Leaf: Về những bà vợ hay chỉ trích chồng

Mình thường nghe các chị, các em gái than thở đủ thứ thói hư tật xấu của chồng, và rồi lại hỉ hả vì tối qua đã mắng cho chồng một trận, chỉ trích chồng một thôi vì tội abcd gì đó của chồng. Nhưng rồi hôm sau mình lại tiếp tục được nghe chị ấy, cô ấy than thở tiếp về cái tật xấu mà chị ấy, cô ấy đã mắng, nói chồng đêm trước.

Câu chuyện về những bà vợ hay chỉ trích chồng

Hồi mình còn làm ở cơ quan cũ, phòng chúng mình khá đông là nữ, và thời gian thì nhiều nên thường hay buôn chuyện gia đình trong giờ làm. Mình thường nghe các chị, các em gái than thở đủ thứ thói hư tật xấu của chồng, và rồi lại hỉ hả vì tối qua đã mắng cho chồng một trận, nói cho chồng một thôi vì tội abcd gì đó của chồng. Nhưng rồi hôm sau mình lại tiếp tục được nghe chị ấy, cô ấy than thở tiếp về cái tật xấu mà chị ấy, cô ấy đã mắng, nói chồng đêm trước. Thế là mọi chuyện thành công cốc, trong lòng lại thêm suy nghĩ, chồng mình không cải tạo được nữa rồi, nói thế, mắng thế mà cũng không sửa được tật.

Ông chồng nào cũng đầy tật xấu

Bản thân mình cũng nằm trong các chị, các em đó. Chồng mình có nhiều tật, nhưng cái tật ham vui và hay trốn tránh nếu việc gì đó không giải quyết được hoặc cãi nhau với vợ không được là mình ghét nhất, và nói nhiều nhất, cãi nhau nhiều nhất.
Cái tật ham vui phải nói là nhiều lúc khiến mình phát điên. Chắc là do thời kỳ chúng mình sống xa nhau ở thời kỳ mới cưới nhau, lấy vợ rồi anh vẫn được tự do rong chơi cả tuần, chỉ đến cuối tuần mới có cảm giác gia đình. Và đến khi chúng mình về gần nhau thì thói quen đó đã ăn sâu vào máu rồi, rất khó sửa. Chồng mình không phải ngày nào cũng lượn ngoài đường, tối nào cũng tụ tập về muộn hay ngày nghỉ cũng đi chơi. Chồng mình chỉ lao theo bạn bè anh ấy khi có một sự vụ nào đó xảy ra, như là offline diễn đàn anh ấy chơi, đi uống rượu khi ông bạn vong niên có tâm sự, tụ tập sang phòng đồng nghiệp lúc đưa gia đình đi nghỉ mát cùng… Bình thường thì cũng chẳng có gì đáng nói, đằng này anh không bao giờ chịu bỏ một cơ hội đi chơi như thế cho dù con đang ốm, vợ đang ốm, gia đình đang có việc, hẹn đón vợ. Tất nhiên là anh cũng cố lo thu xếp việc rồi mới đi, nhưng cái cách lao đi của anh đôi lúc làm mình tường phát điên lên. Và sau đó y như rằng là có một cuộc cãi nhau nãy lửa, và mình liên tục chỉ trích anh là ham chơi, vô trách nhiệm, vô tâm, vô tình, không thương vợ, thương con… Tất cả những gì mình nói hầu như không ăn thua, vì ngay sau đó anh lại lặp lại…

Xem thêm:

So_blue: Chồng vô tâm, ham chơi bên ngoài

Dzuli.142: Vợ sắp sinh mà chồng nhậu tối ngày

Còn việc trốn trách nhiệm khi thấy việc khó hoặc lẩn sau khi cãi nhau với vợ bị đuối lý thì gần như thường xuyên. Khi mình đưa ra một vấn đề gì đó rắc rối trong gia đình và đề nghị anh giải quyết thì nếu không thể giải quyết ngay được đầu tiên là anh buông câu: biết thế. Sau đó là im lặng không nhắc lại cho đến khi mình truy đuổi đến nơi và kèm theo sự chỉ trích về sự vô trách nhiệm của anh, không làm được cũng phải nói để mình còn biết chứ, ai lại cứ im im thế. Và cãi nhau, anh thường đuối lý vì mình là đứa khá lý lẽ, một phần anh đuối lý vì rõ ràng anh không xử lý được việc nhà, mình nói anh thế là đúng. Anh không nói gì, nhưng sau đó thì im lặng đáng sợ, rút vào thế giới riêng bạn bè của anh (sau này mình biết thêm là bắt đầu tâm sự bức xúc đó với cô nhân tình ngọt ngào).

Xem thêm:

Để chồng yêu thương con và có trách nhiệm với con

Harmonius: Chồng nói dối để đi chơi lúc vợ đang tất bật bận rộn

Chồng thay đổi khi ta thay đổi

Sau này khi sống trong thời kỳ làm bạn với anh, mình xác định là không thể trách cứ gì anh vì mình không còn quyền đó nữa, mình chỉ còn cách là “dụ dỗ” anh, khích lệ anh, mong muốn anh làm điều mà mình đang muốn, hoặc chấp nhận anh như thế và tự mình giải quyết tất cả… Thì mình nhận ra, anh cư xử rất khác và thay đổi rất nhiều, đúng như mình mong muốn.

Hãy bớt phụ thuộc vào chồng

Ở thời kỳ đó, khi anh đi chơi vào lúc mình cần anh, mình không nói gì nhiều, chỉ nói thêm nhẹ nhàng: em (con) đang cdf, anh cố gắng về sớm chút nhé. Rồi lúc anh về, mình cũng không cằn nhằn hay trách móc gì. Thậm chí mình còn hỏi thêm về việc đi chơi như nào, rồi kể rất tự nhiên là ở nhà mẹ con em thế nọ, thế kia, kể anh về sớm hơn chút có khi em cũng đỡ, hoặc anh để lần sau đi có khi là hợp lý hơn bla, bla… Thế là y như rằng những lần sau, trước khi đi anh sẽ rất suy nghĩ, lúng túng, phân vân… Tất nhiên là lúc đầu anh vẫn đi, nhưng đã cố gắng thu xếp ổn mọi chuyện, và hỏi mình là anh có thể đi được không, mình trả lời luôn là anh cứ đi đi, em thu xếp được, nhưng tất nhiên có anh thì vẫn hơn. Những lần sau đó thì hầu như là anh lựa chọn ở nhà với mẹ con mình, chỉ đi khi thấy an tâm thực sự về ba mẹ con sau khi sau khi anh thu xếp được.

Đến thời kỳ sau giông bão vẫn còn chuyện bỏ vợ con đấy đi tụ tập với đồng nghiệp khi đưa mẹ con mình đi nghỉ mát cùng công ty. Anh vốn là đầu não của mọi cuộc vui ở công ty anh, nên lúc nào cũng được bạn bè gọi. Ba mẹ con mình thì nhiều lúc xoay như chong chóng vì con bé lớn hay say tàu xe, say sóng, con nhỏ thì đến nơi lạ hay bám mẹ. Nhưng mình cũng không cản anh và cũng không càm ràm khi anh đi, chỉ dặn là anh về sớm nhé, đừng đi qua đêm (có nhiều lần thế rồi) vì còn để các anh kia về với vợ con họ. Và ở nhà mình tự xoay xở mọi việc một cách ổn nhất (cũng nhờ thời kỳ giông bão mình đã độc lập được bản thân tự xoay xở với cuộc sống ba mẹ con nhiều rồi). Lúc thấy muộn rồi mà anh chưa về, mình chỉ nhắn: anh ơi, về đi, muộn rồi em còn cho các con đi ngủ. Với lại mọi người cũng cần phải đi ngủ anh ạ. Anh nhắn lại là anh sắp về, nhưng mình biết thừa cái sắp về của anh là thế nào.

Xem thêm:

suploang: Cải tạo chồng gia trưởng, vô tâm, nghi ngờ vợ

Hãy tạo điều kiện cho chàng trở thành người chồng tốt

Mình điên lắm, nghĩ là lần sau có cho vàng mình cũng không thèm đi chơi với công ty anh, bạn bè anh. Nhưng sau đó anh về mình cũng chẳng nói gì, chỉ nguýt anh: với anh bạn bè là nhất nhỉ, thế mà cũng đưa vợ con đi cùng, sao không đi một mình đỡ bị em nhắn. Rồi cười, dứ dứ vào trán anh. Anh lại ôm mình vẻ hối lỗi: lâu lâu mới được một lần thế mà, vợ thương chồng tí, anh biết lỗi rồi, lần sau hạn chế. Mình nói như kiểu vừa tâm sự, vừa dọa nạt, vừa đùa: em biết là lâu lâu mới đi chơi nên anh cũng thích chơi cho thỏa thích. Nhưng anh cũng nên nghĩ cho vợ con của các anh bạn anh, họ cũng chờ như em nhưng sẽ có rất nhiều người tức giận và có thể là cãi nhau với chồng đấy. Anh nghĩ mà xem, tự nhiên anh mang tiếng lôi kéo không, bị các chị ấy ghét cho thì quê nhá, mất hết cả thần tượng nhá. Mí lại, lần sau biết đi chơi với anh mà không được chơi với anh thì ba mẹ con em ở nhà cho anh thoải mái, rồi lúc nào thu xếp chỉ có gia đình mình đi thì anh không tụ tập, sẽ chơi với mẹ con em. Chỉ thế thôi rồi mình chẳng đả động gì đến. Sau đó mình thấy anh có vẻ hối lỗi thật sự, cố chăm sóc ba mẹ con mình chu đáo, tối bị gọi thì bảo là cho anh đi đúng … H anh về anh về, và anh về đúng hẹn mà không chờ mình nhắc.

Sau đó anh có rủ ba mẹ con đi chơi tiếp với hội bạn riêng của anh. Mình biết ngay là đi chơi với hôi này thì thể nào ba mẹ con mình lại cũng lại thui thủi với nhau thôi. Nếu là ngày xưa mình sẽ bắt đầu bài: em không đi đâu. Thứ nhất là con mình yếu, bé nên em mệt lắm, xoay xở một mình hết cả hơi, chẳng thấy còn cảm giác đi chơi. Thứ hai là đi chơi mà anh bỏ ba mẹ con từ tối nọ sang tối kia thế, anh ham chơi thì anh cứ đi một mình đi, không cần thể hiện gia đình hạnh phúc rồi tha lôi mẹ con em đi để làm bình phong làm gì, em chán lắm, bla bla… Nhưng lần này mình chỉ nhẹ nhàng: Nếu mà anh đi chơi với bạn anh thích thì anh cứ đi đi, đi một mình cho thoải mái, không phải vừa chơi vừa lo mẹ con em đang xoay xở với nhau như thế nào. Rồi đi mà thấy chỗ đó thích thì hôm nào về anh setup lại cho mẹ em đi cùng, nhưng chỉ có gia đình minh thôi nhé. Em nói thật đấy, em không giận đâu, em chỉ muốn anh sống thoải mái những lúc nghỉ ngơi thôi.

Nghe xong mình biết đời nào anh đi thế, mục đích của chuyến đi là các gia đình bạn thân giao lưu với nhau, ai cũng mang vợ con đi cùng, dở hơi mà anh đi một mình. Thế là anh bắt đầu năn nỉ, hứa hẹn để dụ mình đi. Lúc đi mình cũng chẳng ngăn cấm việc anh đi nhưng thấy thái độ của mình anh đâm ngại, lại chần chừ rồi cũng đi nhưng về sớm và giảm dần. Nếu là hồi xưa thể nào mình cũng cằn nhằn là anh chỉ được cái đi chơi là nhanh, chẳng cần biết gì vợ con, người đâu mà vô trách nhiệm, ham chơi… Chẳng cần nghe hết mình nói, anh đã nhanh chân chạy đi vì chán ở nhà nghe vợ càm ràm, chỉ trích.

Người ta trốn tránh vì sợ bị lên án

Hồi xưa, cứ hễ có vấn đề anh không giải quyết được, trốn tránh hoặc ậm ừ là mình lại ca bài lên án, chỉ trích chồng đủ thứ, rồi sau khi cãi nhau làm lành mình lại nhắc lại cái tội cãi nhau với vợ đuối lý là trốn tịt, anh lại bực lên, có khi thì anh chán thở dài, có khi thì lại cãi nhau tiếp… Sau này mình sẽ cân nhắc vấn đề cần anh giải quyết đùng lúc, đúng chỗ, nếu thấy khó mình cũng nói với anh nhưng bàn thêm với anh, rồi bảo nếu mà khó quá thì cứ để tư từ mình nghĩ thêm anh ạ, em nói thế chứ cũng nghĩ là khó có người nào làm được… Khi cãi nhau xong, lúc làm lành, mình vẫn nhắc lại cái mình đó với anh, nhưng mình không nhắc kiểu chỉ trích anh thế nọ thế chai. Mình chỉ nói vui vẻ, em biết là em sai nhưng anh cũng đầy cái chả đúng còn gì. Lần sau mà thế này thì anh nên thế kia với em, hoặc em muốn anh giúp em thế nọ thế kia.., chứ anh đừng im lặng thế em buồn chết. Mà cứ buồn nhiều thế này là em bớt yêu anh đi đấy. Từ đó, anh thay đổi dần thái độ. Có gì khó giải quyết anh cũng cố hết sức, đến lúc không được thì anh bàn bạc với mình, cãi nhau xong anh cũng chỉ lặng lẽ đi đâu đấy một lúc rồi về, tối ôm mình nói anh như thế này, thế này, em đừng thế kia, thế kia, ri vợ chồng cãi nhau nhiều, em lại buồn, lại bớt yêu anh là anh sợ lắm.

Xem thêm:

Chẳng có sự khác biệt nào quá lớn nếu ta muốn nó nhỏ lại

mekien84: Vợ chồng cãi cọ, mạt sát nhau

Cứ dần như thế, mình nhận ra mình cũng đỡ bực bội nhiều, vợ chồng cũng đỡ cãi nhau nhiều, và anh thì thay đổi rõ rệt.

Suy cho cùng vẫn chỉ là vì “cái thái độ” thôi

Chúng ta ai cũng biết là khi bị chỉ trích thì tâm lý tức người chỉ trích mình rất nhiều, biết là người ta nói đúng nhưng nghĩ có nhất thiết phải nói như thế không, nói với thái độ đáng ghét thế không, đã thế thì mình không thèm chấp nhé, không sửa đấy, làm gì được nhau… Đấy, các ông ý cũng nghĩ như thế đấy, nên cứ hành động mà không sợ hoặc không thèm chấp những lời chỉ trích, càm ràm của các bà vợ, dù bà ý có nói với giọng điệu ghê gớm đến thế nào.

Xem thêm:

Dab Ma I: Thần khẩu hại xác phàm!

Con người hơn nhau ở thái độ!

Các bạn nhé, chúng ta chỉ trích chồng đủ rồi, các ông ý thừa biết tội các ông ý như thế nào chứ có phải các ông ý bị down đâu mà không hiểu mấy vấn đề vớ vẩn đó. Chỉ là do chúng ta chỉ trích, buộc tội “vớ vẩn” nên các ông ý thách thức chúng ta thôi.
Từ bây giờ, thay vì chỉ trích, buộc tội, các bạn thử dỗ dành, tâm sự, phân tích… Bằng giọng vui vẻ, tình cảm, nhấn nhá thêm nũng nịu, âu yếm. Thử xem sao. Biết đâu đấy, chồng bạn lại tốt lên đến mức bạn không ngờ.

 

You may also like...

1 Response

  1. metohe says:

    nhưng mà chồng em vô tâm, hời hợt lắm chị
    e cũng mún không cằn nhằn lắm mà ko làm được

Viết bình luận