Mycheat: Làm sao tha thứ khi biết chồng thường xuyên bóc bánh trả tiền?

Mycheat1990

Bình thường trong công việc mình được đánh giá là luôn lấy được cảm tình của người khác vì mình khá là trầm tĩnh, có giận cũng không bộc lộ. Điểm yếu duy nhất mình từng nói mình không thăng tiến được là do thiếu kỹ năng làm leader, mình rất khó “khiển” người ta làm những gì mình muốn để công việc trôi chảy, nên mình cũng không chắc là mình có phải ESTJ không.

Nhưng trong ứng xử với gia đình, mình thấy mình rất giống chị Hồng Cầm, nghĩa là rất bảo thủ. Mình chọn chồng một phần cũng vì him tự nguyện thay đổi ép mình theo những chuẩn mực của mình chứ không phải mình điều khiển được chồng. Mình biết rằng nếu mình chọn những người có background sạch sẽ hơn, họ sẽ phản kháng lại những chuẩn mực của mình, và tan vỡ là điều khó tránh.

Như mình đã kể chuyện chồng xem chương trình áo tắm, mình nhớ lại rằng mình không hề cau có hay cáu gắt gì chồng, chỉ là chồng nhìn nét mặt mình rồi tự điều chỉnh vì biết mình không vui không thích thế. Tám năm qua him ẫn sống theo kiểu đó, nghĩa là tự nguyện kềm chế, điều chỉnh bản thân him để làm vợ vui lòng. Mình cứ nghĩ him hoàn toàn thoải mái để điều chỉnh con người theo hướng hoàn hảo hơn, để trở thành hình tượng của bố mình. Nhưng mình quên rằng xuất phát của bố mình và him hoàn toàn khác biệt.Bố mình tốt như một bản năng còn có lẽ với him trở nên tốt là một áp lực nặng nề nên him đã âm thầm bùng phát.

Về chuyện appreciate him, mình cũng thể hiện rất nhiều. Trứơc mặt bạn bè người thân mình không bao giờ tiếc lời ca ngơi him. Mỗi thứ him sắm sửa cho mình dù thích hay không mình luôn bày tỏ sự biết ơn, luôn cố gắng dùng nó hay đặt nó ở những nơi trân trọng nhất.Mình ca ngợi him bất cứ lúc nào có thể, vì mình học đâu đó rằng người ta sẽ tốt hơn khi đựơc đánh giá cao. Nhưng có lẽ điều đó càng làm him phải gồng mình lên nhiều nữa, và càng áp lực nhiều hơn.

Mình hiểu tại sao các bạn nghĩ mình là người lạnh lùng ích kỷ, sao không nghĩ đến bao nhiêu điều him đã hy sinh cho mình vì một tình yêu quá lớn lao. Mình biết điều đó chứ, cho nên mình cũng hình dung là bỏ him ra mình sẽ không gặp ai có thể yêu mình nhiều như vậy. Sẽ khó có ai chỉ nhìn vào nét mặt mình rồi tự điều chỉnh bản thân chỉ để mong thấy mình cười vui trở lại.

Tại sao mình không nghĩ cho him? Vì sự thật thì rất phũ phàng, mình phải nhìn vào thực tế là bỏ him ra, mình và hai con, cả bố mẹ mình là người chịu thiệt. Mình sẽ rất vất vả để bù đắp những mất mát cả về vật chất lẫn tinh thần cho những người thân yêu. Còn bỏ mình ra, him, với phong độ của người đàn ông 44 tuổi (cao 1m8, mặt mày ưa nhìn, thân hình săn chắc, luôn gọn gàng sạch sẽ, trầm tính ít nói, thu nhập khá cao) sẽ rất dễ dàng tạo lập lại những thứ him cần. Tình yêu dành cho mình rồi sẽ phôi phai khi có được một người con gái trẻ trung dịu dàng khác tìm đến với him.

Những sắc thái cảm xúc mình trải qua rất giống như chị Hồng Cầm mô tả, mình từng nằm mơ thấy him nắm tay ai đó và đã uất ức lắm rồi, đằng này còn tệ hơn thế gấp nhiều lần…Mình không nghĩ mình làm mình làm mẩy với him đâu mà thật sự cảm xúc mình như thế, luôn nghĩ rằng không biết làm cách nào và bao lâu nữa mình mới có thể chạm vào thân thể him trở lại như xưa.

Mình đã nghĩ him tự nguyện mặc vào chiếc áo lung linh và rất thoải mái khi mặc nó, nhưng sự thật không phải vậy. Chiếc áo đó quá rộng so với him rồi. Vấn đề là mình có thể sửa chiếc áo lại cho vừa vặn với him hay cởi hẳn nó ra cho him giải thoát.

 

Hong-_Cam:

Đúng như wick nó là mối quan hệ của vc mình bình đẳng và xuất thân gia đình chồng lại tốt hơn mình.Nhưng giờ bên ngoài nhìn vào mọi người thấy rõ là mình được chồng chăm sóc chiều chuộng hơn.

mình còn khác mycheat ở điểm rất lớn ngoài việc mình lớn lên trong môi trường không hoàn hảo như mycheat là mình cũng không phải là con người hoàn hảo như bạn ấy. Từ khi mình nhận ra rằng mình không hoàn hảo, không ai hoàn hảo thì mình thấy suy nghĩ và cuộc sống của mình dễ thở hơn hẳn. Mình cũng bớt bảo thủ với bản thân đi, chấp nhận mình không hoàn hảo, không cố gắng để trở nên hoàn hảo nữa và vì thế mình cũng bớt đòi hỏi sự hoàn hảo ở chồng.

Mình kể cho mycheat một ví dụ, mình đã cố gắng xoay chuyển cách xử lý cuả mình, nương theo tính cách như thế nào. Dù hồi đó mình chưa làm bài test này nên chưa biết, nhưng có lẽ người thuộc tính cách này hiểu được bản thân

Hồi mới cưới, chồng mở fillm nhạy cảm. Phim đó hơi nặng 1 tí, mình nhìn mấy giây đầu thôi mà mặt đã đỏ bừng, miệng la lên eo ơi ghê quá. Chồng mình tắt ngay dù mình không yêu cầu. Sau đó mình biết chồng thỉnh thoảng vẫn thuê đĩa dạng đó về coi nhưng không cho mình biết và thỉnh thoảng chồng coi mà không có mình.

Mình lờ đi coi như không biết, chấp nhận chồng đang học hỏi để phục vụ mình. Nhưng mình cũng không thích lắm đâu. Và điều này làm chồng mặc định trong đầu rằng vợ mình là người nghiêm túc, không thể như film hay như cave trên giường được. Như thế thì 2 vợ chồng không thể cởi mở về sex với nhau, cũng không thể hết mình với nhau một cách bản năng hoang dại.

Mình biết điều đó nhưng bừng tỉnh hơn khi mình xem 1 bộ phim nói về chuyện ngoại tình. Và mình bắt đầu thay đổi. Mình tự lên mạng, vào mấy trang đen xem đàn ông nói gì. Mình vào mục Chuyện ấy trên này. Mình chủ động nói chuyện với chồng. Nói một cách hài hước và ngây thơ trẻ con nhất có thể. Ví dụ:

– Người ta bảo là ABC thì phải SYZ đúng không chồng

– Vợ nghe bậy bạ ở đâu đấy?

– Vợ đọc trên WTT chứ đâu. Trên đó cái gì cũng có

– Vợ coi mấy thứ vớ vẩn (hơi cười cười)

– Vớ vẩn đâu mà vớ vẩn, vợ thấy hay mà, cũng phải học tập chứ.

Thỉnh thoảng chồng lục đống film ảnh thì hỏi luôn

– Chồng, có phim nào tình củm hơn bình thường tí không

– Vợ không thích coi mấy phim đó mà

– Không phải là không thích, mà là vợ thích phim phải lồng thêm mấy nội dung tình cảm tí coi cho nó thú vị

Hôm thì tự dưng hỏi đột ngột

– Chồng, sao coi ba cái phim sexy tình cảm mà không rủ vợ coi cùng.

– chồng có coi đâu

– ừ, không coi thì thôi nhưng mà coi là phải rủ vợ coi đấy

Giờ thì lâu lâu chồng phán

– Vợ hư quá đấy nhé

– thế thích vợ hư hay ngoan

Cũng phải mất một thời gian dài, không phải do chồng mà do tư tưởng và cái chuẩn mực mà mình tự xây lên.

Còn rất nhiều cái chuẩn mực cứng ngắc khác nữa mà mình phải cố gắng để dung hòa nó.

Và mình phát huy cái tính xấu này ở người thân hơn là người ngoài. Người càng thân thì đòi hỏi lại càng cao

 

Mycheat1990

  1. Cám ơn Wicket và Hồng Cầm rất nhiều. Có lẽ mình giống Hồng Cầm ở điểm này, có thể dễ dãi với người ngoài nhưng với người thân thì rất khó chiều mình.

Mình cũng không nghĩ là mình hoàn hảo, chỉ là may mắn là luôn được sự dìu dắt quan tâm hết mực của gia đình. Nhưng cũng vì điều đó mà mình bị hạn chế tiếp xúc với cuộc sống muôn màu bên ngoài. Khi còn đi học, mình tập trung cho việc học hết mình và đạt kết quả như mong đợi, đến lúc đi làm, mình cũng là người nhân viên tận sức để làm tốt trách nhiệm được giao. Nên đến khi làm vợ, mình cũng nghĩ mình làm một người vợ ngọt ngào, lo lắng chăm sóc cho chồng chu đáo miếng ăn giấc ngủ, không ghen tuông cau có, không xâm phạm tư trang của chồng thì mình sẽ có được một gia đình như mong đợi.

Trước khi gặp chồng mình, mình cũng có một mối tình khá “môn đăng hộ đối”, yêu thương rất trong sáng và bạn ex ấy cũng nâng niu mình nhiều lắm. Nhưng sau khi gia đình mình sa sút, mình tự ti mặc cảm hẳn ra và thấy khó mà bình đẳng được nên dần dần lánh khỏi ex. Không ai ngờ được mình sẽ kết hôn với một người như chồng mình cả vì hai chúng mình giống như đến từ hai thế giới khác nhau.

Trong giao tiếp hàng ngày thoạt nhìn thì tưởng hai người rất tâm đầu ý hợp nhưng bên trong mình chưa bao giờ chạm tới tâm tư sâu kín của chồng vì him luôn cố che đậy và nương hết theo mình.

Lúc trước đọc các tâm sự ngoại tình trên nhà EQ, mình luôn nghĩ trời ơi chồng tệ đến thế không bỏ hẳn đi mà còn hỏi han tư vấn làm gì nữa. Mình không ngờ có ngày mình cũng vật vã trên này và biết chắc rằng không ít bạn đọc cũng nghĩ như mình lúc trước, là đã ghê tởm như thế thì bỏ cho rồi. Nhưng giờ mình hiểu ra không dễ dàng từ bỏ vì sống chung càng lâu thì những ràng buộc ơn nghĩa càng nhiều. Thêm nữa, với những người hoàn toàn chưa chuẩn bị gì về vật chất lẫn tinh thần cho một biến cố gia đình như mình thì ra đi lại càng khó khăn hơn.

Mỗi ngày đọc nhà EQ cho mình thêm nhiều suy ngẫm, hiểu ra rằng thế giới muôn màu, hôn nhân đa dạng, không ai sống nổi với những chuẩn mực cứng nhắc của mình cả. Cám ơn Yamanote cho rằng God đã bật tín hiệu cho mình để mình “biết người biết ta” hơn.

Cám ơn Hồng Cầm cho mình kinh nghiệm thay đổi trong phòng ngủ, khi nào mình vượt qua được giai đoạn ghê gớm này rồi mình sẽ bắt chước sự khéo léo của bạn, chỉ sợ chồng mình… xỉu luôn vì không bao giờ nghĩ mình sẽ xem phim đó, lại còn xem trước mặt người khác.

Tuy nhiên để đi đến sự thay đổi lớn lao đó, mình biết rằng mình cần nhiều thời gian lắm. Hồi chiều này mình có nhìn trộm chồng thì thấy him suy sụp hẳn ra, quần áo mặc lỏng lẻo cả, tóc thì đã có dấu hiệu bạc lên. Có lẽ mình phải sớm phát cho chồng thông điệp là cố gắng chờ đợi mình, mình cần thêm thời gian để thấy thoải mái mà cùng chồng xây dựng lại. Mình sẽ cho chồng biết tổn thương này sẽ làm mình cảnh giác và chuẩn bị cho một sự ra đi hoàn hảo nếu phát hiện thêm một lần nào nữa.

Cám ơn tất cả các bạn rất nhiều vì đã chia sẻ an ủi mình suốt những ngày qua.

  1. Mình vừa dậy cho con ăn và thấy email của chồng. Vẫn như từ lâu nay, him vẫn là người chạy theo đuôi mình mà không mong đợi một thoả hiệp nào. Nội dung him bày tỏ rất đau khổ khi làm cho mình từ một người vui vẻ yêu đời trở thành một bệnh nhân trầm cảm. Him không biết phải làm gì để mình có thể trở lại như xưa. Nếu mình không thể bỏ qua cho him thì hãy cho phép him được sống cùng để chăm sóc các con cho đến khi chúng lớn hơn một chút và công việc mình ổn định rồi him sẽ tự ra đi.

Mình biết nếu him cứ tiếp tục kềm nén như bấy lâu nay, sẽ không loại trừ khả năng tái phạm rất cao vì áp lực càng nhiều. Nhưng trong lúc này mình chưa thể bày tỏ rằng mình sẽ chấp nhận him và vượt khó với him.

Mình tin là him nói thật chứ không chiêu trò gì với mình đâu. Nhưng mình chưa biết sẽ trả lời ra sao vì lòng mình vẫn chưa yên lặng.

 

VeNguon14

Mycheat đâu cần phải có một quyết định gì rõ ràng dứt khoát trong lúc này đâu. Càng không cần phải chung giường chung gối. Nhưng ít nhất trong lúc này nên có những trao đổi tối thiểu với chồng, cho dù là trách móc, uất ức, sao anh nỡ…, chứ lạnh lùng im lặng vậy rất tiêu cực. Trao đổi không để làm lành hay tha thứ, mà để đi vào tận tâm hồn một con người mà em chưa từng biết.

 

mycheat

em sẽ cố gắng đối mặt với chồng để nói lên những gì tối thiểu nhất, vì quả thật em thấy cả hai chúng em đều rất đáng thương.

Từ hôm cho chồng biết em phát hiện chuyện kia, em bảo chồng dọn ra ngủ ở phòng khách, nếu không thì em sẽ ôm con trai xuống đó, và cứ như thế đến hôm nay. Mẹ em thấy em im lặng quá nên không dám hỏi, chồng chỉ nói với mẹ là chồng làm em buồn, nên nhờ mẹ cố chăm sóc cho em chứ him không dám động vào em.

  1. Mình tránh không suy nghĩ nhiều nữa, chỉ tập trung lo cho con. Hôm thứ bảy mình ra ngoài với người bạn cũ, thấy tâm trạng cũng khá lên nhiều. Được biết cũng có người quen cũ của mình đang làm mẹ đơn thâ n, bạn này trước kia nổi tiếng là yếu đuối, uỷ mị như như Lâm Đại Ngọc vậy, làm mình nghe mà cũng bất ngờ.

Tháng sau mình đi làm lại và đi học buổi tối, chỉ mong được cống hiến hết mình cho công việc. Mình nghĩ tới điều xấu nhất, nếu không bỏ qua cho chồng thì mình phải làm gì để tốt nhất cho các con. Mình nằm trong số đông phụ nữ ở Việt Nam chưa bao giờ nghĩ tới trang bị một cuộc sống độc lập cho mình và các con nên phải đắn đo và dằn vặt rất nhiều. Bên bố mình cũng có bác gái goá chồng từ rất trẻ, bác xinh lắm nhưng không tái giá mà một mình nuôi dạy 2 con. Hai anh chị giờ đã trưởng thành và có đời sống riêng viên mãn. Nhưng đó là thời điểm 40 năm trước, cái mình quan tâm nhất là khi có điều gì tồi tệ xảy ra, làm cách nào để nuôi dạy cho con nên người trong hoàn cảnh xã hội hiện nay.

Dù gì đi nữa, mình luôn tâm nguyện rằng có thể mình không đủ tình yêu và kiên nhẫn để làm một người vợ tốt cho chồng, nhưng mình phải là một người mẹ tốt của các con. Các con mình phải được lớn lên trong một gia đình nơi mọi người yêu thương, tôn trọng và tin tưởng lẫn nhau.

  1. Thật ra chồng mình thuộc kiểu người như Yamanote đề cập, là có rất nhiều “feeling”, him dễ buồn và dễ xúc động hơn cả mình. Cho dù mình hơi lạnh lùng nhưng chưa bao giờ cãi cọ hay to tiếng với bất cứ ai, và mình cũng không nghĩ là to tiếng hay đập đồ đạc mà làm cho him sợ và ấn tượng được. Lúc mới cưới nhau, một lần khi say rượu him cũng lỡ lời thổ lộ là thấy rất day dứt có lỗi với một trong số bạn gái cũ. Chuyện là chị này rất yêu và hy sinh tất cả cho him nhưng gia đình chị ngăn cản làm him thấy tự ái và tìm cách xa lánh chị. Lâu rồi không biết chị ấy ở đâu, lại nghe có người nói là đã đi tu rồi. Mình chỉ im lặng vì không ai đi cãi với người say.

Qua hôm sau thì mình lại “thấm đòn”, buồn bã trầm mặc hẳn ra. Him hỏi và biết được chuyện him nói lúc say và xin lỗi mình. Mình chỉ nói anh như thế làm em buồn lắm, thôi thà em đi khỏi anh để anh sẽ day dứt vì em thay vì sống bên vợ mà nhớ thương người cũ. Thế là sau chuyện đó mình không nghe nhắc gì nữa hết, kể cả lúc tỉnh cũng như say. Thỉnh thoảng gặp lại bạn bè có người “vô duyên” nhắc him về các người yêu cũ trước mặt mình thì him cũng lảng sang chuyện khác.

Cho nên tuỳ theo trường hợp, cá tính của chồng mà “đánh” là rất đúng. Người như chồng mình thì cần quan tâm rất nhiều đến cảm xúc của him, để kịp thời an ủi động viên nâng đỡ nhưng mình lại bỏ quên một thời gian dài vì công việc và con cái xoay vần. Và thật ra mình đã “bất cẩn” quá, chứ nếu mình có bước chuẩn bị trước cho mấy mẹ con một tương lai độc lập “tự lực tự cường” thì thay vì phải đi tìm bác sĩ trị trầm cảm, trận này mình đã “chiến thắng vẻ vang” vì “kẻ địch” rõ ràng còn yếu đuối hơn mình nhiều.

  1. Đến lúc này suy đi ngẫm lại em vẫn còn thấy “căm ” chồng lắm nên vẫn chưa thể làm điều gì tích cực cả. Em biết mình sẽ chọn giải pháp tha thứ nhưng cũng biết tình yêu mình dành cho chồng không đủ lớn để bao dung.

Có thể em sẽ cố ép mình dịu dàng ngọt ngào trở lại,không bới móc lại chuyện đã qua. Nhưng sự thật là chồng em sẽ không bao giờ có lại được người vợ ngày trước của him.

  1. Các chị cho em thắc mắc chuyện này:

Em suy đi nghĩ lại vẫn thấy em không thể nào nghĩ thoáng được, vì ngoài chồng và bạn trai cũ ra trước giờ em chưa từng thấy ham muốn hay xúc động trước bất cứ ai, cho dù điều kiện có đẩy đưa, cho dù người ấy hơn chồng về cả bên trong lẫn bên ngoài. Em không sợ chồng hay bất cứ ai biết, cũng như không e ngại bất cứ tờ giấy ký kết nào cả, mà đâu đó trong tiềm thức em bảo rằng mình sẽ không và không bao giờ làm như thế. Có thể em chưa thật sự gặp đối tượng có sức thu hút mãnh liệt, cũng có thể em là người khô khan cứng nhắc quá chăng? Và người như em có thể hoàn toàn ổn để nuôi con một mình đến già mà không cần đàn ông nào bên cạnh?

  1. Khi mình lập gia đình mình mang theo một niềm tin mãnh liệt nên giờ rất khó xây dự người lại lòng tin.

Mình muốn tha thứ cho chồng lắm, nhưng không thể tin chồng như xưa nữa. Những gì mình dằn vặt bây giờ là có đáng không khi bỏ thời gian và tâm huyết của mình để cảnh giác chồng, trong khi thời gian và tâm huyết đó mình có thể làm cho con, cho bố mẹ mình nhiều điều tốt đẹp hơn.

Mình không sợ con mình đói khổ hay thiếu thốn, vì ở Việt Nam nhiều người nghèo khổ vẫn có thể vươn lên thành đạt. Chỉ sợ nhất là tinh thần các con sẽ hụt hẫng, tuổi thơ các con sẽ không được trọn vẹn như bạn bè. Con mình còn quá nhiều năm để đủ 18 tuổi, trưởng thành và hiểu được tại sao cuộc tuổi thơ con thiếu cha. Nhưng bây giờ chúng còn quá nhỏ, giải thích cho chúng thế nào đây? Mình sẵn sàng vượt qua tự ái, hợp tác với chồng, cho chồng qua lại chăm sóc con. Nhưng khi chồng có gia đình mới, con mình hoàn toàn có thể mất hẳn sự quan tâm từ cha, lúc đó mới là khó nghĩ. Mình có thể một mình bù đắp cho con tình cảm ấy không?

Mình nhớ lại ngày còn nhỏ, nhà hàng xóm có một bạn cũng trạc tuổi mình, mình không rõ nguyên nhân vì sao bạn ấy mất bố. Nhà bạn ấy cũng khá giả, đồ chơi còn có nhiều hơn mình, chỉ là mẹ buôn bán bận rộn nên không có nhiều thời gian cho bạn ấy. Cứ chiều đến là bạn ấy ra sân ngồi ngóng mẹ về, mẹ thì có khi về sớm, có khi đến tận tối mịt mù. Chiều chiều thì bố mình hay chở mình đi dạo, thấy bạn ấy ngồi đợi mẹ, thế là cứ đèo luôn bạn trên cái thùng xe Honda 67 với mình. Mỗi lần được đi chơi như vậy, mình thấy ánh mắt bạn ấy rất vui, một niềm vui khó tả lắm.

Giờ ngồi nhớ lại, mình thấy có bố và không có bố thật sự rất là khác biệt… Hình ảnh cô bạn bé nhỏ ngồi một mình đợi mẹ dưới bóng chiều tà cứ ám ảnh mình, làm mình rơi nước mắt khi nghĩ đến các con…

 

VeNguon14

Tìm một người vợ như tốt như mycheat mới khó. Mấy cái s em x skills thì dể acquire. Bảo đảm chồng em sẽ chọn em. Sẽ cố gắng vượt mình. Em có thể gặp chồng nửa đường không?

 

mycheat

Em cám ơn chị, chị nói làm em tự tin lên hẳn. Em cứ nghĩ nghề nào skill nấy, em khó mà làm được như người ta…

Vì các con, em hứa em sẽ cố. Em thật lòng rất muốn giữ gia đình. Tự nhiên ngồi ngẫm một hồi thấy chồng em cũng có nhiều nét đáng để yêu. …

(Đã đọc 1,190 lượt, 3 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận