Lucbao1102: Làm sao để níu kéo khi chồng quyết ra đi? (P1)

Chia sẻ bài viết này

A: Dzuli. 142

Sao phải khổ vậy hả chị? Sao lại phụ thuộc Chồng nhiều quá, mà quên mất bản thân mình? Các mẹ ở đây luôn có câu ”hạnh phúc hay không là do nội tại mỗi người, không (quá) phụ thuộc vào việc người khác đối xử với mình thế nào”.

Khi đến đây, chị đừng kỳ vọng các mẹ thông thái sẽ giúp chị quyết định có nên ly dị hay không, mà chỉ xác định là mọi người cùng chia sẻ để giúp chị tĩnh tâm lại, từ đó sẽ có quyết định sáng suốt nhất. Vậy nên em chỉ mong chị tìm lại được người phụ nữ biết trân trọng và yêu thương bản thân mình. Chỉ khi con người thực sự bình tĩnh người ta mới có thể đưa ra quyết định sáng suốt nhất, chị hiểu điều này mà, phải không?

A: Amanda D

Chị Lucbao ơi, em thấy tình yêu của chị với chồng lớn quá, nó đang trở thành món nợ không thể trả đối với chồng chị rồi, nên chị càng nói và thể hiện là chị vẫn yêu, thì chồng chị càng sợ, càng thấy nặng nề, càng muốn dứt bỏ thật nhanh.

Chồng chị thì đang mù quáng rồi, hoàn toàn không nhận ra li dị rồi anh ta sẽ mất hết chứ không được gì. Chưa chắc anh ta đã cưới được cô bồ, mà cưới rồi chưa chắc đã hạnh phúc, có khi còn vỡ mộng (bởi cuộc sống riêng của cô bồ cũng phức tạp thế mà). Còn những gì anh ấy mất thì rất rõ ràng: mất cái vỏ bọc gia đình, mất tình cảm của vợ con, mất sỹ diện với bạn bè, đồng nghiệp, người quen, mất cả tài sản nữa nếu anh ấy để lại hết tài sản cho mẹ con chị.

Nhưng mà, đàn ông thường là thế, phải mất rồi mới biết là những gì đã mất quý giá như thế nào.

Vậy nên, ly dị trong hoàn cảnh này chưa chắc đã là xấu. Tìm mọi cách giữ chồng giữ gia đình chưa chắc đã tốt. Lâu nay chồng chị không quan tâm con cái, ly dị rồi sẽ tự nhiên muốn bù đắp cho con, kiểu gì cũng quan tâm con hơn, nên chăng chị tự cởi bỏ tư tưởng phải giữ chồng để có bố cho con.

Vì chị cưới đã 14 năm, nên em đoán anh chị cũng trên dưới 40 rồi. Vậy nên sau cơn mù quáng thì anh sẽ tỉnh nhanh thôi, chứ không nông nổi như tuổi 20 nữa. Lúc đó anh hối hận về xin chị đoàn tụ thì sao, có phải anh sẽ tâm phục khẩu phục hơn bây giờ không.

Chị vào đọc nhà EQ 1 năm em đoán chị cũng phần nào thấm nhuần tư tưởng nhà EQ rồi. EQ để tự mình sống hạnh phúc trước, rồi mang lại hạnh phúc cho chồng con và mọi người, rồi mới đến các chiêu trò để chông con, người khác mang hạnh phúc đến cho mình. Cái gì cần giữ thì giữ và đánh bóng nó cho tốt đẹp lên, cái gì không nên giữ thì kiên quyết cắt, vì càng cố giữ, càng cố tô đẹp nó càng xấu xí hơn thôi.

A: nina57

Chị Lucbao ơi, em còn nhỏ cả tuổi đời lẫn hôn nhân. Nhưng em có hiểu được chút chút cái cảm giác trống hoác, nghẹt tim không thở được hay thậm chí là tuyệt vọng muốn chết đi luôn vì một người tệ bạc. Ngay lúc ấy, tất cả những gì mình còn nhận thức được chỉ là người ấy thôi. Và kỳ quái là càng đau như vậy mình càng có cảm giác rằng mình yêu người ấy quá, không có được người ấy thì thà chết cho rồi. Nhưng giả như có một lúc nào đó, không chết được, mà cũng không thể yêu thêm được, mình quyết dứt nó ra một tí, hoặc vay mượn niềm vui đâu đó bên ngoài một tí. Thì tự động mình thấy hoá ra mình sống không có con người đó, không cần tình cảm đó cũng vẫn ok.

Những lúc đau đớn dằn vặt đỉnh điểm của em là ngay sau khi vừa quyết định chia tay, người ta đi mất. Mình loay hoay nhìn tới nhìn lui thì phát hoảng vì nghĩ mình mất họ rồi. Chính lúc đó là lúc đau nhất, nhưng cũng sợ là cảm giác ấy xa nhất với bản chất. Cứ để vậy đến khi em quen được rồi thì em dần “tỉnh”. Nên lúc này chị đang khiếp đảm với ý nghĩ mất anh ấy thật rồi, cái người mà chị yêu hơn cả mình ấy. Chị cứ để mình quen với cảm giác đó, rồi chấp nhận nó. Lúc này không nên làm gì đả động tới anh ta cả. Vì cả khi chị quyết nói chuyện bình thường thì với người yếu đuối, dễ nói một lúc thành ra khóc lóc, tha thứ hay níu kéo lắm. Khi đó, anh ta càng thấy mình quan trọng còn chị thì bớt giá trị đi (đặc biệt nếu anh ta thật không còn tình cảm nữa).

Có thể em khác chị khác, gia đình chúng ta khác,… Nhưng có một số cảm giác đau đớn là giống nhau. Lúc này có lẽ chị sẽ nghĩ mình là người đớn đau nhất, chẳng ai hiểu được nỗi đau ấy đâu (như em cố chấp, em đã nghĩ vậy). Suy nghĩ đó càng khiến mình yếu đuối và mình tự thấy mình nhỏ bé hơn cái kẻ làm mình đau ấy. Nhưng thực ra là nhiều người cũng như mình, thậm chí còn đáng để đau hơn mình. Nhưng họ vượt qua được. Mình cũng phải làm được. Cũng sẽ làm được.

Chị vượt qua được mình, em tin hình ảnh về chị trong anh ấy sẽ ít nhiều biến chuyển. Lúc ấy có khi anh ta thức tỉnh chị ah.

Chị mạnh mẽ lên nhé. Mọi người luôn chia sẻ cùng chị. Chị sẽ không một mình đâu.

 

A: harmonius

Chuyện nhà bạn Lucbao ấy mà, thực ra theo mình cảm nhận thì chính bản thân chồng chắc cũng không hề muốn những mọi chuyện xảy ra theo chiều hướng hiện tại. Hình như nhà bạn này cả vợ lẫn chồng đều cả giận mất khôn. Câu chuyện ban đầu thì không quá nặng nề nhưng cứ dần dần đi theo chiều hướng xấu, vượt tầm kiểm soát. Theo chiều dài câu chuyện mà bạn kể, thì có vẻ bạn nóng nảy, chồng cũng nóng nảy và cả hai đều có cái tôi quá cao, đều giương vây múa vuốt chỉ chực chờ để làm tổn thương người mình yêu thương.

Bạn yêu chồng, và có lẽ cũng nên khẳng định là chồng bạn yêu bạn. Không bàn chuyện vì sao chồng ngọai tình nữa mà chỉ bàn việc sau khi chồng đã quay về nhà thì bạn đã để câu chuyện bùng nổ đến mức nàobây giờ nên xử lý hậu quả ra sao:

– Bạn có nên còn có sôi nổi bồng bột đến mức đã cãi nhau mà thích gì nói nấy, thích tát hay cào cấu cắn xé thì làm nhặng xị lên hay không. ?

– Bạn có nên để cả gia đình nội ngọai hai bên tham gia họp gia đình để đàm phán, thương lượng chuyện chồng bạn có bồ và phải cư xử thế nào với vợ con nữa hay không? Bạn có nên để xảy ra cơ hội khiến gia đình ngọai bày tỏ thái độ nặng nề với chồng và ngược lại nữa hay không?

– Bạn có nên ở nhà cầm chai rượu tu ừng ực như thế hay không?

– Bạn có nên để con viết thư cho bố trong hòan cảnh bố đi ngọai tình hay không?

Về cái sự nóng nảy, xốc nổi của bạn, theo tớ, những hành động này chỉ nên làm khi hương lửa còn nồng nàn, và chỉ khi mình giận hờn, nổi nóng, còn chồng thì không hề nóng. Nếu cả hai bên cùng nóng nảy mà làm thế thì có khác nào hai con trâu điên húc nhau không.

Phàm là đàn bà, khi cãi nhau với chồng thì nhất thiết phải biết mở to mắt ra quan sát chồng và ngậm ngay miệng lại khi cần thiết. Biết mình, biết chồng thì sẽ giảm thiếu sự tổn thương bởi những lời nói, hành động mà chắc chắn các ông ý không bao giờ dùng khi bình tĩnh. Mà bạn bây giờ, chẳng phải lúc đượm nồng tình cảm, cũng không phải lúc trẻ trung xinh đẹp được yêu chiều, còn chồng thì vừa cộc cằn nóng tính, vừa chán vợ, vừa có cảm giác bị tất cả mọi người xem thường thì việc chồng đánh lại bạn cũng chỉ là điều tất yếu.

Về việc họp đại gia đình bàn việc ngọai tình thì sao? Ngày nay, đa số chúng ta kết hôn một cách tự nguyện, ở lứa tuổi trưởng thành. Do đó, dù thiệt hơn thế nào thì vợ chồng nên kéo nhau ra đồng không mông quạnh mà đánh chửi nhau, đừng có kéo cha mẹ anh em hai bên vào. Thứ nhất là làm đau lòng người thân một cách không đáng. Thứ hai, chả ai hiểu rõ được chính xác từng cung bậc tình cảm cũng như từng chuyện của chính vợ chồng bạn, chín người thì mười lời khuyên, càng nhiều người biết chuyện, câu chuyện càng đi theo hướng khó giải quyết. Vợ chồng cãi nhau đấy rồi tha thứ đấy, nhưng người thân thì khó quên được các hành vi của con rể đã như thế, như thế để rồi khi chuyện trò, khi cười, khi nói dễ mất lòng nhau hơn.

Về việc tu cả chai rượu: Bạn tu rượu ngay khi cãi nhau xong, nghĩa là chồng biết, con cũng có thể biết chuyện. Chuyện này nên nhìn ở góc độ khác, phàm là con người,, thì cả đàn ông lẫn đàn bà đều có một nguồn năng lượng vô hình để bật lại các hiểm nguy khi bị uy hiếp, mà cái hành động tu rượu ừng ực của bạn sẽ được hiểu theo nghĩa là sự sự uy hiếp chồng bằng cách tự làm tổn hại bản thân mình. Có thể chồng bạn sẵn sàng nhún nhường khi có dấu hiệu bạn hại thân thể bạn, nhưng sau đó sẽ càng đề phòng hơn, chán ghét hơn. Bạn đã là một người mẹ, một người đàn bà ở độ tuổi chín chắn, thì các hành động khiến chồng yêu, chồng quý là những hành động chin chắn, đảm bảo đem lại sự yên tâm cho chồng, cho con. Chứ không phải những hành động hàm hồ, xỗc nổi của các thiếu nữ trẻ nữa. Phụ nữ, thời xuân sắc thì hay được yêu bởi vẻ mơn mởn xuân thì, bởi sự ngây ngô khờ khạo. Nhưng làm sao mà có thể yêu một người đàn bà mà sự căng tròn chỉ còn là sự ưu ái của thời gian, ngược lại tính tình thì lại cứ nóng nảy, hàm hồ, bất chấp hậu quả?

Việc để con biết chuyện bố nó ngọai tình và con viết cầu xin cho bố: mình cực lực phản đối việc để con làm thế này, bản thân làm mẹ, thì dù trời có sập thì cũng nên xù lông xù cánh mà bảo vệ con. Không bao giờ nên để con trẻ tham gia vào chuyện người lớn thế này. Đồng ý là chồng bạn chả phải người cha hòan hảo gì khi đã đi ngọai tình, nhưng hành động này của bạn khiến cho chồng bạn càng coi thường bạn, càng trở nên vô trách nhiệm với con. Kiểu như tặc lưỡi, lỡ rồi, dù gì cũng mất hình ảnh rồi, hỏng thêm cũng chẳng sao.

Đấy là nói chuyện đã qua, còn chuyện hiện nay thì sao. Chồng đã quyết tâm dứt áo ra đi rồi. Cái sự ra đi này không hẳn là do chồng có bồ, mà nguyên nhân chính là sự không đồng điệu giữa hai vợ chồng. Là cái việc chồng ví là bát nước hắt đi rồi. Tức là hiện tại chồng đã không có đường lùi, không có đường quay lại những ngày như xưa. Có thể với bạn, mọi chuyện vẫn chưa là gì, bạn tha thứ, gia đình bạn tha thứ là xong. Nhưng bạn là bạn, chồng bạn là chồng bạn, bạn không thể nghĩ thay, làm thay cho chồng được. Đành rằng chồng bạn có lỗi, rất nhiều lỗi. Nhưng có lỗi cũng không có nghĩa là cứ muốn xóa lỗi thì sẽ giải quyết trắng hết hậu quả, kết quả của chúng.

Theo mình, hiện nay bạn nên thả chồng ra, để đồng chí ấy được tự do làm theo những gì đồng chí ấy muốn. Cũng đừng vì lí do cho con có bố. Trời đã sinh ra chúng là con, thì bố chúng mãi mãi là bố, chẳng mất đâu. Bố không ở chung nhà mà biết quan tâm đến con, biết giữ gìn hình tượng trong lòng con thì còn hơn chán vạn cái kiểu bố để con viết thư cầu xin bố quay về nhà.

Vậy thì các bước tiếp theo nên làm gì:

– Chồng muốn li hôn thì bạn đưa cái đơn đã ký cho chồng, bảo chồng tự đi làm thủ tục, bạn chỉ hầu khi tòa gọi. Việc này khiến bạn có thể đẩy quá bóng tâm lý nặng nề này sang chỗ chồng. Yên tâm, từ lúc đưa đơn đến khi li dị được cũng mất cả năm, nếu làm đúng thủ tục. Biết đâu trong một năm ấy, bạn thay đổi khiến chồng thay đổi.

– Chồng nói để lại tài sản cho bạn và các con thì nhận hết lấy mà nuôi con, nếu chồng không để lại tòan bộ thì tác động với gia đình bên nội mà giữ lấy tài sản. Phải tinh tế, đừng để chồng nghĩ bạn tham tài sản hơn tham chồng, cứ vật vã vào, rằng bạn yêu chồng lắm, nhưng bị chồng bỏ thì đành phải chiụ thôi.

– Cứ nói và hành động để chồng và gia đình chồng hiểu rằng thực lòng bạn còn rất yêu chồng, con rất cần cha, nhưng là người chồng, người cha đúng nghĩa, không phải con người hiện tại của chồng.

– Kiên quyết không chấp nhận kiểu chồng thích đi thì đi, thích về thì về. Nói rõ rằng điều này làm ảnh hưởng nhiều đến nếp sinh họat của mấy mẹ con. Nếu chồng chàng ràng không chịu đi mà cứ kiểu đi đi về về như thế thì nói chuyện thẳng với Bố mẹ chồng, đề nghị ông bà cho chồng về bên nội ở một thời gian. Cứ lấy lý do tránh làm ảnh hưởng đến mấy mẹ con, cuối tuần cho con về nhà nội bình thường.

– Kiên quyết không để gia đình bên ngọai tham gia vào chuyện này, chỉ để bên nội có ý kiến với chồng, nếu như bên nội muốn tham gia.

– Bản thân bạn phải cư xử bình tĩnh, cương quyết, không nóng nảy, không nói những lời thừa thãi, khi không biết nói thế nào là tốt nhất thì tốt nhất là im lặng.

– Điều cuối cùng là hiện chồng đang rất muốn ra đi, nếu bạn muốn chồng không li dị, thì hãy thay đổi chính bạn trước, để chồng giật mình nuối tiếc mà ở lại chứ không phải là làm cách nào để chồng bỏ thói trăng hoa.

Còn thay đổi thế nào thì tự bản thân bạn phải tìm tòi, suy nghĩ. Bất kỳ cẩm nang nào cũng sẽ không phù hợp bằng chính tác giả của hoàn cảnh đâu.

A: honey—

Là phụ nữ mình bắt buộc phải là người nhẹ nhàng tinh tế và đưa chồng về đúng quỹ đạo của một gia đình mà mình muốn chứ chồng không thể làm được đâu chị Lục bảo ạ. Sẽ rất khó để thay đổi bản thân nhưng chị hãy nghĩ rằng: chị phải làm mọi điều vì con của mình, các con cần một gia đình hạnh phúc mà nơi đó mẹ phải là một người phụ nữ khéo léo, nhẹ nhàng, nữ tính theo đúng nghĩa. Tạm thời chị hãy đặt chồng sang một bên, thay đổi bản thân để tạo những điều kiện tốt nhất để chăm cho các con. Và lấy điểm tựa gia đình vui vẻ ấm êm đó và dần tạo tình cảm để chồng thay đổi.

Chứ em thấy chồng chị như ngày hôm nay có quá nhiều lỗi ở chị, chị chưa thể hiện được vai trò phụ nữ trong gia đình, chị làm chồng chị mất hết giá trị trong mắt mọi người và và cả các con thì làm sao anh ấy thích về nhà!

Ngay bây giờ chị hãy quên chồng chị đi, nghĩ làm sao để hoàn thiện mình và hoàn thiện gia đình nhỏ của mình cho các con học hành sau đó khi nào ổn định, Theo dõi thái độ của chồng xem anh ấy như thế nào, có đáng để níu kéo. Phải sống sao để Bố mẹ mình không phải đau lòng về mình, các con có thể tự hào về mình chị ạ.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

3 Responses

  1. Hồng Nhung says:

    E muốn gia nhập diễn đàn này thì đăng ký ntn ah?

  2. Hồng Nhung says:

    Trường hợp của e cũng đang rối lắm. Chồng kiên quyết đòi ly hôn. Lý do là ko hợp, e ko quan tâm a ấy, 2vc ko hiểu nhau. Rồi a nghi ngờ e có ng nọ, ng kia, e là con dâu mà lại cãi mẹ chồng, khiến a ấy v mẹ a ấy khổ sở, sunh bệnh. A rất tức giận. Mỗi khi e đề nghị nc thì a nổi khùng lên v to tiếng. Đơn ly hôn a đã nộp ra Tòa. A bảo a muốn e ra khỏi nhà càng nhanh càng tốt. Con e nuôi đc thì nuôi, a sẽ cấp dưỡng. Nếu ko a nuôi nó v ko yc e đóng góp.vc e lấy nhau đã 6 năm. Năm ngoái a cũng đã dọa ly dị m lần nhưng lúc ấy do e xin lỗi, mong a nghĩ đến con nên 2vc e lại làm hòa. 1 năm nay vc e lúc vui vẻ, lúc xích mích nhưng sau lại thôi. Phần lớn là do e làm hòa trước. Lần này a rất kiên quyết, ko cho e cơ hội nữa. E phải làm sao đây các chị?

    • Jany says:

      Những điều chồng chị trách móc chị có đúng không? Nếu đúng, thì 1 năm qua chính là cơ hội của chị rồi đó thôi. Đàn bà thường nói mà không làm, xin lỗi nhưng không sửa lỗi, 3*7 21 ngày lại lặp lại lỗi cũ. Cơ hội chỉ được trao 1 lần, chị không nằm lấy thì thôi, làm sao có thể đòi cơ hội thứ 2 bây giờ?
      Điều chị nên làm bây giờ là thôi van xin níu kéo, vì điều đó chỉ khiến chồng càng thêm chán ghét mà thôi. Ly hôn đơn phương cũng cần quá trình. Quá trình đó chính là cơ hội thứ 2 của chị. Thay đổi bản thân 1 cách thật sự đi, đừng có nói miệng nữa.
      Có điều, nếu chị không quan tâm chồng, không hiểu chồng, cũng không hợp với mẹ chồng, vợ chồng cãi nhau liên miên, thì tại sao chị còn muốn níu giữ người chồng này?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.