Mycheat: Làm sao tha thứ khi biết chồng thường xuyên bóc bánh trả tiền?

Mycheat1990

Bạn Một Ngày Thu ơi,

Mình có bạn bè, nhưng khốn khổ toàn người yếu đuối và ít kinh nghiệm sống lắm nên mình không có thói quen chia sẻ với ai. Mình cũng thừa nhận mình đã quá tin người, chứ nếu muốn biết thì cũng không khó lắm vì chồng mình đi làm về là quăng điện thoại sang bên, ít khi nào đụng đến. Ban đầu mình cũng có xem anh có hay thường gọi đến một số nào nhiều phút không nhưng chỉ toàn là gọi cho mìn h. Còn lại trong history toàn là những số khác nhau và gọi mỗi lần chỉ ít giây, mình lại kết luận anh ta không có mối quan tâm nào khác ngoài mình. Giờ nghiệm lại thì thật là đau đớn, chắc 90% là trong những số chính là số của call girls vì anh ta đâu có cần trao đổi gì nhiều, bao nhiêu thông tin đã có trên quảng cáo và re review hết rồi.

Về quan hệ vợ chồng thì mình cũng có cảm giác là chưa tới, nhưng anh ta luôn tỏ ra không đòi hỏi gì ở vợ nên mình cũng bỏ qua. Có thời gian dài mình phải đi học nghiệp vụ rất tập trung nên anh ta cũng tỏ ra “giữ gìn sức khỏe” cho mình vì thấy mình phải thức khuya học bài và sáng dậy còn phải đi làm sớm. Giờ xâu chuỗi sự việc lại mình mới thấy mối quan hệ giữa 2 vợ chồng có rất nhiều kẽ hở cho bản năng xấu của anh ta trỗi dậy mà mình lại quá ngây thơ.

Bạn nói rất đúng, xung quanh mình còn thấy bao nhiêu đàn ông tệ hơn rất nhiều, chủ nhật nào gia đình mình cũng đi lễ cùng nhau, có ai mà ngờ được. Ngày hôm qua còn có người trong đạo khen mình có phước có được chồng đã tốt người còn tốt nết, nghe thật là đau xót làm sao !

Bây giờ mình nhìn chỗ nào trên người anh ta cũng thấy chữ ghê, còn tự hỏi người như vậy sao còn có thể mạnh lành đến giờ này. Làm sao mình có thể nghĩ ra được điều gì tốt đẹp hơn?

Bạn bè mình cũng có vài người ly dị, nhưng thật lòng mà nói toàn những ông không còn chỗ để thứ tha. Có người ly dị rất hạnh phúc sống đời độc thân, nhưng cũng có người còn đau đớn chật vật cả tình cảm và vật chất đến tận bây giờ. Khi đã quết định là mình phải đương đầu, chỉ là thời điểm này quả thật quá khó khăn với mình, vì tìm một chỗ ở tương đương với hiện tại cho 2 con mình thật quá khó khăn. Mình cũng nghĩ đến trường hợp khi mình làm lớn chuyện lên và tỏ ra kiên quyết li hôn, anh ta sẽ bỏ đi để nhường nhà lại cho mẹ con mình. Nhưng mình không muốn ở lại căn nhà quá nhièu kỉ niệm, cũng như muón chấm dứt những gì mình đã nhận của anh ta, để trong lòng bớt đi day dứt.

Chiều nay mình cố gượng vui khi anh ta dẫn cả nhà đi ăn tiệm mà con mình rất thích. Anh ta nghĩ mình không khỏe nên càng chăm chút từng miếng ăn và hỏi mình có vui không, có ngon không. Khi thấy mình cười anh ta vui sướng ra mặt và lại vô tư hồn nhiên trở lại bảo lát nữa khỏe lại rồi mình đánh gió bóp đầu cho xã nhé. Trời ơi mình sợ là mình sẽ điên lên mất.

Bạn Mẹ Bống ơi,

Thông cảm cho mình nhé, mình đang rối loạn cảm xúc nên nói năng có lung tung. Bạn phân tích cũng đúng lắm, quả thật bản chất chồng mình rất yếu đuối, vì bố quá lăng nhăng, mẹ suốt ngày chạy theo đánh ghen bố, bỏ mặc anh ta lớn lên theo bản năng mà sống. Anh ta hay tâm sự bạn bè anh ta hư hỏng gần hết, chỉ có anh ta là có được cuộc đời như mơ bên người vợ như mình. Nửa đêm anh ta ngủ mơ hay thảng thốt rồi nắm tay mình và con gái thật chặt. Mình cũng hay lo anh ta yếu đuối vậy có khi sa ngã, nếu có cô nào cố tình giăng bẫy thì sẽ sập, có ngờ đâu anh ta chủ động đi chứ nào có ai giăng…

Mình cũng nghĩ tiền không có nghĩa gì với anh ta cả vì anh ta chưa bao giờ tính toán với gia đình mình. Dù không dư dả gì nhưng mỗi kì nghỉ của gia đình mình anh ta đều chủ động mời bố mẹ mình đi cùng và lo lắng chu đáo từng miếng ăn giấc ngủ cho hai cụ. Anh ta còn nói cố gắng tìm việc làm thêm để có thể mua nhà to hơn mời bố mẹ mình đến ở cùng để hai cụ ở nhà nhỏ ngoài quê tội lắm…

Mình sẽ cố thu xếp một buổi để nói chuyện với hồng, nhưng mình thấy sợ khi phải đối diện với anh ta. Mình sợ hải nhìn vẻ mặt khổ đau của anh ta lắm vì mình có thể hình dung ra nó thê thảm đến mức nào. 8 năm sống cùng nhau mỗi khi mình hay con ốm anh ta chộn rộn suốt đêm để chăm, khi mình sinh con anh ta cũng ngồi vừa ngủ vừa thức suốt mấy ngày trong viện, mình biết vẻ mặt của anh ta khi thấy mình đau sẽ như thế nào. Nhưng sau những đau khổ đó, anh ta có thể nào thay đổi được hay không…

springj

@mycheat1990: Qua những gì bạn kể thì mình nghĩ chồng bạn ngoài cái việc gái gú kia thì cái gì cũng tốt, yêu thương thật lòng gia đình và cả gia đình nhà vợ. Còn việc gái gú thì cũng có nhiều kiểu, anh chồng bạn là dạng “bóc bánh trả tiền” chứ không phải dạng bồ bịch lăng nhăng, có thể là do nhu cầu cao, không thể kiểm soát được hành vi.

Ở nước ngoài có nhiều người phải đi cai nghiện sex đấy, còn ở VN thì mình không biết.

Phụ nữ thường phải yêu thương thì mới cho phép động chạm, chính vì thế bạn thấy ghê tởm khi động vào người chồng nhưng đàn ông họ lại khác, nhiều khi tình dục và tình yêu là tách biệt, họ sẵn sàng làm việc đó với người xa lạ.

Bạn hãy bình tĩnh lại nhé, mình nghĩ gia đình bạn không đến mức độ phải li dị đâu.

Hãy chọn thời điểm thích hợp và nói chuyện thẳng thắn với chồng là đã biết hết mọi việc xem thái độ chồng thế nào.

 

saudau

Có thể chồng bạn mắc bệnh nghiện sex, là hệ quả của cuộc sống bất ổn về tâm lý lúc còn nhỏ, sau đó là một khoảng thời gian dài sống phóng túng, buông thả cho tới khi gặp bạn.

Biết đâu khi gặp bạn, anh ấy mới có quyết định sẽ xây dựng một gia đình mà anh ta từng mơ ước, biểu hiện cụ thể chính là những hành động mà anh ta đã và đang làm cho bạn, cho gia đình bạn.Có thể anh ta đang loay hoay không biết cách nào thoát ra khỏi vũng bùn đó nên mới có cảnh nửa đêm anh ta ngủ mê rồi giật mình thảng thốt vùng dậy nắm tay vợ con.

Nên tạm thời bạn hãy khoan phán xét điều gì về chồng mình.Hãy làm theo lời khuyên của mẹ Bống là: Sng tht vi cm xúc ca mình, đừng kìm nén nữa.Cứ gào khóc, cứ vật vã,cứ hét thật to, thậm chí đập phá cũng được miễn là giải tỏa được hết cảm xúc trong lòng mình ra.Giải tỏa được hết ra thì bạn sẽ rơi vào khoảng lặng, khi đó bạn sẽ thấy sáng suốt hơn, lúc đó sẽ nói chuyện với chồng- đó là điều bạn phải làm, phải dũng cảm đương đầu đừng lần lữa, đừng né tránh.

Khi đối diện với chồng bạn cứ phô bày hết cảm xúc đau đớn, vật vã của mình cho chồng biết nhưng tuyệt đối đừng có bất cứ câu nói hay thái độ nào tỏ ra ghê tởm chồng (giống như bạn đã từng tâm sự với nhà EQ).

Tớ nói vậy là bởi vì: Khi bạn chưa biết rõ bản chất vấn đề, nếu bạn tỏ ra ghê tởm chồng anh ta sẽ có phản ứng là co mình lại, thủ thế không dám nói hết tâm tư uẩn khúc ra với bạn nếu anh ta là người bị bệnh thật sự.Hoặc anh ta sẽ trở nên thách thức, bất cần nếu đó là quan điểm sống của anh ta.

Cứ nói hết những gì bạn biết về chồng, bạn đã đau khổ thế nào để xem anh ta phản ứng, giải thích thế nào?

Nếu chồng bạn rơi vào trường hợp 1 thì ngay lúc này là lúc anh ta cần bạn nhất, cố gắng động viên chồng, đưa chồng đi gặp bác sĩ chuyên khoa để chữa bệnh, đây chính là lúc bạn cần thể hiện rõ nhất tình nghĩa phu thê.

Còn nếu không may anh ta rơi vào trường hợp 2: nghĩa là cho đó là một phần của cuộc sống, đó là quyền của anh ta, bạn không có quyền can thiệp miễn là anh ta chu toàn cuộc sống cho mẹ con bạn là được.Trường hợp này tớ miễn bình luận.

Và tớ cũng nói thêm điều này: bạn đã quá ngây thơ, quá thần thánh hóa chồng – một người có một quá khứ ăn chơi tương đối nên bây giờ bạn mới sốc toàn tập như vậy. Hãy nghĩ rằng căn bệnh nghiện sex nó cũng như nghiện rượu, nghiện game, nghiện bài bạc bạn sẽ thấy đỡ hơn.Nhưng đã có bệnh là phải chữa- đó là nguyên tắc.

 

Hong_Cam

mình cũng cùng ý kiến với mẹ Bống là bạn nên nói ra với chồng. Việc này có nhiều lợi ích cho bạn

  1. Giải tỏa bí mật trong lòng bạn. Bạn cứ ôm mọi thứ trong lòng như vậy thì nguy cơ bị trầm cảm, tâm bệnh rất cao. Chắc chắn là bạn sẽ mất sữa đấy.
  2. Nói ra để chồng bạn ngưng lại không dám tiếp tục. Ít nhất là trong giai đoạn này. Điều đó tốt cho tâm lý của bạn. Có li dị đi nữa thì bạn cũng cần thời gian để chuẩn bị

Về cách nói: Bạn sợ đối mặt với chồng thì chat hoặc gửi mail, tin nhắn gì cũng được. Nói bạn đã biết gì, đã đau lòng thế nào khi nhớ tới chuyện chồng lừa dối. Thấy mất niềm tin thế nào và giờ không thể tin tưởng bất cứ điều gì cả. Nhưng nhớ đừng quy kết đay nghiến anh là con người thế nọ thế kia, ghê tởm kinh sợ này nọ…

Bạn muốn gì thì cũng nói luôn. Muốn thời gian này chồng để bạn được 1 mình để suy nghĩ. Muốn chồng đừng động vào người bạn. Muốn không nói chuyện gì với chồng vài ngày… Thậm chí bạn cũng có thể chia sẻ là giờ bạn chỉ nghĩ tới chuyện li hôn thôi, chồng đừng có nói dối thêm bất cứ câu nào nữa vì điều đó làm bạn quá sức chịu đựng.

Việc li hôn và trả ơn trả nghĩa cho chồng bạn khoan nghĩ tới vội vì bạn còn phải chuẩn bị đường dài và cũng không nên nói ra điều này với chồng. Chuyện này là chuyện vợ chồng, không lôi con cái bố mẹ liên quan vào làm gì

Hơn nữa mình nghĩ chồng bạn không dễ đồng ý li dị đâu. chồng sẽ xin lỗi hứa hẹn và tìm mọi cách để giữ. Bạn yêu cầu chồng hứa gì làm gì để bạn tìm lại niềm tin thì cứ yêu cầu. Thậm chí bắt chồng ký sẵn đơn li dị để nếu tái phạm thì bạn chỉ cần đưa đơn ra tòa.

Sau một thời gian bạn thấy vẫn không thể tiếp tục sống với chồng thì bạn đã có đủ thời gian chuẩn bị cho li hôn. Mình tin là dù li hôn chồng bạn nếu là người tốt thì vẫn tốt với bạn và con gái. Anh ta chỉ không phariblaf người chồng tốt thôi

 

Mycheat1990

Mình biết ơn tất cả các bạn đã an ủi chia sẻ với mình trong lúc này.

Bạn Hồng Cầm ơi,

Mình cũng đang định hỏi mình có thể viết email cho chồng được không vì mình sợ phải đối diện vẻ mặt của anh ta và ám ảnh nó suốt đời. Mình sợ là cũng khó nói năng đúng như mình muốn khi cảm xúc bùng nổ như vậy.

Bạn nói rất phải về iệc dồn ép cảm xúc của mì nh. Mình nhận thấy là mình đang bước dần vào trầm cảm, đầu óc mình không thể tập trung nữa rồi.

Mình nghĩ nếu mình không nói ra, anh ta nghĩ mình chưa biết gì cả và lại tiếp tục ra ngoài không hề cảnh giác. Mình lại tiếp tục check và tiếp tục cứa dao vào vết thương người củ a mình. Và hôn nhân sẽ kết thúc trong oán hận, nhiều khả năng mình nhập viện tâm thần mất thôi.

Mình định viết ra là mình biết tất cả và rất là đau đớn, mình muốn tự chăm sóc mình trong thời gian này, muốn anh ta để mình yên.

Thú thậ t mình hay bị nhận xét là người quá hiền, mình không có khả năng nói nặng lời cũng như điều khiển bất cứ ai nên trong công việc mình rất khó thăng tiến. Mỗi khi muốn phán xét ai mình lại hay tự giải thích dùm người ta là tại sao người ta như vậy và cuối cùng lại tự mình thay đổi bản thân mình. Nhưng chuyện này thì mình không thể nào thay đổi bản thân mình được vì nó quá mức chịu đựng của mình rồi.

Khi nào có phản ứng gì từ anh ta mình sẽ cho các bạn biết để hướng dẫn cho mình. Cám ơn các bạn đã bên mình chia sẻ, mình thật biết ơn các bạn rất nhiều.

Các bạn ơi,mình thấy tâm trạng khá hơn nhiều sau khi đọc đi đọc lại những chia sẻ và phân tích từ các bạn.

Hôm qua mình đã viết email cho anh ta, rằng mình đã đau khổ cùng cực khi biết hết sự thật và giờ đây mình muốn được yên để bình tĩnh lại và lo tương lai cho mấy mẹ con mình, tương lai của một single mom.

Mình không hề chì chiết và thóa mạ gì anh ta cả. Chỉ sau 5 phút mình đã nhận được trả lời là anh ta không hiểu đã xảy ra chuyện gì, anh ta không có tình cảm gì với ai khác vì mình và gia đình là tất cả. Nếu chỉ vì anh ta xả stress bằng cách online xem hàng họ mà mình buồn thì anh ta sẽ bỏ. Anh ta nghĩ mình suy diễn từ history của laptop chứ không hề kiểm tra điện thoại.

Mình trả lời mình đã có hết bằng chứng nên mới rơi xuống hố sâu đau khổ vì đã quá tin anh ta.

Sau một lúc lâu thì anh ta đã viết lại với thái độ khác hẳn, khá đúng như các bạn đã phân tích, nói rằng anh ta không nghĩ mình sẽ biết thói quen xả stress đó – nếu thói quen đó làm anh ta mất gia đình thì anh ta sẽ cố gắng làm mọi cách, kể cả đi tìm bác sĩ để chữa. Anh ta tỏ ra rất đau khổ và nói mất mình và con là anh ta sẽ mất hết, vì tiền bạc với anh ta không có nghĩa lý gì cả. Anh ta nói anh ta là người ngu ngốc nhất thế gian vì đã làm đau khổ người vợ tốt như mình, lỗi là ở anh ta hết. Anh ta sẽ không bào chữa gì và không dám xin mình tha thứ vì tội lỗi quá lớn, chỉ mong mình phép anh ta tiếp tục hỗ trợ mình nuôi con và giúp bố mẹ mình vì anh ta không cần tiền bạc gì, cuộc sống của anh ta mất mình và gia đình là mất hết. Cuộc đời anh ta chưa bao giờ gặp ai yêu thương và trân trọng anh ta như mình và bố mẹ mình cả…

Các bạn ơi, mình rất dễ xúc động, dễ mủi lòng và tin người, nên mình mới ra nông nỗi ngày nay, mình có nên tiếp tục tin nữa hay không. Mình không muốn làm một người vợ suốt ngày kiểm soát tiền bạc giờ giấc của chồng nhưng những gì mình biết vẫn ám ảnh mãi trong tâm trí mình. Mình vẫn chưa trả lời lại cho anh ta gì cả. Mình lại mới nhận được email của anh ta nói là anh ta được cơ hôi mới cho nghề nghiệp, sẽ có thêm thu nhập nhưng nếu mình không cần thì anh ta sẽ bỏ hết tất cả những tiền bạc tài sản lại cho 2 con rồi sẽ tìm một nơi để đi ở ẩn và sám hối cho đến chết.

Anh ta lại viết cho mình tiếp, chỉ xin mình giữ gìn sức khoẻ và cố đừng nghĩ đến chuyện buồn vì mình mới sinh con xong và con mình rất cần mình. Còn phần anh ta, anh ta không dám xin mình bất cứ điều gì cả. Mình thấy rất là bối rối khi anh ta tỏ ra “thê lương” như vậy.

Mình chỉ định trả lời ngắn gọn là mình đã coi anh ta như một phần thân thể. Giờ bỗng phát hiện ra phần thân thể đó bị bệnh không chữa được, làm sao mình có thể cảm thấy bình thường ? Tuy nhiên, mình sẽ cố vì con, ngoài ra không thể hứa hẹn điều gì khác.

Các bạn bên ngoài sáng suốt hơn mình nên cho mình biết phải làm sao, mình chỉ mong mình có thể cứng cỏi hơn chứ hiện giờ mình lại thấy thương cảm anh ta mất rồi. Mà mình không cứng thì làm sao có thể chữa bệnh đây. Còn cả ám ảnh của mình nữa…

Mình với chồng có điểm chung là coi rất nhẹ vật chấ t và luôn muốn chu toàn trách nhiệm. Anh ta học không cao nhưng trong công việc luôn tỏ ra cố gắng hết mình, làm bằng cả đam mê nỗ lực nên luôn được thăng tiến. Mình thì không tiếc gì vật chất hay tiền đồ sáng sủa của anh ta vì mình không ngại khổ ngại khó để lo cho con một mình. Mình cảm nhận được anh ta luôn cảm thấy rất cần chỗ dựa tinh thần và khao khát được đáng giá cao, ghi nhận những nỗ lực.

(Đã đọc 1,190 lượt, 3 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận