Leaf: Làm bạn với chồng

Câu chuyện làm bạn với chồng.

Khi chồng ngoại tình, tôi đã chấp nhận thức được một thực tế, chồng tôi đã không còn yêu tôi, tôi đã chọn con đường làm bạn của chồng, thay vì dùng mọi cách để níu kéo anh về. Vì sao ư? Bời vì tôi tôi hiểu tâm trạng của người đang yêu, họ sẽ rất khó chịu và khó xử khi người họ không yêu quanh quẩn bên họ, níu kéo họ, càng níu kéo chỉ càng làm họ chán ghét hơn thôi. Một phần nữa, tôi không muốn hạ mình trước người đã không còn yêu mình, có lẽ lòng tự tôn ở tôi quá lớn. Nhưng chia tay thì tôi chưa làm được như lý do của một vài mẹ trên này: vẫn còn yêu chồng, vẫn thấy chồng là người bố tốt, vẫn chưa độc lập được kinh tế, và vẫn hi vọng rằng một ngày nào đó, tình yêu sẽ trở lại với tôi. Vậy thôi, tôi sẽ sống bên anh như một người bạn, cho đến khi, anh nhận ra tôi là người anh yêu, còn nếu không, lúc đó lòng tôi cũng đã bình yên, cuộc sống tôi cũng đã độc lập, tôi có thể tự tin rời xa anh mà không đau đớn hay khó khăn.

Coi anh là bạn, nghĩa là đã có thể tha thứ hết cho anh. Vì những lỗi lầm trước kia của anh, có thể hiện giờ vẫn tồn tại (vẫn tiếp tục yêu cô ta) nhưng nó đã không còn liên quan đến tôi nữa, vì tôi chỉ là bạn anh thôi, thì anh yêu ai mà chẳng được, có can hệ gì đến tôi đâu. Tôi tha thứ cho anh, để cuộc sống của tôi không còn ngột ngạt bởi hận thù, không còn đau đớn bị phản bội, không còn ghen tức phải dò la anh đang làm gì, đi với ai. Tha thứ cho anh, lòng tôi sẽ thanh thản, tôi sẽ tìm đường đi cho riêng mình, tìm đến những mối bận tâm khác giúp tôi quên đi thực tế đau buồn là đang sống cạnh một người không còn yêu mình và vật vã với nỗi đau đó.

Sống bên anh như một ngườ bạn, nên tôi luôn vui cười với anh. Anh về đến nhà là nhìn thấy nụ cười chào đón anh về của tôi, trong bữa ăn anh thấy nụ cười của tôi lúc gắp thức ăn cho anh, hỏi anh món ăn có ngon không, khi anh muốn ra khỏi nhà và lúng túng với những lí do không rõ ràng cũng thấy nụ cười tươi thông cảm của tôi, trong các câu chuyện anh thấy nụ cười vô tư lự của tôi… Anh cảm thấy thoải mái, dễ chịu. Anh thích về nhà hơn, anh thích nói chuyện với tôi hơn, anh muốn đi đâu đó dù không khó xử nhưng thấy ái ngại trước nụ cười vô tư của tôi.

Là một người bạn, tôi không phải hờn ghen khi nghĩ rằng anh ra khỏi nhà là đi với ai đó. Tôi sẽ hướng sự chú ý của mình sang những sở thích khác, về công việc, về con cái, về những thú vui cá nhân mới như thời trang, phim ảnh, nhạc họa… Dần tôi cảm thấy thế giới xung quanh tôi thật thú vị biết bao, hơn hẳn việc chăm chăm vào một ông chồng chán ngắt, lạnh lùng, hờ hững và lúc nào cũng có thể làm ta đau.

Làm bạn với chồng, tôi sẽ cố tìm những điểm mạnh của chồng, sở thích bên ngoài của chồng, để đôi lúc có chia sẻ với chồng về một vấn đề gì đó có thể rất cao siêu và thú vị chẳng liên quan gì đến chuyện gia đình, con cái. Tôi sẽ hứng chí lên gọi điện cho chồng: bạn kia ơi, tớ mới biết chuyện này hay phết, lúc nào rỗi ngồi đàm đạo tí đi, việc này tớ biết bạn hơi bị rành mà tớ thì hơi bị cà dốt. Thế là “bạn” tôi sung sướng vì được dịp thở ra cái hiểu biết của mình, tôi thì mắt tròn mắt dẹt lắng nghe. Kể ra có nhiều cái lợi, đầu óc tôi mở mang thêm ra, chồng tôi được dịp thể hiện mình, giữa chúng tôi có thêm một vài vấn đề cần quan tâm chung ngoài chuyện con cái nhà cửa chán ngắt.

Còn để anh quan tâm đến vấn đề nhà cửa, con cái, thì tôi sẽ không than thở với anh khi nhìn thấy mặt anh, mà tôi chọn thời điểm thích hợp vui vẻ bảo anh: Này bạn, dạo này tớ sắp overload với việc abc rồi đấy, bạn có giúp được tớ một tay không, hứa là có hậu tạ; gái lớn đang bảo em làm việc def với nó mà em thì đúng là mù tịt khoản này, hay anh thể hiện đi, cho nó phục;gái nhỏ dạo này nhá, lúc nào cũng chỉ thích bố thôi, mẹ sắp ra rìa rồi, thôi trả gái nhỏ cho anh đấy, em chả cần nó nữa đâu, anh lo cho nó nhớ… Đấy, chẳng ai nỡ lòng nào từ chối một người bạn gái thân thiện như thế, nhỉ. Lúc đó, chồng tôi hay bảo tôi là: quái nhất quả đất nhưng lại cười sung sướng. Cứ lần lượt như thế chồng tôi bị lôi vào cuộc sống của ba mẹ con lúc nào không hay.

Làm bạn với chồng, tôi tránh những chuyện làm chồng chán hoặc khó xử như bắt chồng thể hiện cảnh gia đình hạnh phúc trước mặt người khác, đi theo anh đến những nơi tụ hội để chứng tỏ mình là vợ anh, hướng anh vào câu chuyện con cái, gia đình trong lúc anh không sẵn sàng nói (có thể lúc đó anh đang nghĩ đến cô ta cũng nên, nhưng chẳng sao, lờ đi), chèo kéo anh đi chơi cùng ba mẹ con lúc anh không muốn đi… Tất cả những việc đó tôi chỉ thông báo với anh bằng thái độ tự nhiên nhất, rồi để anh lựa chọn tiếp tục làm cùng tôi lúc đó hay là để vào lúc khác. Nhưng dù với sự lựa chọn nào của anh, tôi cũng vẫn tiến hành theo kế hoạch của riêng mình. Dần dần anh nhận ra, anh không thực sự cần thiết với tôi nữa, anh sẽ có cảm giác mất mát. Khi đó, anh sẽ biết phải làm gì.

Khi anh có ý quay về, tôi cũng không vồ vập. Tôi đón nhận mọi thứ cầm chừng, đôi lúc thể hiện một tí để anh biết là tôi vẫn yêu anh. Vì như cảm động chuyện gì đó anh làm, tôi sẽ ôm anh rất tình cảm, rồi buông ra ngay lập tức, anh sẽ cảm nhận được lòng biết ơn, sự trân trọng của tôi với anh; Lúc đi xem phim cùng cả nhà đã được phân công là đưa lớn do mẹ phục trách, đứa bé do bố đảm nhận, nhưng lúc đông người tôi cố tìm tay anh nắm chặt như sợ bị lạc. Sự đụng chạm đó làm anh ngẩn ngơ mấy giây rồi cầm chặt lại tay tôi che chở. Hoặc cái nhìn âu yếm, khích lệ anh khi anh tâm sự vấn đề gì đó, hoặc luôn nói ra bằng lời cho anh thấy anh rất quan trọng với gia đình, dù hành động của mình đang hướng về sự độc lập…

Với những việc tôi đã làm, chồng tôi lúc nào cũng được thoải mái sống theo sở thích của mình, nhưng lại bị thu hút bởi thái độ của vợ và bị chú ý một cách vô thức, bị lôi kéo một cách vô thức. Và anh nhận ra, sống cạnh tôi và các con thực ra rất hạnh phúc, có ý nghĩa và đầy niềm vui, anh sẽ biết phải làm gì mà không cần tôi tác động hay yêu cầu trực tiếp.

Và các bạn nhớ cho, chồng mình đã từng yêu mình mới cưới mình, thì việc làm cho chồng mình yêu mình trở lại không bao giờ là không thể. Cố gắng lên các bạn nhé

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

2 Responses

  1. Thu Hiền says:

    Cảm ơn chị chị ah, mọi thứ cứ qua lời chị thật suôn sẻ nhưng lại trải qua chông gai để có được, cái căn bản là chông gai đó được chị vạch ra rõ ràng và chấp nhận từng bước một. Điều đó hiếm ai làm được. Hiowf chồng em gần về nhà rồi chị ah, em đang không biết làm sao để đối mặt với anh ấy cả. Em và anh ấy cả tuần rồi không ai gọi cho ai sau những lời sau cuối dành cho nhau. Em đang thấy mọi thứ cứ ngập ngừng rồi không biết nên nói gì khi anh ấy vừa đến. Cứ như bây giờ thì không ổn, rồi lại gặp nhau cũng không ổn. Chị ah, em như rơi vào một vòng xoáy không có lối ra. Em còn yêu chồng rất nhiều, mong con em có một gia đình hạnh phúc và em cũng không đủ khả năng lo cho con ăn học về sau này. Nên em cũng không có lý do gì chia tay anh ấy, chỉ là em không chịu đựng đựng được việc anh ấy dành tất cả tình yêu, sự chia sẻ, cảm thông cho một người con gái khác, không phải em. Cái em cần làm bây giờ là gì hả chị? Em rất mong nhận được hồi âm của chị để cho em biết em nên làm gì.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.