maihan6291: Nhà chồng coi thường nhà vợ

maihan6291

Mình lấy chồng được 7 năm rồi, hai vợ chồng đi làm ăn xa, khi chuẩn bị sinh con đầu lòng, bố chồng có nói là: ‘ Con nhờ mẹ con vào giúp vì bố biết tâm lý lúc mới sinh muốn gần mẹ đẻ’. Thực ra là nhà chồng ở quê nên rất ngại mang tiếng là không chăm được con dâu đẻ, nhưng lúc đó ông bà còn phải chăm cháu ngoại. Sau đó chồng mình tính toán quyết định là mình về nhà sinh con, để ông bà hai bên được gần cháu, hơn nữa khi đó mình sinh gần tết, nghỉ đẻ xong thì cũng đến nghỉ hè, đến tháng 9 mới phải đi làm tiếp. Trước khi về sinh, chồng đã nói rõ là về sinh rồi đến khi quay lại sẽ nhờ bà ngoại vào trông thêm khoảng 1 năm tới lúc con mình cứng cáp rồi cho đi trẻ.

Vậy mà khi con mình được 9 tháng, quay vào với chồng và bà ngoại đi cùng thì bố mẹ chồng có ý không bằng lòng, nhưng cũng không nói gì trước mặt mình hết. Vừa vào đến nơi, nhận được phone của em chồng, quát ầm lên đại khái chửi mình không biết cách cư xử, sau này không thèm nhìn mặt, muốn vào trong đó với mẹ đẻ thì phải xin phép bố mẹ chồng, bla bla. Lúc đó mình bực lắm, chỉ nhỏ nhẹ nói lại rằng việc này đã nói rồi, thỏa thuận rồi, bố mẹ không nói gì thì em cũng đừng xen vào nữa.
Khi mẹ mình trở ra, mình có mua quà biết bố mẹ chồng, anh chị em chồng, cháu chồng, ai cũng có quà. Vậy mà khi chị gái mình gọi điện để đưa quà đến thì nhà chồng kêu là không nhận, không nhận cái gì từ vợ chồng mình hết. Bực lắm, nhắn chị bao nhiêu quà đó mang về dùng hết, không biếu nữa. Lúc đó mẹ mình có bảo để gọi điện sang nói chuyện với bố mẹ chồng, nhưng mình không đồng ý. Vì mình biết quan điểm của bố mẹ chồng lúc nào cũng là nhà trai thuộc chiếu trên, nhà gái phải lép vế, nịnh nọt này kia.
Cả năm sau đó cứ sinh nhật hay kỉ niệm gì mình đều gửi quà về, lúc thì nhờ bạn bè, lúc thì dịch vụ, chả thấy nhà chồng từ chối. Đến năm ngoái có người quen gần nhà nên mình gửi chung cả quà bố mẹ đẻ và bố mẹ chồng rồi nhờ chị mình đưa sang. Lần này chả gọi điện trước, cứ sang rồi đưa thôi, nhà chồng cũng nhận nhưng lại em chồng gọi điện kêu là đã bảo không nhận sao còn gửi, mình nói rằng sao mấy lần trước gửi không thấy nói gì, thì im cúp máy luôn. Mình không ngờ mấy năm rồi mà vẫn kiểu thế.
Từ đó đến giờ 5 năm rồi, vẫn thế, mình cũng nghĩ là thế cũng chả sao, chả ảnh hưởng gì, bố mẹ mình đỡ mệt đầu nhưng cứ đến tết là lại nói móc rằng thông gia không gọi điện chúc tết. Trong khi đó bố mẹ chồng của chị chồng thì năm nào cũng đúng 30 tết gọi chúc tết bố mẹ chồng, rồi bố mẹ chồng lại nịnh nọt. Đấy nếu xét đúng thì họ cũng là nhà trai mà cư xử thế rồi lại cứ đòi bố mẹ mình gọi chúc tết???
Mình chả định làm gì đâu nhưng cứ gần tết thì lại hơi khó chịu. Vì việc này mà sinh đứa thứ hai mình một mình chăm luôn, chả nhờ bà nào hết

Nhà đẻ tớ ở Hà Nội, nhà chồng ở cách Hà Nội khoảng 50km gì đó, hai vợ chồng tớ sống trong nam. Ngày xưa khi biết chồng tớ yêu và chuẩn bị lấy tớ thì các bác và cô em của bố chồng đã họp nhau lại vì trong họ đã có một cô con dâu Hà Nội (con dâu của bác cả nhà chồng tớ) và có xích mích gì đó nên các cô không ưa. Sau này chồng tớ kể lại rằng các cô nói ghê lắm là vợ mày phải thế này, phải thế kia bla bla. Và như để ra oai nhà trai ý, ăn hỏi tớ có đúng 3 tráp, và sau đó chị chồng tớ cưới bố mẹ chồng tớ thách nhà trai luôn 7 tráp. Lúc mời bố mẹ tớ ăn cưới, mẹ chồng tớ bảo rằng: ‘ Con gái tôi cưới là phải hoành tráng, không vớ vẩn được’. Và tơ biết mẹ tớ rất buồn vì chuyện này.
Trong thời gian mẹ tớ ở cùng, vợ chồng cũng cãi nhau nhiều về chuyện này lắm, phải nói thật là mãi tớ mới EQ mà nghĩ thoáng hơn được. Tớ thì luôn nghĩ thế này, bố mẹ chồng tớ không nói gì trước mặt tớ về chuyện đó, chỉ có cuộc điện thoại của em chồng mắng thế nên tớ coi như không có chuyện gì xảy ra. Chỉ có điều cứ đến tết lại có chút lăn tăn.
Tớ chỉ thấy nếu con gái gặp gia đình chồng tốt thì sẽ càng tình thân mến thân còn gặp phải gia đình khó tính, thích hạch sách thì khó mà thực hiện lắm, mà con gái mình sẽ bị thiệt, nhà chồng càng lấn tới. Mẹ tớ cũng đã có lần bảo với tớ để mẹ gọi điện xin lỗi, nhưng tớ không đồng ý, tớ không chịu được mà chắc gì sau đó bố mẹ chồng lại không có cái khác để bắt bẻ?

Meoxinh0x

Nhà em ở HD, chị gái lấy chồng Hà Nội, anh rể đóng quân ở một huyện của HD, anh chị lấy nhau, anh rể em ở đơn vị, chị em về làm dâu. Khi chị em có cháu, bố mẹ em đến tận nhà thông gia, xin phép đón chị và cháu về nhà 1 tháng chơi. Xong khi cháu em ăn dặm, anh rể và chị gái xin phép bố mẹ chồng cho thuê nhà ở gần đơn vị anh rể đóng quân để vợ chồng con cái được gần nhau. Trong thời gian đấy mẹ em có qua lại giúp đỡ anh chị về mặt tài chính cũng như là trông cháu giúp chị để anh rể em yên tâm công tác. Thế cho em hỏi, mỗi lần mẹ em từ HD về huyện chỗ anh chị em thuê nhà để chăm cháu, trông cháu thì phải gọi điện xin phép thông gia chắc. Thế hóa ra bố mẹ em là con của họ à. Nhưng rất là may ở chỗ bố mẹ chồng chị em là những người thuần nông thôi nhưng sống rất tình cảm, biết đâu là con, đâu là thông gia nên không có chuyện bắt bẻ thông gia khi đi thăm cháu, trông cháu, thăm con gái con rể phải gọi điện xin phép thông gia bên ý.

Và cũng bởi vì 2 bên sống trọng nhau cho nên dù tết nhất chỉ có con cái gọi điện chúc tết bố mẹ 2 bên thôi nhưng lần nào đôi bên thông gia gặp nhau cũng vui như tết. Đợt cưới em, nếu ông thông gia mà không bị ốm thì bố mẹ em mời nhà bên ấy đến từ tối hôm dựng rạp chơi cơ ạ. Trong suốt những năm chị gái em làm dâu cho đến giờ, bố mẹ em chưa bao giờ, và bố mẹ chị ấy cũng chưa bao giờ gọi điện chúc tết nhau. Nhưng ví dụ ông bà thông gia ốm, bố mẹ em có điều kiện thì đến thăm, không có điều kiện thì gọi điện. Thi thoảng con gái về chơi thì lại gửi quà biếu ông bà thông gia, và ngược lại, bố mẹ chồng chị em cũng trân trọng và đối xử với gia đình em như thế.

Cho em hỏi các chị, với trường hợp của nhà chị gái em và nhà chị maihan, hoàn cảnh cũng na ná như nhau, cách cư xử và hành động của bố mẹ em và bố mẹ chị ấy cũng tương tự nhau, vậy tại sao kết quả lại khác nhau? Chẳng phải là do con người cố tình làm khó nhau sao???

– Em vốn là đứa biết điều, không hỗn láo bao giờ, nhưng ví dụ em có gì sai thì chưa tới lượt em chồng gọi điện sỉ vả em đâu. Nhà có trên có dưới, bố mẹ em còn sống, bố mẹ chồng còn sống, chồng em còn sờ sờ ra đấy, em chồng tuổi gì mà định giáo dục em. Ví dụ chị em tâm sự góp ý nhau thì em tiếp thu, còn cái kiểu bà thế lọ thế chai, bà phải thế này, bà phải thế kia. Xin lỗi, em không phải họ tôm cứt lộn lên đầu. Nếu em gặp trường hợp này, giải pháp là gì: Gọi điện em không nghe, em bắt máy thì chồng em nghe. Xin lỗi chú (cô) chị bận, hoặc giả vờ mất sóng tắt bụp cái. Chả hơi đâu em nghe cho tức người, tốn calo, lại càng không bao giờ đôi co với chiếu dưới

– Nhà chồng em lúc cưới cũng như nhà chồng chị maihan, mẹ chồng cũng kêu chỉ 3 tráp thôi, rồi ý là bố mẹ em phải thế này phải thế kia, nhưng vấn đề em không bao giờ để cho bố mẹ em phải đi xin cưới cho con gái, em làm em chịu, em đã không báo hiếu được cho bố mẹ em thì em cũng không để cho bố mẹ em phải chịu nhục với người khác vì con mình, nhất là lại là với gia đình thông gia. Mọi việc chồng em phải tự thuyết phục và quyết định, kết quả dù mẹ chồng không vui nhưng do em không để thông gia 2 bên tiếp xúc nhau nên không bị mất hòa khí cho đến thời điểm này. Và bố mẹ em cũng không buồn vì con gái bị rẻ rúng, em cũng chẳng có gì mà phải ấm ức vì mọi chuyện đều theo ý mình rồi. Việc còn lại là sống sao cho phải đạo thôi ạ.

– Em đang có bé, lúc bàn tới vấn đề sinh con xong thì trông và chăm con thế nào vì mẹ chồng em phải trông tới 2 đứa con của em trai chồng rồi, vất vả lắm, thêm con em nữa thì thành cái nhà trẻ tư. Chồng em bảo nhờ bà ngoại lên trông, em bảo, nhà chật, ăn ngủ ở đâu? Mẹ em chăm con chăm cháu đã đành, người ngoài nhìn vào khác nào bảo mẹ vợ lên làm osin cho nhà chồng, rồi sống chung, lời ra tiếng vào mất lòng nhau thì sao. Dẹp. Hoặc là vợ về ngoại, hoặc là tìm thêm người GV, hoặc là vợ chồng phải cố gắng, con cái là của mình chứ không phải là của ông bà, ông bà bên nào giúp được thì tốt, không giúp được thì phải cố, đừng có ỷ lại.

Trước khi kết hôn em cũng có sự tính toán riêng, may mà trời không phụ lòng người, dù có khó khăn cũng hóa hung thành cát, cái quan trọng nhất là đừng bao giờ để mình phải ấm ức hậm hực, cái gì cần quên thì quên khẩn trương, đặc biệt là không bao giờ đặt bố mẹ mình ở cái thế phụ thuộc, bị coi khinh, bị rẻ rúng. Trộm vía dạo này mẹ chồng em thương em lắm cơ, hay tẩm bổ cho 2 cô con dâu lắm.

yamanote

việc này thì nói thật bố mẹ đẻ của bạn cũng sao sao ý. việc của các thông gia các thông gia làm việc voi nhau. có tuổi rồi đầu 2 thứ tóc sẽ tự biết cách nói chuyện hòa giải thế nào cho phải. chứ ai lại cứ mặc kệ vào đứa con gái còn loe toe chưa hiểu hết sự đời? (bố mình vẫn nói mình thế).
chuyện qua rồi mình cũng chẳng biết gỡ thế nào ai có cao kiến gì giúp với. nhưng mẹ con bạn sai ngay từ đầu. lúc đầu chưa to chuyện mẹ bạn sang có đôi lời, bảo cháu nó mới về làm dâu còn chưa biết hết phép tắc, có gì sai mong ông bà từ từ dạy bảo, người ta cũng mát mặt (cho dù mình đúng mình sai nhưng đừng để ảnh hưởng đến quan hệ hay đánh giá cua bậc bó mẹ). đằng này lại lặn luôn tết nhất cũng không sang chơi nói chuyện 1 câu, suốt 5 năm, mình thật chả hiểu.

còn nếu không thể giải quyết được thì thôi kệ, việc tết nhất bảo chồng mang quà biếu, chả lẽ của con trai/anh trai mọi người cũng không nhận? chồng thông cảm với mình là ok rồi

(Đã đọc 107 lượt, 3 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận