế con cho nữa, tôi về quê. Sau lúc đó e bế con ra ngoài gọi là tắm nắng tí, thì thấy bố con bé cũng chở bà đi. Hôm đó e phải xin nghỉ ở nhà chăm con, nói thực con bé nhà e cũng thuộc dạng dễ chăm, đói thì ăn mà ko đói thì chơi, e cho chơi chán từ sáng cho đến đầu giờ chiều là tự ngủ, chả phải vất vả bế ẵm, nằm võng ru ngủ vất vả như bà. Tối cũng vậy, e cho con ăn uống no xong, e mở nhạc nhẹ lên, 2 mẹ con nằm chơi tí rồi con bé cũng tự ngủ. Cho con ngủ xong thì e đi dọn dẹp tắm rửa. Sau đó lại thấy bố nó đưa bà về và ko nhắc gì đến chuyện về quê nữa. Đấy là chỉ 1 lần, còn những lần trước thì cũng tương tự nên e ko kể ra, nhưng mà thỉnh thoảng nó lại tái diễn. Ở với bà, nếu mà hôm nào e dậy từ lúc 5h, làm đủ thứ việc cơm cháo, đi chợ nấu nướng thì ko thấy nói gì, nhưng mà hôm nào e mệt, có ngủ muộn đến 6h hoặc hơn là y rằng có chuyện, hồi e chưa cho con cai sữa cũng vậy, e thiếu ngủ từ hồi chưa đi làm cơ, cứ 5h hơn là fai dậy rồi, sáng mà cố nằm cho con bú là y rằng bị nói. Bà nói là e làm biếng, con dâu gì mà còn dậy muộn hơn cả mẹ chồng, trong khi đêm hôm bà ko fai dậy cho cháu bú như em. Chồng e thì ko dám ý kiến gì, 1 mình bà thích nói gì thì nói ấy. Mà có nói thì bà cũng để ngoài tai nên nói 1 2 lần rồi chán chẳng buồn nói. Mà mc e chăm cháu cẩn thận nhưng mà e thấy vẫn không ổn, bà chơi với cháu, khẽ cái cháu khóc là bà lại đánh chừa cái nọ đánh chừa cái kia, cháu đòi cái gì bà đáp ứng ngay ko cho cháu cơ hội tập nói, đồ chơi thì không cho ai chơi, ai đụng vào của mình là khóc ầm lên, mà muốn cái gì đó của ai không được cũng ăn vạ.. E thấy có bà là điển hình yêu cháu và chiều cháu thái quá, ăn uống thì bà thích ăn ngọt uống nước ngọt bà cũng tập cho cháu theo sở thích của bà, xong bà khoe là cháu giống bà. Em thấy mấy cái đó ko hay ho gì mà đi khoe cả. 2vc ra sức dạy con kiểu biết nhường nhịn chia sẻ trong khi bà thì ngược lại. Nói chung trước e có nói lại bà, nhưng mấy lần bà kêu vs chồng em là: tao nói gì nó cũng bật lại, nó muốn làm mẹ chồng tao rồi. Thế nên giờ e chẳng buồn nói, có gì e lại quay sang nt cho chồng. Có điều, những ấm ức, rồi thì quan điểm chăm con chăm cháu khác nhau nên cho dù e ko nói vs bà, e dạy con trước mặt bà theo cách của e, ko biết bà thế nào nhưng khẽ tí là bà quay sang trách e thế này thế nọ. E căng thẳng, mệt vì ko ăn uống được nhiều, lại thêm ngủ ít nữa nên đợt này sút mất mấy cân ai cũng kêu. Chỉ mong bà sớm về quê, e cho con đi lớp, 2vc tự chăm con vất tí nhưng mà tư tưởng còn thoải mái. Mỗi tội ông chồng em lại ko muốn cho con bé đi vì bảo nó vẫn còn nhỏ,vs lại đi lớp ko chịu ăn uống ngủ nghỉ rồi nghịch ko ai trông nhỡ làm sao… Ông ấy muôn bà chăm cháu vì nghĩ chỉ có bà mới chăm cháu cẩn thận được.
Thế nên giờ bà vẫn chăm cháu, vẫn 4ng cái phòng nhỏ, đi ra đi vào chạm mặt nhau suốt ngày, rồi thì mâu thuẫn vì khác quan điểm, nên sơ sẩy 1 tí, e có bật lại hay thái độ 1 tí thôi là lớn chuyện ngay ạ.
p/s: chồng e vs ông nội đang bận rộn xây nhà mới sắp xong, e cũng hóng sắp tới dọn nhà xong thì tình hình sẽ tốt hơn chứ thế này mãi chắc e chết mất.

[/su_spoiler]

mẹ chồng nàng dâu

wic

Từ lúc đẻ con ra toàn để bà chăm thế kia thì nói thế nào được chồng nhỉ? Mà bà trông cháu toàn phần thế thì cũng ko trách bà được là đúng rồi còn gì. Bà trông đỡ cho thì đành phải nghe lời bà thôi. Chả còn cách nào khác.

Thôi chịu khó chờ nhà mới rồi xử lí. Nhưng mình nghĩ quan trọng trong nhà bạn ko phải là MC, mà lại là chồng cơ đấy.

– từ tháng thứ 6 e đi làm toàn bà chăm thôi ạ, ck ko giúp gì đc phó mặc hết cho bà thế nên chồng e cũng chẳng nói được gì.

– tình hình là e vs mẹ ck mâu thuẫn suốt các chị ạ. Vì mc e có vẻ rất thích được coi mình là người quan trọng, cần được đề cao, mọi công lao đều 1 tay bà làm hết cấm được phủ nhận.

– Mà e có nhược điểm là ko biết nhường nhịn ai bao giờ kể cả mẹ chồng, cái gì nhịn dc thì e cho qua, nhưng mà quá là e bật luôn ý.  Những lúc như vậy e hay bật lại bà nên suốt ngày có chuyện bà đòi về.

[su_spoiler title=”Để xem đầy đủ nội dung, click vào đây” style=”fancy”]

Vâng chị wic, từ tháng thứ 6 e đi làm toàn bà chăm thôi ạ, ck ko giúp gì đc phó mặc hết cho bà thế nên chồng e cũng chẳng nói được gì. Nhiều cái ck e cũng để bà tự quyết, thế nên nghiễm nhiên bà quyết gì thì ko cần fai hỏi ai bao giờ. Hic hic… thế nên cái việc cho con ở lại với bố mẹ đi lớp là hầu như ko có khả năng, hoặc là bà đưa về quê ông bà chăm, hoặc là khi nào xong nhà, nếu sống chung với lũ được thì cố giữ bà ở lại trông con giúp may ra mẹ con mới đc ở gần nhau chị wic ạ. Nếu như nhà cửa mà vc e thu xếp đc thì lúc đó chắc e mới bàn đến khả năng thuyết phục ck cho con đi học thì bà đc nghỉ ngơi, e chỉ mong thế thôi chi ạ. Tuy vất vả nhưng mà thoải mái thì e ok hết.

tình hình là e vs mẹ ck mâu thuẫn suốt các chị ạ, e ko biết có làm theo cái cách mà bà chỉ đâu đánh đấy, bảo sao làm vậy, kể cả sai hay thế nào cũng ko đc trái ý bà. Vì mc e có vẻ rất thích được coi mình là người quan trọng, cần được đề cao, mọi công lao đều 1 tay bà làm hết cấm được phủ nhận. Nhất là cái vụ e chăm con, mình chăm con có ngoan hay ko thì mình biết, kể với bà chỉ tổ làm bà khó chịu ra thôi ý các chị ạ. Ý bà là tao chăm cháu lúc nào cũng ngoan, nhưng cứ vào tay mẹ là nó hư. Mà e có nhược điểm là ko biết nhường nhịn ai bao giờ kể cả mẹ chồng, cái gì nhịn dc thì e cho qua, nhưng mà quá là e bật luôn ý. Chính vì thế mà e bị bà ghét, khẽ cái là bà mắng e tê cả người ý. Mỗi khi bị mắng, ko hiểu sao người e nó cứ bừng bừng vì vô lý quá, những lúc như vậy e hay bật lại bà nên suốt ngày có chuyện bà đòi về. Mà đúng, bà nói vậy e lại thấy thoải mái làm bà tức nổ mắt ý. Lục đục suốt ngày mệt thật các chị ạ

[/su_spoiler]

FGMN

Bạn có lẽ cần nhận thức hoàn cảnh mình cho chính xác. Bà ko có nghĩa vụ phải trông con cho vợ chồng bạn, đó là trách nhiệm của vợ chồng bạn nên dù bà trông thế nào thì bạn vẫn phải hiểu là bà đang GIÚP bạn đấy. Khi bạn ko ghi nhận được đúng sự giúp đỡ của bà thì những gì đỏ đỏ trên là hết sức bình thường. Bạn chỉ cần thể hiện sự biết ơn, đúng với bản chất sự việc thì bà hết kể công ngay.

Mình thấy lạnh người khi đọc dòng xanh xanh. Bạn có đang ác độc quá chăng. Bạn cực kỳ khó chịu khi ai đó làm mình bực mình, vậy mà lại có thể thoải mái khiến người khác tức nổ mắt, mà đó là người đang giúp bạn chăm con, dù theo đúng ý bạn hay ko. Hãy suy nghĩ về việc này. Nếu bạn ko muốn bà tiếp tục chăm con nữa, hãy thể hiện thái độ chân thành, ghi nhận và biết ơn những gì bà đã làm cho bạn, nói rằng bạn ko muốn phiền bà nữa, bà có tuổi rồi, bà cần nghỉ ngơi, bạn gửi trẻ để con bạn trưởng thành và tự lập hơn… nhưng điều quan trọng là bạn biết cái gì làm mình đau, làm mình dễ chịu thì sẽ biết lời nói của mình tác động đến người khác thế nào.

(Đã đọc 70 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận