mekun_2008: Vợ chồng không có sự chia sẻ, ít trò chuyện cùng nhau

Chẳng hiểu sao giữa em và chồng không có sự chia sẻ, nhiều khi còn lạnh lùng, xa lạ hơn cả người ngoài. Anh không mở lòng ra, không coi em là người vợ, người bạn để anh chuyện trò.

Mekun_2008

Có lẽ em quá non trẻ trong hôn nhân của chính mình? Em luôn tự nhủ rằng phải học hỏi các mẹ trên này để về áp dụng cho bản thân cũng như gia đình mình nhưng em không tài nào đến gần được mục đích của mình. Khoảng cách giữa em và chồng luôn có rào cản như cái nút thắt em cứ cố gắng tháo cái nút thắt đó ra nhưng chồng em thì lại càng thắt cái nút đó chặt hơn. Nhiều lúc em thấy nản vô cùng. Tới đây em sẽ dần dần tâm sự chuyện nhà em để các chị tư vấn giúp em.

Em biết chồng yêu em và thương con, luôn chăm sóc cho vợ con. Luôn hết mình vun vén cho gia đình. Em yêu chồng cũng vì điểm này, dưới con mắt của em em cũng ngưỡng mộ chồng lắm.
Ngoài những lúc quan tâm, yêu thương nhau chẳng hiểu sao giữa em và chồng không có sự chia sẻ, nhiều khi còn lạnh lùng, xa lạ hơn cả người ngoài. Em thèm có được cái cảm giác chuyện trò ấm cúng như nhà metraucontrau, em cứ cố gắng gợi chuyện thì chồng em lại nói “em biết ít thôi đỡ khổ” rồi có khi lại gắt lên “anh phải báo cáo cho em à”, bất kể chuyện gì từ chuyện cơ quan, chuyện gia đình, bố mẹ chồng, anh chị em chồng em đều muốn chồng thổ lộ, tâm sự nhưng anh luôn đóng kín cửa lòng mình.

Xem thêm:

Hãy biết lắng nghe để chồng có thể chia sẻ với vợ mọi thứ

Megan Fox: Vợ nói nhiều, chồng ít chia sẻ

Em luôn đặt ra câu hỏi tại sao, vì sao mà anh không bao giờ cho em xen vào câu chuyện của anh, em luôn là người đặt ra câu hỏi nhưng anh không bao giờ trả lời, luôn im lặng. Anh không mở lòng ra, không coi em là người vợ, người bạn để anh chuyện trò. Đi làm cả ngày không gặp nhau, cơm tối xong, ngồi chơi với con 1 lúc khi con ngủ là lên giường đi ngủ. 2 vợ chồng em ít khi chuyện trò, mà mỗi lần em quay ra chuyện anh cứ im lặng muốn kết thúc, không hào hứng điều đó càng làm cơn tự ái của em phừng phừng nổi lên kết quả là ngày hôm sau lại chiến tranh lạnh. Hiếm lắm thì có ngày anh vui vẻ phấn khởi, niềm nở chuyện trò rôm rả với em còn lại nằm bên cạnh nhau mà như người xa lạ, nhiều đêm em quay sang khóc thầm gặm nhấm nỗi tủi nhục của mình

Giá mà em có được 1/1000 tính cách của metraucontrau hay của các mẹ trên này để em khéo léo hơn, sâu sắc hơn, nhạy bén hơn…để có thể hiểu được chồng đang nghĩ gì và muốn được nói chuyện với chồng thật thoải mái. Điều gì đã khiến anh tạo 1 khoảng cách quá xa với em như vậy. “em không cần biết” luôn là câu cửa miệng của anh. Có phải anh đang coi thường em không? Không xứng đáng là người cùng anh chia sẻ mọi việc trong gia đình? Huhu, cứu em với.

Vải đẹp

Cái cách để gợi chuyện cho chồng, cái cách để bắt đầu câu chuyện, không phải nói toẹt ra

– anh trông mệt mỏi thế!

– cơ quan có chuyện gì à?

– sao anh thế nọ thế kia?..

Mà nhiều khi phải đi lòng vòng một lúc, mới quay sang vấn đề chính là

– công ty anh có chuyện gì à?

– dạo này anh về nhà ít nói năng

– em thấy vợ chồng mình chẳng mấy khi nói chuyện với nhau, xa cách quá !..
Hãy bắt đầu với những chuyện thường ngày ở nhà, với vợ, với con… “ví dụ,

– em thấy con dạo này phát triển ngôn ngữ lắm nhé! Nó hôm nay hơi sốt sốt, nó nói với em thế này “hôm nay con hơi lạ lạ”, “hôm nay con hơi mệt mệt”, sờ trán con em thấy con nóng hơn thường ngày anh à. Mà buồn cười thật, mình có dạy con nói diễn đạt cái kiểu đó đâu nhỉ… “hơi lạ lạ”, “hơi mệt mệt”.. Sau này con lớn lên, khéo ăn khéo nói lắm đây !!!.. Rồi lại tiếp diễn chuyện khác.. Chuyện khác… Khi cảm thấy chồng thật sự muốn trao đổi nói chuyện, hãy bỏ nhỏ vài câu:

– này, em kể chuyện rồi, tới lượt anh!

– anh có chuyện gì hay sao mà dạo này vợ thấy anh mệt mỏi thế?

Nhà mình á, nói thật là 2 vợ chồng bằng tuổi, nên dễ ăn nói trao đổi với nhau lắm… Chồng có chuyện gì lo lắng, suy nghĩ, hay sắp tính toán làm gì như thế nào là vợ chưa hỏi đã khai… Nhiều khi mình cũng vô tâm chẳng để ý quan tâm tới suy nghĩ của chồng, chồng tự nói ra, chắc là để tham khảo ý kiến vợ,.. Vợ mới quan tâm tới. Mình có muốn làm gì, như thế nào, cũng cứ nói thẳng “em thấy thế nọ, thế kia… Cho nên em tính, nếu thời gian tới, em thu xếp đc, em sẽ làm thêm cái này, cái nọ… “, “em muốn sau này thế nọ, thế kia.. “..

Còn về việc thể hiện tình cảm à, mình thi thoảng cũng làm động tác với chồng, ví dụ, ôm chồng từ đằng sau lưng ấy… Thậm chí, (các mẹ các bố đừng cười), vạch áo lên, vạch lưng chồng lên, áp vào ôm.. Bảo,” thế này cho nó gần gũi ! Em thích thế !” rồi dạy con cách ôm bố theo kiểu hàn quốc (tức là ôm từ đằng sau ấy)… Ui giời ơi, ông bố không thể nào từ chối được hai mẹ con nhé ! (phụ nữ một khi đã chiếm đc trái tim của ông chồng rồi thì tha hồ mà đành hanh!!!.

Cái cách thể hiện tình yêu, tình cảm nó không cần phải cầu kì, thế nọ thế chai đâu. Không phải 8.3, ngày cưới, ngày sinh nhật phải bày vẽ thế này thế nọ đâu. Quan điểm của mình là thế. Tất nhiên nếu rảnh rang no đủ rồi, thì lễ nghi tí cho nó có không khí cũng được. Không thì một cái ôm, một cái thơm cũng xong. Tất nhiên kà có điều kiện thời gian thì cũng thích..

Hôm kia kỷ niệm ngày cưới của mình ấy, cũng như 8.3 và dịp sinh nhật, chẳng có vẹo gì các mẹ à, nhưng mà mình chẳng cảm thấy hụt hẫng hay thế nọ thế kia gì cả. Như mọi ngày thôi. Hai vợ chồng chỉ nhắc nhau, “hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của mình đấy!”. Thậm chí, chồng hứa chở đi mua đồ, cũng chưa có đi mua được cái gì,.. Thôi, bỏ qua, tiết kiệm để làm việc khác!.. Chiều qua chồng mình rảnh việc công ty, dành cả thời gian buổi chiều chở mình đi loanh quanh mấy việc mà đi xe máy lười, xa, ngại đi… Mình thấy, quan tâm dành thời gian cho nhau là tốt lắm rồi !

Quynhanh_t

Nhân nói về việc nói chuyện, em chia sẻ với các mẹ con bế 3.5 tuổi nhà em vòng vo:

– nó không thích ăn cháo: mẹ ơi, sao mẹ nấu cháo thơm thế nhưng mà con vẫn hơi no, tý nữa con ăn mẹ nhé!
– nó nịnh ông nội: ông nội ơi ông nấu bánh chưng ngon quá nhưng mà hơi cứng một tý nên cháu không nuốt được, cháu phải nhè ra.
– nịnh bố: bố ơi sao bố yêu con thế, bố cho con chơi màu sắc đi (chơi bằng điện thoại của bố nó)

Mẹ cũng chả khéo được như con, phải học con thôi

Hong_cam

Chuyện chồng tâm sự mọi việc em thấy cũng phải tùy người, tùy hoàn cảnh. Ví dụ 2 vợ chồng làm cùng ngành hoặc hiểu được công việc của nhau thì dễ hơn chứ tâm sự ra mà thấy không giải quyết được việc gì mà còn làm cho vợ (chồng) mình lo lắng theo thì thà là không nói.

Hồi đó trong công ty mình có 1 bé, than là anh người iu chuyện buồn gì cũng mang người yêu ra ngồi trút. Cảm nhận của em ý là em ý chẳng hiểu gì việc của bạn trai, “em chỉ ngồi nghe thôi, không góp ý được gì cũng không giúp được gì mà anh ý nói cho em nghe làm em lo lắng thêm, hay em bảo anh ý đừng kể cho em nghe nữa”. 

Còn chuyện quan tâm và chia sẻ của 2 vợ chồng theo mình nghĩ không nhất thiết phải chuyên gì cũng biết, cũng kể. Thay vì hỏi về công việc của chồng (điều mà chồng không muốn vợ bận tâm) thì hỏi về sức khỏe, về tâm trạng… Hỏi “anh hôm nay đi làm mệt không?”.. Hoặc chủ động kể chuyện công việc của mình rồi nhân tiện hỏi luôn chồng “hôm nay ở công ty em abcd gì gì đó…” rồi hỏi luôn “ở công ty anh hôm nay có gì vui (buồn, lo lắng…) Không?

Mình cũng nghĩ các câu hỏi chỉ là thể hiện sự quan tâm thôi, chứ không xác định là tra hỏi hay tò mò gì đến công việc làm ăn của chồng. Chồng trả lời thì bàn tán thêm, chồng không trả lời thì thôi chứ cứ quan trọng hóa vấn đề lên làm gì cho nặng nề, suy nghĩ nhiều rồi lại buồn.

Wicket

Thường khi mình muốn chồng tâm sự thì mình không hỏi kiểu: anh có chuyện gì à? Công ty làm sao? Người này thế nào?

Mà thay vì thế, mình tự tâm sự một cảnh đời nào đấy, hoặc một tình huống của công ty mình rồi trình bày quan điểm, hỏi ý kiến của chồng… Và rất nhiều lần sau đấy thì chồng cũng sẽ góp ý và kể lể chuyện công ty… Dần dần thì hình thành thói quen kể chuyện cho nhau nghe.

Có một lưu ý quan trọng khi chồng tâm sự:

– không bao giờ ngắt lời chồng, không phản đối ngay cả khi mình nghe thấy không thích và rất muốn phản ứng
– lắng nghe chăm chú và thể hiện được sự chăm chú
– không có các suy diễn tiêu cực, không vặn vẹo…
– chổng kể tới đâu biết tới đó, không nên vặn vẹo chi tiết quá
– nếu các tâm sự của chồng không vui, chồng buồn thì chỉ cần ôm thật chặt rồi nhẹ nhàng hoặc hài hước động viên chồng. Cái này tùy tính cách, có ông không khiến mình nói gì thì mình ôm thôi. Có ông cởi mở thì vợ động viên thấy cũng dễ chịu hơn.
– luôn thể hiện sự đồng tình với chồng, dù trong lòng không đồng tình lắm.

Khi nào 2 vợ chồng có thể thoải mái tâm sự với nhau không miễn cưỡng thì mới là lúc có thể chia sẻ thêm về quan điểm cá nhân, đặc biệt là các ý kiến trái chiều với chồng

Metraucontrau

Em à, vì chồng em chưa có cảm giác em ngang cơ với anh ấy, đủ tin tưởng và chín chắn để anh ấy tâm sự thôi. Không thể bắt anh ấy tấm ự, thổ lộ chia sẻ gì nếu anh ấy không muốn. Chị nghĩ có 2 nguyên tắc cơ bản:
– trong đời sống hàng ngày, em nên suy nghĩ, cư xử, nhìn nhận sao cho chín chắn, mạch lạc, rõ ràng, khách quan, không cảm tính, để anh ấy thấy em là người chín chắn, xứng đáng làm bạn tâm giao
– em chủ động tấm sự với chồng những chuyện liên quan đến em, đến gia đình bố mẹ, bạn bè công việc, nêu khúc mắc của em, những băn khoăn chưa giải đáp được ra và quan điểm xử lý của em rồi hỏi ý kiến anh ấy xem em nghĩ thế, nói thế, làm thế, cư xử thế có được không, rồi thì hỏi quan điểm của anh ấy thế nào, nếu là anh ấy anh ấy sẽ suy nghĩ, cư xử ra làm sao… Dần dần anh ấy sẽ tự mở lòng ra với em chứ cứ hỏi anh ơi, anh ời có gì hay, có gì mới kể cho em thì chả anh nào nói gì đâu.

Chị lấy chồng hơn mình 11 tuổi nên lúc đầu cũng bị coi thường như thế, chồng cứ thấy mình nói gì lại bảo: trẻ con, biết gì mà nói, đừng có chen ngang…hoặc quát vợ: im ngay, cứ làm như mình giỏi giang cái gì cũng biết, im nghe người lớn nói.

Cố lên em, phải trường kỳ chứ. Không thể nhanh chóng thay đổi nhìn nhận của người khác về mình đâu, mình phải cố gắng thay đổi và chứng minh bản thân chứ

Lotus2004

Mẹ trâu ơi tớ lấy chồng hơn 15 tuổi cơ, hi nhưng hồi mới cưới tớ chỉ nói 1 câu thế này…anh hơn em nhiều tuổi hy vọng em luôn được kính trọng anh.:

Sợ tớ lắm, tớ bình thường yêu chồng chiều con hết lòng nhưng vi phạm vào các điều cấm (bồ bịch, giả dối, cờ bạc) là tớ biến luôn đấy. Tớ bảo em sinh năm trâu anh thấy trâu nó hiền thì như thế nào còn khi người ta gọi nó là trâu điên thì em cũng y thế đấy.

Hồi mới cưới tớ có tiêu chuẩn du học 2 năm hai vợ chồng bàn nhau cũng định đi (sau không đi nữa do khách quan thôi)…mấy ông bạn già cứ được thể: nó học j mà lắm thế? Mày cho vợ mày đi thì hóa ra mày để @ ở bờ hồ không khóa à?

Thấy anh xã bảo tiền nong toàn đưa tớ hết lũ bạn lại xúm vào: mày không sợ vợ mày trẻ có ngày mày ra đi tay trắng à??…bla bla…

Sau đó có về cáu tớ vụ chi tiêu học hành tốn kém, tớ nói: anh mang mọi giấy tờ nhà cửa, xe, sổ tiết kiệm ra đây em làm cam kết chi tiết (em gọi công chứng đến), nhà em chuyển sang tên anh là tài sản riêng anh, số tiết kiệm còn quyển nào tên em để em ra ngân hàng rút về đưa anh hết, em ra đi tay trắng anh đừng lo. Em làm mọi việc đều nghĩ đến anh và con còn anh nếu chỉ nghĩ đến tiền của anh thì em trả toàn bộ tiền anh giữ nhé!

Hi, sợ tớ khiếp vía ý. Tớ không hề bị bắt nạt đâu, mình tâm tư trong sáng không vụ lợi, chi tiêu không phải hoang toàng vô độ, giản dị khiêm tốn… Mà thực sự tớ nghĩ là làm, tớ chả sợ thiếu tiền, cùng lắm tớ đi bán xôi kiếm sống…nhưng mà tớ thấy thanh thản còn hơn.

Còn một lần giơ tay định tát tớ, trợn tròn mắt nhìn thẳng ngạc nhiên và chờ đợi hắn tát, sau lại hạ tay xuống…sau tớ bảo anh định đánh em á??, này anh tưởng em sợ chết á, nói cho anh biết em chết con anh mồ côi mẹ nhé, em thì sống chết nhẹ như lông mao lông vũ… Mà tớ cũng chả sợ chết trâu ạ, cũng chẳng lo lắm cho con vì không có tớ nó vẫn sống được và có khi lại bản lĩnh hơn ý, cứ nghĩ thế nên thấy đời nhẹ lắm…

Anh xã tớ vụ bản lĩnh thì sợ tớ lắm, tớ nghĩ vợ chồng tôn trọng nhau mới khó chứ đã không còn j với nhau kiểu gì tớ cũng chơi hết.

(Đã đọc 145 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận