Me too: Làm sao xây lại tình cảm vợ chồng sau ngoại tình

  • me too

Các chị ơi, làm sao xây lại tình cảm vợ chồng sau ngoại tình ạ?

Chuyện nhà em đã tương đối sóng yên biển lặng, em cố không nghĩ và không nhắc tới chuyện cũ, chồng em cũng có vẻ muốn quên đi giai đoạn đó để tập trung cho gia đình, nhưng quan hệ giữa hai vợ chồng vẫn gờn gợn lên một điều gì đó không được thoải mái lắm.

VD em muốn ôm chồng em khi ngủ, em cũng ngần ngại vì cảm thấy chồng không hứng thú, muốn nói gì đó cũng không còn vô tư như ngày xưa vì sợ động chạm tới chuyện cũ… Chồng em cũng chỉ tâm sự với vợ chuyện công việc đang gặp khó khăn, ngày xưa vẫn vậy và bây giờ vẫn vậy, thường chỉ chia sẻ với em về công việc. Còn tâm tư, tình cảm của chồng, em cứ nghĩ là em nắm rõ nhưng thực ra em chưa hiểu hết, giờ cảm thấy hơi khó để tìm hiểu vì gần 10 năm sống với nhau, mọi thứ đã thành lối mòn, thành nếp. Em đã đọc, ngộ ra nhiều điều, nhưng với bản thân thì vẫn cảm thấy hơi có chút bế tắc trong thời điểm này. Mong nhận được lời tư vấn của các chị, các bạn có kinh nghiệm ạ.

  • Hong_Cam

@Metoo

– VỤ MUỐN ÔM: ngại không dám ôm thì la lên “chồng, ôm vợ”. Ngượng thì nói xong quay lưng lại chồng bảo chồng ôm, chồng có thấy mặt mình ngượng đâu. Chồng mà ngỡ ngàng quá, chưa hoàn hồn nên không ôm thì quay lại “ơ, không ôm vợ à”. Nói rồi lại quay đi chờ ôm . Cứ thế vài lần là quen ngay. Chưa quen thì làm cho quen.

– VỤ MUỐN CHIA SẺ: Chồng chưa quen chia sẻ thì mình chia sẻ trước đi. Đi chơi đi làm về cứ líu lo kể chồng nghe đủ chuyển. Ban đầu kể vui vui thôi, dần dần kể 1 câu thì hỏi chồng 1 câu. Ví dụ
– “Hôm nay em mặc cái váy này đi làm, ai cũng khen đẹp. Anh thấy đẹp không?”
– Hoặc “trời ơi, hôm nay mạng công ty em bị sao ý, em gửi tin nhắn đi mà khách hàng cứ điện thoại bảo không nhận được, bực mình ơi là bực mình”.
– Hôm lại “em ghét cái tên ABC phòng XYZ cực, vừa xấu vừa nhiều chuyện, việc phòng mình không lo cứ xía vô chuyện người khác. Vào phòng người ta mà mặt cứ vênh lên làm như mình đẹp trai lắm ý” – Đàn ông không quan tâm chuyện gì nhưng để ý ngay vụ đẹp trai với xấu trai .

Tiến lên 1 bước nữa thì kể 1 câu hỏi 2 câu. Câu thứ nhất liên quan tới chuyện mình, câu thứ 2 liên quan tới chồng. ví dụ
– Công ty em hôm nay cúp điện cả buổi sáng, ngồi làm việc nóng ơi là nóng – chờ chồng nói – Vậy mà công ty chạy máy phát không cho bật máy lạnh. Anh thấy có dã man không? – chờ chồng trả lời – mà công ty anh hôm nay có bị cúp điện không? Không à? Thế thì hôm nay anh sướng hơn em rồi. Tối đấm bóp đền bù cho vợ đi :

  • BinhBinhNgo

Lúc trước, vì nhiều lý do, em và người yêu chia tay khoảng 18 tháng. Khi quay lại, có quãng thời gian cũng gặp khó khăn trong việc chia sẻ cảm xúc, và hành động thân mật.

Em buồn ghê gớm, nhất là khi tự so sánh với thời gian lúc mới yêu. Cái thời mà ngồi cạnh nhau là len lén đưa tay đan lấy tay nhau dưới gầm bàn, đèo nhau trên đường thì nàng luôn vòng tay ôm eo chặt cứng hoặc luồn tay vào áo khoác, chàng thì bỏ một tay để nắm lấy tay nàng, chia tay ở đầu cầu gần nhà nàng thì bịn rịn hôn môi rồi lại hôn má mấy lần mới nỡ rời nhau ấy ạ .

Lúc chia tay mà em níu kéo, có một vài lần ôm từ phía sau, đều bị gỡ ra phũ phàng, thế là càng bị “bóng đen tâm lý”. Quen lại, ngồi sau xe ôm cũng bị bảo buông ra đi => tủi thân. Chủ động ôm, bị gạt ra hoặc bị nạt “nóng chết mà ôm gì” => tủi thân. Zai không nắm đầu lôi đi gặp bạn bè như trước => hoang mang tột độ (vì em nhớ như in từng câu từng chữ lời zai từng nói với em 5 năm trước : “Khi một người con trai tự hào giới thiệu một cô gái với gia đình và bạn bè thân nhất, là lúc anh ta đang mở cánh cửa đưa cô ấy vào thế giới của mình”). Có lúc em thấy mình như cái gối ôm, người ta thích thì ôm lúc nào là quyền của người ta, mình chỉ là cái gối thì cấm có chủ động ôm ấp lại người ta. Bất công thế.

Lúc mới biết tới nhà EQ, đọc những lời khuyên “hãy chủ động, hãy ‘mặt dày’, hãy khen chồng, hãy nói những lời ngọt ngào”, ban đầu em còn nghĩ, rõ là mình đã chủ động hoài mà có tác dụng gì đâu. Nhưng rồi nhận ra ra em chưa làm đúng bài. Tức là em có chủ động đấy, nhưng khi chưa được đáp lại như mong muốn, em sẽ thất vọng, sẽ tỏ vẻ ấm ức tủi thân, hoặc sẽ lủi vào góc ngồi tự kỷ, hoặc sẽ đá thúng đụng nia, hoặc sẽ câm như hến suốt buổi, và cái chữ buồn giận nó sẽ đập hẳn lên mặt em. Sưng sỉa như thế thì zai ếu thèm nhìn nữa chứ nói gì tới ôm. Hoặc cứ “khóc thầm lặng lẽ” tự suy diễn, tự ngại ngần trong đầu thì ai biết đâu mà chiều.

Sau này á, thích thì cứ chủ động ôm, bị gạt ra thì thôi, chăm chỉ thì em đi dọn phòng hộ giai, chán thì nằm è ra đọc truyện hay nghe nhạc, lát sau lại lôi zai ra ôm tiếp. Không thành công thì vẫn thản nhiên chứ không lầm lì cau có. Lựa lúc nào zai vui vẻ chủ động ôm mình thì mới trưng ra bộ mặt giận dỗi (nhưng dỗi kiểu nào dễ thương chút chút á, kiểu mắt thì liếc xéo mà miệng thì mủm mỉm cười), ai cho hôm trước xô tui, sao lúc này chảnh vậy suốt ngày đạp người ta, biết người ta tủi thân lắm hong. Zai sẽ hỏi lại : EM KHÔNG THẤY NÓNG CHẾT À???  – Không, đã bảo người ta sợ lạnh từ nhỏ mà – Em không nóng nhưng anh nóng, người bình thường trong thời tiết này đều nóng, nóng mà bị ôm là khó chịu lắm biết không? – Vậy lúc trời nóng cho em gác chưn nha – Tùy (mặt lạnh te) – Khó tính quá à, tại người ta thích ôm như vầy chứ bộ (dụi đầu vào ngực)…

Chuyện ôm ấp đại loại là thế, kết quả là giờ em chủ động ôm zai thành công nhiều hơn, mà không thành công cũng không coi là thất bại, tự nhủ ối anh nóng nên lười đó mà, tha đấy, thế là tâm hồn phơi phới, lúc khác lại sấn vào ôm .

me too

Đợt này toàn các “cao thủ” lần lượt xuất hiện trở lại, em bận mấy thì bận, phải cố gắng bơi theo để nghiền ngẫm, vì case nhà em vẫn còn “nóng hôi hổi”, em vẫn cần lên dây cót tinh thần rất nhiều. Lẽ ra em cần im lặng để dõi theo các câu chuyện, các tranh luận của mọi người, nhưng sự xuất hiện của chị i am good làm em phải trồi lên ạ.

Em đã lần theo các bài viết của chị trong nhà eq để đọc lại câu chuyện về gia đình chị. Đọc liền mạch trong một ngày, tiếc là tới bài học ii gì đó thì chị dừng lại, không post tiếp nữa. Em cũng như một số bạn đã đề nghị ở trên rất muốn nghe tiếp những chi tiết cụ thể để chị chuyển từ bại thành thắng đã diễn ra như thế nào. Không phải bọn em nghe để học tập một cách máy móc mà nghe để tiếp thêm tinh thần, sự tự tin và biết gạn lọc những kinh nghiệm quý báu để dọn dẹp “bão” trong nhà mình.

Em nhìn thấy nhiều điểm tương đồng trong câu chuyện nhà chị với câu chuyện nhà em. Đó là vợ cũng “sắc sảo” quá, bao hết mọi việc trong nhà; vợ chưa biết “nịnh” chồng, khen chồng; vợ đã xây tổ ấm theo tiêu chuẩn của vợ mà không nghĩ tới cảm giác của chồng… Nhưng chồng em khác hoàn toàn chồng chị, rất chăm chỉ làm việc nhà, rất chiều chuộng vợ con, chiều chuộng, tốt tính với cả những người xung quanh, các em gái, đồng nghiệp… Thế nên người thứ ba của chồng em lao vào không phải vì tiền mà hoàn toàn vì tình, vì cảm phục, quý mến không đòi hỏi gì cả thật. Em ngẫm nghĩ và hiểu cái khó cũng như cái dễ của case nhà em để lựa chọn cách xây lại nhà sau bão cho phù hợp.

Sau mấy tháng dọn dẹp hậu quả bão, em cũng gặp phải một số sai lầm thường thấy nhưng đến giờ phút này thì kết quả tương đối ổn. Em đã nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của chồng khi trở về nhà, cảm nhận được sự thoải mái giữa hai vợ chồng chứ không còn nặng nề như trước.và điều ổn nhất là hai vợ chồng có thể tâm sự được suy nghĩ, tâm tư tình cảm của nhau, điều mà bao năm hôn nhân em không làm được. (nhưng chỉ bằng hình thức chát, chả hiểu sao cứ nói trực tiếp là em ngọng, có gì khó nói hoặc muốn tâm sự lại chát nên list chát của hai vợ chồng cứ gọi là dài dằng dặc).

Em báo cáo nhanh như vậy để các chị thấy những lời tâm huyết của các chị, kể cả những lời “mắng mỏ” là rất hiệu quả, đặc biệt với những nhà đã và đang xảy ra bão như nhà em, đọc thấy rất thấm thía.

dab ma i

Ôm mee too cái nào, thấy em ngoi lên mừng công mà mừng quá xá.

Giữ vững tinh thần và bầu không khí hạnh phúc em nhé.

Nói thật với em chị cứ đang post lại ngừng, vì mỗi khi cảm nhận case nhà mình đang bị mổ xẻ, khái quát thành “ngoại tình là phải tha thứ”, “người phụ nữ tự đổ lỗi cho chính mình” là chị lại nhột, lại thụt đầu vào mai rùa.

Không hiểu có phải yếu điểm của chị không, nhưng chồng chị đã từng nói rằng “em lúc nào chả giỏi ăn nói, như chính trị viên đại đội, anh không nói lại được em” – nên đâm ra đôi khi chị băn khoăn, chẳng lẽ chị viết tối nghĩa, hay tự sướng đến mức làm mọi người hiểu là chị muốn đưa ra một thông điệp chung. Kiểu kiểu thế.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...