Lần này để vợ cầm cưa, không cưa được vợ chồng mình giải tán nhớ :D (P3)

Phần 1

Phần 2

Lần này để vợ cầm cưa, không cưa được vợ chồng mình giải tán nhớ 😀 (P2)

mẹ Chúy
Hai mẹ con em đợt vừa rồi mất tích và đã kịp chuẩn bị hòm hòm cho một cuộc sống mới rồi cả nhà ạ. Hôm đầu tiên thì tâm trạng tệ hại vô cùng, may mà những ngày bắt đầu cuộc sống mới luôn có Meoxinh và Mẹ Trâu, chị Sen động viên tinh thần. Nói chuyện với các mẹ ấy bây giờ không phải là về đề tài chồng con hay những bài học xương máu nữa, chỉ đơn giản là một cách để “sạc pin” cho tinh thần mình, vì năng lượng sống từ các mẹ ấy lúc nào cũng ngùn ngụt.Hai mẹ con sinh hoat vẫn chưa vào nếp, vì mẹ 1 mình cũng buồn nên 10h cô bạn rủ đi trà chanh thì vác luôn cả em V theo, em ý ngồi lách cách hết nửa đía hướng dương, xong tuyên bố: “Mẹ cho em về cái giường đi, em buồn ngủ rồi”. Trộm vía hôm qua trời mát, đêm tháng 5 mà đi đường gió lồng lộng, em V ngủ mê mệt trên tay mẹ.Lâu lắm rồi mới lại có thói quen bôi “lô sừn” trước khi đi ngủ, cảm giác chân tay thơm mát, nằm xem “Love rain” rồi ngủ lúc nào chẳng biết. Có thể hôm nay là một ngày may mắn của tâm trạng, cảm giác mọi thứ đang không tệ như mình nghĩ. Nhìn con gái nằm ngủ bên cạnh, cái mông lúc nào cũng phải chạm vào bụng mẹ, và cả tiếng cười khanh khách lúc ngủ mơ…thấy yên lòng.Nghĩ lại tất cả những chuyện mình vừa gặp phải, nói thật em vẫn rùng mình và mất niềm tin vào nhiều thứ, nhưng thôi, coi như khoảng thời gian này sống để hoàn thiện mình, để xây dựng lại mọi thứ đổ vỡ trong tâm hồn và bước vào một giai đoạn mới của cuộc đời.Giành nhiều thời gian cho con hơn, mới thấy con mình thú vị hơn cả thế giới ngoài kia, lại có cảm giác V bé xíu như lúc mới lọt lòng, lại chơi trò nắn chân nắn tay khi đánh thức con vào buổi sáng, V lại dùng khăn sữa và phấn rôm mới chết hài chứ . Lúc nãy gọi con gái dậy đi học, cửa sổ đêm qua không đóng, nên có ánh nắng chiếu vào con, sáng nay trời mát, ánh nắng cũng yếu ớt, mẹ nhìn yêu quá liền nịnh “Mầm nắng tình yêu ơi, dậy đi học nào, mầm nắng V ơi”.
Bạn ấy mắt nhắm mắt mở, cười tủm tỉm rồi lại giấu mặt vào em gấu, mẹ gọi thêm câu nữa thì bạn ấy rõng rạc : “Không phải là mầm nắng tình yêu nữa đâu, em là ông mặt trời rồi”.Choáng! Đúng là không lường được tư duy và cách dùng từ của V. Vậy mà các bác có tin là lúc phát hiện mang thai V, em đi khám, 5 bác sĩ thì 5 người khuyên bỏ. Vì thời điểm có thai, em đang dùng thuốc điều trị lao hạch, kháng sinh cực mạnh sẽ ảnh hưởng nhiều đến thai nhi, khả năng dị tật và khiếm thị rất cao. Trước 12 tuần đi khám, lần nào cũng một câu nói của bác sĩ “Tim thai khỏe lắm, nhưng có giữ không?” Và lần nào 2 vợ chồng cũng gật đầu, chờ đợi đến tuần 12 để đưa ra quyết định cuối cùng.
12 tuần siêu âm 4 chiều, em phải đi làm ở 2 nơi cho yên tâm. Em V từ lúc ấy đã là mầm nắng của mẹ! Để đến khi mầm nắng thành ông mặt trời gần 4 tuổi, ở nhà mới được vài ngày, sáng đi đường hỏi em ý có thích không, em ý bảo : ” Nhà mới em yêu nhất là cái cầu thang (nhà tập thể tầng 4, được leo suốt ngày nên khoái ra mặt), em yêu con meo và mickey, em không thích cái sân này, sao bẩn thế, không có ai quét à”.Thôi được rồi,mặt trời đi học nhé, để chiều về mẹ ra tay xử lý cái sân tập thể ngập trắng hoa dâu da và lá xà cừ rụng mùa hè nhé!

Nhiều người khuyên em nên đóng topic này lại, vì mọi chuyện đã kết thúc, vì thi thoảng có người vào cm thì em sẽ nghĩ lại chuyện cũ và lại đau lòng…

Cũng mấy hôm rồi em mới có thời gian, hay nói đúng hơn là mới có hứng thú ngó nghiêng mọi thứ , loanh quanh 1 lúc lại vào đây. Em nghĩ thôi thì cứ để đây, coi như một nơi cất giấu rất nhiều kỉ niệm của mình thời gian vừa qua. Đâu phải khi topic này xóa đi thì em sẽ quên được mọi chuyện, kệ vậy, để khi nào mệt mỏi khi phải nhớ về nó thì mình sẽ tự quên đi thôi.Mẹ Chúy và em V đã bắt đầu cuộc sống mới tròn 20 ngày rồi, 20 ngày với rất nhiều những niềm vui, những cơn điên của mẹ, những lúc V khóc vì nhớ ông bà nội, những lúc mẹ gào lên vì tưởng như sắp không chịu nổi, những buổi sáng thật yên bình trên con đường đi học…Em không mạnh mẽ như mọi người nghĩ đâu, ở ngoài một mình mới thấy mình hèn lắm, chi một chút đã khóc, chỉ nhìn lại những đồ vật ngày xưa cũng đã khóc mà chưa đủ can đảm để vứt nó đi. Vợ chồng em cũng cãi nhau nhiều từ lúc em ra ngoài ở, vì lòng em còn nhiều uất ức, vì những đêm ngồi nhìn con ngủ máu trong người lại sôi lên khi nghĩ đến con người ấy đã quyết tâm đi theo cuộc tình kia mà không nghĩ đến việc gìn giữ cho con một gia đình. Điên lên rồi lại tự mình làm dịu đi, tự mình an ủi mình, và qua nhiều ngày như thế, đến hôm nay, tự dưng thấy sức đề kháng của mình tốt dần lên.Con người đó không xứng đáng, có quay lại em cũng không chấp nhận. Em buồn chỉ vì thương 2 mẹ con, thương cho quá khứ, và thương cho người đàn ông rất tốt của ngày xưa. 20 ngày, nhiều đêm em sợ ngủ. Ai cũng bảo phải đêm đến mới thấy cô đơn sợ hãi, nhưng em lại thích, bởi vì cả một ngày cố gắng vực dậy tinh thần, thì ban đêm là lúc tinh thần em ổn định, sảng khoái nhất, em sợ không dám ngủ vì sau 1 giấc ngủ, đên sáng ngày mai thôi, bao nhiêu hưng phấn sẽ tan biến hết, em sẽ lại phải một ngày tự vực mình dậy.Dần cũng thành quen và cuộc sống đã dễ chịu hơn rất nhiều. Sáng nay lại nắng chang chang sau nhiều ngày mát mẻ,lại hành trình một ngày với V, nó cũng quen dần với đường đi học mới, dặn mẹ đi đường phải dậy em đọc tên các loại cây, và bạn ấy luôn mồm “Chị chào cây bằng lăng tím, chị chào cây phượng đỏ, chị chào cây phi lao…”. và nó phát hiện ra, đường đi học mới không có cây xà cừ như đường Láng của nó, nó bảo sao không có lá vàng rụng, rồi mẹ mới ồ lên rằng thì là hình như mỗi xà cừ thay lá vào mùa hạ…

Mẹ cũng nhớ hàng cây xà cừ từ cửa phòng mình nhìn ra, nhớ cây hoa giấy ngoài hiên và nhớ rất nhiều thứ ở đó. Nhưng kệ, em không có ý định quên, chỉ quên và bước qua những thứ xấu xa không xứng đáng, còn đó là những kí ức ngọt ngào, nó là hành trang cho cuộc sống mới, mà hành trang thì mẹ con em cứ mang ra dùng thoái mái, các bác nhỉ

Nhiều lúc vẫn nói với V, mặc kệ nó có hiểu hay không, rằng sau tất cả những thứ mẹ con mình đã trải qua, không có nghĩa là chúng ta thôi mơ về hạnh phúc con nhỉ. We don’t have a house, but we have a home :X

Không biết khi nào mọi thứ mới thật sự đi qua, mọi người nói vì em vẫn còn yêu chồng. Có lẽ vậy, nhưng là yêu cái quá khứ thôi, còn hiện tại, một con người khác đang sống trong cái hình hài em đã từng yêu. Sau nhiều lần tranh cãi và lại dằn vặt nhau, đến lúc này mọi thứ mới thật sự dừng lại, em cũng thôi biện hộ cho hắn bằng hàng ngàn lý do trong đầu, em tin con người đó đã thay đổi.

Mấy lần trước cứ tưởng lòng mình đã được thanh thản, nhưng trai qua thêm nhiều việc nữa, và đến lúc này, mới thở hắt ra lần cuối được. Mọi người đánh dấu giúp em nhé, hôm nay 29/5, Mẹ Chúy và V sẽ thực sự bước sang một trang mới của cuộc đời với 35k trong túi đợi ngày mai có lương

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận