meokhongbeo: Chồng hay đổ lỗi

Q: meokhongbeo

Bạn cùng nhà của mình có cái tật là : hay đổ lỗi.

Ví dụ:

Bạn ấy đi chơi, trời đang mưa bão, con trai chạy theo, mình thì mải ngồi trên gác gập quần áo. Nghe tiếng con dưới sân mình hốt hoảng vì con hay ốm nên gọi con vào ngay. Bạn ấy: tại em không trông con thì có.

Bạn ấy đi chơi về, mình và con đang ngủ mà bạn ấy cứ mở tủ đóng tủ đau hết cả đầu. Mình mới bảo: Anh ơi, làm khẽ thôi nào… Bạn ấy: Em không ngủ được là tại em chứ, ai bảo em ko ngủ đc, con vẫn ngủ kia kìa.

Nói chung là điên tiết cực. Những cái này là chuyện nhỏ, và cũng lân cả sang cái lớn nữa mọi người ạ? Bắt bệnh này thế nào đây? Chữa bệnh thế nào đây để nó tiệt từ gốc ấy.

Q: nina57

Chồng em cũng hay đổ lỗi vậy chị ah, chuyện gì cũng là lỗi người khác, không bao giờ là lỗi của chồng. Cả chuyện Chồng thi rớt cũng vẫn là lỗi của em. Lắm khi em nghĩ chồng quá trẻ con và hoàn toàn vô trách nhiệm, nếu không muốn nói là không có chút bản lĩnh đàn ông gì khi cứ đổ lỗi cho mọi thứ, mọi người mà không thấy vai trò của mình. 

 

Tính em thì nóng và thích rõ ràng, có sai nhận sai nên càng điên. Nhưng giải thích, lý lẽ kiểu nào cũng không làm cho ck khá lên được. Sau này em mệt, chán, chẳng thèm nói nữa. Có một khoảng lặng, em cố gắng nghĩ hết mức cho ck thì nhận ra có lẽ đàn pong có nhiều loại, nhưng đa phần đều không sẵn sàng/không muốn thừa nhân cái sai của mình. Kiểu như Tào Tháo ấy, ” có thể thấy sai, có thể sửa sai, nhưng nhất định không thừa nhận mình sai” (em nhớ ý, không dám chắc 100% của TT hay của người khác). Nên với những người dạng này, chuyện nào cố cho qua được thì cho qua, chuyện nào quan trọng lắm thù mình tính tiếp. 

Em nghĩ nếu người ta thương mình thì sẽ sửa, sẽ điều chỉnh bản thân nếu mình giải thích cho họ thấy đúng. Còn nếu người ta không thương mình thì chịu thôi, mình càng chỉ ra, họ càng sụp xuống. Em bây giờ cũng chưa có cách nào hay cả, chỉ cố aq cho mình nhẹ nhõm một tí, và cố nhẹ nhàng với ck, hy vọng ck hiểu ra. 

Chứ thực tình, thương người ta nhưng thấy người ta vậy, em buồn lắm. Cảm giác như chồng mất hết sức mạnh và đôi khi cả tự tôn nữa. Họ nghĩ họ cao hơn mình nếu không thừa nhận họ sai gì đó. Nhưng trong thâm tâm, cả người ta và mình đều biết là người ta không có được vị thế cao lớn nữa rồi. Mỗi lần người ta phủi đi vậy là mỗi lần người ta bé nhỏ đi một chút.

 

A: urmyangel

chồng tớ dạo trước cũng y hệt luôn, nhiều khi mình nghĩ mình đàn bà mà tính đàn ông, dám làm dám chịu, rất quân tử còn mấy ông nam nhi đại trượng phu mà sao nhiều nét tính cách chả xứng mặt anh hùng gì cả, he he…

Nhưng dạo này chồng tớ đỡ hơn rồi, giảm hẳn rồi. Để nhớ ra xem tớ dùng chiêu gì nhỉ, ah, cứ dùng đòn thẳng, tấn công đối diện luôn. Nhà tớ đi cả 2 vợ chồng với con mà con ngã thì chồng tớ mắng tớ té tát bảo sao để con ngã, lúc đấy tớ cũng im lặng vì nghĩ chắc chồng xót con lão kêu thế kệ chồng, hôm sau đi 1 mình với chồng thì con còn ngã nặng hơn, tớ nhân dịp đấy tớ nói luôn là anh trông con không cẩn thận gì cả, bla bla,…thế là hôm sau hết nói.

Vụ cửa tủ quần áo thì ông nào cũng thế cả hay sao ấy, thực ra câu” con ngủ được mà em ko ngủ được là do em ” chẳng qua là chống chế tí cho đỡ ngượng chứ bản chất là các ông ấy tay khỏe mà là đàn ông nên làm cái gì cũng hùng hục, thô tháp,nhà tớ thì tớ cũng phải chịu đựng 1 thời gian, sau chuyển cái tủ quần áo ra chỗ khác thì đỡ hơn, giờ lại đến cửa nhà tắm, cứ lúc tắm thì ko đóng, đi ra là đóng sầm sầm, hihi…

Biện pháp là tích cực nhắc nhở, cứ nhẹ nhàng thôi nhưng nhắc đi nhắc lại nhiều lần, như kiểu dạy trẻ mầm non phải nói vài lần các cháu mới nghe thủng ấy, hihi… tớ thấy vấn đề nào mà được nhắc lại nhiều lần thì đối tượng cũng có tiến bộ và dần dần từ bỏ được thói quen xấu đấy.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.