Mycheat: Làm sao tha thứ khi biết chồng thường xuyên bóc bánh trả tiền?

Yamnanote

Em cứ im lặng vài ngày đừng nói gì hết, xem sự thể thế nào. Mình có tha thứ cũng không nên lộ ra ngay em ạ, chồng sẽ không đủ quyết tâm để vượt qua. Cũng không nên nói gì quá nữa.

Giúp 1 người cai nghiện, đừng tin lời nghiện hứa hẹn vì họ sẽ tái phạm rất nhanh, lời nói lâm li thống thiết nhưng lúc đến cpqn nghiện vật thì chưa chắc đã cai được, lại lén lút đi tiếp thôi. Nên vừa cứng vừa mềm, kiên trì trường kì kháng chiến đấy em. Mủi lòng nhanh sẽ lại thất vọng nhanh, em nên bình tĩnh. Sự bình tĩnh của em sẽ là sức mạnh của chồng để vượt qua thôi em

 

Mycheat1990

Chị Yamanote ơi,em không ngủ được, em mừng lắm khi chị cho em lời khuyên ngay lúc em đang rất cần.

Anh chồng em chắc chắn là nghiện rất nặng rồi vì đã quá nhiều năm không ai cản ngăn kiểm soát. Thêm một lý do em tin anh ta nghiện nặng vì bình thường anh ta là người rất kỹ trong việc giữ vệ sinh, nhà cửa bếp núc hay đồ dùng sinh hoạt gần như sát trùng sạch bóng. Mỗi lần cho con ăn hay bế ẵm con đều nhắc nhở mọi người phải rửa tay. Đó cũng là một phần em bị lừa vì em nghĩ làm sao anh ta có thể chung chạ lung tung khi thừa biết họ có thể mang đủ loại bệnh nguy hiểm trong người. Cũng còn may là từ ngày lấy anh ta đến giờ em chưa hề bị bệnh phụ khoa nhưng cứ nghĩ đến là đau lòng quá chị ơi.

Anh ta viết cho em rất thống thiết, nói rằng anh luôn thấy em xinh đẹp, hiền lành và tốt bụng, chưa bao giờ có ý so sánh em với bất kỳ ai. Mỗi khi anh ta đi lễ nhìn rất là thành khẩn, vậy mà…

Em cũng sợ là tỏ thái độ quá mạnh thì mẹ em biết chuyện. Còn nhẹ nhàng anh ta thì anh ta nghĩ em hiền lành và đã thứ tha. Chủ nhật này nhà em lại có khách bà con bên anh ấy lên chơi và ở lại 2 ngày. Em phải tỏ thái độ thế nào đây chị ơi

Thêm nữa chị Yamanote và các bạn ơi, bây giờ thì xem như em đã bứt động hết cả cánh rừng rồi, anh ta mà đi thì sẽ rất là cảnh giác và xóa hết mọi dấu vết. Như em đã từng nói là công việc em có tiến triển, sắp tới đi làm lại em cũng phải đi học, sếp em đã đóng tiền hết rồi. Một ngày của em lịch sẽ dài 14 giờ từ sáng đến khuya, em làm sao có thể biết được anh ta làm những gì. Công viêc của anh ta không đòi hỏi phải đi công tác nhiều, chỉ quanh quẩn trong nội thành thôi, nhưng anh ta đã từng phạm tội khi vẫn quanh quẩn ở đây, không có trở ngại gì để không tiếp tục được.

Chị nói rất là đúng chị ơi, cuộc chiến này quả thật quá gian nan với em, em sợ mình không đủ sức chiến đấu mất thôi…

Hôm qua em có viết là sự thật quá phũ phàng làm em chỉ muốn chết cho xong để quên hết nếu không có 2 con nhỏ dại. Anh ta viết nếu chết thì để anh ta chết theo chứ không muốn sống một mình với tội lỗi tày đình này…

  1. Mình vừa nhận được email là anh ta xin mình đi chung với anh ta chiều nay vì lỡ hứa mang cho đồ đạc của con gái mình và ít tiên cho một người gia đình nghèo anh ta mới biết hôm qua.

Mình đã viết trả lời là xin lỗi vì mình đã có hẹn đi tới nhà sếp tối nay liên quan đến công việc nên sẽ không đi được. Mình sẽ đi dạo một mình cho khuây khỏa để tránh mặt khi anh ta đi làm về.

Các bạn ơi, cảm xúc của mình thật là xáo trộn, mình vừa muốn dang tay ra không không muốn bỏ mặc anh ta bơ vơ với thế giới lầy lội đó nhưng cũng vừa oán hận vô cùng. Mình rất là tiết kiệm trong mọi chi tiêu cho mình và gia đình vậy mà anh ta đem nướng bao nhiêu là tiền bạc vào trong đam mê tội lỗi đó.

 

 

Yamanote:

Mycheat: Khuyên cụ thể case của em thì chị chịu, vì mỗi người 1 tính, áp dụng cụ thể quá khéo lại trật.

Chi bằng em nghiền ngẫm cái tâm thế mà chị nói: Bình tĩnh, không quá hy vọng, không quá thất vọng, sẽ tha thứ nhưng cần kiên quyết để tiếp thêm cho chồng động lực

Rồi em xem tiếp theo em sẽ cần làm gì?

Ví dụ như chị với tính cách của chị, chị sẽ chấp nhận ngồi nói chuyện với nhau, một cách bình tĩnh lạnh nhưng nhẹ nhàng, và nói là em sẽ không bỏ đi lúc này, nhưng em muốn thấy anh chứng tỏ là anh có thể vượt qua được, anh phải xác định đây là bệnh nghiện và chữa như chữa nghiện, thậm chí không bỏ được anh phải sẵn sàng vào trại cai nghiện, uống thuốc hỗ trợ thần kinh vv. Nếu anh cố gắng em sẽ đồng hành, nếu không thì thôi. Và chồng sẽ phải cởi mở nói hết, anh thấy khó cai chỗ nào, tại sao lại bị mê hoặc, cái gì dẫn anh vào lúc đầu và cái gì giữ chân anh bây giờ vv.

Cuộc nói chuyện sẽ được duy trì hàng tuần, và người vợ phải có khả năng làm b.s tâm lý, tức là nghe chuyện của chồng nhưng không để cảm xúc của mình xen vào, coi như là giúp đỡ thật sự. Tuần này anh cảm thấy thế nào vv –> không được nói dối. Nói chung cách này chị nghĩ không phải phụ nữ nào cũng làm được. Nếu không tìm thử cho chồng 1 bs tâm lý xem?

Em cứ cho em thời hạn 1 năm (nhưng không cần phải nói với chồng) để giúp gia đình của em vượt qua được. Cắt hết các chuyến công tác, tích cực cả gia đình đi chơi, có bao tiền tiết kiệm lôi ra 50% mà đầu tư vào du lịch, hướng chồng vào các hoạt động thể thao lành mạnh, gym, bơi, vv, chơi công viên với con, thể thao cảm giác mạnh, vv. Sẽ mất 3 tháng để hình thành 1 “đam mê lành mạnh” mới, em thử giúp chồng tìm 1 cái “đam mê lành mạnh” nào khác thay thế xem sao?

Vừa đọc post trên, em về muộn thì bắt chồng nấu cơm. Ăn rồi cả nhà đi lượn hoặc đi chạy cho thoáng đầu. Về nhà chồng vẫn vật quá có thể cho xem chút phim đen, nhưng phải thông báo để em biết

Đang tranh thủ nó hối lỗi, gạch đầu dòng thật nhiều gạch bắt nó làm, làm được tới đâu thì làm…

Lũ này công nhận khó. Nhưng lâu lâu em sẽ có thêm nghị lực để bỏ chồng, nếu chồng em không có nghị lực để bỏ nghiện.

 

saudau

Thực ra tớ thấy case nhà bạn Mycheat không khó lắm, tớ còn thấy không khó bằng mấy case trước đây trong nhà EQ mà các bạn ý đã vượt qua được (tớ xin lỗi không thể nêu tên các bạn ấy).

Cái khúc mắc ở đây là Mycheat luôn muốn nghĩ rằng chứng bệnh của chồng là sự phản bội. Khi một người luôn tư duy một chiều theo cách mình nghĩ thì rất khó để giải quyết vấn đề.

Vì Mycheat luôn nghĩ theo vế thứ hai nên trong lòng bạn ấy sẽ luôn trào dâng sự uất hận, ghê tởm đối với chồng.Tớ cảm giác bạn ấy không yêu chồng nhiều lắm, bạn ấy nhận được từ chồng quá nhiều nên bây giờ cảm thấy hẫng hụt, uất hận, bạn ấy luôn đau đáu sự uất ức tại sao những đồng tiền đáng lẽ để lo cho vợ con thì lại đi phục vụ thú vui cho riêng bản thân chồng?

Tớ biết là những lời của tớ Mycheat sẽ khó nghe lắm, nhưng thuốc đắng dã tật.Bạn hãy thử tư duy theo hướng thứ nhất là chồng bạn đang bị bệnh,giống như Wic nói là ung thư chẳng hạn? Căn bệnh đó đã có từ trước khi gặp bạn, chồng bạn đang rất muốn thoát ra nhưng anh ta không làm được, một mình anh ta không thể vượt qua, anh ta rất cần sự giúp đỡ của bạn, vậy bạn sẽ làm gì? Bỏ mặc chồng hay sát cánh bên chồng để giúp chồng cai nghiện?

Linh cảm của tớ mách rằng chồng bạn đang thực lòng muốn cai nghiện, bạn và con bạn là thứ quý giá nhất trong cuộc đời anh ta.Trước đây anh ta có thể đã rất muốn từ bỏ nhưng vì vợ chưa biết, chưa đủ bản lĩnh nên cứ lần lữa lún sâu vào vũng bùn mà luôn thấy mặc cảm tội lỗi (chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà).Bây giờ bạn đã biết rồi, anh ta phải đứng trước sự lựa chọn một mất, một còn – Đó sẽ là động lực để anh ta vượt qua.

Nếu bây giờ Mycheat có thể mạnh mẽ đứng lên, vượt qua cái tôi của mình, hãy nghĩ đến những điều mà chồng đã làm cho mình và gia đình trong suốt 8 năm qua, giúp chồng vượt qua giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc đời này thì tớ nghĩ hanh phúc sẽ trở lại với gia đình bạn.

Chúc bạn manh mẽ.

 

Hong_Cam:

Bạn đừng lo lắng cũng đừng suy nghĩ không biết anh ta sẽ làm những gì sau lưng bạn nữa. Việc học vẫn học việc làm vẫn làm. Học và làm sẽ giúp bạn bớt nghĩ tới chồng hơn và bạn đỡ phải đối diện với chồng.

Còn việc họ hàng chồng lên. Nếu bạn không muốn thì bảo giờ bạn không muốn tiếp khách, không muốn gặp ai. Chồng bạn sẽ tự phải biết sắp xếp.

Bạn nên nói cho chồng biết là bạn không muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này vì bạn không muốn con bạn lặp lại cảnh của chồng bạn ngày xưa. Mẹ chỉ lo đi đánh ghen và đau khổ nên bỏ bê con cái. 1 cú sốc với bạn là quá đủ, bạn chưa thể tự phục hồi lại.

Mới nhiêu đó email, các bạn khác có thể tin, có thể lung lay nhưng mình thì lại chưa thấy thuyết phục lắm. Vì lộ trình và lời lẽ y hệt như mình đoán và mình biết vài người giống chồng bạn. Họ y hệt như vậy. Ban đầu sẽ chối, sau đó ra vẻ hối hận nhưng vẫn cao thượng. Rồi đau khổ trách móc bản thân. Rồi khẳng định tình yêu. Rồi ra vẻ chấp nhận hết, đồng ý chia tay nhưng sẽ vẫn tốt vẫn chăm sóc vẫn yêu. Thường thì phụ nữ tới giai đoạn này là vừa cảm động vừa sợ cuống lên rồi vì thâm tâm chưa muốn bỏ. Thấy chồng bảo đồng ý là là sợ ngay.

Mình kể 1 trường hợp anh chồng cũng bị bệnh lăng nhăng này (cứ cho đó là 1 bệnh đi). Anh ta đi chơi với nhóm nào cũng cưa cẩm các cô nàng xinh xắn độc thân sau chuyến đi cho dù có đi chơi chung với vợ. Mặc cả thẳng thừng anh có vợ rồi chúng ta tới với nhau chỉ vì sex thôi, anh sẽ không bao giờ bỏ vợ. Cô nào cũng vơ, vơ không được cô này thì vơ cô khác.

Khi cô vợ biết chuyện sốc vô cùng. Vì trong mối quan hệ của 2 người anh chồng luôn ở cửa dưới. Yêu vợ chiều vợ vô cùng. Vợ đi làm đi chợ hay đi đâu cũng luôn có chồng kè kè chở đi cho dù xa xôi mưa gió cỡ nào. Vợ nói gì cũng nghe, thích gì cũng chiều. Sau khi biết chuyện, mọi người và cô vợ cũng xác định anh này bị bệnh, đưa đi gặp bác sĩ tâm lý tư vấn. Cô vợ cắt đứt luôn tất cả các chuyến đi chơi tập thể không cho anh chàng này tham gia. Thậm chí anh chàng còn chấp nhận muối mặt viết thư tay nhận lỗi xin lỗi rồi đăng công khai lên facebook.

Nhưng… nói chuyện với đàn ông (người quen cả 2 vợ chồng), anh chàng vẫn hớn hở vui vẻ than “xui quá, tự dưng hôm đó để điện thoại hớ hênh chưa kịp xóa, con vợ nó biết”, chẳng có chút gì là ăn năn hối lỗi hay xấu hổ vì việc làm của mình. Vậy có nghĩa là sau hàng loạt cử chỉ hành động lời nói đau khổ hối lỗi của một con bệnh là một bộ mặt thật khác hẳn.

Vậy nên mình khuyên bạn nên cho chồng một cơ hội trong cứng rắn và dứt khoát. Đánh rắn dập đầu bạn ạ. Nhưng cũng phải chuẩn bị trước tinh thần là chồng bạn có thể không khỏi bệnh. Chồng bạn muốn chứng minh, muốn thể hiện thì bạn cứ đưa thật nhiều điều kiện như mọi người đã tư vấn. Bạn cứ chuẩn bị cho phương án 2 nếu như cuộc chữa chạy không thành công. Cái gì có sự chuẩn bị trước rồi, khi nó xảy ra cũng sẽ đỡ sốc hơn.

P/s: có lẽ vì ông chồng bạn là người sạch sẽ kỹ tính nên mới bỏ nhiều tiền chơi gái cao cấp. Chứ không thì đâu cần tốn kém đến thế

 

han.n.nguyen

Hân có cùng suy nghĩ với Hong Cam. Chừng nào có giấy xác nhận của bác sĩ mới tin. Đàn ông đi gái đâu có hiếm. Nhưng hiếm có người vì bệnh chứ không phải vì bản năng. Vợ thì chắc chắn không làm bác sĩ tâm lý được rồi. Muốn chữa bệnh thì người bệnh phải thành thật kể hết những cảm xúc, suy nghĩ,… của họ. Thử hỏi anh nào dám kể mấy cái này với vợ và bà vợ nào mà chịu cho nổi. Cho nên nếu có bệnh thật thì kêu anh đi kiếm một bác sĩ tâm lý chứ vợ không có làm được đâu.

(Đã đọc 1,190 lượt, 3 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận