Leaf: Tha thứ có dễ dàng không?

Câu chuyện về sự tha thứ.

Nhớ một câu ngạn ngữ của người Anh: “Men forget but never forgive. Women forgive but never forget” có lẽ là câu nói đúng hầu hết với phụ nữ chúng ta.
Tôi đọc trên wtt này rất nhiều câu chuyện chồng ngoại tình, giấu diếm có, trắng trợn có, hối hận có, nhởn nhơ có… Có những câu chuyện đã nổi đình nổi đám lan sang các diễn đàn khác, người thực việc thực, bạn bè chồng, bạn bè người tình… đều có mặt tham gia, các thành viên wtt thậm chí còn lập topic Fanclub của 3 chú gấu con để ủng hộ mẹ yeunhathaigau, tưởng rằng nhà đó không bao giờ có thể quay lại với nhau khi mà chuyện ngoại tình đã không còn là tâm sự, mà thành một cuộc chiến thực sự cả ngoài đời lẫn trên diễn đàn ảo. Thế rồi sao, giờ họ đã quay lại với nhau, sống có vẻ rất hạnh phúc. Thế mới nói, phụ nữ chúng ta thật bao dung và rộng lượng, chúng ta sinh ra là để tha thứ cho lỗi lầm của đàn ông, cho dù lỗi lầm đó lớn đến tận đâu, làm cho chúng ta đau đến tận đâu.

Tha thứ có dễ dàng không? Câu trả lời là không, nếu dễ dàng thì đàn ông đã làm được. Tôi đã đọc những topic chồng ngoại tình, tôi viết topic kể chuyện chồng ngoại tình, ở đâu cũng có rất nhiều phụ nữ đã từng chịu cảnh chồng ngoại tình vào chia sẻ. Nhưng mỗi một topic về ngoại tình ra đời, tôi cảm giác như lại xới lên cái quá khứ đau thương họ đã từng trải qua, trong từng câu nói, từng lời chia sẻ của họ luôn luôn có từ: chuyện đã qua lâu rồi nhưng mỗi lần nhớ lại vẫn thấy đau buốt giá! Vậy đấy, vì rất nhiều nguyên nhân, vì rất nhiều hoàn cảnh mà buộc họ phải tha thứ, nhưng tận sâu trong trái tim họ, nỗi đau không bao giờ nguôi ngoai.

Với riêng tôi, việc tha thứ cho chồng là việc làm khó khăn nhất tôi đã làm được trong đời tôi cho đến thời điểm hiện tại. Nhưng tôi khác các bạn tôi đã kể trên đây, tôi đã không còn đau nhức nhối mỗi khi nhắc lại điều này mặc dù tôi chưa bao giờ quên cái cảm giác đau đó. So sánh hơi buồn cười, nhưng chắc hẳn phụ nữ ai cũng nhớ về cơn đau đẻ, đau xé ruột xét gan, tưởng chừng như một lần là đủ cho một đời, nhưng khi nhắc lại, không ai thấy đau nữa mà chỉ nhớ cái cảm giác đau đó như thế nào thôi. Tôi cũng vậy, tôi nhớ như in, nhớ vẹn nguyên không quên bất cứ chi tiết nào của chuyện chồng ngoại tình hai lần (chính xác là ba lần), nhưng giờ nhắc lại, tôi không hề còn cảm giác đau đớn như các bạn. Vì sao ư? Vì tôi đã tha thứ, và tha thứ một cách thành tâm, thật lòng, tuyệt đối.

Tôi tha thứ trước hết vì bản thân tôi, tôi không muốn sống trong cảnh ôm hận suốt đời, không muốn lỗi lầm của người khác hành hạ cuộc sống của chính tôi. Tôi nghĩ rằng kể cả việc chúng tôi li hôn, tôi cũng sẽ tha thứ cho chồng, không phải là tôi cao thượng, mà vì cuộc sống của tôi cần sự bình yên, không hận thù. Vì vậy sự tha thứ của tôi xuất phát từ chính trái tim tôi, không vì bất cứ ai, hoàn cảnh gì, mà nhắm mắt cho qua để gọi là tha thứ.

Tôi tha thứ và đã để cho chồng cơ hội nhận được sự tha thứ của tôi. Chồng tôi đã thay đổi, đã nhận ra lỗi lầm và đang sửa chữa lỗi lầm đó, hà cớ gì tôi còn cứ ôm cái nỗi đau xưa kia anh đã gây ra mà không hưởng những ngày bình yên, ngọt ngào anh đang mang tới? Vậy nên tôi tha thứ thật tâm, và làm cho anh hiểu tôi đã thật tâm tha thứ nên anh không còn phải lo lắng, phải đối phó với tôi, anh dành tâm trí vào việc chăm sóc tôi, củng cố thêm niềm tin trong tôi. Tôi nhớ có một lần chúng tôi đi du lịch đến nơi mà tôi đã được gặp chị, nơi tôi đã trốn tránh những ngày đau đớn, tôi đã dẫn anh đến gặp chị, đã chỉ cho anh những nơi ba mẹ con tôi đã chơi, kể với anh về những ngày tôi ở đó như thế nào… Tôi kể chân thành và bình thản như chuyện của người khác, không hề trách móc hay đau đớn vì bị xới lại kỉ niệm đau buồn. Anh đã ôm tôi vào lòng và nói: cám ơn em vì tâm trạng bình thản hôm nay của em. Anh cảm thấy nhẹ nhõm hoàn toàn vì biết rằng chuyện xưa đã hoàn toàn thuộc về quá khứ. Anh biết phải làm gì để sự tha thứ của em không trở thành vô nghĩa.

Các bạn ạ, tha thứ không có nghĩa là bắt các bạn phải quên, nhưng cũng không có nghĩa là các bạn cứ nung nấu nỗi đau đó trong tim, bất cứ một gợi nhớ nào cũng làm các bạn đau trở lại. Đó chưa phải là sự tha thứ thật tậm, mà chỉ tạm thời các bạn nhắm mắt cho qua lỗi lầm của chồng, vì các bạn còn yêu chồng, vì các bạn muốn giữ bố cho con, vì các bạn chưa độc lập được về kinh tế và phải dựa vào chồng, vì sĩ diện bản thân, vì danh dự cha mẹ… Nếu vì những điều đó thì nỗi đau của các bạn sẽ không bao giờ phai nhạt đâu. Mà các bạn hãy tha thứ cho chông vì chính bản thân mình, như tôi đã làm vì chính tôi, thì đến một lúc nào đó, các sẽ không còn cảm giác đau khi nhớ lại. Hãy làm như thế nhé, vì cuộc sống của chính chúng ta.

chilisalt

Nhân đề cập đến phạm trù “tha thứ”, em đã sống ngụp lặn bao ngày trong nỗi đau bị chồng phụ tình. Chồng quay về và nói sẽ không li hôn với vợ, ko bỏ vợ bỏ con, nhưng mặt khác anh chỉ tồn tại ở đó thôi còn bóng dáng người chồng thì ko còn ở đó nữa, chẳng bao giờ vợ chồng em chuyện trò, anh bận, cứ trở về nhà là anh ôm điện thoại để vào fb, nơi đó có người tình của anh. Em cũng chẳng bao giờ nói được với anh về chuyện tha thứ hay làm lại chỉ vì anh ko cần điều đó, anh ko cần sự tha thứ và anh chẳng bao giờ tỏ ra có lỗi, yêu thì sao gọi là có lỗi, chỉ là ko còn yêu vợ và chỉ yêu mỗi người tình, nhưng yêu người ta mà ko bỏ mình như vậy cũng là ban phát ơn huệ lắm rồi, còn đòi hỏi gì nữa. Đúng là em rơi vào cái tâm trạng nhắm mắt cho qua lỗi lầm của chồng, vì muốn giữ bố cho con, vì chưa độc lập về kinh tế…nhức nhối lắm chứ, lòng em chẳng lúc nào nguôi ngoai nỗi đau và hận thù. Em vẫn phải lấp liếm nó vào góc khuất của trái tim để sống, để chăm con, để vực mình dậy cho tốt hơn…nhưng nỗi đau chỉ tạm lắng mà thôi. Em đã trải qua hơn 2 năm sống trong cảnh chồng hờ hững và yêu thương người khác, mình càng cố gắng kéo họ về thì họ càng xa mình, bị đối xử lạnh lùng, bị ngừoi tình của chồng ghen ngược, được ngồi chứng kiến gia đình người tình đến nhà nói chuyện về kế hoạch kết hôn của họ ra sao, nẫu cực. Nhưng có lẽ vì thế mà mình thấy mình chai sạn hơn, cứng cỏi và điềm tĩnh hơn trước nỗi đau và biến cố, biết vựot qua cảm xúc nhất thời để đạt được những điều lớn lao hơn. Với những người như chồng em, cứ yêu ai và đến với họ đều đúng (tình yêu ko có lỗi) nên sự tha thứ của người vợ là chẳng cần thiết. Em biết 1 điều, người ta chỉ có thể thực sự tha thứ ở 2 trường hợp:
1. Được như chồng chị và chị, gương vỡ lại lành, cả hai cùng xây đắp hạnh phúc để “yêu lại từ đầu”
2. Cởi bỏ và giải thoát, sống tốt hơn và lãng quên quá khứ, thời gian sẽ giúp chúng ta nguôi ngoai để tha thứ, tha cho người chính là tha cho mình
Em ko được may mắn như chị, được yêu lại từ đầu, em chọn giải pháp thứ 2, haizz

 

(Đã đọc 210 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận