Lucbao1102: Làm sao để níu kéo khi chồng quyết ra đi? (P1)

Chia sẻ bài viết này

A: Number9

Chị lucbao: em đặt mình vào hoàn cảnh của chị và em nghĩ thế này ạ.

  1. Trước khi lấy chồng, em có một số “lý tưởng sống” mà em sẽ theo đuổi, bất kể hoàn cảnh có như thế nào. Ví dụ như, em không đi lại với những người không biết tôn trọng người khác, những người lăng nhăng, những người không yêu mình v. v.

Em hiểu, qua thời gian chung sống, con cái, những ranh giới đó sẽ mờ nhạt dần. Bản sắc cá nhân sẽ mờ nhạt dần, vì có nhiều lý do quá.

Em nghĩ nói chị yêu bản thân ít quá thì cũng không đúng. Mình có thương yêu mình thì mới thương rồi lo lắng cho chồng, cho con (nhất là chồng), vì đó là tương lai của mình cho đến lúc chết. Nhất là ở tuổi của chị, tuổi mà mọi người đều ngại phải làm lại.

  1. Có lẽ chị đang rất đau khổ. Thời gian đã lâu đâu phải không chị? Cưới nhau 14 năm rồi mà lục đục m ới có 2 năm thì ăn thua gì. Chị xét thấy bản thân chị có phải là người bị điều khiển bởi cảm xúc quá nhiều hay không? Chị có thể điều khiển được hành vi mà gạt tình cảm sang một bên được không?

Em hỏi như vậy bởi vì, ít nhất là trước đây, em không thể. Và nếu đã không thể thì.. mình cứ nghĩ sao thì làm vậy thôi, khỏi tính nhiều cho mệt mỏi. Vì có tính chán rồi cũng có làm được đâu

  1. Một cách khách quan, em nghĩ chị không thể níu kéo để chồng quay lại với vợ con, ít nhất là trong lúc này. Người ta cứ nói phụ nữ phải thông minh, biết giữ người đàn ông của mình, v. v. nhưng thực ra, đàn ông cũng là con người. Họ cũng có những suy nghĩ, khao khát độc lập mà không bị chi phối bởi vợ. Và hiện tại chồng chị đang chọn sống theo bản năng của anh ấy.

Cái mà chị cần bây giờ là học cách từ bỏ. Bởi vì chuyện “giữ chồng” đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của chị nữa rồi. Học cácch từ bỏ để lòng thanh thản. Để người ta được thanh thản với lựa chọn của người ta. Một ngày kia, nếu người ta thấy lựa chọn đó không ổn bằng lựa chọn cũ, có thể người ta sẽ quay lại, nhưng cũng có thể không.

Thế thì chị có thể làm gì?

Biết đâu người ta quay lại (thực ra em nghĩ cũng nhiều khả năng, sau vài năm), nhưng biết đâu không? Cho nên cứ tạm xác định là người ta sẽ không quay lại. Nếu chị có đủ sức mạnh, thì lờ người ta đi và khi nào tiện cho chị thì chị tán tỉnh một tí cho vui (cái này có người có khả năng, có người không, chị liệu sức mà làm). Như thế có khi tăng khả năng hơn, nếu chị không muốn tìm o mình cơ hội khác.

Em nghĩ chị nên thương lấy mình, thương lấy các con. Thôi chồng đã đi rồi thì chị cũng cố gắng sống tiếp cuộc sống vui vẻ, để các con không phải thấy mẹ đau khổ quá. Chồng chị vẫn thương con, anh ấy vẫn sẽ về thăm con nên đứng về phía con chị mà nói, em nghĩ các cháu không có nhiều lý do để phải vật vã. Vấn đề chính là ở chị thôi. Tìm niềm vui nơi khác.

Em nhớ ngày xưa chia tay tình yêu đầu 3 năm, mà 2 năm sau em vẫn còn tỉnh dậy trong giấc mơ đầy nước mắt. Em cảm thấy mình quá cô độc trong cuộc đời. Cho nên em thực lòng nghĩ thời gian này sẽ là khó khăn với chị, mong chị sẽ vượt qua. Nhưng chị ơi, xung quanh mình người ta đã đứng dậy bước tiếp cuộc đời, thì mình cũng phải đứng dậy thôi. Ngồi khóc mãi có ích gì đâu? Ai cũng chỉ được sống có một lần thôi, đừng buồn đau quá lâu, để sau này hối tiếc.

Cố lên chị nhé. Cuộc đời dài lắm. Tặng chị mấy câu thơ ngày xưa em hay đọc rồi than thở, của một bạn tên là Trần Hương Giang.

“Con đường dài em ạ

Nhưng vẫn phải bước đi

Dù trên con đường ấy

Gặp nhau rồi chia ly

 

Con đường buồn em ạ

Nhưng vẫn cần bước đi

Bởi biết đâu trời sáng

Gặp một người, có khi.. ”

À, mà đừng tự trách mình chị nhé. Khi nào bình tâm mình có thể đếm lại mình lẽ ra đã nên làm gì, và đã không nên làm gì. Nhưng chị đừng nghĩ đó là lý do chồng có lý khi bỏ chị – trừ những lý do có tính “cách mạng”. Cuộc sống là thế, có ai hoàn hảo đâu. Sống với nhau 50 năm mà không mắc lỗi thì thành thánh hết. Cho nên chị nghĩ đơn giản là số phận như thế. Chị là người như thế nên chị sống như thế. Đã sống với nhau quá lâu rồi. Vì lý do không hợp mà chia tay, thế thôi.

Em nói thế vì có xu hướng chia tay xong phụ nữ dằn vặt, tự trách mình trong u sầu. Còn đàn ông tếch đi tìm duyên mới, ca nhạc tưng bừng. Thế có dại không

A: wicket

Đọc bài bạn Lucbao mà mình thấy buồn quá. Mình thấy rất buồn vì bạn là một trong số không ít phụ nữ chỉ biết yêu chồng mà không hiểu chồng mấy. Trong khi thực tế đàn ông cần người hiểu họ nhiều hơn yêu. Thế mới éo le.

Như Amanda nói, mình cảm giác chồng bạn là người lãng mạn. Nếu mà thế thì gia đình buồn tẻ hay nhà cửa con cái đều không níu được chân anh ta đâu. Rất buồn nhưng mình phải nói với bạn là có lẽ chồng bạn đã không còn tình yêu với bạn. Có chăng là chút nghĩa mà như thế thì không đủ để níu kéo anh ta.

Thôi thì bạn cứ đồng ý li dị đi. Chứ càng níu kéo, anh ta càng chán chường và càng điên cuồng muốn tới với tình yêu mới. Mà thực lòng là ở với bạn thật buồn quá đi. Chồng ngoại tình đòi li dị mà suốt ngày khóc lóc với lại níu kéo anh ở lại với em và con đi. Thật là không có tí kiêu hãnh nào cả. Sự kiêu hãnh của người đàn bà nhiều khi là sự mê hoặc đàn ông bạn ạ. Mất đi sự kiêu hãnh thì rất khó giữ được sự đam mê của đàn ông.

Mình nghĩ lúc này bạn hãy buông tay đi, dành sức khỏe chăm sóc các con và bản thân. Khi nào bạn thấy rõ ràng hơn về câu chuyện của mình thì hẵng nghĩ tới việc chinh phục lại chồng hay không.

Nếu bồ của chồng Lucbao cũng là người lãng mạn thì Lucbao gần như không còn cửa cưa lại chồng trong thời gian tới. Nhưng nếu cô ấy đến với chồng lucbao vì tiền (hi vọng thế) thì bạn ấy vẫn có cửa chứ. Với điều kiện là phải thay đổi bản thân một cách toàn diện.

A: Yellowtea

Đồng ý với Wick, mình đã nhìn thấy điều này khi thấy ông chồng đó vứt bỏ hết tài sản cho vợ con, sẵn sàng ra đi như vậy.

Tiếc Lucbao không đủ nhạy cảm, tinh tế để nhìn ra, để hiểu chồng. Chỉ biết yêu một cách điên rồ và mù quáng. Mà kiểu yêu này đàn ông rất sợ, vì nó như cái dây tơ hồng, buộc chân người ta một cách chán ngán, nào trách nhiệm, nào tình thương, nào tình nghĩa…

Đàn ông rất buồn cười, mình càng yêu ít hiểu nhiều thì càng yêu say đắm mình hơn. Còn mình yêu nhiều quá các ông ý sợ lém!

Mà đàn ông nó đã chán, nó càng mong giãy dụa để chạy ra cho nhanh.

Nhưng khuyên Lucbao giờ khó lắm, mẹ ấy như bị u mê ý, không hiểu mọi người nói gì cả, bọn mình nói bao bào thẳng toẹt như vậy rồi mà.

Thế nên mẹ ấy vĩnh viễn không bao giờ có thể hiểu chồng mẹ ấy đâu, hixxxxx.

A: Urmyangel

Vào đây em mở trang cuối, đọc cmt của chị Amanda D xong quay ngược lại đọc post của chị và hiểu là tình cảnh nhà chị đến bước này rồi.

Nói thật, với 1 phụ nữ lớn tuổi, gắn bó với chồng con 14 năm rồi, giờ phải li dị thì có lẽ đó cũng là ác mộng, thật sự là ác mộng, hỏi những người phụ nữ đang có chồng con bên cạnh hàng ngày chia sẻ cùng mình bỗng dưng 10 năm sau đường ai nấy đi, người ta có hạnh phúc mới, mình còn lại lẻ bóng thì có buồn không, buồn lắm chứ, có lẽ cách đây 10 năm thì gia đình chị cũng hạnh phúc như gia đình tụi em bây giờ.

Khóc đi chị, khóc thoải mái đi cho nó trôi đi bớt nỗi mất mát.

Giờ thì sao nào ? Chị vẫn còn yêu anh ấy, chị vẫn muốn giữ gia đình này, mất anh ấy là điều chị không mong muốn.

Em ủng hộ cái mong muốn đó của chị, em cảm thông với tình cảm của chị, tình cảm mà, ai ngăn cấm được.

Nhưng chị ơi, nhiều khi không phải tất cả những điều mình muốn mình đều có thể đạt được, mình yêu anh ấy nhưng anh ấy giờ lại yêu người khác mất rồi, mình cố gắng giữ nhưng giữ cũng không được.

Vậy giờ sao đây, theo em chị cứ sống thật với con nguời chị, tình cảm của chị, cứ hỏi anh xem trong thời gian qua chị đã có điểm gì làm mất đi tình cảm của anh, cô ấy có gì hơn chị, anh muốn đi ngay vì sao.

Mà em lưu ý thấy rằng chị lucbao có vẻ quá bận rộn, từ những post trước mọi người có nhắc chị tự xem lại nguyên nhân tại sao gia đình chị đang hạnh phúc lại dẫn đến mất tình cảm nhưng chưa thấy 1 bài nào chị đề cập đến chuyện đó, chỉ loay hoay anh ấy thế này, anh ấy thế kia. Chị chưa tĩnh tâm.

Chị bận rộn như thế nên có lẽ trong thời gian mấy năm trước đây khi tình cảm vợ chồng bắt đầu rạn nứt chị cũng không đủ nhạy cảm để xem chồng mình đang thiếu gì, đang cần gì, khoảng cách giữa 2 vợ chồng bắt đầu từ đâu. Ngay cả khi chồng có bồ chị cũng không tìm hiểu xem lý do. Chị để 5-6 năm sau khi sự việc quá trầm trọng mới nỗ lực níu kéo. Chị yêu thương nhưng yêu thương hơi muộn rồi chị ơi.

Dù sao em thấy cách hành xử của anh khi để lại nhà cửa cho mẹ con chị và làm thủ tục sang tên luôn cho chị thì cũng thể hiện anh là người cũng không đến nỗi hèn hạ, nhỏ mọn.

Cuộc sống này là vậy chị ơi, vô thường lắm, mọi sự, mọi thứ đều có thể thay đổi, nay yêu đây mai có thể xa rồi, chấp nhận cái quy luật đấy thôi chứ giờ biết sao giờ, nếu quả thật trong thời gian sống với anh chị đã yêu thương, chăm sóc anh chu đáo thì giờ cũng không có gì hối tiếc.

Chị không đọc kỹ mô tả về bồ của chồng bạn ấy. Nên không biết như nào.

Nhưng phàm là đàn ông rất cả thèm chóng chán. Có thể khi được rảnh rang với bồ thì lại chán bồ tận cổ, vì nhìn ra bồ chả khác gì vợ mình, cũng níu kéo, ràng buộc… thế!

Có khi lại hối hận quay lại với vợ ấy chứ! Chị nhìn thấy nhiều trường hợp thế này rồi.

Nhưng chả qua hiện tại vì thấy níu kéo ràng buộc nên kiểu như càng… thì càng… ấy mà!

Vậy nếu Lucbao sáng suốt ra, vẫn còn nhiều cửa cho mẹ con bạn ấy, nhưng phải có tý mưu lược, khôn ngoan hơn. Chứ giờ sầu não, xác xơ, te tua, … cả tâm hồn lẫn thể xác và ngoại hình… thì khó lắm lắm!!!

Vậy nên nhiều khi lùi 1 bước cũng không phải là tệ, mà còn là chiến lược đúng đắn!!!

Vấn đề tất cả đều trong tay mẹ Lucbao hết! Biết mình biết người… không thể không thắng!!!

Chị lucbao thì cứ loay hoay chứ chưa tĩnh tâm để biết cái đối thủ (người thứ 3) họ có vũ khí gì, cũng không biết là ông chồng mình thì đang thiếu cái gì, cũng không hiểu được chị ấy đang thừa cái gì. Cảm giác như chồng chị ấy đang thiếu cái chất X nào đấy còn chị ấy thì cứ dí cho anh chồng cái chất Y nào đấy mà anh ấy hơi bị thừa rồi.

 

A: wicket

Nói chung là không nên tự tin thái quá ạ. Tình cảm là cái nó rất kì quặc và không phải là bất biến, nó cũng chả có tiêu chí nào cả. Giả may anh chồng tự nhiên quá yêu cô bồ thì có biết rõ cũng chưa chắc thắng ạ.

Em nghĩ với lucbao, có lẽ điều quan trọng nhất với bạn ấy lúc này là học cách đối mặt với sự thật để vượt qua đã. Về mặt tài chính thì xem ra cũng tạm ok rồi, chỉ còn lo về tinh thần thôi. Chắc cũng mất 1 thời gian.

Link file word và PDF cho chị em nào muốn tải về đọc offline trên điện thoại hoặc in ra giấy
Word
PDF

Đọc phần 2 tại: Lucbao1102: Làm sao để níu kéo khi chồng quyết ra đi? (P1)

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

3 Responses

  1. Hồng Nhung says:

    E muốn gia nhập diễn đàn này thì đăng ký ntn ah?

  2. Hồng Nhung says:

    Trường hợp của e cũng đang rối lắm. Chồng kiên quyết đòi ly hôn. Lý do là ko hợp, e ko quan tâm a ấy, 2vc ko hiểu nhau. Rồi a nghi ngờ e có ng nọ, ng kia, e là con dâu mà lại cãi mẹ chồng, khiến a ấy v mẹ a ấy khổ sở, sunh bệnh. A rất tức giận. Mỗi khi e đề nghị nc thì a nổi khùng lên v to tiếng. Đơn ly hôn a đã nộp ra Tòa. A bảo a muốn e ra khỏi nhà càng nhanh càng tốt. Con e nuôi đc thì nuôi, a sẽ cấp dưỡng. Nếu ko a nuôi nó v ko yc e đóng góp.vc e lấy nhau đã 6 năm. Năm ngoái a cũng đã dọa ly dị m lần nhưng lúc ấy do e xin lỗi, mong a nghĩ đến con nên 2vc e lại làm hòa. 1 năm nay vc e lúc vui vẻ, lúc xích mích nhưng sau lại thôi. Phần lớn là do e làm hòa trước. Lần này a rất kiên quyết, ko cho e cơ hội nữa. E phải làm sao đây các chị?

    • Jany says:

      Những điều chồng chị trách móc chị có đúng không? Nếu đúng, thì 1 năm qua chính là cơ hội của chị rồi đó thôi. Đàn bà thường nói mà không làm, xin lỗi nhưng không sửa lỗi, 3*7 21 ngày lại lặp lại lỗi cũ. Cơ hội chỉ được trao 1 lần, chị không nằm lấy thì thôi, làm sao có thể đòi cơ hội thứ 2 bây giờ?
      Điều chị nên làm bây giờ là thôi van xin níu kéo, vì điều đó chỉ khiến chồng càng thêm chán ghét mà thôi. Ly hôn đơn phương cũng cần quá trình. Quá trình đó chính là cơ hội thứ 2 của chị. Thay đổi bản thân 1 cách thật sự đi, đừng có nói miệng nữa.
      Có điều, nếu chị không quan tâm chồng, không hiểu chồng, cũng không hợp với mẹ chồng, vợ chồng cãi nhau liên miên, thì tại sao chị còn muốn níu giữ người chồng này?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.