Mycheat: Làm sao tha thứ khi biết chồng thường xuyên bóc bánh trả tiền?

hamornius

Cũng là đàn bà, cũng đã sống ở NN và ở VN. Tớ thấy cho dù là sống ở đâu đi chăng nữa mà “chả muốn làm gì, chả muốn phấn đấu để ra gì” nhưng “nhu cầu” thì cứ ở tuốt trên các đám mây hồng, hỏi làm sao mà không cảm thấy mình khổ cho được nhỉ?

Bạn mycheat: xin thưa bạn thử nghĩ xem một ông chồng nửa đêm còn nắm tay vợ con ngủ thì có đáng yêu không? Một ông rể mà lo toan tiền bạc cho bố mẹ vợ, lo làm nhà để có cơ hội phụng dưỡng bố mẹ vợ có là rể tốt không? Chiều mọi ý muốn của vợ, lo mọi điều cho con thì có là chồng tốt không? Với góc nhìn khác, bạn sung sướng đấy chứ!

Vấn đề là bạn Cheat không vạch ra được kỳ vọng và giới hạn cấm với chồng là gì? Nên khi không đạt kỳ vọng và rơi vào vùng giới hạn cấm thì cứ luẩn quẩn, đau khổ.

Như tớ, chỉ cần chồng có thái độ quan tâm, không tôn trọng vợ con, xem người khác hơn các con và tớ thì là xin chào bạn, tiễn bạn lên đường. Ngay khi kết hôn, tớ cũng xác định rõ với bạn ấy chuyện không bao giờ tớ chấp nhận việc quan hệ ngoài vợ ngoài chồng. Nhà tớ, tớ có thể buông bỏ vật chất tiền bạc, nhưng tuyệt đối không chia sẻ tình cảm gia đình. Nhà tớ, sự chung thuỷ, yêu thương nhau là xương sống và huyết mạch để duy trì cuộc sống gia đình. Tớ có thể sống nghèo khổ, thiếu thốn nhưng tớ không chấp nhận sự lừa dối và thiếu tôn trọng và yêu thương.

Bàn riêng về xxx với cave hay ngoại tình và ý kiến của bác cutun và các bác VN ta!

ưh, tớ thừa biết luồng tư tưởng ấy từ lâu, thạm chí bọn bạn đàn ông của tớ còn vô tư kể với tớ chuyện vài ba thằng ăn cắp giờ làm việc, đóng kín cửa kính xe hơi chén các em rau sạch trên bãi biển thế nào kìa? Họ bảo vợ chả biết gì đâu, hết giờ làm lại đạo mạo sạch sẽ về nấu cơm cho vợ, tắm cho con đấy thôi. Ôi, nhiều chuyện tương tự trên cái web trời đất kia kìa, không riêng gì các ông, mà cả các bà. Bởi vì không có các bà, thì các ông chả làm gì nên cơm cháo trong chuyện cave hay ngoại tình. Nhưng tớ nghĩ nhiều chưa phải là tất cả. Thế thôi.

Nếu bàn về cái sự sung sướng thì đàn bà sướng nhiều hơn, lâu hơn đàn ông, nhu cầu cũng chả thua kém hơn đâu.

Tại sao các bà không dám ngang nhiên như các ông? Vì sợ thôi ạh. Đàn bà bị ràng buộc bởi nhiều quan niệm đạo đức, sợ gia đình sụp đổ vì biết ông chồng không tha thứ nổi. Vậy sao không lật ngược lại xem, các ông ấy có nhiều nỗi lo sợ như các bà không? Nếu các ông ấy cũng sợ vợ không tha thứ, cũng sợ con cái khinh bỉ, gia đình, cha mẹ nhục nhã, xã hội dè bỉu thì các ông ấy có làm không?

Cho nên các mẹ cũng đừng vì ý kiến của bác cutun123 hay của những người chung quanh rồi chấp nhận tình trạng mắt nhắm mắt mở cho qua mọi thứ để mà duy trì cái gọi là gia đình. Các bạn cứ như vậy, thì dù đến đời con, đời cháu của chúng ta cũng vẫn khổ sở để xử lý các vấn nạn gia đình như hiện nay, chỉ bởi luồng tư tưởng buông thả, ích kỷ cá nhân của các ông đàn ông thôi ah

Càng đọc kỹ mô tả của bạn Cheat về chồng tớ thấy rằng không phải ông ấy bệnh hay yếu đuối không vượt qua được ham muốn nhục dục. Mà là ông ấy là người cực kỳ có plan, hiểu và biết sắp xếp mọi thứ. Tự cho mình cái quyền được hưởng thụ.

Tớ dự là sau cái đận xui xẻo bị vợ phát hiện này, ông ấy sẽ rút vào bí mật một thời gian. Sau làn phát hiện thứ 2 của vợ thì sẽ công khai luôn, buộc vợ vào thế mắt nhắm mắt mở như vợ các chiến hũu khác cho mà coi

 

wick:

Đọc kĩ bài bạn Mycheat thì mình cũng không sure là bệnh hay không bệnh nhưng nếu không bệnh thì mình có xu hướng theo bác cutun.

Nhưng bệnh hay không bệnh, theo mình thì bạn Mycheat cứ mạnh dạn mà ly thân. Rồi mọi sự sẽ sáng tỏ thôi. Các bước hành động tiếp theo của chồng bạn sẽ cho thấy rõ hơn anh ta có thực sự bệnh hay không?

Chứ ngồi đoán định thì cũng chả làm được gì. Cứ thử ra ở riêng xem có thực anh ta làm được như anh ta hứa hẹn không.

Chuyện nhà bạn mình thấy chỉ có cách đó. Mình thấy việc bố mẹ sức khỏe yếu hay anh ta có tình nghĩa với nhà bạn thực tế không có ý nghĩa gì nhiều. không cần phải đưa yếu tố đó vào quyết định của mình vì nó sẽ làm bạn hành động sai.

 

Mycheat1990

Mình cảm ơn các anh chị và các bạn rất nhiều, nhờ những post “lời thật mất lòng” mà mình sáng suốt ra được nhiều thứ.

Mình cũng cảm tưởng được giống chị Hamonius nói, rằng chồng mình ngấm ngầm cho anh ta quyền hưởng thụ đó. Tuy mình cũng cảm nhận con người anh ta rất có ý hướng thiện, và chưa đến mức plan trước bao nhiêu hành động cử chỉ để qua mặt mình, chỉ vì mình đã quá mất cảnh giác mà thôi. Anh ta đã quá nhiều năm “ăn quen nên nhịn không quen” nữa rồi.

Có lẽ anh ta tìm thấy ở mình một sự gì đó rất là ngây thơ nhường nhịn, nên kiên quyết và ha thiết cưới mình trong khi trước đó anh ta có rất nhiều bạn gái xinh đẹp bao quanh. Anh ta cũng muốn xây dựng đời sống vợ chồng gia đình vĩnh viễn, cho nên nếu đến với người phụ nữ khác tinh tường sắc sảo hơn mình, anh ta chắc chắn sẽ gặp đổ vỡ mà thôi, hoặc là vẫn sống chung nhưng gia đình luôn lục đục. Anh ta có lẽ coi mình không giống như vợ, mà gần như là con gái của anh ta, bảo bọc chăm lo từng ly từng tí, và như vậy con gái thì không thể nào biết được cha mình hưởng thụ những gì vì nó quá ngây thơ.

Đến một ngày đứa con gái ngây thơ bỗng nhiên đóng vai trò người vợ, tạm thời anh ta bối rối, rồi xuôi theo, và dĩ nhiên có thể làm tất cả để người vợ tin mình. Nhưng thời gian trôi anh ta có “nhịn” được mãi hay không mới là quan trọng.

Mình tự nhận xét bản thân mình, khi mới kết hôn mình còn rất bỡ ngỡ chuyện kia, nhưng sau khi có bé thứ nhất rồi, cũng tò mò lén xem thử phim và thay đổi mình nhiều lắm vì mình có cảm giác rằng anh ta chưa tới khi với mình. Nhưng khốn khổ là làm sao mình có thể so sánh được với những người sống bằng nghề đó…Mặc dù mình có lợi thế là tình yêu với người vợ, nhưng anh ta đã chung chạ quá nhiều người rồi. Theo mình nhận xét có lẽ cảm xúc tình dục của anh ta với ai cũng vậy thôi, ai càng làm cho anh ta ngất ngây thì anh ta càng thích. Một người đàn bà 2 con gần 40 tuổi làm sao có thể so sánh cơ thể với các em gái 19, 20 tuổi,càng không có đủ năng lượng và thời gian để rèn luyện kỹ năng bằng các cô này.

Trong khi lợi thế duy nhất là tình yêu thì quá yếu,không thắng nổi cảm xúc thăng hoa kia bởi vì mình cảm giác được anh ta rất yêu mình nhưng vẫn rất thích làm với các em kia. Tại vì sao, vì mình còn nhớ mãi ánh mắt và cử chỉ ân cần của anh ta dành cho mình lúc đưa anh ta đi công tác. Ánh mắt đó rất thật, không có chút nào giả dối. Nhưng chỉ vài giờ sau đó, anh ta đã háo hức gọi hàng”, không phải cho một hai mà gần cả chục người, trong khi trước đó 1 đêm mình đã ngỡ là anh ta đã được mình cho lên đỉnh thiên thai! Anh ta cũng rất chăm chỉ tập gym, nên ở tuổi 45 mà thân hình vẫn còn rất dẻo dai, rắn chắc như thanh niên 20 tuổi. Thú vui lành mạnh này không làm mất thời giờ anh ta mấy, trái lại còn hỗ trợ cho khả năng giường chiếu mạnh mẽ của anh ta. Dù mình vẫn tự tin rằng cơ thể mình còn tràn trề sức sống, nhưng tâm mình đã quá mệt mỏi rồi. Cho nên, mình xin bỏ cuộc tại đây.

Mình đang lọ mọ đọc và ký vào mẫu đơn ly dị. Chiều nay mình sẽ đưa cho anh ta, bố mẹ mình thì mình sẽ giải thích rõ ràng cho ông bà hiểu. Mình không kết tội gì anh ta cả, sẽ nói với bố mẹ rằng mình đã chọn nhầm người, sở thích và năng lực của 2 vợ chồng không tương đương với nhau, càng sống chung sẽ càng khổ sở cả hai. Mình tin rằng mình nuôi con một mình vẫn được. Mình cũng không nhận bất cứ thứ gì từ anh ta nữa. Chính vì lâu nay tin tưởng vào tình yêu của chồng, nên mình đã nhận quá nhiều để rồi rơi vào thế bị động, luôn mặc cảm rằng mình còn nợ anh ta như ngày hôm nay.

Mình tin rằng cuộc sống vất vả của một single mom sẽ làm mình quên đi nỗi buồn mất mát. Có một chỗ trọ kia rất gần với chỗ mình làm, họ lại không đòi đặt cọc quá cao. Mình sẽ dễ dàng tạt về thăm con vì sếp mình rất thích mình, và bà ta sẽ cảm thông.

Sáng nay mình có hơi ức chế nên xẵng giọng với anh ta một chút khi anh ta lăng xăng chèo keó mình nói chuyện. Sau khi không được mình đáp lại anh ta rất bực bội và bỏ đi đóng sầm cửa lại. Mình đọc xấp hồ sơ để lại trên bàn thì biết một hợp đồng của anh đang bị vấn đề, có thể cần rất nhiều tiền để đắp vào. Chỉ vậy mà mình cứ ngồi ray rứt mãi và bao biện rằng anh ta stress vì mình không có tiền bạc gì để giúp cho chồng, rồi lại bào chữa cho anh ta và tự hạ vai trò mình xuống. Nếu cứ đà này thì mình sẽ khổ dài dài, nên thôi, mình sẽ chấm dừng mọi chuyện tại đây.

Mình cảm ơn các bạn đã cho mình cái nhìn nhẹ nhàng hơn, rằng không ai phản bội ai ở đây, nên biết tôn trọng thói quen sở thích của người khác, nếu thói quen đó hại đến mình thì mình phải biết tự bảo vệ mình bằng cách rút lui thôi.

 

wick

Mycheat à, bạn đừng suy diễn theo cách là chồng bạn lừa phỉnh bạn. Mình vẫn tin là chồng bạn thực lòng yêu thương bạn. Nếu không, có lẽ anh ta không nhiệt tình với nhà bạn đến thế đâu. Mình vẫn tin là anh ta thực lòng với bạn, yêu bạn và muốn một người vợ như bạn.

Chỉ có là nhu cầu tình dục của anh ta lớn, anh ta quen đi cave rồi và thích những cảm xúc đó. Với nhiều đàn ông (không phải tất cả) thì chuyện tình dục không gắn gì với tình yêu cả. Nếu anh ta có 1 người thứ 3 thì bạn có thể quy kết anh ta thế nọ thế kia, nhưng chỉ là cave thôi.

Dĩ nhiên bạn không thể chấp nhận điều đó (đặc biệt là khi anh ta liên tục đi, điên cuồng đi) và mình hoàn toàn ủng hộ bạn.

Nhưng bạn nên tách bạch. Cứ cho anh ta không bị bệnh thì hãy coi đấy là 1 sở thích “bệnh hoạn” của anh ta mà giờ phát hiện ra, mình không thể sống chung với nó và chủ nó được. không nên quy kết anh ta lừa bạn. Tình cảm của anh ta với bạn vẫn là chân thành. Chỉ là quan niệm của bạn và anh ta về vấn đề cave khác nhau. Vậy thôi.

Khi bạn tách bạch được, đánh giá khách quan được thì bạn sẽ học cách vượt qua được chuyện này. Theo mình thì bạn cứ mạnh dạn ly thân. Đừng nói chữ ly hôn vào thời điểm này vì chắc chắn cảm xúc của bạn còn lên xuống rất nhiều (đặc biệt khi anh ta và người xung quanh tác động). Đừng nói tới việc mình không chắc có làm được không.

Nếu anh ta gặp khó khăn trong công việc hay tiền bạc, nếu có thể thì bạn cứ giúp đỡ anh ta trong khả năng vì đó là người có ơn với gia đình bạn, là cha của con bạn. Nhưng hãy tự bảo vệ tâm hồn và tình cảm của mình, đừng tàn phá nó vì bạn phải là một người mẹ tỉnh táo khách quan và sáng suốt để nuôi dậy các con.

Chúc bạn chân cứng đá mềm.

 

Hong_Cam

Chồng bạn thực sự vẫn tỉnh táo và đang đi rất đúng lộ trình đấy mycheat. Sau khi ngọt nhạt không được, anh ta chuyển sang lạnh và cứng để thử phản ứng của bạn. Bạn cứng hơn thì anh ta lại xuống nước ngọt nhạt rồi vẫn không được thì sẽ lại đổi phương án.

Bạn đừng mang chuyện tiền nong anh ta lo cho bạn và con bạn hay gia đình bạn để cảm giác mắc nợ ở đây. Chuyện tiền bạc lo cho vợ con và chuyện này không liên quan gì tới nhau. Bạn cũng không mắc nợ gì chồng cả. Bạn bỏ sự nghiệp để sinh con, để làm vợ thì sao chồng lo cho vợ con con bạn lại nghĩ mình mắc nợ cơ chứ

Bạn đưa đơn, nếu anh ta giữ lời để bạn và gia đình ở, anh ta dọn ra ngoài thì bạn cứ đồng ý vậy đi. Đừng đôi co hay nói đến chuyện bạn mắc nợ chồng làm gì. Anh ta làm ăn thì chuyện thiếu tiền là bình thường, làm gì có chuyện stress vì bạn không có tiền giúp cơ chứ.

Nhưng bạn đừng quyết định li dị vội. Ly thân tốt hơn.

You may also like...

2 Responses

  1. pththuong says:

    Em đã đọc hết câu chuyện nhà chị mycheat, đọc hết những lời khuyên của các chị,hoàn cảnh của em hiện giờ cũng gần giống nhà c mycheat nên em cũng muốn tâm sự với các chị cho nhẹ lòng.
    Em năm nay 32t, chuyện nhà e khác chuyện nhà chị mycheat chút là chồng e có tuổi thơ hết sức bình thường, chúng e lấy nhau cũng được 8 năm rồi. Anh là người cũng rất quan tâm vợ con, nhưng công việc bận nên ngày thường a về rất muộn, chỉ có cuối tuần là a dành toàn bộ thời gian đưa e và các con đi chơi (nhà e có 2 nhóc rồi). Cách đây mấy hôm anh vừa khóc vừa thú nhận với e là hơn 1 năm nay cứ khoảng 1 tháng a đi bóc bánh trả tiền 1 lần và h a phát hiện ra mình bị bệnh sùi mào gà. Anh rất hối hận và sợ lây sang em (vì bị bệnh nên a mới nói với e). Anh đã tự đi đốt và về mới nói với em, anh bảo a muốn nói với e để anh dừng lại. A bảo e đừng hỏi a lý do vì sao a đi, a cũng không biết nữa, a như thằng điên tự dưng nghĩ đến là gọi gái rồi đi. Lý do a đưa ra e thấy thật điên zồ và vô lý. Em nghe chuyện mà như rơi xuống vực thẳm vì a luôn tỏ ra là người coi khinh những chuyện như vậy. A từng nói với e nếu e ngoại tình a sẽ giết thằng đấy rồi đi tù cũng được. E hỏi hay tại e ko hấp dẫn với a nên a làm thế, a bảo ko phải, a đi như thế nhưng a cũng ko thấy sung sướng gì. Ô thế mà vẫn đi là sao hả các c?
    Buổi chiều a nói mà e cứ ngồi thần ra, không khóc, cũng ko phản ứng gì. Thấy a khóc, thấy a bệnh e lại thấy thương. Đến đêm, anh ôm e và nói xin lỗi, chỉ cần e tha lỗi a hứa sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm này nữa. E tha lỗi cho a ngay đêm đấy các c ạ. Chắc a cũng ngạc nhiên vì phản ứng của e vì a nói sợ như các gia đình khác sẽ tan nát nhà cửa. Anh bảo a như sướng quá hóa zồ hay sao ý.
    Em cũng không hiểu nổi e các chị ạ. E thấy e rất yêu a, e bỏ qua lỗi lầm cho anh thật dễ dàng, nhưng khi e chỉ có một mình e thấy thật kinh khủng. Hành động của e như vậy có quá dễ dàng cho a không? E sợ a cũng sẽ lại ngựa quen đường cũ nhưng lần đầu tiên e thấy a khóc nức nở xin e bỏ qua chuyện này làm e mềm lòng quá. Dù nghĩ a thật khốn nạn, thật ghê tởm nhưng e biết mình vẫn rất yêu a. Em phải làm gì để vượt qua nỗi đau này ạ? Dù tha thứ nhưng trong lòng cảm thấy rất khó chịu các c ạ.

    • Jany says:

      Chào chị.
      Xin chia sẻ với nỗi đau của chị. Thật khó khăn để đối mặt với sự thật rằng người chồng mình tin tưởng tuyệt đối, hóa ra lại cũng tầm thường như bao nhiêu gã đàn ông khác. Tuy nhiên chuyện đã xảy ra rồi, ta không thay đổi được, vậy hãy tìm cách xử lý nó thôi.
      Việc đầu tiên chị nên làm là cùng chồng đi xét nghiệm các bệnh lây qua đường tình dục, bao gồm cả HIV. Từ giờ cho tới hết thời gian cửa sổ, nếu có xx thì tuyệt đối phải dùng bcs.
      Việc thứ 2 xác định xem đối với chị, vấn đề này nghiêm trọng tới mức nào. Có người thà chồng say nắng còn hơn lên giường với người khác. Có người thà chồng đi cave còn hơn có tình cảm với người khác. Lại có người không thể chịu được cả 2. Thành thật với bản thân chị trước đã, đừng để đạo đức, luân lí gì đó ảnh hưởng.

Viết bình luận