Mycheat: Làm sao tha thứ khi biết chồng thường xuyên bóc bánh trả tiền?

Chồng bạn ngoài việc gái gú kia thì yêu thương gia đình và cả gia đình nhà vợ. Anh chồng bạn là dạng “bóc bánh trả tiền” chứ không phải bồ bịch lăng nhăng, có thể là do nhu cầu cao, không thể kiểm soát được hành vi.

mycheat

Mình 36 tuổi, lập gia đình đã 8 năm, chồng mình hơn mình 8 tuổi, có 2 con, một gái 5 tuổi, một trai mới 2 tháng tuổi.

Trước khi cưới mình đã biết rất rõ gia cảnh bên chồng có bố chồng rất lăng nhăng đến giờ đã hơn 70 tuổi nhưng còn chưa chịu dừng chân. Khi gặp mình chồng mình chưa hề kết hôn nhưng anh ta cũng có một đời sống khá phóng khoáng do ảnh hưởng của gia đình bố mẹ thiếu quan tâm. Đáng buồn là mình đã bị anh ta làm cho tin tưởng rằng anh ta rong chơi hưởng thụ đã đủ, mong tìm một bến đỗ an lành. Trong 8 năm bên nhau thỉnh thoảng tụi mình cũng bất đồng nhưng chưa bao giờ anh có biểu hiện lăng nhăng, điện thoại, laptop, email luôn mở không hề cài mật khẩu. Gia đình bố mẹ mình luôn tự hào hãnh diện có chàng rể ngoan hiền, hết lòng lo cho gia đình nhỏ cũng như gia đình bố mẹ mình.

Khi con trai mình sinh ra mình có thời gian nghỉ làm chăm con nên chơi laptop nhiều khi con mình ngủ. Mình phát hiện trong thời gian mình bầu bì anh ta có membership discount của loại hình massage kích dục cũng như thường online các trang mạng check hàng. Đau đớn là trong thời gian đó kinh tế gia đình mình rất tệ, anh ta luôn tỏ ra chi tiêu tiết kiệm cho con trai sắp ra đời. Giá cả của loại hình kích dục Vip massage mà anh ta tham gia lại cao đến mình choáng, chưa kể đến tiền boa không biết là bao nhiêu. Thời gian bầu bì nặng nề mình cũng rất tâm lí quan tâm giải tỏa cho anh ta, dù anh ta luôn tỏ ra mình sẵn sàng tiết chế cho con an toàn. Trái tim mình tan nát, mình mất hết niềm tin, đó chỉ là phát hiện gần nhất thôi, còn thời gian 8 năm qua, không biết có còn những thứ gì kinh tởm hơn như thế.

Mình nhiều lần nói thẳng cũng như nói khéo quan điểm mình chuyện ngoại tình, anh ta cũng tỏ ra rất đồng lòng. Anh ta còn nói chứng kiến mẹ đau khổ do bố nên hiểu khi lập gia đình là phải đàng hoàng. Anh ta còn chê gái bia ôm, karaoke bẩn thế sao đàn ông cứ đi.

Trước khi bầu bì sinh nở, mình cũng khá tự tin ngoại hình mình. Mình còn dự định khi cai sữa con trai rồi mình sẽ đi “đại tu” cơ thể để giữ lửa cho chồng cũng như giữ gia đình êm ấm cho hai con. Nhưng sau khi biết sự thật đau lòng, Mình nghĩ là bản chất con người anh ta là như thế rồi, dù mình có làm người phối ngẫu hết lòng, con mình có dễ thương như thiên thần, anh ta sẽ luôn sống cho bản năng, cho dục tín h. Anh ta lên án ngoại tình, nhưng anh ta lên giường cùng bao nhiêu là phụ nữ….

bố mẹ chồng dù họ có thế nào với mình.

Không hẳn vì mình kém cỏi anh ta, mình thậm chí còn học cao hơn anh ta 1 bậc, chỉ vì mình lận đận trong công việc nên thu nhập kém anh ta. Khi gia đình mình gặp lúc nguy biến, dù anh ta không giàu nhưng anh ta tự nguyện gánh vác nên mình càng cảm kích, cố gắng hết lòng để sống với chồng con. Gia đình phía mình không có con trai nên mọi người thương anh ta như con ruôt. Mẹ mình khá là yếu đuối, bố mình tuổi cao lại bị bệnh tim mạch, mình không biết phải lên tiếng thế nào cho nhẹ nhàng nhất với hai cụ nữa…

Kế hoạch của mình vạch ra vẫn còn chưa ổn lắm, vì mình sợ càng gần gũi lâu con gái mình lại khổ nhiều khi phải sống xa cha. Anh ta rất chu đáo với con nên con gái rất là quấn bố, mình phải làm sao để nó quen dần cảnh không có cha đây ?

Mình nghĩ dù gì thì anh ta có lỗi với mình thôi, nên có lẽ sau khi ra đi mình vẫn để anh ta qua lại với con. Nhưng nếu gặp lại anh ta sóng lòng mình làm sao êm được? Mình nói thật lúc ban đầu mình cũng có đề phòng vì lịch sử gia đình và quá khứ của anh ta. Nhưng thời gian trôi những việc làm, cách cư xử của anh ta làm mình đắm say trong hạnh phúc, tin rằng anh ta sẽ không đánh đổi bất cứ thứ gì vì mình và con là nhất !

Các bạn ơi mình phải ra đi làm sao để đỡ đau đớn nhất cho con mình và bố mẹ mình ? Mình không sợ cực khổ một mình nuôi con đâu, chuyện gì mình cũng làm được, không ngại khó, chỉ là đau lòng khi thấy con bị xa cha khi còn quá nhỏ…

 

me Bng

Tớ nghĩ mycheat1990 cứ sống thật với cảm xúc đi. Nếu bạn cảm thấy đau khổ thì cứ thả cho cảm xúc của mình bộc lộ. Giấu diếm làm gì?

Chồng bạn bên cạnh cái lỗi to đùng kia thì còn lại là người chồng, người cha, và người con rể tốt. Tớ nghĩ bạn chưa thể cắt đứt ân tình giữa hai bên nhanh gọn như bạn hình dung được đâu. Mà nếu còn sống với nhau, thì nên trung thực với nhau, bắt đầu từ cảm xúc của mình. Sau đó bình tĩnh lại mà hỗ trợ nhau vượt qua khó khăn này. Bạn hãy coi tính kia của chồng là một khó khăn mà chồng cần vượt qua, và bạn hãy giúp anh ấy để vượt qua nó, cũng như anh ấy đã giúp đỡ gia đình bạn khi gia đình bạn gặp khó khăn vậy.

Mycheat

  1. Bạn Mẹ Bống ơi,

Thật sự mình không biết mình sẽ dấu cảm xúc được bao lâu. Hai hôm rồi mình ăn gì cũng không ngon, chỉ ráng uống sữa vì mất sữa thì khổ con mình. Anh ta cũng có vẻ nghi ngờ, vì bình thường mình luôn vui vẻ, giờ thì mình không biểu hiện cáu giận gì nhưng làm sao có thể vui cho được. Đêm mình không ngủ được, cố gắng để không trở mình nhiều nhưng anh ta cũng cảm nhận điều gì không ổn, cứ ngồi bật dậy hỏi mình thấy trong người ra sao, có cần đi bác sĩ không? Rồi cả ngày hôm nay cứ cố tìm cách vỗ về mình, hỏi mình cần gì muốn gì không?

Hôm nay khi đưa cả nhà đi chơi, anh tỏ ra rất xúc động khi nhìn những gia đình khác chơi đùa với nhau. Trên đường về thì anh ta vạch ra đủ thứ kế hoạch tương lai, luôn kêu sẽ ráng dành dụm để mua thêm món này món nọ cho hai con. Còn nói sẽ cố để cuối năm đổi xe mới cho mình đi cho an toàn hơn…Trời ơi mình chỉ muốn hét lên đừng có nói hai chữ dành dụm nữa, số mà anh chi dùng cho nhu cầu kinh tởm của anh nó lớn bao nhiêu lần số mà anh muốn tiết kiệm kìa !

Trở lại phần mình nói về lần công tác gần nhất mà mình phát hiện ở bên post trên. Lần đó mình có nói mình muốn sẵn dịp đi theo vì lâu rồi không về thành phố đó, nơi mình có nhiều người thân bạn bè. Anh ta thoạt tiên rất hồ hởi vui vẻ nói sẽ đưa cả nhà theo, nhưng vài ngày sau thì lại nói là đã kiểm tra rồi thấy chi phí cho cả nhà thời điểm này rất đắt đỏ, thôi mình ở nhà để dịp khác rộng rãi hơn rồi đi. Mình thấy cũng hợp lí vì mình phải ưu tiên chi tiêu cho con trai sắp ra đời, nên vui vẻ không nghi ngờ gì cả. Tối trước hôm đi mình còn đánh gin xông hơi cho anh ta vì anh ta kêu thấy trong người không khỏe. 5 giờ sáng mình dậy đưa anh đi, chiều hôm sau cũng mình là người ra đón anh về. Sau đó lại vẫn là màn đánh gió xông hơi vì anh nói anh bị bệnh. Vậy mà sự thật anh đã làm gì ở đó, mình đau đớn lắm khi xâu chuỗi những hành động của anh ta lại với nhau.

Thay đổi một người đàn ông trung niên có dễ không, mình không tin tưởng bản thân sẽ làm được khi nó liên quan đến thói quen, sở thích của họ rồi. Và mình còn phải trị tâm bệnh cho mình nữa, bao giờ thì sự thật phũ phàng này mới thôi ám ảnh mình ? Bao giờ mình mới lấy lại niềm tin? Con mình sống trong cảnh gượng ép đó sẽ có hạnh phúc hay không? Trẻ con thật là nhạy cảm, hai ngày nay con gái 5 tuổi của mình linh cảm điều gì mà cứ bám theo mẹ suốt, ôm hôn xoa đầu xoa trán cho mình và không dám òi vĩnh gì cả. Hôm nay đi chơi cứ bắt mẹ phải nắm tay ba…

Ân nghĩa của anh ta dành cho mẹ con mình và bố mẹ mình, mình nghĩ mình chỉ có thể lấy tiền bạc để đền trả lại thôi, dù biết chắc chắn là anh ta sẽ không bao giờ nhận tiền của mình đâu.

Mình đang nghĩ tìm một lí do nào đó sạch sẽ hơn về chuyện chia tay của vợ chồng mình với bố mẹ mình. Còn với anh ta mình sẽ cố gắng không phản ứng gì hết cho đến khi mọi việc xong xuôi vì nếu biết ra mình sẽ không dễ dàng ra đi. Mất một gia đình êm ấm ở tuổi này sẽ là khủng khiếp lắm cho một người đàn ông vốn đa sầu đa cảm và thiếu thốn sự quan tâm của gia đình ruột thịt như anh ta…Vì anh ta luôn tỏ ra cần sự chăm sóc chia sẻ của mình nên mình mới bị lừa gạt trong ngần ấy năm trời…Nếu thương cảm anh ta bây giờ thì ai sẽ là người thương lấy mình đây?

Mẹ Bống và các bạn ơi thật sự mình rối lắm, mình ước chi anh ta có thêm thói hư tật xấu nào nữa để mình dễ dàng dứt bỏ anh ta chứ không day dứt đau đớn như bây giờ…

Còn một việc nữa là mẹ ruột mình đang ở cùng chăm cháu mới sinh nên mình càng phải dồn nén sợ mẹ mình biết được. Mẹ mình thì yếu đuối lắm, chịu đựng rất kém. Trong nhà mình lâu nay mình toàn đóng vai cây tùng cây bách cho cha mẹ…

 

Motngaythu

Bạn mycheat ơi, việc trước tiên là bạn nên xả cái ấm ưsc bực bội trong người ra đã, trên này hoặc ai đó tin tưởng được quanh bạn. Sau đó bạn nên gặp những single mom (có đầy quanh ta) nói chuyện để xem cuộc sống của họ thế nào, sau đó bạn tiếp tục cân nhắc mà vẫn không sống nổi thì lên đây mọi người tư vấn tiếp, vì xét cho cùng, đó cũng chỉ là 1 hũ mắm trong nhiều hũ mắm của hôn nhân mà thôi. 8 năm bạn thần thánh hoá 1 con người, thì khi phát hiện ra, không phải thần, chả phải thánh thì thất vọng cũng là đúng thôi. Chồng bạn là 1 con Ngươi rất thường và có bản năng không được kìm cương, nếu biết đường thì vứt ra đuong cũng ối người nhặt bạn ạ.

 

m Bng

Mycheat1990: mình khuyên bạn nên thả lỏng và giải phóng cảm xúc thì bạn lại phàn nàn là việc dấu cảm xúc khó quá.

Bạn cần khóc thì cứ khóc. Bạn cần vật vã thì cứ vật vã. Bạn sợ mẹ bạn biết thì lôi chồng ra quán cafe mà xả. Xả một lần không hết thì hôm sau xả tiếp… Chồng bạn cần được biết cảm xúc của bạn. Bạn cũng cần được giải phóng cảm xúc trước khi nó ngấm ngược lại vào người bạn và trở thành những vết thương tâm lý không thể lành.

Mình có cảm giác chồng bạn cũng muốn làm người chồng tốt. chung thủy và tận tụy với vợ con, với gia đình. Chẳng qua bản năng/tiềm thức của anh ấy lại hướng anh ấy tới việc kia.

Mình dùng từ ‘tiềm thức’ bên cạnh từ bản năng là vì có thể những nhu cầu của anh ấy không phải đến từ bản năng mà đến từ những rối loạn cảm xúc thời kỳ thơ ấu (vd do chứng kiến bố ngoại tình, mẹ khổ sở…). Những rối loạn thời kỳ thơ ấu này cũng có thể gây ra tổn thương và ảnh hưởng tới con người trưởng thành của anh ấy mà chính anh ấy cũng không nhận thức được. Những tổn thương này có thể bộc phát thành rất nhiều dạng hành vi khác nhau: người thì mất niềm tin vào tình yêu và hôn nhân, người thì ghen tuông mù quáng, người thì có nhu cầu quan hệ lung tung…

Trước khi nhận diện được vấn đề của anh ấy là gì, thì tớ nghĩ việc trước mắt bạn nên tự bảo vệ bản thân bằng cách giải tỏa cảm xúc. Hãy cứ để anh ấy biết bạn đã biết chuyện và đã đau khổ thế nào.

Mà bạn đừng nghĩ sẽ trả lại ân nghĩa của anh ấy với gia đình bạn bằng tiền nhé. Không phải cái gì cũng trả lại bằng tiền được đâu, nói vậy nghe phũ phàng và đơn giản quá. Những gì anh ấy đã làm không tiền nào có thể mua được đâu.

Túm lại cứ giải tỏa cảm xúc đi đã. Rồi xem anh ấy phản ứng thế nào đã. Sau đó bạn lên đây mọi người lại hỗ trợ bạn tiếp.

Chia sẻ bài viết này

Viết bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

  1. Em đã đọc hết câu chuyện nhà chị mycheat, đọc hết những lời khuyên của các chị,hoàn cảnh của em hiện giờ cũng gần giống nhà c mycheat nên em cũng muốn tâm sự với các chị cho nhẹ lòng.
    Em năm nay 32t, chuyện nhà e khác chuyện nhà chị mycheat chút là chồng e có tuổi thơ hết sức bình thường, chúng e lấy nhau cũng được 8 năm rồi. Anh là người cũng rất quan tâm vợ con, nhưng công việc bận nên ngày thường a về rất muộn, chỉ có cuối tuần là a dành toàn bộ thời gian đưa e và các con đi chơi (nhà e có 2 nhóc rồi). Cách đây mấy hôm anh vừa khóc vừa thú nhận với e là hơn 1 năm nay cứ khoảng 1 tháng a đi bóc bánh trả tiền 1 lần và h a phát hiện ra mình bị bệnh sùi mào gà. Anh rất hối hận và sợ lây sang em (vì bị bệnh nên a mới nói với e). Anh đã tự đi đốt và về mới nói với em, anh bảo a muốn nói với e để anh dừng lại. A bảo e đừng hỏi a lý do vì sao a đi, a cũng không biết nữa, a như thằng điên tự dưng nghĩ đến là gọi gái rồi đi. Lý do a đưa ra e thấy thật điên zồ và vô lý. Em nghe chuyện mà như rơi xuống vực thẳm vì a luôn tỏ ra là người coi khinh những chuyện như vậy. A từng nói với e nếu e ngoại tình a sẽ giết thằng đấy rồi đi tù cũng được. E hỏi hay tại e ko hấp dẫn với a nên a làm thế, a bảo ko phải, a đi như thế nhưng a cũng ko thấy sung sướng gì. Ô thế mà vẫn đi là sao hả các c?
    Buổi chiều a nói mà e cứ ngồi thần ra, không khóc, cũng ko phản ứng gì. Thấy a khóc, thấy a bệnh e lại thấy thương. Đến đêm, anh ôm e và nói xin lỗi, chỉ cần e tha lỗi a hứa sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm này nữa. E tha lỗi cho a ngay đêm đấy các c ạ. Chắc a cũng ngạc nhiên vì phản ứng của e vì a nói sợ như các gia đình khác sẽ tan nát nhà cửa. Anh bảo a như sướng quá hóa zồ hay sao ý.
    Em cũng không hiểu nổi e các chị ạ. E thấy e rất yêu a, e bỏ qua lỗi lầm cho anh thật dễ dàng, nhưng khi e chỉ có một mình e thấy thật kinh khủng. Hành động của e như vậy có quá dễ dàng cho a không? E sợ a cũng sẽ lại ngựa quen đường cũ nhưng lần đầu tiên e thấy a khóc nức nở xin e bỏ qua chuyện này làm e mềm lòng quá. Dù nghĩ a thật khốn nạn, thật ghê tởm nhưng e biết mình vẫn rất yêu a. Em phải làm gì để vượt qua nỗi đau này ạ? Dù tha thứ nhưng trong lòng cảm thấy rất khó chịu các c ạ.

    • Chào chị.
      Xin chia sẻ với nỗi đau của chị. Thật khó khăn để đối mặt với sự thật rằng người chồng mình tin tưởng tuyệt đối, hóa ra lại cũng tầm thường như bao nhiêu gã đàn ông khác. Tuy nhiên chuyện đã xảy ra rồi, ta không thay đổi được, vậy hãy tìm cách xử lý nó thôi.
      Việc đầu tiên chị nên làm là cùng chồng đi xét nghiệm các bệnh lây qua đường tình dục, bao gồm cả HIV. Từ giờ cho tới hết thời gian cửa sổ, nếu có xx thì tuyệt đối phải dùng bcs.
      Việc thứ 2 xác định xem đối với chị, vấn đề này nghiêm trọng tới mức nào. Có người thà chồng say nắng còn hơn lên giường với người khác. Có người thà chồng đi cave còn hơn có tình cảm với người khác. Lại có người không thể chịu được cả 2. Thành thật với bản thân chị trước đã, đừng để đạo đức, luân lí gì đó ảnh hưởng.