Mèo bầu: Mẹ chồng “nhắc nhở” 2 vợ chồng giữ ý tứ

 

Mèobầu

Các mẹ thông thái cho em hỏi 1 tí
Chẳng là vợ chồng em sống với BMC. Vợ chồng em thì khá là yêu thương nhau, tuy chồng hơn em 9 tuổi, nhưng em tập cho cái thói quen là ôm ấp, hít ngửi vợ thành thần rồi, đứng giữa Best Caring trên Vincom mà hun vợ chùn chụt vào má hay ôm đằng sau vợ đi rong khắp siêu thị là chuyện bth. Em nghĩ cứ ôm ấp nhau nhiều thế nó mới thân thiết.

Ở nhà thì lúc nào có riêng 2 đứa em mới ôm. Chồng em đi làm về, thấy vợ làm bếp thì cũng xông vào ôm, nhưng tất nhiêu là khuất mặt người khác. Chứ trước mặt em cũng ko dám thế (vì mẹ em có dặn rồi mà). Nhưng bth thì nếu ngồi uống nước trên phòng khách bọn em sẽ ngồi chung 1 ghế. Cũng là hồi trước thôi, vì giờ em bầu, to như con tịnh, cũng khó ngồi chung, và em cũng ít khi ngồi uống nước. Nói chung là em hết sức giữ ý khi có người lớn rồi.

Thế mà hôm trc mẹ chồng em bóng gió nhắc nhở là nhà còn có bố mẹ, chúng mày giữ ý 1 tí. Em cũng ko hiểu là mình bị sơ hở cái gì  Hay là vc em “hoạt động đêm khuya” tiếng có hơi to? Nhưng cửa phòng đã đóng chặt, em cũng ko phải la gào gì :”> Nhưng chẳng lẽ lúc ấy lại nằm im như gỗ

Em rất là bực mình, vì mình đã giữ ý chứ có phải là ko đâu, chẳng lẽ vợ chồng đối mặt nhau cứ phải lạnh tanh, đã không ôm ấp thì chớ lại đầu mày cuối mắt cũng ko đc chăng? Thế mới là phải đạo chăng =.=

Em không thể thế được. Các mẹ cho em biết giải pháp với đi. Em là em đang theo hướng tiêu cực, tức là ai ghen, ai ngứa mắt thì kệ! Em phải giữ chồng em đã, không làm gì quá là được rồi. Hic, thật là khó chịu hết biết!

-y2: Em thì nếu là em em sẽ bth  Vì em với chồng cũng thế thì mắc gì cấm chúng nó, với lại chúng nó có hôn hít trc mặt mình đâu. Nếu chúng nó ra góc khuất, nghĩ ko ai nhìn thấy mà mình lỡ nhìn thấy thì tại sao lại mắng chúng nó chứ. Nói chung là trc mặt mọi ng thì em ko bao giờ ôm ấp hôn hít cả. Còn nếu nghĩ ko có ai nhìn thấy mà có ng lỡ nhìn thấy thì em cũng chịu, có phải bọn em ko giữ đâu.

Nhà em mỗi ng 1 tầng, đi ngủ cũng đóng cửa chặt rồi. Em ko biết có nghe thấy tiếng gì không, nhưng lúc ấy mà cứ nghĩ phải im, phải ko gây ra tiếng động gì như hồi 2 giường sát nhau, ri đô ở giữa thì chắc chết luôn!

Kinh tế để ra ở riêng thì ko khó, nhưng nhà chồng em có mỗi 1 con dzai, có cô em gái đi chống lầy rồi, thành ra chắc còn khuya mới ra ở riêng đc ạ =)) Thế nên em bực lắm. Nếu ở riêng thì đã tình cảm hơn nhiều rồi ấy chứ. Đây mình đã nhịn suốt, chỉ có trong phòng mới hú hí với nhau, thế mà trong phòng cũng còn ko đc thì em đi tu cho nó rồi!

Chả bít em có nên nói với chồng không, vì chồng em cũng kém giải quyết giao tiếp lắm. Hôm đấy em bực em đã nghĩ lần tới xxx bà cứ nằm im, hỏi thì bà nói là em sợ thở 1 tiếng bố mẹ nghe thấy lại bảo em mất nết huhu

-ý 3: Cái này tớ biết chứ  Tớ thừa biết là đằng khác. Mấy cái ghen ghét với lại ko thích con dzai con dâu tình cảm tớ cũng biết. Nên tớ có làm gì quá đâu. Không ôm ấp, không hôn hít trc mặt ai cả. Nhưng chẳng lẽ trong phòng mình cũng ko đc  nó nực cười quá!

Tớ thì vẫn nhiệt tình và tình cảm với mẹ chồng, quan tâm sức khỏe, cái nhỏ cái to, buôn chuyện trên trời dưới bể, quan tâm đến cả nhà chồng chứ ko riêng mẹ chồng. Còn chồng tớ thì trc giờ thế nào tớ để nguyên thế, tớ không có chèo kéo hay bảo này bảo nọ, nhưng có lẽ là cái tâm lý “mất con dzai” nó hơi bị to…. :-ss

Cho nên tớ cũng tâm sự buôn bán tí than thôi, chứ còn phận mình mình chịu, sống chung là phải thế. Tớ vẫn 1 mặt giữ ý, còn trong tâm thì AQ rằng ghen ghét đố kị nhiều thì mau già, mau xấu thôi =))) Chồng tớ còn sống với tớ cả đời nên giữ chồng quan trọng hơn giữ ng khác. Mình ko bày tênh hênh ra đấy thôi, còn nếu suy luận ra cảnh “À, chúng mày ở trong phòng hú hí nhau này nọ nhé” thì tớ cũng chịu =)) Vì có không hú hí cũng suy ra thế mà, cho nên chắc là cố mà AQ cái nỗi khó chịu này đi thôi

Cực kì thông cảm những gia đình ngày xưa 2 giường 2 bên, 1 ri đô ở giữa!

-ý 4: Khéo thì em ko dám nói, nhưng về tư duy cái chuyện tình cảm thì em khác. Tại mọi người bảo đặt vào hoàn cảnh thì em cũng chỉ biết đặt vào rồi nghĩ ra thế, chứ mình đã 60 tuổi đâu mà biết chắc chắn được, có khi chết sớm chưa đến 60 ý chứ!

Em biết là sống chung nó có nhiều cái khó, sống riêng cũng có cái khó riêng. Bị nói thế thì ai chả bực. Khổ, thực tế ra thì mình đi lấy chồng chứ mình đâu có lấy cả họ nhà chồng? Nhưng vì hoàn cảnh sống thế, phải chấp nhận đủ kiểu. Bực thì bực chứ em cũng có dám lanh tanh bành đâu =))

Em không thể sống vì người khác hết được  Bình thường em làm tròn phận sự, lễ phép ngoan ngoãn, nhịn 1 số thứ em cho là chịu được, chứ mình sống vì mình còn chưa xong làm sao mà sống vì người khác? Em cũng đâu muốn làm dâu? Em muốn làm vợ, nhưng vì hoàn cảnh phải làm dâu thì đã làm rồi, và đã cố gắng rồi đó chứ. Em cũng đâu muốn sống cùng nhà? Nhưng vì hoàn cảnh vẫn phải sống. Sống cùng nhà thì mình cũng lúng túng trong mọi việc nếu sau này phải làm, mà chồng thì cũng như đứa trẻ con mãi không lớn. Cái vấn đề khi ở riêng thì ai cũng gặp phải, nhưng không phải sẽ đau đầu mãi.

Em cũng đâu dám tung hê, nên mới hỏi các chị trên này xem có chiêu gì AQ được không cho nó qua cái cảnh vợ chồng son đã kín đáo mà vẫn như kiểu “tu chưa đủ” thế này thôi. Chứ tung hê thì em đã tung rồi, chả tội gì ngồi ấm ức =))

– ý 5: Cũng không hẳn tất cả cảm xúc là bực mình mà chỉ vì em không biết làm thế nào cả  Thật sự là thế. Lắm khi cứ ước có cái cẩm nang chỉ dẫn như trong Đô rê mon, hỏi “Giờ phải giải quyết chuyện này dư nào” thế là nó bày ra cho mình làm =)))

Người VN lại không hay nói thẳng, muốn ăn thịt gà nhưng cứ bảo thôi ăn rau muống cũng đủ rồi :-s khó mà đoán trúng ý mà làm. Huhu, em sắp sinh con gái, nghĩ lại tội, sau này con lại loay hoay như mình!

Chồng em trước giờ đối xử với bố mẹ thế nào giờ vẫn y nguyên  Lúc em có bầu em bảo đưa thêm tiền cho mẹ đi chợ cũng đưa thêm, sau em đi làm, ko ăn nhiều ở ngoài nhưng em vẫn bảo cứ đưa thế đỡ mẹ, không hẳn là khiến mẹ chồng nghĩ gì về chuyện con dzai có vợ mà quên mẹ. Chồng em thì chả tình cảm với mẹ bao giờ, giờ bảo chồng anh bóp vai bóp chân cho mẹ đi thì không thể rồi. Chuyện này cũng thật khó nhỉ =.=

Uh thì mẹ chồng cho mình anh con dzai, nhưng mẹ chồng được con dâu về. Mẹ em cho không đứa con gái, mất không luôn, chả được gì  Nghĩ lại thương mẹ nên lắm khi em cũng cùn lên, nghĩ “mày làm được cái chó gì cho nhà bà mà quát nạt bà”… Chung quy nghĩ lại đau đầu cũng tại tính khí mình hết … chả hiền lành, nghĩ thoáng được, lại hay tủi thân, mau nước mắt, cả nghĩ này nọ

– ý 6: Câu đấy thì là lúc chồng em bảo em :”Cô xem cô đã làm đc gì cho cái nhà này chưa” nhân 1 ngày đẹp trời cãi nhau lung tung beng ạ. Thì trong đầu em nghĩ thế.
Còn bài trước của chị Q thì em là 8x đời cuối, và vì em là mèo bầu nên em 87. Trước thì em hiền lắm, cái gì cũng sợ sệt, nhưng rồi thì dòng đời xô đẩy em bị tha hóa như Chí Phèo =)))) Đi lấy chồng em sợ lắm, stress mất 3 tháng, sau đó thì em nghĩ rằng :”Mẹ mình đẻ mình ra, nuôi mình lớn, giờ mẹ còn thương ko đánh ko mắng thì vì cớ gì mà để ng ta đè đầu đè cổ” Nên cái gì phải thì em nghe, cái gì ko phải em không nghe nữa

Và cũng vì chồng em đối với bên nhà em chưa được chu đáo nên em hay nghĩ tủi thân so bì. Mẹ em 1 mình nuôi em, muốn con tự lập, giỏi giang thành ra suy nghĩ của em nhiều khi là ngang, không có mẹ thì chết chứ không có chồng cũng vẫn sống nhăn. Vừa vừa phai phải biết điều thì sống với nhau, không thì giải tán, sống 1 mình lo cho mẹ khỏe hơn.

Đấy, em nghĩ như thế cho nên em không được như nhiều phụ nữ ở đây, nghĩ được chồng yêu là tốt rồi. Em không nhẫn, không cam chịu được thành ra nhiều khi nghĩ mẹ mình chả được gì, con rể năm thì mười họa chả có tiếng hỏi han, sinh nhật mẹ mình chồng biết hẳn hoi mà chồng chả được câu chúc mừng trong khi sinh nhật cả nhà chồng mình lo chu đáo —-> Không chịu được ý ạ =))))

ý 7: sang nhà vợ ăn cơm (cả nhà mẹ em lẫn nhà ngoại em) thì các cậu, các dì bên đó rất xởi lởi, hỏi han, hỏi câu nào trả lời câu đó, chả hào hứng tiếp chuyện gì. Ăn xong vợ đi rửa bát thì ngồi uống nưc, như người ta thì kiếm vài ba câu chuyện làm quà, chồng em mở đt ra ngồi đọc truyện chưởng và uống nước chè ạ =)))

Như ngta sang nhà vợ thì khi nào vợ mở miệng “thôi bọn con xin phép về ạ” thì hẵng về, đây toàn mở miệng trước với huých vợ trước ) Sang nhà ông bà ngoại vợ thì toàn tay không bắt giặc. Lúc ông bà ốm cũng coi như không, dạo này còn đỡ vì lâu không sang nên mấy lần vừa rồi có quả dưa, cân quýt. Nhất là sinh nhật mẹ em thì thôi rồi, hôm đó em mua hoa, viết thiệp, trong kẹp ít tiền biếu mẹ, nói đỡ là “sáng chồng con chở con đi mua hoa” để mẹ mát lòng chứ thực ra có làm cái khỉ khô gì ạ! Trưa mẹ em làm bún nem, gọi sang ăn thì bận việc, cũng chả thèm “Con xin lỗi, con chúc mừng sn mẹ, mẹ khỏe mạnh…” mà coi như không.

Chắc em phải nói thôi, nhưng em cũng chưa biết mở lời thế nào. Vì chồng em thì không phải là ki nên không làm, mà là vô tâm thật sự. Em cũng không thể mở lời kể công rằng em đã biếu nhà chồng, cho ng này ng nọ thế này thì anh phải như thế  Em đang không biết dùng lời nào để cho chồng thấm, để mẹ em cũng có thằng con rể đây. Các mẹ cố vấn cho em vài đường với!

– ý 8: Đúng là mưa sa =)) Sa vào đâu thì chịu ở đó vậy!

Những cái mà chị Q nói thì em cũng đang theo đây, vì cô dâu nào về nhà chồng chả được giáo huấn cái bài hy sinh, hy sinh và hy sinh trước rồi nhận được lại tí nào hay tí ấy. Nhưng xem ra để người chồng vô tâm thấy được, và cảm nhận được để quay lại đối xử với bố mẹ mình như thế thì cũng còn 1 chặng đường dài ngoẵng!

Trước em có quan tâm, mua sắm, biếu xén ai nhà chồng em cũng cứ lẳng lặng làm, chỉ người đó biết thôi, nhưng giờ chắc phải đổi chiến thuật làm cả trước mặt chồng nhỉ? Không thì sao mà chồng thấy để mà nhận ra được =.= Ây dà, có không muốn “khoe” ra cũng khó phết! Con mình thì mình bảo được, bắt làm cái này cái kia được chứ chồng lắm khi thấy mình làm rồi cũng không làm theo, vì lý do gì thì chỉ có trời mới biết! Hic!

– ý 9: Vâng, mẹ yamanote nói rất đúng. Thực ra là vì em thấy mẹ nuôi mình thế, mình đi lấy chồng là mẹ đã mất 1 chỗ dựa rồi, mẹ em ly hôn ba em, nuôi em 20 năm nay mà, thế mà mình cố gắng làm theo lời mẹ chăm sóc cho nhà chồng, rồi nhà chồng đòi hỏi này nọ, xét nét này nọ mình cũng chịu, trong khi chồng mình chẳng coi nhà mình ra sao thì em bực. Từ đó em cũng cứ xét nét, và cho rằng họ chẳng làm gì cho nhà mình trong khi về lý thuyết thì con dâu với con rể cũng là con và đã lấy là trách nhiệm và quyền lợi = nhau. Thế cho nên họ có xét nét mình mình cũng ko chấp nhận được.

Em vì chưa nghĩ ra cách nên chuyện này mới tạm gác lại. Tính chồng em (và hầu hết đàn ông) đúng là ưa ngọt, nhưng chuyện này nói ra theo cách nào đó mới cảm thấy ngọt (vì toàn phê phán chồng mà) thì em chưa nghĩ ra. Hôm nay đc mẹ yamanote khai sáng cho tí, em sẽ nghiền ngẫm và tìm biện pháp tốt nhất

Chồng em trc đây ko để ý gì đến tình cảm trai gái, già vậy rồi nhưng em là ngy đầu tiên. Cũng vô tâm, lại vụng ăn nói lắm nên toàn làm vợ nổi sung lên, khóc lóc và tủi thân. Đấy, như cái câu “Cô xem cô đã làm được gì cho cái nhà này” đấy ạ =))))) Em đến buồn cười cơ. Chồng em giỏi chuyên môn nhưng giao tiếp xã hội kém, và đầu óc nghĩ đơn giản trong chuyện đối nội đối ngoại, chẳng hướng dẫn vợ đc gì khi vợ về nhà chồng  cứ em 1 mình chống mafia

Em sẽ cố gắng xem. Muốn ngọt lắm, nhưng lắm khi thấy tức, mà em lại hay xúc động, chưa gì đã khóc mất rồi. Ghét cái mau nước mắt thế!

 

Wicket

 

Nếu MC nhắc khéo là giữ ý thì chắc là các bạn đã làm gì khiến các cụ nhìn thấy rồi. Thôi thì cụ ý tứ nhắc thì mình ý tứ hơn. Còn thích tự nhiên thì ra ở riêng thôi. Cũng là một thực tế phải chấp nhận.

Yamanote

thế nếu em là mẹ chồng ở cùng nhà như thế em có nóng mắt không? (tuong tuong em là bà già 60 tuổi, nửa đêm cứ nghe chúng nó hổn hển, khuất mắtlaf ôm nhau nhưng kiểu gì chả có lúc mẹ nhìn thấy)

nói chung em nghĩ xem ra ở riêng có ok ko. nếu ok thì nên nói chuyện mẹ góp ý với chồng, xem c nghĩ thế nào. nếu ko ok (kte, dk vv) thì cứ hỏi mẹ kĩ hơn cụ thể chuyện gì để con rút kn, chứ mẹ thông cảm bọn con cũng mới cưới vv, hoặc bảo chồng nói như vậy với mẹ.

Cách của mình là lúc nghĩ tiêu cực thì về nhà mình, xả với em gái với bạn, xả chán đi, rồi tập đặt mình vào vị trí ng kia, thấy cũng thương người kia lắm, lòng lại dịu xuống, hết. nhiều khi về nhà lại vui vẻ rút kn chả cần nói gì nữa

– ý 2: Như vậy rõ ràng vấn đề tâm lý của em ở đây là cách chồng đối xử với mẹ em chưa như ý, chứ ko hẳn là mấy chuyện mẹ chồng vv rất nhỏ nhặt. Mình ko thay đổi đc chồng nhưng có thể thay đổi được hành xử của chồng, chắc chắn là được. Nói chung nếu là chị chị cũng ko chấp nhận đc cái kiểu chồng như thế. Vụ với nhà ngoại, vụ huých tay vợ đòi về vv thì chấp nhận đc vì ng ta có thể ko quen nhà, vụ ko xin lỗi vv cũng Ok nhưng mà sự thờ ơ nhạt nhẽo thì ko thể chấp nhận đc.

Chồng em có vẻ ưa ngọt, nên các đòn kiểu rơm rớm nước mắt, tủi thân vv sẽ có tác dụng. Tâm sự với chồng nhiều hơn về tình thương của mình cho mẹ và muốn chồng quan tâm đến mẹ để mẹ vui. Nhưng đàn ông thì cứ phải ghi rõ sự quan tâm ấy thể hiện =hành động cụ thể. Ví dụ, thứ 7 này về ăn cơm với mẹ em đi. Chồng kêu bận lại rơm rớm nước mắt vv bảo cả tuần em ăn với anh và với bố mẹ chồng, em cũng mong mẹ em có 1 bữa sum vầy như vậy. Lấy anh mẹ cũng có thêm con rể, coi như mẹ có 2 người con, anh giúp em cho mẹ cảm thấy điều đó với vv. Nói chung đàn ông cứ làm cho họ sĩ diện nổi lên, tìm ra điểm mạnh của họ và nhờ vả cho nhà vợ, rồi bảo mẹ khen anh hết lời, rồi để cho mẹ khen thật vv. Tóm lại mẹ em cũng phải chủ động 1 chút phát triển mối quan hệ. Còn nếu ko biết đâu mẹ em cũng thấy chả quan trọng thôi mình rảnh rang làm việc của mình. Em là xúc tác giúp mối quan hệ đấy bền chặt hơn. từng việc nhỏ từng việc nhỏ một. Đừng quy kết chụp mũ kêu la om sòm chồng bực, mà cứ dần dần kéo anh ấy gần lại mẹ em hơn, một lúc nào đó em sẽ thấy thỏa mãn hơn thôi.

Chả có cái gì tự dưng mà đến đâu em. Chồng em sinh năm 78, nếu mà chu đáo quan tâm tới cả nhà vợ rồi lại cũng tình cảm với vợ chắc là lấy vợ từ lâu rồi. Mà có khi cũng là vì vô tâm nên thích vợ trẻ ko bị dắt mũi thoải mái vô tư ko phải lo nghĩ gì vv. Chứ vớ phải tay chị chẳng hạn, có mà chạy mất dép lâu rồi với cái attitude như vậy, lại còn dám “cô xem cô đã làm được cái gì cho cái nhà này”

– ý 3: mục tiêu lớncuar mình là vì mẹ, bù đắp cho mẹ phần nào thôi (như nhà chị có thêm con rể các cụ cũng thích lắm, chứ cáccuj cũng xác định tinh thần giờ con là con ngta rồi). nếu đã có mục tiêu cao đẹp như vậy rôpif, những bước nhỏ như mấy câu vô tâm của chồng nhất định bỏ qua đc, cười trừ nghĩ, thậm chí nói, em biết anh cứ nói thế chứ thựcraanh rất quan tâm, chẳng qua ko biết thể hiện thế nào thôi…

vụ quà cáp lễ tết phong bì mừng, em nên rủ chồng em đi sắm cùng. mua cho nhà chồng cái gì mua cho nhà mình cái đấy. Lúc nào cũng mua cho 2 nhà, 2 mẹ cái gì anh nhỉ, năm nay mình có thể chi bao nhiêu. ôi con rể mà tặng mẹ cái này chắc mej thích lắm đây. Tức là mấy cái chuyeenj này cứ đặt xã vào sự đã rồi, cứ giả sử như ông ý cũng rất muốnquan tâm mà vô tâm nó quen rồi nên ko muốn nghĩ luôn. Em đang có bầu, càng dễ viện cớ bắt chở đi. Chồng chị hay nói, anh ngượng lắm, chả biết nói gì (SN mẹ chẳng hạn), chị vẽ sẵn viễn cảnh, rồi đvien tinh thần, ôi mất công anh tự tay chọn cho mẹ rồi, giờ chỉ nói 1 câu thôi chứ để Lý Thông cướp hết công Thạch Sanh à vv. Rồi về tâng bốc chồng hết lời trước mặt mẹ, kiểu ôi anh ý chọn mãi đấy vv.

Chồng em chỉ vô tâm thôi chứ có ng còn thực sự ko thèm quan tâm ý em, nên em nên vui mà từ từ cầm tay chồng chỉ việc. khi em nói theo hướng tích cực sẽ tốt đẹp hơn nhiều.

Với lại thông cảm cho chồng, em ạ. Đàn ông thường gắn bó với nhà vợ qua bố vợ, đàn ông dễ đồng cảm, chưa kể còn bia rượu, chứ mẹ vợ thì khó lắm, ko ai biết làm thế nào đâu.

Tìm điểm mạnh của chồng nữa, ví dụ ông ý thích mua quất, rủ ông ý “hay năm nay mình đi mua cho bên nhà em 1 cây quất đi, có mỗi mình mẹ ở nhà chắc buồn lắm vv”; hoặc ví dụ mẹ cần mua rượu biếu ai đó, thì kéo con rể theo tư vấn cho vv.

Chúc em có 1 cái Tết hạnh phúc nhé. Làm 1 ng phụ nữ mềm mại mà điều binh khiển tướng đc thích hơn nhiều 1ng ghê gớm sắc sảo, em à.

Mà nước mắt cũng là 1 vũ khí ghê gớm đấy, hãy biết sử dụng nó nhé

 

 

Quennofthenight

Tớ là người dưng tớ còn thấy ” ngứa mắt ” đây nói chi đến MC. Tớ nói thật, con trai ruột già máu mủ của bà, bà nuôi mấy chục năm, gả vợ cho nó chả biết nó thể hiện tình yêu với bà cỡ nào mà nó lại dưng dưng thể hiện ngay trước mắt mình. Ngứa và ngứa. Phụ nữa ý mà, nói chung dù là mẹ là con cũng ích kỷ cả thôi, k thích “người đàn ông của mình” thể hiện tình cảm thái quá với ” người phụ nữa khác”, mẹ nó hiểu chứ? VC tình cảm đúng lfa khuất mắt MC đi nhé, thêm nữa càng đc chồng yêu thì mẹ nó càng thể hiện tình yêu thương của mình với bà và kích thích chồng cũng càng phải tích cực thể hiện tình cảm và sự quan tâm với mẹ hơn. Có như thế bà mới đỡ chạnh lòng và k thấy ” ngứa mắt”. Ngu ý của tớ là thế. Hì hì. Mẹ nó thật là một bà vợ may mắn.

– Ý 2: Uừa thì mợ nói đúng, cơ mà chắc chắn làm chưa đúng ý cụ. Chiều cụ chút đi, mình lãi hơn cụ còn gì.:rolleyes: Mình đc con trai cụ, cụ bỏ bao tâm huyết công sức để mình đc hưởng hết. Mợ lãi thế còn gì. Thì bây giờ cụ có chút k ưng ( Uừa thì cụ k chuẩnonttella thì mình cũng xem cách nào ngon nhất để vẹn đôi ba đường đi. TS với ox nữa cũng đc. Nhưng khéo nhá, k lại gây hiểu nhầm thì toi đó.
Ví dụ nhỏ trong nhà tớ, Chồng một bên và MC một bên. MC tớ nuôi c tớ, lo cho c tớ mấy chục năm trời. Bây giờ thành đạt tớ hưởng hết. Bao nhiêu t c tớ kiếm đc đưa cho tớ còn thì chưa khi nào đưa cho mẹ một trinh. Tớ nghĩ chắc mẹ cũng chạnh lòng tuy k nói ra. Vì thế mà tớ thay c đối tốt với MC hơn. C tớ k đưa thì tớ đưa, chủ ý của tớ nhưng tớ bảo với bà là c tớ bảo tớ đưa cho bà. MC tớ sướng và yên tâm vì thằng con giai cụ còn nghĩ đến cụ… Thế là mẹ chồng tớ mỗi ngày gần gũi với tớ hơn. C tớ k quan tâm đến việc của mẹ và gia đình nhà BM mình thì tớ sốt sắng chạy đến giúp mẹ, tớ lại nói c tớ giục tớ đến xem mẹ thế nào… Thế là mẹ tớ lại sướng lại yên tâm vì con trai mình lấy vợ lại biết quan tâm đến mẹ hơn… Dần dần mẹ tớ luôn ngỏ ý muốn vc tớ tình cảm với nhau, quan tâm nhau, mẹ tớ về phe tớ và luôn muốn hàn gắn những vấn đề của vc tớ…
Đây là tớ chỉ lấy một ví dụ nhà tớ cho mợ nghe, nhưng tớ nghĩ còn nhiều cách mà phải k? Mợ nó cứ chân thành với mẹ, khéo léo, tế nhị rồi MC sẽ hiểu và thông cảm thôi.:Rose:

– ý 3: Mợ còn đc chồng yêu, tớ thì phải bắt đầu tớ con Zero to đùng đùng ý mợ à. Cưới nhau về phát là tớ hứng đủ sự lạnh lùng, …, tất tần tật c dành cho tớ nhwuxng cái tồi tệ nhất. ów còn chả đc cái diễm phúc như mợ đâu. Khổ lắm ý mợ ạ. Thôi thì mợ đc bố mẹ yêu thương, phúc của mợ thì ra khỏi vòng ta cha mẹ mợ cho đời quăng quật tí đi. Chẳng thể bố mẹ mình đối với mình sao thì người đời đối với mình thế đâu. Đừng so sánh và bì tị như vậy nhá. Còn chuyện c mợ k quan tâm đến bố mẹ mợ, chồng mợ chưa đc. Tớ cũng bị thế, c tớ thậm chí còn có lúc nói năng chưa đc chuẩn với cha mẹ anh e tớ, nhưng tớ thì nghĩ tớ sẽ làm cho c tớ phải nghĩ lại và thay đổi thái độ. Bằng cách nào, bằng cách tớ dẹp bớt cái tôi, bớt ngạo mạn, bớt ích kỷ… Tớ hành động, c tớ k tốt với bố mẹ tớ đấy là việc của c tớ, việc của tớ là hành động, dành tình cảm và dồn sự quan tâm cho chính gia đình ruột thịt của c tớ, bố mẹ đẻ và anh chị e ruột của chồng. Tớ lấy đc tình cảm của mọi người, tớ quan tâm yêu thương mọi ngừoi… Chồng tớ thấy hết, từ đó à c tớ trở nên rất quan tâm yêu quý bố mẹ tớ. Mẹ tớ xuống chơi c tớ sốt sắng đi đón và quan tâm hỏi han bà… Điều mà trước đây c tớ k bao giờ làm nha. Bố mẹ tơ slafm nhà tớ rủ c về, c nhiệt tình hăng hái cùng tớ, bố tớ và anh trai đi xúc sỏi k mệt mỏi, tớ kêu nghỉ chồng vẫn nhiệt tình: làm thêm tý nữa cho ô… Tớ ngạc nhiên gần chết. Đấy nhé, k tự nhiên mà c tớ tốt với BMV như thế đâu mợ ạ. Mợ thử xem

(Đã đọc 34 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận