Lucbao1102: Làm sao để níu kéo khi chồng quyết ra đi? (P1)

Chia sẻ bài viết này

A: wicket

Bạn phải xác định bạn muốn gì từ cuộc hôn nhân này. Bạn có sẵn sàng ra đi không?

Bạn muốn chuyển tải thông điệp gì tới chồng bạn?

Bạn muốn tự thay đổi mình theo cách nào? Trả lời được các câu hỏi này bạn mới có hành động phù hợp.

Giờ bạn chưa xác định được thì theo mình bạn chả nên có động thái gì vội. Mình phải về nên mình khuyên bạn là cứ nấu ăn cho cả nhà. Trước mặt các con thì cứ bình thường, không cần vồn vã với chồng nhưng không cũng mặt nặng mày nhẹ. Chồng hỏi thì trả lời (ở mức độ tối thiểu).

Ăn xong dọn dẹp xong thì khóa cửa phòng ngủ tiếp cho lành. không chồng vào rồi bạn lại ỉ ôi lại này nọ thì chán lắm. Thật.

A: meokhongbeo

Tuyệt đối không xxx nhé bạn lucbao, tuyệt đối không nhé.

Cái bọn đàn ông ấy, nó chỉ sợ lúc mình lạnh, mình chu toàn mà vẫn không thèm nhìn cái mặt nó thôi.

Mình khóc, mình la hét, chửi rủa, kể công, xxx với nó là thôi đấy, mình sẽ quay trở lại là con rối dễ sai khiến của nó mà thôi.

Đơn thì ký rồi, sắp ra tòa rồi, chả có ngủ chung gì hết. Mà mình dự là tối nay chồng bạn cũng chả vào làm lành hay ngủ chung đâu. Bạn đừng mơ nữa. Đàn ông mà đã phũ thì đừng hỏi.

A: wannabe

Ôi giời ơi, chị vẫn còn mong đợi chồng ôm với xxx nữa, hỏi mọi người là có được không chứ chị thì muốn bỏ xừ, chậc chậc. Là em, em mà muốn thì chả đợi hắn mò vào phòng, hắn ngủ ở phòng khác em cũng nhảy vào hấp diêm, vẫn còn là chồng em thì em vẫn xài à. Mà nói thế thôi chứ cái tình huống như thế này thì ứ có cảm xúc mà thèm hắn.

Sao mà em cứ thích thẳng thắn chứ chả vòng vo được. Nếu em là chị, như chuyện chị kể lúc chồng về mà tặng quà, thì em sẵn sàng nhận. Lúc chồng hỏi em muốn chồng thuê nhà xa phải không, em trả lời không, em thật lòng muốn anh ở chung với mẹ con em, còn anh đã muốn đi thì tuỳ anh quyết đinh chứ đừng hỏi. Em sẽ hỏi đã muốn đi sao còn tặng quà, nếu bảo để bù đắp cho em hay chỉ tiện tay mua thì em trả lại hết, em không cần thương hại ạ. Nhà với tài sản cho em lấy tất, tiền chu cấp cho càng nhiều càng tốt em sẵn sàng nhận, nhưng quà thì không, em chỉ nhận quà của người yêu thương em vì như vậy món quà mới có giá trị ạ.

Mỗi hành động của mình đều đưa đến một hệ quả. Chị có biết tại sao chồng chị lại hỏi “em muốn anh thuê nhà xa” hay không vậy? Có hai khả năng. Một là thăm dò chị, chị bảo “em không muốn anh đi” nghĩa là anh ta thấy anh ta có một cánh cửa để về, anh ta chờ chị mở cánh cửa đó mà chị éo mở, ông tức ông xách xe đi luôn. Khả năng thứ hai, anh ta đá quả bóng quyết định sang cho chị, chỉ chờ chị nói “em cũng muốn thế” là mừng như mở cờ trong bụng, đi ngay và luôn chứ không chị lại đổi ý. Theo chị là khả năng nào? Chị hiểu tính cách anh ta, nhìn rõ biểu hiện của anh ta (cùng một câu nói nhưng hoàn cảnh nói, cử chỉ, nét mặt…) thì chị phải biết anh ta muốn gì khi nói thế chứ.

Hôm nay (giờ em mới trả lời chắc chị không đọc được đúng lúc rồi), nếu em chưa biết mình muốn gì thì án binh bất động, ca bài ca makeno (mặc kệ nó). Đã kệ thì ổng muốn làm gì thì làm, vẫn nấu cơm, chăm con như bình thường (mấy mẹ con vẫn phải ăn cơm, sinh hoạt chứ ợ, chả nhẽ không cho ổng ăn thì mình với con cũng nhịn đói), làm gì thì làm càng ít đụng chạm hỏi han nhau càng tốt. Đến tối tắm rửa thơm tho, dưỡng da, tắt đèn đi ngủ, tên kia ngủ đâu ta chẳng quan tâm. Ổng muốn gì, cần gì thì tự khắc sẽ lên tiếng, nếu muốn thăm dò thì mình cứ đá quả bóng quyết định vào chân ổng, cứ bảo tuỳ anh, ngủ chung hay riêng tuỳ anh, đơn ly hôn anh thích thì đi nộp (thằng nào muốn ly dị thì thằng ấy lo chứ nhỉ). Nhưng pảhi quan sát thật kỹ xem ổng thật sự muốn cái gì, muốn cao chạy xa bay hay lần dò tìm đường trở lại mà có kế sách thích hợp sao cho tốt nhất cho chính mình và các con mình.

Chừng mà muốn bỏ ngay và luôn thì chẳng suy nghĩ làm gì cho mệt óc, nhưng nếu cứ muốn dùng dằn níu kéo hay luỵ tình quá chưa bỏ được, muốn còn nước còn tát thì chị phải xem đây như một cuộc chiến một mất một còn. Chị làm gì, nói gì cũng phải có tư duy, có chủ ý, có kế hoạch phương hướng cụ thể, đối lại với hành động lời nói của chồng phải khôn ngoan mà thăm dò được chồng nghĩ gì, muốn gì, mình phải làm gì để cục diện theo như ý của mình chứ.

Cứ ngây ngây ngơ ngơ hành xử lúc lên lúc xuống, khi cần thảo mai thì mạnh bạo, khi cần mạnh mẽ thì quỵ luỵ, trật chìa hết chồng chị chán là phải.

A: vn_kr83

Có 1 điều mình cảm thấy phụ nữ Việt Nam mình rất là không fairplay ở chỗ này, đó là hôn nhân không phải là bản án tù chung thân.

Khi cưới nhau là 2 bên tự nguyện, cưới vì yêu thương, vì muốn chung sống hạnh phúc với nhau. Đến khi cái tiêu chí hôn nhân ấy không còn nữa ở 1 trong 2 người, họ đã hết tình cảm, họ không thấy hạnh phúc ở cuộc sống chung này và họ muốn ra đi. Vậy thì cớ gì lại trách anh làm khổ em, anh không nghĩ tới các con… blah blah. Thế chẳng lẽ nghĩ đến con nghĩa là hi sinh hết quãng đời còn lại sống bên 1 người mà mình không muốn sống cùng để ngày ngày nghe chì chiết à, thế thì hãi lắm.

Mình nghĩ các mẹ nên fairplay chút đi. Nếu muốn chồng trách nhiệm, sòng phẳng thì 2 con mỗi vợ chồng nuôi 1 đứa. Nếu muốn nuôi 2 con (do mình tự chọn), thì yêu cầu chồng vềchuyện thăm nom, về đưa đón hay chăm sóc con, về chu cấp tài chính… etc. Còn nếu vẫn còn yêu chồng thì 1 là li dị, 2 là yêu cầu li thân 6 tháng/ 1 năm rồi lúc đo kua lại chồng (kua lại như gái chưa chồng zai chưa vợ kua nhau ấy, chứ không phải lại bài ca sao anh không thương em và con, em làm gì nên tội mà anh đối xử với em thế, rồi nếu anh thương con sao không giữ gia đình cho con… blah blah… nói thật tớ là phụ nữ nhưng tớ không mê nổi mẫu phụ nữ ỉ ôi như thế, thấy mất giá trị lắm

A: saudau

Đọc cái case nhà Lucbao mà thấy nẫu hết cả ruột gan, vừa giận vừa thương. Bạn đâu còn trẻ trung gì đâu, 14 năm hôn nhân, 1 năm lội nhà EQ mà kỹ năng sống của bạn quá kém đi.

Chính cách xử lý khủng hoảng của bạn ngay từ khi chồng có cô bồ thứ nhất đã làm cho tình yêu của chồng đối với bạn càng ngày càng cạn kiệt.

Đến bây giờ khi bạn nêu vấn đề nhà bạn lên thì nó đã nát như tương rồi, các mẹ tư vấn rất nhiều, rất hay nhưng bạn càng làm càng thấy rối. Rối là bởi vì bạn vẫn cứ loay hoay, luẩn quẩn không biết nên làm gì trước làm gì sau. Các mẹ nói bạn tạm thời lơ chồng đi, tập trung vào cuộc sống của ba mẹ con thì bạn vẫn còn hy vọng tự hỏi tối nay chồng về có ôm mình không, có xxx với mình không?

Không ai có thể giúp bạn khi trong suy nghĩ của bạn vẩn còn luẩn quẩn quanh chồng. Tớ nghĩ trước mắt bạn án binh bất động đi, tập trung suy nghĩ, viết ra giấy một kế hoạch thật chi tiết dựa theo lời khuyên của các mẹ nhà EQ, vì bạn không kiểm soát được cảm xúc của mình nên kế hoạch của bạn nên làm theo từng tuần, trong đó cụ thể mỗi ngày bạn làm gì cho kín hết thời gian và chỉ có ba mẹ con mà không có sự tham gia của chồng. Hạn chế tối đa sự giao tiếp với chồng. Trước đây hình ảnh của bạn trước mắt chồng thế nào thì bây giờ phải hoàn toàn ngược lại.

Và bạn nên nhớ rằng cái gì cũng cần có thời gian, dục tốc bất đạt, qua những còm của bạn tớ thấy bạn đang rất nôn nóng, muốn ngay và luôn- điều đó là không tưởng.

Tớ đã chứng kiến ít nhất 2 bạn tham gia nhà EQ lúc đầu cũng cuống quýt, rối tinh lên, mọi chuyện cứ như canh hẹ nhưng khi các bạn ấy bình tĩnh lại, thận trọng đi từng bước thì mọi việc lại tiến triển rất tốt đẹp.

Chúc Lucbao tìm lại được chính bản thân mình, hãy luôn nhớ rằng bạn mạnh mẽ thì bạn sẽ làm được.

A: Tprin88

Em đồng tình với suy nghĩ của chị vn-kr, nhưng theo em 1 phần lý do của việc phụ nữ Việt Nam đa phần như vậy vì cách sống truyền thống ăn sâu vào họ, chưa kể suy nghĩ đến bố mẹ 2 bên, con cái nữa. Nếu chỉ tự mình tìm hạnh phúc của mình và chia tay dễ dàng, phụ nữ chẳng thiệt thòi gì thì dễ thôi. Nhưng ở Việt Nam thì phụ nữ bị trói buộc bởi “sao không giữ bố cho con”, “sợ con thiệt thòi”, thậm chí nhiều gia đình còn nghĩ cho tương lai của con gái mình nếu như gia đình nhà trai biết bố mẹ ly dị người ta đánh giá.

Chốt lại vẫn là tự đặt cho mình 1 vòng tròn tiêu chuẩn đạo đức rồi chạy quanh quẩn trong vòng tròn ấy. Thế nên ai mạnh mẽ, dám đấu tranh, dám sống vì mình thì hạnh phúc, còn ai chưa làm được thì cứ sống như vậy thôi ạ.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

3 Responses

  1. Hồng Nhung says:

    E muốn gia nhập diễn đàn này thì đăng ký ntn ah?

  2. Hồng Nhung says:

    Trường hợp của e cũng đang rối lắm. Chồng kiên quyết đòi ly hôn. Lý do là ko hợp, e ko quan tâm a ấy, 2vc ko hiểu nhau. Rồi a nghi ngờ e có ng nọ, ng kia, e là con dâu mà lại cãi mẹ chồng, khiến a ấy v mẹ a ấy khổ sở, sunh bệnh. A rất tức giận. Mỗi khi e đề nghị nc thì a nổi khùng lên v to tiếng. Đơn ly hôn a đã nộp ra Tòa. A bảo a muốn e ra khỏi nhà càng nhanh càng tốt. Con e nuôi đc thì nuôi, a sẽ cấp dưỡng. Nếu ko a nuôi nó v ko yc e đóng góp.vc e lấy nhau đã 6 năm. Năm ngoái a cũng đã dọa ly dị m lần nhưng lúc ấy do e xin lỗi, mong a nghĩ đến con nên 2vc e lại làm hòa. 1 năm nay vc e lúc vui vẻ, lúc xích mích nhưng sau lại thôi. Phần lớn là do e làm hòa trước. Lần này a rất kiên quyết, ko cho e cơ hội nữa. E phải làm sao đây các chị?

    • Jany says:

      Những điều chồng chị trách móc chị có đúng không? Nếu đúng, thì 1 năm qua chính là cơ hội của chị rồi đó thôi. Đàn bà thường nói mà không làm, xin lỗi nhưng không sửa lỗi, 3*7 21 ngày lại lặp lại lỗi cũ. Cơ hội chỉ được trao 1 lần, chị không nằm lấy thì thôi, làm sao có thể đòi cơ hội thứ 2 bây giờ?
      Điều chị nên làm bây giờ là thôi van xin níu kéo, vì điều đó chỉ khiến chồng càng thêm chán ghét mà thôi. Ly hôn đơn phương cũng cần quá trình. Quá trình đó chính là cơ hội thứ 2 của chị. Thay đổi bản thân 1 cách thật sự đi, đừng có nói miệng nữa.
      Có điều, nếu chị không quan tâm chồng, không hiểu chồng, cũng không hợp với mẹ chồng, vợ chồng cãi nhau liên miên, thì tại sao chị còn muốn níu giữ người chồng này?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.