Me Alis: Chồng khô khan, ngủ riêng, vợ sắp sinh

Từ khi có bầu đến giờ mình thường xuyên trong trạng thái stress với chồng. Nhiều lúc cứ bảo tất cả vì con không được nghĩ ngợi gì nhưng không thể không nghĩ trước một người chồng vô tâm, khô khan như chồng mình. Khi mình có bé đầu thì chồng đi công tác xa, đến khi được về gần thì lại bắt đầu mang bầu bé thứ 2, chồng mình bảo 2 vc ngủ chung với con thì chật nên ngủ riêng, mặc dù mình không hài lòng nhưng nghĩ sáng ra chồng phải dậy sớm đi làm, con còn bé nên đêm vẫn phải dậy cho ăn, thi thoảng con lại khóc nên ảnh hưởng đến giấc ngủ của chồng thành ra cũng ko phản đối, chỉ có điều yêu cầu cuối tuần thì phải lên ngủ với 2 mẹ con, vậy nên vợ chồng vẫn gần gũi nhau cho đến khi mình bầu tháng thứ 4. Giữa 2 vc xảy ra một trận cãi nhau to, quả thật mình cũng sai vì do bản thân đã sẵn stress không kiềm chế được nên buông ra những lời nói khó nghe,mà chồng mình thì từ trước đến giờ cũng chẳng bao giờ nhịn vợ nên cả 2 đều nóng nảy dùng lời lẽ không hay xúc phạm nhau. Tuy sau đó 2 vc vẫn nói chuyện bt trở lại, 1 tuần sau là 8/3 chồng vẫn rủ vợ đi xem film, nhưng trong lòng mình thì vẫn không cân bằng được,lúc nào cũng cảm thấy có gì đó gượng gạo và khoảng cách, do vậy những cuối tuần tiếp theo mình cũng không bảo chồng lên ngủ cùng nữa, chồng mình thái độ không thay đổi gì so với trước (vì vốn dĩ cũng có gần gũi quan tâm vợ đâu), nhưng thấy mình ko gọi lên thì cũng ngủ riêng luôn cho đến tận bây giờ. Thực ra cũng có vài lần mình gọi chồng lên ngủ cùng để nói chuyện, phân tích, nhận lỗi, đưa ra giải pháp và mong chồng hợp tác nhưng kết cục vẫn chẳng ra sao, anh ấy vốn dĩ là người bảo thủ không bao giờ nhận sai và luôn cố gắng dừng câu chuyện lại, bảo mình chỉ thích nghĩ linh tinh cho mệt đầu, còn anh ấy thấy thế này là ổn, chẳng có vấn đề gì cả. Ngay cả nói đến chuyện gần gũi vợ chồng, anh ấy cũng bảo em đang có bầu anh nhịn được, thực tế cả 2 đều biết việc đó là k cần thiết. Mình thì từ chuyện nghĩ ngợi nhiều nên cũng ko có ham muốn với chồng nữa, rồi là tính tự ái, tự trọng cao nên cũng mặc kệ luôn mặc dù trong lòng lúc nào cũng cảm thấy ko yên. Thật sự ngoài chuyện con cái ra mình ko có nhu cầu chia sẻ với chồng nữa. Tuy vậy, hàng ngày khi anh ấy tâm sự với mình mọi chuyện trong công việc, cả chuyện bạn bè, xã hội mình vẫn lắng nghe, vẫn tham gia câu chuyện sôi nổi chứ không bộc lộ tâm lý khó chịu gì. Cho đến thời gian gần đây sắp có dấu hiệu sinh,cơ địa chửa thấp nên bị đau, trở mình rất khó khăn nên mình cho bé lớn ngủ với bác giúp việc. Thấy chồng tối chơi với con xong vẫn cứ tót lên phòng riêng ko ngủ với vợ,vừa bực vừa tủi thân nên mình quyết định lên phòng anh nói chuyện,định rằng sẽ nhẹ nhàng thôi mục đích giải tỏa tâm lý trước khi sinh bé. Mới nói được vài câu thì thấy đt của chồng rung tiếng sms, rồi thấy anh ấy ko mở ra xem mà có vẻ ko yên xong bảo mình thôi em xuống ngủ đi rồi a xuống sau, mình thấy nghi ngờ nên nhất định ko xuống, một lúc nhìn quanh thấy cái đt mình bước ra thì chồng vội ra vớ lấy đt trước giấu đi, nhất định ko chịu đưa. Phản ứng của chồng như vậy chắc chắn là anh ta đã làm điều khuất tất, lừa dối vợ, có thể là gần đây thôi vì bt chồng mình ko có biểu hiện gì, đt vẫn để linh tinh, đt gọi đến thì toàn công việc thôi. Mấy hôm nay mình ko nói chuyện gì, chỉ khi cần thiết mới trả lời cộc lốc, anh ta thì cố làm lành và tỏ ra quan tâm hơn. Nghĩ đến việc sắp sinh bé nên hôm qua mình mới gọi anh ta nc và yêu cầu giải thích, nhưng a ta nhất quyết bảo a chẳng làm gì cả, chỉ là do đầu óc em hoang tưởng, từ trước kia chứ ko phải bây giờ. Vẫn như mọi lần chẳng giải quyết đc gì. Giờ mình hoang mang lắm ko biết nên cư xử với anh ta thế nào. Nếu tiếp tục làm găng lên thì cũng ko được vì mình còn phải giữ cả sk và tinh thần để lo cho 2 đứa con nữa,nhưng nếu coi như ko có chuyện gì thì mình ko làm được hơn nữa như vậy dễ dàng cho anh ta quá. Kể lể dài dòng thế này cũng vì muốn tường tận sự việc để các mẹ có cái nhìn tổng thể chuyện của mình để có thể cho mình lời khuyên hữu ích lúc này. Giúp mình với nhé. Tks các mẹ đã dành thời gian đọc tâm sự của mình.

  • taoxanh09

@Me Alisz: nghe chuyện mẹ nó kể thấy hơi hơi giống nhaf mình hồi xưa nên chạy vào comment tí. Mẹ nó ơi, đừng để ý cái chuyện sms làm gì, sắp sinh con rồi, chỉ cần nghĩ đến con thôi, làm lanh tanh bành cái chuyện sms chả thêm được tích sự gì mà lại mệt người, rồi nhỡ anh chồng bạn tự ái thì lúc đẻ ai chăm 2 mẹ con bạn, để dành sức khỏe mà sinh con cho mẹ tròn con vuông. Hồi xưa mình cũng tự hành hạ mình theo kiểu đấy, cuối cùng chả được cái gì mà chỉ mệt mỏi thôi bạn ạ. Mình nghĩ chả có gì đâu. cứ đẻ xong mẹ tròn con vuông rồi muốn xử lão ý thể nào thì xử sau, lên đây đầy các mẹ cao thủ nên chả sợ mất chông đâu mẹ nó ạ

  • TKO_2010

Chào em! :Smiling:
Trước hết, thấy mình đã sai thì phải nhanh chóng sửa sai cái đã nhỉ?! Vợ chồng, nếu đang trẻ thì không nên ngủ riêng em ơi, già lại càng không nên nữa:Smiling:. Đừng đổ tội cho hoàn cảnh mà bắt nhau ra …ngủ riêng nhé! Nuôi con bé mọn là trách nhiệm chung của cả vợ chồng, nhưng mình là phụ nữ làm sao để chồng ngủ chung cho chồng thấy làm mẹ vất vả thế đấy, đêm hôm cho con ăn, ru con ngủ vẫn cố khẽ khàng vì sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của chồng (nhưng đang cho con ăn thì giả vờ nói to lên với con một câu gì đấy, mục đích là “đánh động” chồng:Silly …vv. Cái sai của em đã không cương quyết khi không thích nhưng vẫn để chồng ra ngủ riêng. Nhẽ ra, nếu trong lòng không thích sao em không thể nói với chồng là “Anh ơi, không được đâu! Thà anh đi công tác chứ anh ở nhà mà không nằm bên cạnh là em không ngủ được:Laughing:!!!”. Tuy nhiên, giờ vẫn chưa muộn, nhân việc em cho đứa lớn ngủ với bác giúp việc kêu chồng xuống luôn đi! Nói: Anh ơi, vào ngủ với vợ không vợ đau đẻ quá không kịp gọi chồng làm sao?! Chứ em lại có cái kiểu gọi chồng vào ngủ để “phân tích, nhận lỗi, sửa sai…” nghe như quy trình một buổi lên lớp của cô giáo với học sinh cá biết thế thì chồng nó không chịu …hợp tác là đúng rồi! Khi “dụ” được chồng rồi em tự cho mình cái quyền đang mang bầu đi, làm nũng nhiều vào. Ai lại dại thế cơ chứ!? Bảo chồng ơi, sờ mà xem này con nó đạp lệch bụng em đây này! Này, chồng ơi em buồn ..tè quá nhưng không dậy được, đỡ em một tẹo:Laughing:…vv.
Còn cái chuyện chồng em có tin nhắn đt như thế cùng với hành vi giấu giếm thế là cũng có chuyện rồi đấy! Ai bảo tại em để chồng ra …ngủ riêng! Lỡ dại rồi thì phải tìm cách mà khắc phục đi thôi, chứ lại ôm một cục tức đòi làm rõ trắng đen (chồng đang trong giai đoạn đen trắng mập mờ còn lâu mới thú nhận nhá!) với chồng, lỡ đâu đẻ ra đấy nó chả thèm chăm hai mẹ con còn phắn đi luôn với mấy cái tin nhắn thì hỏng hết bánh trái em ạ! Giờ thì tạm quên đi cái vụ tin nhắn em nhé?! Chồng em đã có thái độ làm lành và quan tâm đến mẹ con chứng tỏ là lão ta cũng đang “có tật giật mình” đấy, nhưng TA là PHỤ NỮ cơ mà, vốn có lòng bao dung và độ lượng nên “đánh kẻ chạy đi chứ ai đánh kẻ chạy lại” bao giờ, nên tốt nhất em chớp lấy cơ hội này HÂM LẠI LỬA đi em!
Đọc bài của em, chị lại nhớ giai đoạn có bầu của mình, từ đứa nhất đến đứa hai chị lôi xã vào cuộc hết! Nhưng phải ngủ chung. Ngủ riêng ngoài việc “du kích” để “bắn tỉa” thì làm gì còn thời gian mà ôm ấp, chia sẻ những chuyện khác. Xã chị cũng đi công tác nhưng dù ở xa hay ở gần chị đều thông báo tình hình “em bé” cho xã qua tin nhắn, đt liên tục. Thế nên, khi về với vợ xã rất thích nói chuyện và sờ tay, áp mặt vào bụng vợ. Rồi thì chuột rút chân vợ đau lắm, chồng bóp chân đi! Rồi, thôi chết hôm nay em mới uống có hai cốc sữa giờ thấy đói quá (chồng lục cục dậy pha sữa:Laughing ! Rồi, sao em không dậy được, đỡ em với!!! Đấy, có lúc vẫn “thảo mai’ thế đấy, nhưng có lúc chồng mệt mỏi hay đi làm về thì vợ đã có cơm ngon canh ngọt đợi sẵn rồi này! Nói chung, phụ nữ mình muốn…sướng thì phải tự làm chủ mọi tình huống và cảm xúc của mình mà thôi.

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận