“Bàn tay thép bọc nhung” – Chiến lược lấy nhu thắng cương

bàn tay thép bọc nhung, tức là lấy nhu thắng cương, cách thể hiện mềm mại, nhẹ nhàng, không làm tổn thương ai, dễ được chấp nhận, nhưng ẩn sau nó là quan điểm cứng rắn, không thay đổi. Nhiều bạn thì ngược lại, bàn tay nhung bọc thép, quan điểm thì đổi luôn xoành xoạch, nay thế này, mai thế nọ, nói rõ kinh, làm thì không dám, chỉ hô khẩu hiệu mồm, rồi xúc phạm người khác, chửi bới, miệt thị đủ cả mà rót cục chả dám làm gì….

lấy nhu thắng cương

Phụ nữ cần kiên quyết một cách mềm mại

 

Có lẽ các mẹ hiểu nhầm ý nhau.

Mẹ Trâu chưa bao giờ nghĩ phụ nữ chúng mình phải luôn đúng.

Nếu nói về nhược điểm, mẹ Trâu tự nhận nhiều nhược điểm nhất: lười việc nhà, thậm chí lười chăm con, chăm chồng, nói nhiều, tiêu tiền như phá, hay nằm, hay phù phiếm, thích shopping, ăn tham tranh cả phần con,… Cái này nhiều mẹ nhà EQ cũng xác nhận và thậm chí phê bình về điều đó.

Nói chiến lược chiến thuật nó ghê gớm, chứ bản chất là cách thức mình thể hiện quan điểm, suy nghĩ, thói quen, cá tính, nhân sinh quan sao cho đúng với con người mình mà vẫn được bạn đời, hay nói rộng ra là người ngoài nhấp nhận. Cá. Tính, dấu ấn cá nhân là quan trọng nhất, cái khó là giữ được bản sắc ấy để mình vẫn thấy yêu mình, và làm sao để người khác cũng yêu đúng con người ấy của mình.

Quan điểm, cá tính nó khác với việc nổi khùng, nói linh tinh cho sướng mồm, đôi co…. Vì cái đấy nó chỉ là cách thể hiện cá tính theo cách kém cỏi, khó thuyết phục nhất. Tôi là người bướng bỉnh, cực kỳ bướng, tôi có quan điểm rất sắt đá, đã quyết thì khó mà lay chuyển…. Nhưng cách tôi thể hiện cái cá tính ấy rất mềm mại, nhẹ nhàng, không ai nói được, mà vẫn tâm phục khẩu phục và vui vẻ chấp nhận. Cái tôi của tôi là ở việc truyền thông điệp để người ngoài, kể cả chồng hiểu anh ấy không bao giừo có thể động đến cái tôi, lòng tự trọng của tôi.

Có thể bạn muốn đọc: Phụ nữ Việt Nam và bình đẳng giới

Ngược lại có những bạn nói thì ghê lắm, mạnh mồm tuyên bố, xúc phạm chồng như 1 số ca tôi tư vấn, tồi dọa bỏ chồng, không cần chồng… Đến khi chồng đồng ý lại hu hu hối hận, lại nói chị ơi em ân hận lắm, làm sao cho em không bị chồng bỏ. Đấy, cái hung hăng ấy chả ra sao, làm trò cười và chồng coi thường mình, bản thân mình cũng xấu hổ và hối hận về mình.

Tất nhiện đây chỉ là 1 khía cạnh nhỏ, cái khó là thể hiện cái tôi theo cách dễ chấp nhận và vẫn được yêu quý, tôn trọng, cái này nếu chỉ dùng bản năng đơn thuần thì khó tránh vấp ngãn nếu không trang bị cho mình một triết lý sống, cách thức thể hiện phù hợp để đạt mục tiêu đặt ra, gọi là chiến lược hay sách lược gì đấy.

Tất cả những điều này cũng chỉ để có 1 mục đích, luôn thoải mái, hài lòng, không ân hận về con đường, quyết định mình đã chọn. Dù cho buộc phải lựa chon xấu, mình cũng phải có lựa chon ít xấu nhất, và mình thanh thản về quyết định đó. Các tính hay không cá tính, cách thể hiện dở hay khôn vũng không quan trọng, chừng nào bạn còn phải ăn năm, ân hận, nuối tiếc ề nhuẽng điều mình đã nói, đã làm thì bạn còn cần phải thay đổi, hoàn thiện mình để giữ những cái gì phù hợp lại.

Còn cái tôi như các bạn nói, thậm chí cái tôi không hay ho, ai cũng có thẻ giữ lại và phát huy cho nó thêm rực rỡ để làm xấu hình ảnh mình, đẻ làm mọi người chán ghét mình , nhưng hậu quả gì xảy ra mà bạn ấy không hối hận, than trách bản thân thì mẹ Trâu nghĩ điều đó cũng ok.Rốt cục thì cuộc đời là một quá trình tự hoàn thiện mình theo hướng mà mỗi cá nhân muốn. Mỗi người có chuẩn mực về cái gì là tốt, là nên làm , và các chuẩn mực thường khác nhau.

Vậy nên hạnh phúc của mỗi người là hài lòng về những cái anh ta đạt được, cái mà anh ta có. Nếu bạn băn khoăn về cách môi trường phản ứng lại bạn, bạn có ba lựa chọn:

Một là, Thay đổi môi trường, tìm môi trường nào phù hợp hơn, môi trường mà ở đó bạn được hiểu, tôn trọng, bạn hòa nhập tốt mà không bị phản ứng tiêu cực như bạn đang phải gánh chịu

Hai là, thay đổi bản thân bạn để người khác, qua sự nhìn nhận thể hiện con người bạn , hiểu đúng và chấp nhận bạn

Ba là, bạn bơ đi và sống tiếp, bất cần biết hậu quả là gì.

Bạn cho gì, bạn sẽ được kết quả ấy. Có những cái không nên điều chỉnh, nhưng những gì gây phản ứng tiêu cực không mong muốn từ môi trường, thì bạn nên điều chỉnh (về mặt biểu hiện) để được hiểu đúng và dễ chấp nhận hơn.

Hầu hết lỗi của mọi người là communication, là cách thể hiện suy nghĩ, quan điểm, cách thức phản ứng,… Tức là qua đó bạn thể hiện cá tính. Nếu cách thể hiện không phù hợp, hãy tìm cách truyền đạt khác, miễn nó trung thành với cái tôi cốt lõi của bạn.

Mẹ Trâu vẫn hay nói đùa với các bạn là mẹ Trâu áp dụng chiến thuật bàn tay thép bọc nhung, tức là lấy nhu thắng cương, cách thể hiện mềm mại, nhẹ nhàng, không làm tổn thương ai, dễ được chấp nhận, nhưng ẩn sau nó là quan điểm cứng rắn, không thay đổi. Nhiều bạn thì ngược lại, bàn tay nhung bọc thép, quan điểm thì đổi luôn xoành xoạch, nay thế này, mai thế nọ, nói rõ kinh, làm thì không dám, chỉ hô khẩu hiệu mồm, rồi xúc phạm người khác, chửi bới, miệt thị đủ cả mà rót cục chả dám làm gì…. Tức là cách biểu hiện rất dễ gây phản ứng bất lợi, mà rốt cục chả truyền đi một thông điệp nào cho ra hồn, để được tôn trọng, yêu quý thực lòng hay nể trọng của đối tượng, không chỉ đơn giản là chồng mà là bất kỳ ai

———

Lần đầu tiên tớ được khen là đa đoan. Này mẹ nó ơi, tớ mồm năm miệng mười, cười nói phớ lớ và vô lo nghĩ nhất quả đất đấy. Cậu cứ ” vu ” cho tớ sự thâm trầm sâu lắng tốt đẹp mà tớ không có ấy là tớ ngượng đấy.

Quan niệm sống của tớ là mềm như nước, uốn lượn như nước, bao nhiêu vật cản cũng sẽ vượt qua, và cuối cùng kiểu gì cũng đổ ra biển được. Thế nên tớ chấp nhận mọi sự 1 cách vui vẻ, chấp nhận đúng như nó vốn có, chả bức xúc gì, cũng chả muốn ai thay đổi. Hay nói cách khác, cái tớ muốn là người khác phải tự nhận thấy họ nên và cần thay đổi để mọi sự tốt đẹp hơn. Tớ chỉ nghiêm túc cái phần nguyên tắc lớn trong cuộc sống chứ tớ không có vân vi nhiều đâu, thích gì nói đấy, nói bạt mạng là khác.

Nhưng cái giới hạn, cái limit của sự bạt mạng phổi bò ấy lại rất rõ ràng. Các mẹ trên wtt, khi gặp mẹ Trâu thì nói không thể hình dung được hóa ra ngoài đời mẹ Trâu lại nói nhiều, vui vẻ, xí xớn, toang toác như thế đâu. Mà tớ là thế thật, rõ ràng, vui vẻ, thoải mái và cương quyết, nóng tính nhưng cũng thể hiện đủ ở mức không xúc phạm hay làm phật lòng người khác quá mức. Còn người khác có biểu hiện không hài lòng, là tớ thay đổi ngay cư xử, lời nói…. Mẹ nó khen tớ cho tớ sướng ở đây thì nói khẽ thôi nhé, chứ các mẹ nhà EQ lại cười thối mũi tớ, hì hì.

Nói về quan điểm sống thì nói cả ngày không hết, mỗi người mỗi cá tính, hoàn cảnh, khả năng, điều kiện… Nhưng đúng là nỗi khổ sở lớn nhất là phải đánh mất mình, mất quan điểm sống, nhân sinh quan của mình, vì ý muốn của ai đó ngoài bản thân chúng ta, hay đơn giản hơn là ta tự ép ta vào một mô hình nào đó với mong muốn làm vừa lòng tất cả mọi người.

Còn chuyện trở nên kỹ càng, chín chắn, thận trọng, suy xét trước sau thấu đáo để cư xử cho phải, để không bao giờ phải ân hận hay nuối tiếc thì mình nghĩ là điều rất đáng hoan nghênh. Để có điều đó, nếu phải hi sinh 1 số quái tính dở hơi cám hấp, 1 số cái tôi không hay ho gì, thì cũng đáng, phải không ạ. Còn nếu ai quá yêu cái tôi gai góc của mình, dù làm tổn thương khó chịu người khác thì cũng bất cần, miễn mình hài lòng, thì,,,, ok, họ cứ thế mà sống, đừng thèm thay đổi làm gì.

Mẹ tử đinh hương ạ,ý tớ là nếu ta thấy cuộc đời bất công, nếu cư xử của người khác không như ta kì vọng, ta hãy khoan than vãn, trách móc mà nên xem lại cư xử, suy nghĩ quan niệm của bản thân xem có chỗ gì chưa phải, lệch lạc, mà làm bản thân bị hiểu sai.

Nếu muốn thay đổi hoàn cảnh, tự thân ta phải chủ động thay đổi mình, còn nếu việc thay đổi khó quá không làm được thì cứ nên giữ cá tính ấy và tiếp tục chịu đựng cái mà ta cho là thiệt thòi, bất hạnh, không công bằng,…Nên tớ cũng chả khuyên các mẹ thay đổi, cũng chả khuyên các mẹ giữ nguyên mọi cá tính, biểu hiện,…. Chỉ mong các mẹ muốn thay đổi cuộc đời thì hãy hiểu điều quan trọng nhất cần thay đổi chính là bản thân bạn, từ suy nghĩ, quan niệm, cư xử, lời nói,… Nếu không đổi được, ta cũng hiểu cái giá của nó là tiếp tục kéo lê sự mệt mỏi thôi, chả đổ lỗi cho ai, ngoài cái sự không nỗ lực thay đổi của chúng ta. Cái này gọi là Thích thì nhích đấy, cho nó xì tin. Còn nếu đã nhích đúng rồi mà đối tác không ep phê thì ta kệ đời, hay next… Cho nó nhanh, ngay và luôn, chứ cứ loay hoay tại chỗ mãi cho nó phí đời làm gì, nhỉ,!

Sống là không chờ đợi mà…

 

(Đã đọc 200 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận