Mecb: Làm gì khi mẹ chồng ghê gớm sắp về ở chung?

Mẹ chồng mình sắp về ở chung với nhà mình. Bà ghê gớm vô cùng, nhìn qua béo tròn đỏ đắn, phúc hậu phải biết. Bình thường chẳng mắng mỏ đâu, chỉ có lúc trái ý là tốc váy văng tục thôi, còn lại thì toàn nói móc máy, thọc sườn nhau và bêu riếu bên ngoài. Tuy các con bà đều biết nhưng vì lý do đăc biệt từ hoàn cảnh cả cuộc đời bà khổ nhục nuôi các con khôn lớn cho nên chẳng đứa con nào dám mạnh tay làm mẹ đau lòng quá. Tớ từ trước đến nay thì cũng đơn giản và nông cạn, cứ cho rằng những đặc điểm ấy là nhỏ hết, không đề phòng mẹ chồng vì không bao giờ nghĩ bà lại phá bĩnh hạnh phúc các con.

Mecb

Mẹ chồng mình thì không có con gái, không làm dâu ai ngày nào, không sống với chồng… Mình chả dám mong được mẹ chồng yêu thương, thấu hiểu, suốt một đời chỉ mong bà biết sống cho có tình người và đúng đạo lý, được thế là là phúc phận lắm rồi…

Nhìn lại cả đời mẹ chồng mình chả chung sống hòa bình được với ai từ bà đẻ ra mẹ chồng, bố chồng, anh em bên nhà mẹ chồng, chính các con của bà. .. Kiểu gì cũng có xung đột. Không hiểu trời sinh ra tính cách con người gì mà kinh khủng thế.
Mình đang hãi, không biết mấy năm nữa lại tiếp tục cùng cảnh ngộ chung nhà đây, mẹ chồng không ở được với ai cả thì rồi lại đến lượt mình… Nghĩ lại cái cảnh vợ chồng quan hệ cũng bị soi xét, chỉ bảo… Rợn cả người !

2.

Đang chóng mặt lại thấy toàn cảnh ngộ mẹ chồng – nàng dâu, hic… Sau nhiều năm làm dâu của một gia đình mẫu hệ còn sót lại em xin rón rén phát biểu thêm như thế này ạ:

– Xác định rõ tư tưởng: chồng mình mới là yếu tố số 1, chồng ghét thì ra – mụ gia ghét thì vào, nói gì thì nói chồng mới là quan trọng nhất, được lòng chồng thì coi như ổn.
Nghĩ thế này cho đỡ nặng nề: Đến ngay cả dày công chọn chồng giữa chốn 3 quân mà còn có thể có động sự nữa là… Mẹ chồng mình chả hề chọn. Cưới chồng phải cưới luôn mẹ chồng vậy.

– Muốn yên bình thì ở xa nhau là tốt nhất, xa thương gần thường. Những va chạm vụn vặt hàng ngày tích tụ lại nếu không có tài hóa giải thì có ngày nổ tung…

– Tớ thấy cứ có tiền thì điều chỉnh mối quan hệ dễ hơn nhiều, cứ ai nắm kinh tế ắt sẽ có quyền lực chính trị, hic. Khi ở chung với nhà chồng, đừng bao giờ để rơi vào hoàn cảnh ăn bám, nếu bạn là người mua cái nọ, sắm cái kia, trang trải cái này… Ắt bạn sẽ có tiếng nói.

– Không kỳ vọng mqh mẹ chồng-nàng dâu để tránh thất vọng. Mẹ chồng tuy là người nhà nhưng nhiều lúc còn dửng dưng hơn cả người dưng

Nói chung với mẹ chồng, em tôn thờ “chủ nghĩa tự nhiên”. Từ dạo “giác ngộ” em thấy bình yên

3.

Với mẹ chồng mình mang rất nhiều trọng tội:

Tội thứ nhất là sinh ra ở cái vùng miền mà bà ghét ghê gớm !
Tội thứ 2 là: bà không thích nhưng con bà cứ lấy.
Tội thứ 3: được chồng chiều
Tội thứ 4: mọi người cứ khen với bà là mình đảm đang, chịu khó, biết lo toan
Tội thứ 5: không biết đẻ, toàn ra thị mẹt (trong lúc bà thì tài năng, toàn ra con zai)
Tội thứ 6 – nặng nhất là tội không xứng đáng có một người chồng thành đạt (so với xh thì chưa có gì ghê gớm nhưng với bà là niềm tự hào vô bờ bến rồi).

… Một số tội lặt vặt nữa là cứ “xinh nhân tạo”, sáng nào đi làm cũng tô vẽ, với bà “sơn móng giò là đĩ thõa” ác cảm lắm…, tội để chồng thi thoảng giúp chút việc nhà – thứ đàn bà không ra gì…. Chắc là nhiều tội nữa nên bà ghét lắm, trong lúc bà vẫn hay kể về một thời giỏi giang, xinh đẹp ít ai bì kịp của bà… Thế mà gặp phải “thằng không ra gì”…

Mình thì không bao giờ tính chuyện trả đũa, thấy mệt lắm, mình chỉ thích né và tẩy não bằng hết những độc tố bà giành cho mình. Thấy lòng lạnh lẽo lắm, có những việc gần như thói quen như gặp một bộ quần áo nghĩ rằng bà mặc sẽ đẹp, nhìn thấy một món nghĩ bà ăn sẽ thích… Lại có phản xạ rút ví. Buồn cười có hôm tặc lưỡi đút ví vào vì nghĩ đến cái lúc hai tay dâng mẹ chồng thấy nản, tiền không tiếc nhưng ngại cái sự va chạm lúc đưa đồ. Nhưng cũng có lúc nghĩ thế này mà vượt qua được: với bà hàng xóm mình còn cư xử được thế huống chi đây là bà nội của con mình… Không đặt nặng trách nhiệm gì với mẹ chồng nữa sau tất cả những gì bà cư xử với mình, cho đến bây giờ chỉ xác định phấn đấu sống cho có chữ tình người với nhau thôi

Nhiều năm khổ luyện bây giờ thành tài rồi, thanh thản tự trong tâm

4.

Em thì chả đặt nặng vấn đề “tha thứ” và “cao thượng”
1. Chị nghĩ chị “tha thứ”, hic, nói thật là mẹ chồng chị chả cần món này, bà mà nghĩ bà sai bà đã chả hành động kiểu thế. Cho nên em chả rỗi hơi ngồi ảo tưởng là mình đang tha thứ cho mẹ chồng.
2. Sống cao thượng, em cũng chả đặt nặng vấn đề này, em sống đúng như con người em, em né mẹ chồng cho nó lành là vì chính em, chả tội gì dấn thân vào vòng xoáy của xung đột trong khi cuộc sống biết bao điều thú vị đang chờ em ngoài kia.

Chuyện nhà em chắc nhiều chị biết, mẹ chồng em chả giống cụ nào trên này nhưng giờ em chả lăn tăn nhiều, cơ bản là em sống cuộc sống của em

Thơ XUÂN QUỲNH (Mẹ của anh)
Mẹ của anh

Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong

Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen

Đâu con dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
Thương anh thương cả bước chân
Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao

Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh
Nào là hoa bưởi hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa

Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
Mẹ không ghét bỏ em đâu
Yêu anh em đã là dâu trong nhà

Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn
Hát tình yêu của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng

Giữa ngàn hoa cỏ núi sông
Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
Chắc chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.

P/s: post xong com, nhìn lên em thấy cái bài thơ của Xuân Quỳnh em lại quay lại sửa thêm. Phải nói là bài thơ ấy hay vô cùng, ngày xưa nó rung động lòng em kinh khủng khíp lun ý, em đã từng ngâm nga đọc diễn cảm cho chồng em nghe… Èo ôi, sau này khi em dâu yêu thằng chú nó bị mẹ chồng em không ưa nên nó cũng ức chế, em còn gửi bài này cho nó đọc để em dâu em nó thương lấy mẹ chồng, hic, đúng là một thời đã xa… Nhưng mà nhiều lúc nhìn vào những điểm tốt của chồng, cũng tự ru ngủ bằng câu “mẹ sinh anh để bây giờ cho iem”

Xem thêm:

Vài điều suy nghĩ về việc sống chung với mẹ chồng

feuil: Mẹ chồng nghĩ con dâu xui chồng cãi mẹ

Tomcang167: Bố chồng ghét con dâu, tìm cách chia rẽ vợ chồng

Metraucontrau: Có ai bắt phụ nữ phải hi sinh đâu?

Mecb

Chị Wic có đưa ra giải pháp thuê nhà cho bà ở nhưng với hoàn cảnh nhà em chắc không áp dụng được, chồng em không bao giờ chịu như vậy, còn mẹ chồng em mà nghe con cái có ý cách ly thế kiểu gì cũng tự tử (mấy lần dọa rồi).

Hiện tại em hết down rồi, em cũng đặt ra các tình huống và các giải pháp ứng phó khả dĩ nhất, hoàn cảnh em nó thế rồi, em không vững thì đời nó dìm em chết. Em thi thoảng vẫn đảo qua cái top mẹ chồng nàng dâu ngày xưa của em để ôn lại lời khuyên của mọi người như chị Giun, chị Wic. Em cũng cảm ơn chị Binhminh97, chị đã cho em sự rạch ròi rất thực tế, phải thương lấy mình trước khi thương người khác.

Thôi, em trở về vị trí làm học trò chăm chỉ của nhà EQ đây

 

Wicket

@Mecb: Tớ đảm bảo bà không tự tử đâu. Yên tâm đi. Bà có diễn thì bà cũng phải làm sao bà không chết. Thật. Bà mẹ chồng cậu mà thuộc loại không được như ý là tự tử thì tớ đây còn tự tử trước bà ý nhiều.

Tớ kể cho các cậu nghe nhá. Zai nhà tớ có lần bị mẹ dọa tự tử vì không lấy vợ theo ý mẹ (hồi còn chưa quen tớ í). Zai thủng thẳng: Tùy cụ, sống đến tuổi này cũng trải nghiệm hết rồi. Còn dọa chêt với các con làm gì. Láo không? Thế mà cụ chả tự tử gì cả, sống vui vẻ khỏe mạnh tới giờ và chốt ra được là dọa nó cũng vô ích nên thôi kệ nó vậy.

Nói chung các chị em phải rắn lên. Nói chung là phải làm cho các cụ hiểu rằng các cụ cũng phải biết điều thì con cái mới sống chung với các cụ. Mà con cái sống với các cụ, chăm sóc các cụ, ấy là cái phúc của các cụ. Chứ không nó bỏ đi hết xem. Có mà khóc không thành tiếng í chứ.

Nhà tớ 2 bên các cụ đều rất ghê gớm, nhưng vì bọn tớ còn ghê gớm hơn. Các cụ dọa mắng gì cũng cười nhăn răng ra. Các cụ chán quá đành phải chịu đấy. bình thường bọn tớ chăm sóc các cụ cẩn thận, tiền nong cũng có. Tuy không bằng nhà người ta nhưng các cụ cũng tự hào con cái tử tế. Nhưng chỉ cần các cụ có ý định can thiệp vào đời sống riêng tư là lập tức con cái ý kiến ngay.

 

Mecb

Mẹ chồng ghê gớm, nhìn qua béo tròn đỏ đắn, phúc hậu phải biết, thêm cái nữa là bình thường chẳng mắng mỏ đâu, chỉ có lúc trái ý là tốc váy văng tục thôi, còn lại thì toàn nói móc máy, thọc sườn nhau và bêu riếu bên ngoài. Tuy các con bà đều biết nhưng vì lý do đăc biệt từ hoàn cảnh cả cuộc đời bà khổ nhục nuôi các con khôn lớn cho nên chẳng đứa con nào dám mạnh tay làm mẹ đau lòng quá. Mà bà thì kinh lắm, biết cách gây áp lực lắm, phải cơn thì vật hơn bọn nghiện !

Tớ từ trước đến nay thì cũng đơn giản và nông cạn, cứ cho rằng những đặc điểm ấy là nhỏ hết, không đề phòng mẹ chồng vì không bao giờ nghĩ bà lại phá bĩnh hạnh phúc các con, cũng không thể tưởng tượng được bà dã man “nối giáo cho giặc”. Nhưng bây giờ thì nhận thức được khai sáng rồi, bài học về lòng người thấm nhuần lắm lắm, cho nên cơ bản là cũng tĩnh tại.

Có điều nhà chú em lại nổ ra chiến sự gay go hơn mình nghĩ, em thấy nguồn nguy hiểm nó cận kề nên phát sốt phát rét, hãi hùng khi nghĩ lại quá khứ. Nhưng bình tâm lại em thấy đỡ rồi, cá nhân em bây giờ đanh đá và thảo mai hơn xưa là cái chắc em cũng bớt sĩ diện và sợ tai tiếng như xưa, chồng em thì cũng biết sợ quá khứ. Em nghĩ em sẽ hành động chiến lược hẳn hoi chứ không phải “nông dân” như trước đây. Hơn nữa em lại đầy mưu sĩ, hỗ trợ không kể ngày hay đêm

Túm lại là em sẽ chủ động đối phó, có gì bế tắc em lại lên núi EQ cầu Gia cát Khổng Minh

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.