Mycheat: Làm sao tha thứ khi biết chồng thường xuyên bóc bánh trả tiền?

mycheat1990

  1. Mình thật xúc động khi các bạn vẫn quan tâm đến mình nhiều như thế.

Hôm đi khám, bác sĩ có khuyên mình tạm thời đừng xem đừng nghĩ đến những chuyện như ngoại tình hay phản bội để tâm trạng bớt negative đi, vì thật sự mình đã bước vào trầm uất giai đoạn 1. Mình đã khóc với bác sĩ và nói nếu anh ta có thương con sao không nghĩ có thể truyền bệnh cho con. Bác sĩ (là nam bác sĩ) cũng giải thích như các bạn, rằng chồng mình không hề nghĩ sâu xa đến hậu quả bóc bánh khi anh ta có nhu cầu, và đa phần đàn ông không cho đó là sự phản bội.

Mình thấy mình là người mẹ tồi tệ nhất thế gian vì làm ảnh hưởng đến đứa con bé bỏng của mình. Qua vài ngày lặng im suy ngẫm, mình ngộ ra mình thật sự không yêu chồng nhiều như mình nghĩ. Thật ra mình đang dằn xé nội tâm và tiếc rẻ cái gia đình mà 8 năm nay mình nghĩ là hoàn hảo. Mình tiếc cho bố mẹ mình mất một người con rể, đúng hơn là một người con trai có hiếu. Tiếc cho các con mình mất một người cha quá đỗi ngọt ngào và chu đáo…

Quyết định tiếp tục hay từ bỏ không chỉ liên quan đến mình mà liên quan rất lớn đến những người thân thương nhưng quá yếu ớt như bố mẹ mình và các con. Hình như trong suy nghĩ của mình không còn có sự tiếc thương nào dành cho chồng nữa. Với khả năng và phong độ hiện tại, chồng mình thừa sức tạo dựng lại một gia đình khác với một cô gái trẻ trung xinh đẹp hơn mình nhiều.

Từ hôm đi bác sĩ về, chồng mình vẫn giữ thái độ rón rén và rụt rè. Thật ra như mình nói, anh ta có thay đổi hay không mình cũng khó mà nhận biết vì 8 năm nay anh ta không có biểu hiện bất thường nào, kiểu như thói xấu đó không ảnh hưởng gì đến khả năng chăm sóc gia đình của anh ta vậy…Con gái lớn của mình còn có vẻ cần bố hơn cả mẹ, vì trong suốt thời gian mình mang bầu rồi sinh bé trai, chồng mình đảm nhận hầu hết phần chăm bé gái. Giờ đi đâu làm gì cũng chỉ ba, ba dẫn, ba đưa đi…

Các bạn nói rất đúng, mình cần có sự bình yên trong tâm hồn để có thể quyết định mà không hối hận. Mình yêu bố mẹ mình và các con mình rất nhiều, và mình khẳng định cả cuộc đời mình có thể hy sinh cho bố mẹ và con cái. Mình có thể không tái giá cho con mình trọn vẹn tình mẹ…Cũng có thể mình cần một tình yêu rất lớn lao dành cho chồng để cùng anh ta gầy dựng lại sau những đổ vỡ tổn thương.

Người hỏi:

  1. Thật ra mình không yêu chồng đủ nhiều nên có một khoảng thời gian dài sau khi sinh con mình bận chăm con và học thêm mình đã bỏ quên chồng hẳn. Thấy anh ta không có biểu hiện gì thèm khát nên mình cũng tưởng anh ta vẫn ổn. Gần đến khi có bầu bé trai, khi mình chợt nhận thấy chuyện trong phòng ngủ quan trọng như thế nào thì ngựa có vẻ đã quá quen con đường lầy lội mất rồi…

Thật sự lâu nay hạnh phúc của mình là bố mẹ và con cái, giờ bỗng dung rơi vào thế lựa chon ảnh hưởng đến bố mẹ và các con nên mình rất khổ tâm. Suốt thời gian daì chồng đóng vai trò rất lớn trong việc duy trì hạnh phúc hạnh phúc vật chất và tinh thần cho con cái và bố mẹ mình, nên khi nghĩ đến tách chồng ra, mình lo sợ mình không đảm đương nổi. Mình chợt nhận ra lâu nay mình tốt với chồng hoàn toàn có điều kiện, vì anh tốt với con và bố mẹ mình…

 

Han.n.nguyen:

mycheat ơi, bạn có thật biết là bản thân mình nghĩ gì, muốn gì không? Nếu hạnh phúc của bạn chỉ có con và ba mẹ bạn vậy thì tại sao bạn quá quan trọng chuyện chồng bóc bánh trả tiền? Bạn chẳng yêu anh ấy nhiều đủ thì cứ kệ anh ấy đi vì anh ấy vẫn đem lại hạnh phúc cho con và ba mẹ bạn mà. Bạn có thấy sự mẫu thuẫn đó không?

Trước tiên là phải biết mình thật sự muốn cái gì đã. Cách bạn nói làm mình bắt đầu thấy tội cho chồng của bạn đó.

 

Mycheat1990

Khi mình phát hiện ra chuyện đó, mình trải qua cảm giác như Hân từng diễn tả, cổ họng mình nghẹn lại, tim mình đau đớn, mình khóc không thành tiếng. Mình tưởng rằng đó là do ghen tuông vì tình yêu. Nhưng có thể sự thật không hẳn như vậy, mình thấy bodies của các cô gái đó và mình ghen tị, mình đau và thấy bị xúc phạm khi chồng mình vẫn thèm muốn họ khi đã có mình. Từ trước đến giờ mình đặt bản thân ở một vị trí rất cao trong lòng chồng, từng vết cắt nhỏ trên thân thể mình chồng đều xuýt xoa đau đớn, nhưng phải nhìn nhận rằng cơ thể mình không bằng cơ thể họ… Mình không biết diễn tả cảm xúc như thế nào nữa…

Giữ chồng lại cho con và cho bố mẹ giờ đây là mong muốn chính của mình. Nhưng cảm giác bị xúc phạm làm mình thật khó chịu trong lòng.

Qua thời gian chung sống, mình tin anh ta là người tốt, nhưng có đủ tốt để mình chấp nhận không?

Ngày trước khi cưới, anh ta cũng nghiện thuốc lá rất nặng nhưng biết được mình cực kì ghét thuốc lá, anh ta đã bỏ được. Nhưng chuyện này lại hoàn toàn khác. …

Các bạn mắng mình cũng được, có vẻ mình quá ích kỷ với chồng…

 

Han.n.nguyen

mycheat, cảm giác của mycheat cũng dễ hiểu. Nó giống như bị rớt từ thiên đàng xuống địa ngục vậy cho nên bị sock nặng. Mình thấy bạn đừng so sánh cơ thể bạn và những cô gái đó. Giá trị con người không chỉ nằm ở bề ngoài. Hơn nữa chồng bạn chỉ yêu bạn, chứ đâu có yêu mấy cơ thể đó đâu mà bạn ganh tị làm gì. Bây giờ bạn đang có bệnh thì nên chữa xong rồi tính tiếp. Tạm thời không cần phải quyết định liền là có tha thứ cho chồng không. Cứ chữa hết bệnh, chừng nào bạn có thể bình tĩnh thì tính tiếp.

 

VeNguon14

Chồng mycheat không coi chuyện mình làm là phản bội. Hơn thế nữa chồng mycheat đã “bảo vệ” em và gia đình nữa đấy (bằng cách riêng của anh ấy).

Vơis những định kiến về xxx và như thế nào là người đàng hoàng, không ngạc nhiên gì mấy khi một người đàn ông như chồng mycheat tìm cách giải tỏa ở bên ngoài. Vì họ không muốn vợ mình là gì khác ngoài người đàng hoàng. Không muốn vợ phải làm những gì các cô gái ấy làm.

(Xin lỗi có thể dùng chử không chính xác lắm).

Mycheat, chị thấy em rất mạnh mẽ. Cố lên, cứ qua từng giai đoạn một. Thực hư ra sao thời gian se biết. Kết quả ra sao cũng không hối hận vì em đã nghĩ đến mọi khía cạnh. Em đang rất tốt.

 

Mycheat1990

Hai lần đi sinh bé chồng em đều bên cạnh suốt, dù em không kêu gào nhưng nhìn vẻ mặt chồng rất xúc động. Một tuần trước ngày em gần sinh chồng đã xin nghỉ hẳn ở nhà vì lo lắng. Anh ta luôn hỏi bác sĩ có cách nào để bớt đau không (em thì không muốn tiêm thuốc vào tủy sống)và gần như không dám động mạnh vào em sau ngày em sinh bé, đêm em dậy là anh ta cũng dậy để mở đèn và đưa em đi nhà vệ sinh. Chị Về Nguồn ơi, đúng là rất có nhiều khả năng với em chồng không muốn và không thể làm những gì như đã làm với các cô gái ấy.

Em giờ chỉ cố làm mọi việc tốt nhất cho con. Hai hôm rồi em uống thật nhiều sữa, và cảm giác con trai em cũng ăn được nhiều hơn. Bác sĩ khuyên em nên chăm chú đến con lúc bé bú mẹ. Quả thật điều này làm em thấy rất thư giãn khi thấy mình quan trọng thế nào với người đàn ông bé bỏng của mình.

Chồng em thì vẫn thế, vẫn chăm chỉ và chu đáo như từ bao lâu nay. Đi làm về vẫn giành tắm cho con trai, vì bây giờ con gái đã 5 tuổi nên chỉ bà hoặc mẹ tắm…Nhìn chồng chăm con mà em tự hỏi không hiểu rằng em hay anh ta đã chọn nhầm người phối ngẫu nên mới xảy ra chuyện đau lòng này…

  1. Mình có đặt lịch tái khám với bác sĩ. Trước khi về bác sĩ cũng đùa là mình sẽ chóng khỏi, chỉ sợ nhất những ca có bệnh nhưng không muốn chữa. Bác sĩ cũng khuyến khích mình nên tìm nguồn chia sẻ để giải tỏa tâm sự.

Cú shock này quả thật quá nặng với mình, nguyên nhân chính có thể từ sai lầm về nhận thức về tình yêu và tình dục của cả mình lẫn chồng. Sự ám ảnh đó quá nặng nề, đến nỗi mỗi làn đi tắm nhìn vào gương mình lại tưởng tượng đến hình ảnh của các cô gái ấy rồi đau đớn, dù biết rằng chồng chẳng hề yêu thương họ. Khi đi ra ngoài, chạy ngang qua những khách sạn 4,5 sao mình nghĩ đang có bao nhiêu người đang sử dụng dịch vụ mát xa trong ấy. Đêm ngủ mình lại hay mơ thấy con mình mang kết quả xét nghiệm bị bệnh lây phải từ cha…

Mình chỉ ước mình phát hiện ra việc này ở một thời điểm khác, khi tinh thần và thể chất mình mạnh mẽ hơn bây giờ. Tuy nhiên, những suy nghĩ tích cực của chị Về Nguồn và bạn Hân làm mình thấy rất an ủi, mình rất cám ơn sự quan tâm của mọi người.

 

tinhtinhyeu

Chia sẻ với mẹ Cheat, rất thích ý kiến của chị Về nguồn,. M nghĩ mẹ Cheat đã rất mạnh mẽ và đã sáng suốt phân tích tình hình, đang đi đúng hướng.

Về trầm cảm, mình cho là mẹ Cheat chỉ đang bị shock và quá buồn thôi, bạn có thể gặp bs tâm lí để nói chuyện, giải tỏa bớt,. chứ hãy cẩn thận khi uống thuốc nhé… vì đang cho con bú, thuốc trầm cảm luôn ảnh hưởng đến sữa và đi vào sữa, con bạn bú mẹ có thể bị ảnh hưởng lắm đó.

Mong mẹ Cheat luôn vững vàng, dù sao chồng mẹ Chẻat cũng làm tốt cv của người chồng người cha… Như vậy đã an ủi rất nhiều,. so với ối lão chồng chỉ Nói hay hơn Làm. Mẹ Cheat cứ bình tĩnh, chuẩn bị tâm lí thật thăng bằng thì hãy nói chuyện với chồng… Khi đó mẹ có thể kiểm sóat được lời nói và hành động, cần tìm hiểu xem nhu cầu của chồng ra sao ? vì đâu chồng lại thế ? vì đâu chồng không cai nghiện được…

Nói thật với mẹ cheat, nếu cảm xúc với chồng không còn, mà chỉ muốn giữ bố cho các con, con rể cho bố mẹ mình thì m phản đối. Mẹ Cheart còn trẻ, đừng chỉ sống vì người khác thế… Giả sử Mình mà không còn cảm giác yêu đương và khinh bỉ người phối ngẫu thì m sẽ đá đít luôn chứ không phải giữ bố cho con làm gì, dù chồng mình không khác gì chồng mẹ í ở khỏan là người bố nhân dân và con trai thảo cho bố mẹ mình… Mình biết nên m luôn trân trọng điều đó ở chồng, tuy nhiên nếu chồng mà phạm lỗi thì đương nhiên sẽ cân nhắc mức độ… nặng như ca nhà Cheat thì m sẽ đá đít ngay Thực ra mình là người có khả năng độc lập về tài chính, nếu không nói có giai đọan mình còn kiếm khá nuôi cả nhà, nên m cũng không bị nhiều vấn đề vật chất làm ảnh hưởng quyết định.

 

yamanote

mycheat à, mình thấy bạn phân tích rất sắc sảo, rất thông minh, hiểu rõ mình, rõ người, rõ tình huộng Mình nghĩ, chồng bạn biết bạn thông minh như vậy nên cũng rất sợ bạn, không phải vì không muốn bạn làm ABC, mà vì nếu rủ bạn làm bạn cũng sẽ suy nghĩ ra là ngày xưa anh như thế, bẩn thỉu như thế vv. Tóm lại, mình nghĩ bạn đánh giá cao chồng quá, chứ thực ra trong nhà người khiến chồng bạn làm mọi điều vì bạn như vậy, là chính bạn. Xem bạn mà xem, không khóc lóc, chửi bới, vật vã, nhưng lại im luôn, trầm cảm luôn, đàn ông là sợ xanh mắt mèo mắt chó ngay

Cho nên yên tâm, bạn sẽ đủ khả năng để giúp chồng cai nghiên. Cơ bản là bạn có muốn hay không thôi. Và cũng là giúp cho chính mình vượt qua cái lăng kính màu hồng tuổi trẻ

Bây giờ, để tránh bị trầm cảm, mình nghĩ mycheat nên tăng cường các hoạt động khác nhau, đừng chỉ có chăm chăm ngồi phân tích, suy nghĩ, ru rú trong nhà nuwa. Có lẽ rủ bạn bè, chị em đi cafe, đi chạy hay yoga 1 tí, đi mua sắm cho con, cho mình hay mọi người; học tiếng Anh, đọc news, xem video buồn cười trên mạng, tham gia nhóm này nọ vv Mỗi ngày 1 hoạt động, 1 điều gì đó để ngóng tới, bên cạnh con. Mình tin tất cả các bà mẹ nuôi con đều nên đi ra ngoài ngày 1 tiếng để tránh căng thẳng

Bạn sẽ nhận ra giống muathubuon, chồng chỉ là 1 phần c/s của mình thôi không phải tất ca. Nói là không yêu nữa, thì thế nào là tình yêu? Khi con người ta phải phụ thuộc lẫn nhau mà sống, cảm xúc nó không thể mãnh liệt như lúc cả hai độc lập, rời nhau cái là cảm giác mất nhau ngay, nhưng đó cũng là 1 tình yêu dạng khac. Nếu muốn biết cái dạng tình yêu này là gì, hay m còn yêu chồng không, tốt nhất đá đít chồng ra ngoài 1 thời gian, không dựa dẫm, không cần chồng, không nhìn thấy không gặp mặt, rồi sẽ thấy trống vắng cào xé trong lòng

 

Mycheat1990

Thật sự trước khi sinh con mình đã dự đinh có bé xong mình sẽ đi tập thể dục, sẽ tân trang cơ thể ra sao…Nhưng chuyện kia làm mình xuống hẳn tinh thần.Cứ nghĩ tới các hình ảnh ấy là mình lại thấy hoàn toàn vô vọng.

Trước giờ mình cũng chưa bao giờ tự ti về ngoại hình, vì biết rằng cơ thể mình không phục vụ cho đặc thù nghề nghiệp như các chị em kia. Có điều là mình có một cái sẹo to ở bắp chân, nên khi mặc váy ngắn hay đi bơi rất là e ngại. Mình định thẩm mỹ cái sẹo lại thì chồng luôn cản ngăn bảo anh ta không thấy có vấn đề gì với nó cả, đang yên lành tự nhiên làm cho đau đớn.Anh ta cũng tích cực mua quần short, áo váy ngắn và đồ bơi cho mình để mình thấy tự tin hơn.Anh ta mua thẻ thành viên cho mình đi tập thể dục vì muốn mình khoẻ mạnh hơn. Chồng luôn cho mình niềm tin rằng anh ta không so đo ai với vợ nhà vì vợ có những đặc điểm và giá trị riêng của vợ.

Tháng sau đi làm mình sẽ đi bơi trở lại, mình mới sinh được 2 tháng rưỡi nên cũng còn ngại ngâm nước lâu chứ đi bơi trong tiếng nhạc du dương là điều thư giãn nhất của mình.

Mình nhận nhiều từ chồng và thiếu tình yêu với chồng nên không đủ tinh tế để quan tâm thật sự đến nhu cầu ước vọng của chồng. Mình cứ nghĩ đàn ông tuổi này thưa thớt chuyện kia là rất bình thường mà không hề cảm nhận được anh ta còn rất nhiệt tình. Phân tích của chị Sầu Đâu cho thấy mình đang ở giai đoạn 2, và còn thê thảm hơn bình thường vì mình “cho đi với điều kiện nhận lại”.

Mình không thông minh như Yamanote nhận xét đâu, vì nếu sắc sảo một chút mình đã có thể “điều khiển” chồng vì anh ta vẫn hay nói anh ta tình nguyện thay đổi vì mình để làm mình hạnh phúc. Nhưng thôi, mình sẽ nghe lời bạn Yamanote không sa đà vào mổ xẻ vết thương nữa mà sẽ tìm mọi cách trị lành nhanh chóng nhất vì con mình cần mình, bố mẹ mình cần mình, và có thể, chồng cũng rất cần mình.

Mình có email cho một người bạn cũ đã lâu không liên lạc và hẹn sẽ ra ngoài cuối tuần này với bạn. Hy vọng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn.

 

Bé Chíp:

@yamanote: mình xin bon chen đoán mò thêm: bố mẹ Mycheat sống với nhau cũng khá hạnh phúc nên bạn ý có xu hướng nghĩ rằng những người khác đối với bạn ý cũng lý tưởng như thế.

Nếu sai thì thôi mà đúng thì like nha: -)

Mycheat à nếu một thời gian nữa mà bạn vẫn cảm thấy không tiến triển gì thì bạn nên ly hôn với chồng thì tốt hơn. Bởi vì một gia đình nếu không có tình yêu và sự cảm thông từ hai phía thì sớm muộn gì cũng sẽ tan vỡ dù không phải chuyện bóc bánh trả tiền thì sẽ có chuyện khác xẩy ra.

Chuyện bóc bánh trả tiền chẳng hay ho gì nhưng mình nghĩ chồng bạn xứng đáng tìm được người vợ biết yêu và xót thương cả những điểm xấu và điểm tốt của anh í bạn ạ.

You may also like...

2 Responses

  1. pththuong says:

    Em đã đọc hết câu chuyện nhà chị mycheat, đọc hết những lời khuyên của các chị,hoàn cảnh của em hiện giờ cũng gần giống nhà c mycheat nên em cũng muốn tâm sự với các chị cho nhẹ lòng.
    Em năm nay 32t, chuyện nhà e khác chuyện nhà chị mycheat chút là chồng e có tuổi thơ hết sức bình thường, chúng e lấy nhau cũng được 8 năm rồi. Anh là người cũng rất quan tâm vợ con, nhưng công việc bận nên ngày thường a về rất muộn, chỉ có cuối tuần là a dành toàn bộ thời gian đưa e và các con đi chơi (nhà e có 2 nhóc rồi). Cách đây mấy hôm anh vừa khóc vừa thú nhận với e là hơn 1 năm nay cứ khoảng 1 tháng a đi bóc bánh trả tiền 1 lần và h a phát hiện ra mình bị bệnh sùi mào gà. Anh rất hối hận và sợ lây sang em (vì bị bệnh nên a mới nói với e). Anh đã tự đi đốt và về mới nói với em, anh bảo a muốn nói với e để anh dừng lại. A bảo e đừng hỏi a lý do vì sao a đi, a cũng không biết nữa, a như thằng điên tự dưng nghĩ đến là gọi gái rồi đi. Lý do a đưa ra e thấy thật điên zồ và vô lý. Em nghe chuyện mà như rơi xuống vực thẳm vì a luôn tỏ ra là người coi khinh những chuyện như vậy. A từng nói với e nếu e ngoại tình a sẽ giết thằng đấy rồi đi tù cũng được. E hỏi hay tại e ko hấp dẫn với a nên a làm thế, a bảo ko phải, a đi như thế nhưng a cũng ko thấy sung sướng gì. Ô thế mà vẫn đi là sao hả các c?
    Buổi chiều a nói mà e cứ ngồi thần ra, không khóc, cũng ko phản ứng gì. Thấy a khóc, thấy a bệnh e lại thấy thương. Đến đêm, anh ôm e và nói xin lỗi, chỉ cần e tha lỗi a hứa sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm này nữa. E tha lỗi cho a ngay đêm đấy các c ạ. Chắc a cũng ngạc nhiên vì phản ứng của e vì a nói sợ như các gia đình khác sẽ tan nát nhà cửa. Anh bảo a như sướng quá hóa zồ hay sao ý.
    Em cũng không hiểu nổi e các chị ạ. E thấy e rất yêu a, e bỏ qua lỗi lầm cho anh thật dễ dàng, nhưng khi e chỉ có một mình e thấy thật kinh khủng. Hành động của e như vậy có quá dễ dàng cho a không? E sợ a cũng sẽ lại ngựa quen đường cũ nhưng lần đầu tiên e thấy a khóc nức nở xin e bỏ qua chuyện này làm e mềm lòng quá. Dù nghĩ a thật khốn nạn, thật ghê tởm nhưng e biết mình vẫn rất yêu a. Em phải làm gì để vượt qua nỗi đau này ạ? Dù tha thứ nhưng trong lòng cảm thấy rất khó chịu các c ạ.

    • Jany says:

      Chào chị.
      Xin chia sẻ với nỗi đau của chị. Thật khó khăn để đối mặt với sự thật rằng người chồng mình tin tưởng tuyệt đối, hóa ra lại cũng tầm thường như bao nhiêu gã đàn ông khác. Tuy nhiên chuyện đã xảy ra rồi, ta không thay đổi được, vậy hãy tìm cách xử lý nó thôi.
      Việc đầu tiên chị nên làm là cùng chồng đi xét nghiệm các bệnh lây qua đường tình dục, bao gồm cả HIV. Từ giờ cho tới hết thời gian cửa sổ, nếu có xx thì tuyệt đối phải dùng bcs.
      Việc thứ 2 xác định xem đối với chị, vấn đề này nghiêm trọng tới mức nào. Có người thà chồng say nắng còn hơn lên giường với người khác. Có người thà chồng đi cave còn hơn có tình cảm với người khác. Lại có người không thể chịu được cả 2. Thành thật với bản thân chị trước đã, đừng để đạo đức, luân lí gì đó ảnh hưởng.

Viết bình luận