Linhtran: Hành trình thắp lại ngọn lửa hôn nhân đã tắt

Chia sẻ bài viết này

Anh bù khú nhậu nhẹt. Anh đánh bạc. Anh nói dối. Và anh tâm sự với người phụ nữ khác.
Tình cảm vợ chồng mòn dần. Anh dạt ra ngoài lề cuộc sống của mẹ con chị. Ngọn lửa hôn nhân tắt lịm. Nhưng chị vẫn yêu anh.

Đây là một câu chuyện dài, rất dài về hành trình thắp lại ngọn lửa hôn nhân đã tắt. Người phụ nữ trong câu chuyện này kết hôn đã 17 năm, đã có con rất lớn. Chị kết hôn vì lỡ có bầu khi tuổi còn rất trẻ. Cả cuộc đời trước khi kết hôn của chị chỉ có ăn học và mơ mộng, hoàn toàn không có kinh nghiệm yêu đương, cũng như không chuẩn bị gì cho cuộc sống gia đình. Chị bước vào hôn nhân như một tờ giấy trắng tinh.
Chị yêu chồng, yêu đến mức luôn cố gắng để chồng được hài lòng, chồng nhăn mặt một cái cũng làm chị thấy cuống quíu. Chị chiều chuộng chồng đến mức bao bọc toàn bộ, từ con cái đến việc trong việc ngoài. Và chị kiếm được nhiều tiền hơn chồng.
Chồng chị từ một người biết bao bọc, bảo vệ vợ trở thành người chỉ biết hưởng thụ sự chăm sóc, bao bọc của vợ. Anh bù khú nhậu nhẹt. Anh đánh bạc. Anh nói dối. Và anh tâm sự với người phụ nữ khác.
Tình cảm vợ chồng mòn dần. Anh dạt ra ngoài lề cuộc sống của mẹ con chị. Ngọn lửa hôn nhân tắt lịm.
Bỏ chồng có lẽ là lựa chọn phù hợp cho chị. Nhưng chị vẫn yêu anh, vẫn cần có anh.
Chị đã lựa chọn con đường gian nan hơn, chị chọn thay đổi bản thân để thắp lại ngọn lửa ấm áp trong gia đình chị.

Lãng mạn trong hôn nhân

Lãng mạn trong hôn nhân là yếu tố quan trọng để duy trì tình cảm vợ chồng

Câu chuyện này được viết vào năm 2013 và đến nay chưa kết thúc. Hành trình thắp lại và giữ lửa của chị vẫn còn tiếp tục.

Linhtran
Mình sống ở nước ngoài, con cái, công việc tốt đẹp trừ chuyện hôn nhân. Vấn đề hôn nhân của mình thì nguyên nhân là mình quá khờ khạo, lấy chồng sớm khi chưa biết chọn cho mình một người thích hợp. Và cũng vì mình quá khờ đã không biết làm sao giải quyết vấn đề. Đọc những trường hợp ở nhà EQ và những lời khuyên thì mình nhận ra những cái dở của mình. Tuy bây giờ đã bớt ngu ngơ nhưng mình vẫn loay hoay không biết cách giải quyết.
Mình sẽ cố gắng ngắn gọn sơ lược vấn đề của mình để mong nhận được những lời khuyên tốt.
Chồng mình là bạn làm chung với ba mình. Cũng vào học ĐH cùng năm và vì nhà mình xa nên ba mẹ mình nhờ anh đưa mình đến trường. Được một thời gian thì tụi mình yêu nhau (đây là mối tình đầu của mình còn chồng thì là thứ n rồi.) Yêu được một năm thì tụi mình cưới (nguyên nhân chính là vì mình mang thai.) Mình vô cùng lo sợ và chồng mình đã lo mọi chuyện (sau khi cưới vài tháng thì mọi người mới biết mình có thai.)
Anh ấy có nói em đừng lo gì hết cứ coi như vẫn đang ở với má, em vẫn đi học bình thường, mọi chuyện anh sẽ lo. Nói chung khoảng thời gian đó mình dựa hết vào chồng. Vì mình tuy 22 tuổi nhưng không đủ trưởng thành. Sau khi cưới mình đã có những cú sốc sau hôn nhân. Mọi chuyện khác hẳn, thay gì lúc nào cũng muốn ở cạnh mình khi còn yêu nhau thì bây giờ khi về sống chung chồng mình thường xuyên đi nhậu để mình ở nhà (lúc đầu sống ở nhà chồng.) Tuy nhiên ngoài chuyện giận dỗi khóc lóc chút ít thì cũng không nghiêm trọng.
Mình rất yêu chồng, chuyện gì mình cũng muốn làm thay anh ấy, phụ giúp trong công việc, việc nhà, việc học hành. Rồi thì tụi mình sinh con gái, ra trường, có việc làm và đồng thời mình trưởng thành dần lên (nhưng vẫn rất chậm.) Mình không muốn kể ra dài dòng nhưng đơn giản là mọi việc trong cuộc sống chuyển đổi từ chồng lo tất cả thành ra vợ lo tất cả. Chuyện này xảy ra rất tự nhiên, thông thường là anh ấy làm không tốt và mình làm tốt hơn nên mình nhận lấy. Từ chỗ mình lệ thuộc hoàn toàn vào chồng biến thành mọi chuyện trong gia đình lệ thuộc vào mình trừ các tánh hư tật xấu ngày một nhiều của chồng.
Mình nóng tính nhưng mau quên. Khi giận lên thì ào ào, khóc lóc nhưng 5 phút là quên mất, vui vẻ trở lại như chẳng có chuyện gì xảy ra. Bản thân mình ốm yếu, đi làm về là gần như hết sức, chơi với con còn không đủ sức nên ít làm việc nhà (tụi mình sống với mẹ nên mẹ giúp gần hết.)
Mình có công việc tốt, thu nhập gần bằng 4 lần chồng. Mình không ăn diện, không xài tiền cho bản thân nhiều nhưng tiêu xài khá rộng tay. Công việc của chồng vừa không nhiều tiền, vừa không ổn định về thời gian nên chuyện con cái mình lo hầu hết. Chồng mình quá ham vui, ăn nhậu, cờ bạc, và đặc biệt rất lười biếng. Đi làm thôi, về nhà nằm coi phim chứ không động tay làm việc gì. Ăn cũng mình bới đưa tới tận nơi rồi dọn dẹp sau đó. Mình không làm thì anh ta chỉ biết lấy bia uống rồi nhịn đói. Thích mua sắm, xài tiền cho bản thân thật nhiều, hoàn toàn không có khái niệm gì về quản lý chi tiêu. Đòi đầu tư, kinh doanh này nọ. Lúc trước chồng muốn gì là mình cố gắng thực hiện cho được (vẫn còn yêu và ngu lắm.) Ví dụ anh tâm sự với mình muốn đầu tư vô bất động sản. Vậy là mình lên kế hoạch, gom tiền, tìm nhà mua,… rồi chỉ nói là anh phải quản lý thôi. Kết quả, ảnh chẳng quản lý gì. Nói với mình đi sửa nhà thì thật ra đi đánh bài. Mệt mỏi mấy năm nay nhất là khi bất động sản xuống giá. Mình vô cùng mệt mỏi. Trong khi chuyện bất động sản giải quyết chưa xong, anh đòi mở nhà hàng, mở chợ,… Nói chuyện như anh ấy rớt từ trên trời xuống vậy. Tụi mình cũng chỉ làm công ăn lương, làm gì mà có tiền chứ.
Mình lấy chồng hơn 17 năm. Hết 11 năm đầu là mình cứ lo làm cho vừa ý chồng và thỉnh thoảng khóc lóc giận dỗi vì chồng đi chơi về khuya. Cho tới hơn 6 năm trước khi phát hiện ra chồng cờ bạc. Phải nói chuyện thua tiền không phải là quá to lớn với mình nhưng mình nhìn cái dáng anh ấy trong sòng bạc thì tự nhiên thần tượng sụp đổ. Người cờ bạc kèm theo rất nhiều tánh xấu khác: nói dối, không rành mạch chuyện tiền bạc. Anh sẽ tìm đủ cách để lấy tiền từ gia đình rồi còn mượn một người bạn mà không trả để vợ anh ấy (là bạn của mình) tới đòi mình. Tuy đã trả tiền nhưng mình xấu hổ nên không dám gặp người bạn này luôn. Lần đầu phát hiện mình khuyên giải, anh hứa hẹn. Mình giúp anh trả nợ. Khi nợ trả chưa dứt thì lại phát hiện anh mượn tiếp cái khác để thua. Và lần này anh đã không hứa sẽ bỏ cờ bạc nữa. Anh biện minh là anh chỉ chơi vui thôi. Không bỏ làm này nọ. Anh muốn mình chấp nhận tánh xấu này của anh. Mình đã không chấp nhận và mình nói sẽ không trả nợ cho anh bất cứ lần nào nữa. Tuy nhiên nơi mình sống nợ của vợ hay chồng thì người kia vẫn có tránh nhiệm. Vì không muốn sau này sẽ cùng anh phá sản (mình còn có con phải lo) nên tụi mình quyết định ly hôn trên giấy tờ. Như vậy thì trên pháp lý mình không cần gánh nợ cho anh. Và chuyện đó đã xảy ra hơn 3 năm trước.
Sau chuyện này mình có lên đây, tìm được nhiều lời khuyên, mình bắt đầu đổi qua quan tâm chăm sóc bản thân và con cái (bơ chồng đi.) Mình tìm những niềm vui khác như chụp ảnh, đưa con đi chơi thường xuyên, học bơi, đi leo núi,… Mình thấy thoải mái hơn rất nhiều vì mình không còn phải lo lắng khi thấy anh về trễ. Không phải suy diễn coi anh đang nhậu nhẹt hay đang cờ bạc. Không phải tìm hiểu coi anh đang nợ thêm bao nhiêu và lo sống lo chết không biết làm sao mà trả cho hết. Nói chung là mình tạm hài lòng và vui vẻ. Bắt đầu tiết kiệm tiền cho con. Lên kế hoạch cho tương lai mà không sợ bị ai đó phá vỡ. Bây giờ chồng có nói gì tới các kế hoạch kinh doanh mình cứ lờ đi. Nói anh thích thì anh cứ làm.
Nhưng chuyện không chỉ có vậy. Trong vòng 1 năm chồng bị bắt vì say rượu lái xe 2 lần. Tiền toà, tiền luật sư, tiền phải đi bác sĩ tâm lý, tiền gắn máy kiểm tra nồng độ cồn trong xe, tiền phạt… Trong 2 năm anh phải đi bác sĩ, đi học, và 5 năm phải dùng xe có máy kiểm tra nồng độ cồn. Cuộc sống ảnh hưởng rất nhiều. Mình phải lo lắng đủ chuyện.
Vậy vẫn chưa xong. Cách đây 2 tháng lại phát hiện anh có mối quan hệ không bình thường với một phụ nữ lớn hơn anh 3 tuổi (tuy chưa phải là ngoại tình nhưng đây là lần đầu nên mình khá sốc.) Khi mình phát hiện thì anh nói từ 3 năm nay đã mất cảm giác với mình. Đã muốn dọn đi này nọ. Không biết còn tình yêu không,…
Không hiểu sao mình lại thấy vẫn còn yêu chồng và chồng mình chỉ nói không biết chứ không khẳng định là hết yêu. Và mình nghĩ lại những chuyện xảy ra sau khi ly hôn trên giấy tờ, mình thấy tội chồng, thấy anh đúng là có nhiều áp lực. Và tụi mình đồng ý thay đổi và làm lại từ đầu. Tới hôm nay thì đã tạm. Tụi mình vui vẻ trở lại, cùng nhau đưa con đi chơi. Chồng hay nhắn tin nói yêu, nói nhớ mình.
Tuy nhiên vấn đề là, để có được chút tạm ổn này vẫn chỉ là nỗ lực của mình. Mình phải quan tâm chồng hơn, nấu ăn hằng ngày, tổ chức cho cả nhà đi chơi, thay đổi cách ăn nói với chồng không còn ào ào mà nhẹ nhàng,… Còn chồng mình thì chỉ có không còn tới nhà chị kia chơi nữa. Không email qua lại mỗi đêm, vui vẻ, tình cảm với mình, đi đâu cũng nói cho mình biết, và không đi đánh bài nữa (tức là bỏ bớt tánh xấu) thì còn lại vẫn chẳng thèm làm gì. Mà còn coi hết mọi việc là của mình. Thêm tánh xấu là hay chỉ trích mình này nọ (lúc trước không có) còn nạt nộ mình nữa (cũng chưa xảy ra bao giờ.) Mình có cảm giác anh ấy nghĩ mình không có anh ta không được nên lên mặt vậy.
Nói tóm lại, mình biết mình không muốn chia tay chồng nhưng mình cũng không muốn sống với tình trạng hiện tại. Mình cố gắng thay đổi bản thân nhưng không muốn làm càng ngày càng tệ vì chồng mình từ một người cũng biết làm việc nhà và lo hết cho mình biến thành một người lười chảy thây và dựa gần như hoàn toàn vào mình về nhiều mặt trong cuộc sống. Mình mơ hồ biết vấn đề có từ phía mình nhưng không biết rõ ràng nó là cái gì và phải thay đổi cái gì và cũng không biết còn thay đổi kịp không.
Xin lỗi vì tâm sự của mình quá dài dòng (cả 17 năm mà) và trông chờ những nhận xét và lời khuyên của các bạn.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.